***

Bãi Biển Cây Cọ

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 24 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương Xxi

❊ ❊ ❊

Emily ném ra một câu:

— Em đi ngủ đây!

Lập tức Hamilton hiểu là:

— Hamilton, hãy đi ngủ đi!

Lão mỉm cười:

— Anh đến ngay đây mà, em thân yêu. Để anh pha cho em một cốc nước cam đã.

Một nghi lễ. Đã từ 15 năm nay, bao giờ lão cũng phải tự tay vắt hai, ba quả cam cho mụ uống trước khi đi ngủ. Lão cũng còn phải châm lửa cho mụ khi mụ ngậm điếu thuốc vào giữa đôi môi. Lão lại còn phải để ngỏ cửa ở mọi xó xỉnh mà họ đi qua, giữ im lặng khi mụ nói, làm ra vẻ lo âu khi mụ im lặng, tỏ ra xúc động khi mụ kêu đau đầu, không tiếc lời khen mụ biết chọn tủ áo đẹp, nín thinh chịu đựng những mũi tên độc do Sarah phóng ra, xóc lại thời gian biểu cho phù hợp với thời gian biểu của mụ. Đổi lại sự chịu đựng của vị phu công, lão được trọn quyền hưởng những dấu hiệu bề ngoài của quyền lực và vinh hạnh.

— Hamilton, anh còn chờ gì nữa?

— Em cứ vào giường đi, anh lại ngay đây mà!

Cả hai đều chịu đựng mỗi người một góc khi xảy ra cuộc cãi lộn. Việc ai nấy làm. Lão nhìn mụ đi về buồng. Tuy đã 55 tuổi, Emily vẫn giữ được vóc dáng của một thiếu nữ. Hamilton cũng phải công nhận rằng mặc dù đã tiếp xúc với nhiều đàn ông, trông mụ vẫn luôn luôn hấp dẫn. Chưa bao giờ mụ làm vừa lòng. Khi mụ là vợ của lão Frank Burger III, lão chỉ mới là một người sáng lập nhà ngân hàng. Hiện nay lão đã là Tổng giám đốc. Với điều kiện là không được mếch lòng, chán ghét công việc đó. Và cho đến lúc nào Sarah - cô con chồng trước của mụ - không đòi tống cổ lão đi để giành lấy quyền hành. Chính cái hoàn cảnh tạm bợ và bất lợi ấy đã khiến lão quyết định hành động dẫu có thể rủi ro mất sạch.

Lão mở tủ lạnh, lấy ba quả cam vắt vào ly. Lão nhón gót tiến lên, mắt liếc vào chiếc gương ở cửa tủ hé mở trong đó phản quang hình ảnh của căn buồng. Emily đang ngồi, ở phòng trang điểm. Mụ bôi một lớp kem nâu dày khủng khiếp lên mặt. Lão vội trở ra phòng khách, lấy từ hộp nhỏ trong túi áo ra ba viên thuốc và ném vào ly nước cam. Lão dùng muỗng khuấy thật cẩn thận cho thuốc tan ra.

Hamilton!

— Anh đây!

Mụ không thích chờ đợi. Lão cầm chiếc ly mang đến cho mụ. Mụ lau mặt với loại giấy Kleenex.

— Anh không cởi quần áo à?

— Anh còn bận xem qua một tập hồ sơ.

Lão đặt ly nước trên bàn ngủ.

— Đến 3 giờ sáng hả?

— Fishmayer chờ một câu trả lời. Anh chỉ mất độ 20 phút thôi. Đừng cuống lên thế!

— Vì chuyện gì?

— Một lũ khốn kiếp tràn vào Palm Beach em còn muốn gì nào?

— Tôi nổi sùng lên rồi đây, Hamilton!

Mụ chui vàọ trong đống chăn dạ, vớ lấy ly, nốc luôn một hơi. Lão ngồi trên thành giường, cầm tay nàng lên hôn một cách âu yếm.

— Rất sùng rồi đây!

Mụ lặp lại câu nói. Lão không rõ ý mụ định nói gì. Chính vì không muốn uy tín bị giảm sút mà lão đã lao vào cuộc phiếm du với một cái vali nhỏ đầy những loại tạp chí đặc biệt. Đó là chất kích thích tình dục.

— Anh sẽ vào với em ngay đây mà!

Lão vuốt trán mụ, quay vào phòng khách ngồi xuống đivăng với một cảm giác lo âu. Hai hôm trước, tiền vốn của nhà John John Newton đã đến New York. Để cho bộ tham mưu của lão khỏi hoảng lên, lão đã gửi tất cả vào ngân hàng Manhattan, nơi lão yêu cầu và đã được trả lãi 12% cho việc ký gửi ngắn hạn ấy. Khốn thay, cái chết của Broker đã làm hỏng ván bài. Hamilton sở dĩ chưa quyết định giết y vì lão không còn một giải pháp nào khác. Broker có nhiều cách cắt tiết lão, chỉ một lời cho Emily và Hamilton sẽ lập tức nhìn thấy sự sụp đổ cả một phương án kiên nhẫn và tỉ mỉ mà lão đã dựng nên để gạt mụ ra, giành lấy quyền tự quản và nắm lấy nhà Burger trước khi cô gái Sarah kịp hợp pháp hóa quyền thừa kế của mình.

Lão buông một tiếng thở dài nặng nề và nhận ra sự trớ trêu của hoàn cảnh lão. Chỉ trong mấy tiếng đồng hồ nữa, John John Newton sẽ hỏi lão về các tài khoản. Nếu lão không cung cấp được một tính danh nào thì Newton sẽ từ bỏ và chính lão sẽ bị dồn đến bước thảm họa. Cơ may cuối cùng mà lão vớ được từ nay tùy thuộc vào một tên công chức quèn khố rách tưởng có thể đánh lừa lão bằng cách gửi nhầm vào một tấm séc ghi nợ!

Lão nhìn đồng hồ. Trước năm phút, liều thuốc ngủ mà Emily vô tình nốc vào sẽ phát huy tác dụng. Lúc đó lão có thể đến gặp Alan Pope.

— Anh thật là tuyệt, anh Alan ạ!

— Đi nhá! Tôi vẫn chờ đấy, cô ạ!

— Anh có moto chứ?

— Tôi không ưa loại đó. Tôi ngán bị phang một thanh sắt vào đầu.

— Vào địa vị của anh, ông bố dượng của em sẽ đưa mẹ em ra làm cái mộc đỡ ngay!

Khi các lực lượng cảnh sát đến, Sarah đã kéo Alan ra khỏi Palm Beach lách qua một đám đông lộn xộn hết chỗ nói. Không để ý gì đến cái xe của cô và người tài xế, cô nắm lấy tay anh. Họ đi đọc theo đường Croisette trong tiếng ầm ì của xe cứu hỏa và tiếng kèn xe cứu thương.

— Tại sao cô ghét ông ta đến như vậy?

— Lão ti tiện, tồi tệ, giả dối quá cỡ!

— Chắc mẹ cô không nghĩ về ông ta như thế?

— Lão coi bà như tấm thảm chùi chân. Lão ghét bà.

Họ đi ngang trước cửa nhà hàng Félit. Bầu trời đêm êm dịu, trên sân rời vắng ngắt, hai cô gái và một cậu con trai ngất ngưởng trên ghế tựa, cùng vỗ trống hát một bài “Blues" , Alan cay đắng nghĩ rằng cô gái trẻ đang bám vào tay anh một cách buông thả này lại là người thừa kế một trong những ngân hàng lớn nhất hành tinh này. Nếu thêm vào cái của anh nữa thì mọi nỗi bất hạnh sẽ đến với anh từ đó.

— Cô đã có chồng chưa, cô Sarah?

— Chưa!

— Vì sao vậy?

— Em chưa bao giờ tìm được ý trung nhân.

Nàng liếc mắt nhìn thấy Alan mỉm cười.

— Kỳ lắm hả?

— Cô nói về hôn nhân như một sự tương quan lực lượng.

— Chớ không phải hôn nhân là một trong những mối tương quan đó ư?

— Không! Nếu như người ta tin cậy lẫn nhau.

— Anh, anh tin ở người đời hả?

— Tin chứ!

— Và anh sẽ không lấy làm hối tiếc về điều đó chứ?

— Có chứ. Hầu như lúc nào cũng hối tiếc.

— Vậy mà anh cứ tiếp tục tin?

— Xin hãy coi đó là bản tính của tôi.

Ham Burger có cho bắt anh bỏ tù chiều nay hay ngày kia? Anh thầm cảm ơn cái trò liều lĩnh man rợ của bọn quỉ sứ đã lại cứu anh ra khỏi một cảnh ngộ quái ác nữa nếu không, không một xu dính túi anh lấy đâu để trả tiền một bức tranh mà anh không hề mua. Việc Marina cặp kè với Hadad xuất hiện làm anh sững sờ, chỉ mấy giờ trước đây thôi, sự việc xảy ra khiến anh cơ hồ muốn khuỵu xuống, nhưng khoảng giữa những lúc đó, anh đã gặp Terry. Chỉ trong mấy phút, việc thâm nhập vào cuộc đời của một đôi mắt xám và suối tóc hung màu tro làm sao có thể xóa sạch đi được những chuyện đã xảy ra trước đó - và làm sao Marina có thể đến tận xứ Cannes này để dự vào lễ hội từ thiện trong lúc 8 ngày trước đó, nàng chưa hề bước chân ra khỏi làng Greenwich và cũng chưa bao giờ biết rằng có một nước Pháp tồn tại trên bản đồ địa cầu?

— Bắt được tại trận nhé, Alan, anh ở đâu?

— Kia!

Trong khoảnh khắc một giây, anh muốn thổ lộ hết với cô, muốn cầu xin cô che chở, anh không còn biết mình đang ở đâu, không hiểu những chuyện gì đã xảy ra và anh đã tới chỗ này bằng cách gì. Anh nhìn thấy những ngọn đèn của một chiếc tầu tuần tiễu đang rẽ sóng ra khơi sáng lên trong bóng tối. Ở New York, có lẽ Bannister đã phải xỏ chân vào giày trước khi ngồi vào bàn ăn. Anh hối hận vì đã đối xử thô bạo với bạn. Sammy Bannister chỉ có cái lỗi là cầu mong cho bạn những điều mà anh ta không thể giải quyết được cho chính mình trong cuộc sống.

Sarah ghì chặt tay anh:

— Anh mời em một ly cuối cùng chứ?

Larsen và Price Lynch có thể đã đứng trước cửa phòng anh.

— Sarah, tôi mệt lả ra rồi. Nếu không nhắm mắt được mấy tiếng đồng hồ thì tôi đến ngoẻo mất.

— Dù sao thì anh cũng chết!

Họ đi vào trong sân khách sạn Majestic nơi từng đoàn xe du lịch đỗ nối đuôi nhau. Đoàn xe vừa chở các nhà tỉ phú từ Palm Beach về, mặt mũi lão nào cũng có vẻ căng cứng.

— Alan!

— Không, Sarah. Rất tiếc. Tôi không còn có thể đứng vững được nữa!

— Anh không thích ngủ với em à?

Cô nhìn anh, mỉm cười chế diễu.

— Đừng quên nhé! Ngày mai, ăn sáng ở đảo. Đến chỗ phòng đại sảnh ấy vào hồi 11 giờ nhé.

Cô đi về phía thang máy mà không hề ngoảnh lại. Alan thầm nghĩ là nếu ăn sáng ngày kia thì bữa ăn sẽ phải dọn ở tại nhà giam Grasse.

***

Đã 8 giờ tối, họ sắp ngồi vào bàn, Samuel lợi dụng lúc Christel đang ở trong bếp để vào phòng, mở tủ và nghĩ xem nên mang những bộ quần áo nào theo. Thật khó khăn... Anh chưa bao giờ đến vùng biển Xanh Da Trời. Anh lắng tai nghe. Lại bay đến tai anh tiếng động quen thuộc của bát đĩa, xoong chảo va vào nhau khiến anh yên tâm. Từ cái buổi tối mà anh thú thật với nàng là anh bị thải hồi, Christel chưa hề có một lời nào trách móc anh. Anh vẫn tiếp tục ngủ trong buồng của lũ con cái, ả vẫn xử sự như thường lệ. Thế nhưng, có một sự thật là từ 25 năm nay giữa hai người đang tồn tại một thứ im lặng chưa được giải tỏa. Họ nói với nhau rất ít song điều đó có thể gây ra một sự rạn nứt trong mối qui ước ảm đạm về quan hệ vợ chồng của họ. Làm thế nào để báo cho ả biết anh sắp ra đi.

— Samuel!

— Gì thế Christel?

— Xong cả rồi!

— Tôi tới ngay đây.

Anh kiểm tra lại khóa vali lần cuối cùng, đóng cửa tủ và vào bếp.

— Đã dọn cả rồi, anh cứ ngồi vào bàn đi.

— Có vẻ ngon nhỉ...

Anh xẻ chiếc đùi gà rán được quấn với một bông bắp và một nhúm cải lơ. Ả ngồi trước mặt anh, mở một chai bia và một hộp cocacola.

Họ cùng ăn và cùng thấy chẳng có gì cần thiết phải nói với nhau - Càng im lặng, Samuel càng thấy khó tìm cách báo cho ả việc anh sắp ra đi. Anh hắng giọng.

— Christel!

— Gì vậy?

Ả hỏi mà không nhìn anh, hai hàm răng vẫn đang dùng để tuốt hạt bắp.

— Trưa nay Alan Pope gọi điện thoại cho anh - Hắn đang ốm... ốm nặng.

Không có một chút phản ứng nào. Anh nốc một hơi nửa chai bia đổ trong ly.

— Anh cảm thấy có chút trách nhiệm. Em hiểu không?

— Về việc gì vậy?

— Cậu ta trẻ hơn anh. Ở trung tâm Hackett, anh có phần nào là người đỡ đầu của cậu ta.

Ả khéo léo gỡ xương chiếc cánh gà.

— Anh nghĩ rằng cậu ta đang rất cần anh giúp đỡ.

Ả lầm bầm giữa hai hàm răng rin rít:

— Đã có bệnh viện làm phước - Minh ước đã hủy rồi, lao đầu vào làm gì!

— Anh phải đi vắng mấy hôm.

— Trong lúc người ta thải hồi anh?

— Anh có một tuần nghỉ hè mà.

Ả ném bông bắp vừa mới ăn được một nửa qua gian phòng và gầm lên:

— Anh muốn đi tới đâu? Với ai? Với tôi à? Pope! Pope! Lúc nào cũng Pope! Anh đã cưới gã Pope ấy làm vợ à?

— Christel, đây chỉ là...

— Mới 50 tuổi đã chịu thất nghiệp, vợ anh thì không có một nguồn thu nhập nào, vậy mà anh còn tính đi nghỉ với thằng cha Pope. Còn tôi, tôi không được đi nghỉ à?

Samuel đặt cái cặp xuống, xo vai lại. Sau khi đã gọi điện thoại cho Alan, anh đã nhờ Patsy lấy cho chiếc vé đi Nice. Trên hết mọi sự, bức thư của nhà Burger ghi thêm vào tài khoản cho Alan hai triệu đôla làm anh hoảng hồn. Mặc Christel muốn nói gì thì nói, ngày kia anh vẫn phải đi.

— Samuel, anh hãy nghe cho kỹ nhé - Nếu tối mai anh không có mặt ở bữa cơm thì đừng trở về nữa. Tôi sẽ không còn ở đây nữa đâu.

Anh hy vọng rằng ả sẽ giữ lời.

***

Alan đã quá mệt nên không tài nào nhắm mắt nổi. Anh ném mình xuống một chiếc ghế bành, tay cầm ly whisky. Anh đã ở giai đoạn cuối của cuộc du lịch. Ham Burger có thể reo lên vì đã tóm được con mồi. Có tiếng gõ cửa, Larsen chăng? Anh ra mở: Price Lynch đứng trước mặt.

— Tôi không ở lâu đâu, ông Pope ạ. Tôi có thể ngồi được chứ?

Lão ta không vận smoking mà mặc một chiếc vét bằng vải Cashmere màu đen ngoài chiếc sơmi không thắt cravát.

— Ông không biết tôi đâu nhưng tôi biết ông rõ lắm - Ông mới 30 tuổi, vừa bị thải ra khỏi nhà Hackett và đang có ý đồ dùng số tiền mà nhà ngân hàng Burger của tôi trả nhầm cho ông để xài vào cuộc du lịch này. Chính xác, hoàn toàn là 1.170.400 ngàn đôla - Tôi không nhầm chứ?

Alan không nhúc nhích, không cất một tiếng. Sự căng thẳng đến cực độ trong những ngày cuối cùng dường như đã làm nhẹ bớt đi cho anh được phần nào vì câu chuyện sắp kết thúc. Trong mấy tiếng đồng hồ nữa, anh sẽ đi tù. Anh không bao giờ còn được gặp Terry nữa.

— Ông có bao giờ nghĩ rằng tôi lại chịu để cho ông lột sạch để cung ứng cho những ngày nghỉ hè như một vị tỉ phú ở bờ biển Xanh Da Trời này không?

Alan xoay xoay chiếc ly giữa các ngón tay - Chỉ nghe có tiếng những miếng đá va lanh canh vào thành ly.

— Ông chỉ muốn nói với tôi một cách như vậy thôi hả ông Pope?

Alan nhún vai, mệt mỏi.

— Chắc ông hiểu rằng tôi có thể cho bắt giữ ông. Sau đấy, ông có thể vào thẳng xà lim.

Lại im lặng.

— Tôi nói “tôi có thể" - Tôi không nói “tôi sẽ". Ông thấy không, tôi cho rằng một chàng trai vào tuổi ông mà chết mòn đi trong nhiều năm ở nhà tù thì thật là ngốc. May ra cũng còn có thể có cách gì đó...

Alan ngẩng lên và bắt gặp cái nhìn của lão ta. Đôi mắt lão màu xám xanh hơi trố lên. Đôi mắt lạnh lẽo dưới một nụ cười giả tạo.

— Tôi cố tìm hiểu ý nghĩa của cái cử chỉ của anh, tôi muốn đặt tôi vào địa vị anh. Tôi tự hỏi tại sao một con người thông minh lại có thể phạm vào một hành động ngốc nghếch như vậy - Ngốc nghếch bởi lẽ lao vào một thất bại không thể tránh được - Tôi chỉ có thể tìm được một câu trả lời thôi, ông Pope ạ, đó là sự bất cần và lòng oán hận. Người ta đã buộc ông thôi việc một cách bất công, ông muốn trả thù. Có phải thế không nào?

Alan chợt đổi sắc khiến Price Lynch tưởng anh đồng ý.

— Khốn thay, trong khi ông nhắm vào Hackett thì chính tôi lại bị ông lừa. Trong trường hợp ông không biết điều đó thì sự lầm lẫn mà ông đã lợi dụng là do nhà ngân hàng của tôi. Trước buổi chiều nay, ông đã từng biết Arnold Hackett rồi chứ?

— Chưa!

— Đó là một con người cứng rắn không hề tính đến thực tế của cuộc sống. Riêng những bản tổng kết cuối năm mới làm lão quan tâm thôi. Tôi rất hiểu là người ta có thể ghét lão. Tôi không tìm cách lý giải cái cử chỉ không khéo léo của ông đâu, tôi chỉ muốn từ đó tìm ra những động cơ mà thôi. Bây giờ xin nêu một câu hỏi: Ông vẫn còn muốn trả thù lão ta chứ?

— Tôi chả muốn gì hết.

— Dù Hackett đã gây ra cho ông như vậy.

— Lão cũng không hề biết có tôi kia mà!

— Nhưng nếu tôi tạo cho ông cơ hội để trả lại lão số tiền?

— Tôi cóc cần.

— Một kẻ đã làm ông mất việc? Đã đẩy ông vào chỗ bất lương?

— Cũng thế thôi. Ông có thể gọi cớm đi.

— Này, ông Pope ạ...

Lão đưa mắt tìm vật gì đó và trả lời cho cái hất hàm ngầm hỏi của Alan.

— Tôi phải dùng một ly. Trong hoàn cảnh hiện nay của ông, chỉ còn cách là ông cho tôi một chút gì đó để uống.

Alan nhìn lão, lấy trong quầy ra một chai Scotch và đá.

— Chúc sức khỏe ông, ông Pope!

Lão nốc một hơi dài và đánh môi:

— Và nếu tôi nói với ông tôi đến đây với tư cách bè bạn thì sao?

Alan sững người. Ham Burger khoanh hai tay, vẻ tập trung vào câu chuyện, lòng hơi ngán vì mình đã tự làm ô danh mình đối với một kẻ tồi tệ chẳng có tầm cỡ gì hết.

— Ông Pope, ông có muốn cho kẻ đã hại ông bị sập tiệm không?

Lão lại uống một ngụm thứ hai để cho Alan có thì giờ suy nghĩ về những lời lão vừa nói.

— Tôi đề nghị nghiêm chỉnh đấy. Tôi tạo cho ông cơ hội để trả thù và tôi sẽ lờ đi những việc ông đã làm. Tất nhiên, trước khi đi sâu hơn, tôi cũng cần có sự đồng ý hoàn toàn của ông - Ông hiểu điều đó chứ?

Alan bị giằng xé giữa ý muốn sớm kết thúc câu chuyện và đóm lửa hy vọng nhỏ nhoi anh vừa thấy lóe lên, vội đáp:

— Vâng.

— Vâng thật chứ?

Alan cắn môi bối rối.

— Tốt lắm, ông Pope ạ. Lật quân bài trên bàn nhé! Sáng nay, tôi đã cho chuyển vào tài khoản của ông hai triệu đôla.

Bannister đã nói đúng.

— Tôi hy vọng rằng ông đồng ý là tôi không hề giương bẫy đối với ông đâu.

Alan ấp úng:

— Tại sao lại có số tiền ấy?

— Ông đang gặp một hoàn cảnh không tốt đẹp gì, ông Pope ạ. Tôi muốn giúp ông mà. Ngoài ra tôi cũng chỉ có thể giải quyết công khai công việc với một người có số tiền nào đó gửi ở ngân hàng.

— Công việc gì vậy, thưa ông?

— Một công việc sẽ làm ông thích thú đấy!

— Ông chờ đợi gì ở tôi?

— Tôi muốn ông mua lại cả ngôi nhà Hackett

Alan nhảy dựng lên:

— Cái gì vậy?

Price Lynch nhắc lại với một giọng trầm tĩnh:

— Ông sẽ mua lại trung tâm đầu tư dược phẩm Hackett.

— Ông điên đấy à?

— Tùy ông muốn nghĩ thế nào thì nghĩ.

— Nhà Hackett ít ra cũng phải tới giá 200 triệu đôla.

— Ông sẽ có số tiền ấy.

— Không ai có thể tin rằng một người đã từng làm công cho hãng ấy, đã bị vắt kiệt, lại có thể mua lại hãng ấy chỉ sau mấy ngày.

Tiếng cười không chút vui vẻ của Ham Burger có âm thanh giống như the thé của một cái lục lạc hoen rỉ:

— Ông Pope ơi, kể từ lúc ông có thể xùy tiền ra để trả thì cái điều người ta tin hay không tin có quan trọng gì đâu. Người ta cần quái gì biết đến quá khứ của ông hay nguồn gốc vốn liếng của ông!

— Thế còn Arnold Hackett, ông định làm gì ông ta? Ông giấu ông ta đi đâu?

— Hackett không phải là vấn đề của ông.

— Bài toán của ông sẽ không thực hiện được đâu.

— Không phải là bài toán của tôi, thưa ông Pope. Nó là bài toán của ông đấy chứ. Nó rất đơn giản. Tôi giả định rằng ông biết OPA. là cái gì rồi chứ? Từ ngày mai, đứng tên ông, ông công khai đề nghị với lão Hackett sẽ mua lại...

— Nhưng, thưa ông Price Lynch, cho dù các tiểu thân chủ có sẵn sàng nhượng lại cổ phiếu của họ, ông cũng sẽ không đi tới đâu hết. Arnold Hackett vẫn chiếm đa số. Lão ta chiếm 60% số cổ phiếu đang lưu hành. Ai cũng biết điều đó.

Ham Burger đáp lại bằng một giọng khô khốc:

— Thưa ông Pope, nếu ông cũng biết như tôi cái giá của mọi việc và những ai có cái gì thì ngày nay ông đã là Tổng giám đốc ngân hàng Burger thay tôi rồi. Còn tôi thì phải ở cái vị trí chẳng lấy gì làm vẻ vang của ông, ta cứ thú thật như thế đi. Bây giờ ông có bằng lòng làm theo những điều tôi nói không nào và xin hãy làm ơn nghĩ rằng đây không phải là vì tôi. Về việc ông giúp cho, sau khi xong, ông sẽ được nhận 20.000 đôla. Ông sẽ trừ vào trong số 1.170.400 đô mà ông phải hoàn lại cho tôi.

Alan đổi sắc mặt:

— Điều đáng buồn, ông Price Lynch ạ, số tiền đó tôi không còn một xu nào.

— Xin lỗi ông nói gì thế?

— Vậy ông tính xem tôi lấy tiền đâu ra để chơi với ông tối hôm qua?

Ham Burger phẫn nộ:

— Nhưng ông được bạc kia mà!

— Được của ông chớ không phải được của hoàng tử Hadad.

— Ông cũng chơi Hadad à?

— Không phải tôi mà là cô bạn chung lưng với tôi, cô Nadia Fischler ấy mà. Cô ta mất sạch.

— Ông tưởng tôi có thể tin được điều đó à?

— Nhưng đó là một sự thật. Tất cả mọi người ở sòng bạc đều biết. Ông cứ đi hỏi lại xem.

Lão gầm lên:

— Đồ ăn cắp! Thằng khốn nạn. Mày nói dối. Trả tiền lại cho tao đây. Mày coi tao là một thằng hề à?

Lão đứng thẳng người, tay nắm chặt, đôi mắt dường như muốn bật ra:

— Tao sẽ giao mày cho bọn cớm. Tao sẽ làm cho mày lãnh cái án 10 năm tù. Tao để cho mày từ nay đến sáng mai thu thập lại cho tao những món tiền mà mày đã ăn cướp của tao. Mười giờ, mày nghe rõ chưa? Tìm mọi cách mà xoay xỏa với con điếm của mày đi. Và tao khuyên mày chớ có mà tìm cách chuồn! Mày đã bị theo dõi rồi đó!

Lão ta lật bàn tay gạt chiếc ly lão vừa uống và nặng nề bước ra khỏi phòng. Sững sờ, Alan chờ cho trống ngực đập nhẹ dần. Anh cố suy nghĩ, cố sắp xếp lại các ý tưởng. Price Lynch đã nói quá nhiều với anh. Từ nay anh đã nắm được một điều bí mật nhưng không làm gì nổi - báo cho lão Hacketl làm gì nhỉ? - Nhưng giữ kín thì vô cùng nguy hiểm. Anh nhớ lại những lời của Ham Burger “mày đã bị theo dõi". Cách tốt nhất là thử xem lời đe dọa ấy có thật không. Anh ném vào chiếc túi du lịch cái quần jean, mấy chiếc sơmi và những đồ dùng làm vệ sinh. Đã 3 giờ rưỡi, gần 7 giờ anh sẽ gõ cửa phòng Terry. Điều duy nhất quan trọng đối với anh là: trước khi bị ném vào nhà tù, anh được gặp Terry và trong thời gian sống chung với cô, anh không bị một ai đụng đến. Trong trường hợp anh may mắn được tự do ra khỏi khách sạn thì cũng cần có một chỗ trú qua đêm. Anh chợt nhớ đến chiếc tàu thủy của mình. Ai mà có thể nghĩ ra việc tìm anh trên một chiếc du thuyền? Anh đi ra cửa, tay đặt lên nắm đấm. Có ai gõ ba tiếng ngắn gọn đằng sau cánh cửa.

***

Mặc dù đã quen với những trò ú tim của mụ, Hubert de Saran vẫn rất lo lắng. Mandy vẫn ở bên cạnh ông giữa cuộc ẩu đả khi ông vung chai chai champange to tướng ném vào chiếc moto. Ông không ném trúng mục tiêu nhưng trong khi ông ném thì mụ không còn ở đấy nữa. Khi cảnh sát cấp cứu đến trong cảnh ồn ào hỗn loạn ấy, bà công tước biến mất không ai có thể trông thấy được. Người nào người nấy còn mải xoa nắn các vết xây xát, các cục u, lo kiểm lại số đồ trang sức bị mất, lo cái đám quần áo bị xé rách. Nghĩ rằng mụ lại thầm lén làm một cuộc phiêu du đâu đó, ông công tước kín đáo chuồn về khách sạn Majestic. Tắm xong, ông khoác lên trên bộ quần áo ngủ một chiếc áo dài mặc trong nhà bằng lụa đính nổi lên những huy hiệu của tước phong. Bây giờ, ngồi trước máy điện thoại, ông đang phân vân không biết có nên báo cho cảnh sát biết không. Chợt ông nghe có tiếng mở khóa, chưa kịp quay lại thì bà công tước đã ở trong phòng.

— Mandy? Chuyện gì đã xảy ra với em thế? Anh đang lo chết đi được đây.

Ông ngạc nhiên thấy chiếc áo dài bằng muslin đen của mụ tơi tả từng mảnh, một chiếc gót giày văng đi đâu mất, tóc mụ sổ tung dính đầy vết dơ.

— Mandy!

Mụ vẫy tay ra hiệu cho ông im lặng. Mụ đứng tựa vào tường, nhắm mắt, thở nhẹ bằng mũi nghe như tiếng rít. Bộ ngực mụ phồng lên giật giật. Ông tiến lại gần bà. Người bà xông lên mùi dầu và mùi mỡ bẩn.

— Mandy, chúng đã làm gì em thế?

— Hubert, hãy để cho em thở đã.

Ông nhìn mụ gần hơn. Trên cổ mụ có những dấu vết khả nghi của sự thít chẹt. Mụ bắt gặp cái nhìn của ông.

— Không hề gì!

Mụ trả lởi bằng một giọng không còn là của mụ nữa.

— Nhìn đây này...

Mụ lật tà áo ngủ bị xé toạc. Vị công tước tái mặt khi nhìn thấy những vết lằn đỏ trên da thịt mụ.

— Chúng nó đã quật em, Hubert ạ!

Ông trố mắt khi nhìn thấy những vằn tứa máu trên cặp đùi màu xà cừ của mụ. Ông run rẩy hỏi:

— Chúng nó đã hiếp em à?

Bà gật đầu:

— Trên xe moto.

— Chúng có bao nhiêu đứa?

— Em cũng không biết nữa.

— Anh gọi cảnh sát nhé!

Mụ phản đối yếu ớt:

— Đừng Hubert.

Mụ nhìn chăm chăm một điểm đằng sau lưng ông công tước và nói bằng một giọng mê mẩn:

— Kinh khủng! Hubert... Thật kinh khủng!

***

Honor Larsen đứng gần lấp cả khung cửa vì cái tấm thân đồ sộ của lão. Lão nhìn thấy cái túi Alan cầm ở tay.

— Ông sắp đi à?

— Không!

Larsen vẫn bận smoking. Alan đã từng nhìn thấy lão dùng nắm đấm chọi với bọn đi moto đến chiếm bãi. Vậy mà trông lão ta vẫn tươi tỉnh không chê vào đâu được.

— Tôi biết đến vào giờ này cũng hơi kỳ một chút, nhưng công việc không chờ được.

Lão liếc nhìn chai whisky một cách thèm thuồng.

Alan hỏi:

— Ngài có dùng đá không?

— Không ạ. Đá làm hỏng rượu.

Alan cảm thấy sốt ruột. Mỗi một phút trôi qua càng làm cho anh bớt hy vọng trốn thoát. Anh đưa mắt nhìn Larsen dò hỏi.

Con người hộ pháp ấy nói:

— Ông Pope, tôi muốn đề nghị với ông một việc, nhưng trước khi đó, ông cho phép tôi hỏi ông mấy câu. Ông là công dân Hoa Kỳ à?

— Vâng.

— Ông cư trú ở đâu?

— New York.

— Ông có một công ty nào không?

— Không.

Honor Larsen bĩu môi ngạc nhiên:

— Tôi cứ nghĩ rằng ông đang có công việc.

Alan thú nhận trong lúc đầu óc đang rối tinh rối mù lên.

— Tôi thất nghiệp đã 3 hôm nay.

— Rất tuyệt!

Alan bối rối nhìn chòng chọc vào mặt lão. Giữa đêm hôm lão ta cần gì mà phiền đến anh.

— Có việc gì thế, ông Larsen?

Lão hộ pháp hơi chút ngần ngừ.

— Ông có thích làm người trung gian không, ông Pope?

Alan ngơ ngác, lão tưởng anh phản đối:

— Ông sẽ được hưởng một khoản hoa hồng lớn mà...

— Xin ông nói rõ hơn. Một khoản hoa hồng về việc gì?

— Về một đề nghị mua máy móc...

— Máy móc loại nào?

— Ông Pope, ông biết rõ tôi bán gì rồi chứ.

— Máy bay?

— Đúng thế.

Alan Pope mở tròn mắt, lắp bắp:

— Ông muốn tôi mua máy bay của ông?

Honor gật đầu.

— Ông muốn tôi làm gì nào?

— Chỉ cần đứng tên ông để bán.

Chỉ trong 30 phút, đây là lần thứ hai người ta muốn biến anh thành một người nộm bằng rơm.

— Tại sao ông lại nói với tôi điều đó, ông Larsen.

— Bởi vì người môi giới quen thuộc của tôi có chút việc cản trở. Mà công chuyện lại cần phải gút lại trước 48 tiếng đồng hồ. Tôi không quen ai ở đây. Vậy ông có quan tâm không đã nào?

— Bao nhiêu máy bay?

—100.

Mệt đây! Alan cảm thấy rõ ràng chân anh khụy xuống, anh cần phải tìm chỗ ngồi.

— Ông Pope ạ, ông chả cần phải làm gì ngoài việc ký giấy yêu cầu. Máy bay sẽ được giao cho ông ở một nước khác. Ở đó người mua sẽ đến nhận. Ông chẳng phải bận bịu gì hết. Về công lao của ông, tôi xin phép nói là ông sẽ được hưởng 0,5% giá hàng.

Alan hỏi bằng một giọng như gió thoảng.

— Ước chừng bao nhiêu?

— 800 triệu đôla.

Larsen cười khẽ có chút bực:

— Ông có thể kiểm tra lại con số - Tất nhiên bắt buộc phải ghi trên phiếu bán hàng.

Lão không thể nói với anh rằng nếu anh mặc cả thì lão ta sẵn sàng nâng lên đến 2%. Tất nhiên, món chênh lệch ấy sẽ nằm trong túi lão - Khoảng 12 triệu đô. Nhờ thế mà có thể du dương thêm những ngày nghỉ ở bờ biển Xanh Da Trời và mua tặng Betty một đống thứ linh tinh.

Alan cố giữ một cái giọng vô tình:

— Hay đấy!

Một ngọn núi lửa vừa nổ tung trong đầu anh: 4 triệu đôla. Lại bắt đầu đi từ số không từ đó. Trả tiền cho lão Burger, xóa sổ nợ, chấm dứt cơn mê! Liệu lão Ham Burger có để cho anh trả nợ không? Liệu lão có bằng lòng chấp nhận lời hứa một khi lão đã ấn định tối hậu thư cho anh vào 10 giờ sáng mai không?

— Chừng nào thì ông định giải quyết vấn đề này, ông Larsen?

— Càng sớm càng tốt. Ngay hôm nay.

— Được thôi, ông Larsen - Ông có thể chấm dứt thỏa ước giữa hai ta bằng cách chuyển vào tài khoản tôi ở một nhà băng New York một số tiền được không?

Trong một thoáng, lão người Thụy Điển tưởng Alan đòi nâng tỷ lệ hoa hồng.

— Tất nhiên. Một nửa sổ tiền hoa hồng, ông chịu không, - và để tránh mọi điều nghi ngờ, ông ta khẳng định con số: 2 triệu đôla!

Alan mạnh dạn hẳn lên:

— Rất tốt, khi ký thỏa ước thì số tiền đã được chuyển nhé. Ông đánh một cái telex trước đi, còn chừng nào thì tôi nhận được nửa còn lại kia?

— Khi nào người mua đã nhận hết hàng. Chừng trong 15 ngày. Ông là người được báo tin đầu tiên vì việc bán hàng sẽ không tiến hành được nếu không có chữ ký thứ hai của ông.

— Chúng ta sẽ ký hợp đồng mua hàng vào giờ nào?

— Vào 8 giờ sáng nay, được không?

— Còn khoảng 4 tiếng nữa. Được. Ký nơi khác ngoài khách sạn Majestic nếu ông thấy không có gì bất tiện.

Larsen nhăn nhó:

— Ông đề nghị thế nào?

Alan đáp:

— Tại sao lại không ký trên du thuyền của tôi được. Nó được thả neo ngay trước mặt đây, ở chỗ cảng cũ. Du thuyền của tôi là chiếc Victory II.

—★— Bãi Biển Cây Cọ The palm Beach (1979) ebook©MotSAch —★— TVE-4u© Nhà xuuast bản văn học 1998
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.