Từ khi biết rõ mối đe dọa, Arnold Hackett đã làm đủ mọi cách để tìm nơi vay vốn nhưng vô ích. Như do một mệnh lệnh bí mật nào đó, các chủ ngân hàng bị lão săn đuổi bằng những cú điện thoại gọi đến tận cùng hành tinh đều tuyên bố họ không có đủ thầm quyền. Chính những kẻ đó một tuần lễ trước, sẵn sàng liếm chân lão để lão nhận vay tiền cho.
Chính phủ Mỹ cũng giả bộ điếc. Ngài quốc vụ khanh - một quan hệ gia đình lâu đời cũng không bị lý lẽ cứng cỏi của Arnold lay chuyển: “Nếu tôi đổ bể, 60 nghìn người làm công sẽ thất nghiệp".
Chỉ trong có vài giờ, Hackett bỗng dưng có phép lạ tạo ra khoảng chân không quanh mình. Trong lúc đó, ở New York, những thiên tài nhỏ đầy bằng cấp mà lão vẫn thuê mướn với giá vàng để đứng đầu các cơ quan quản lý cũng không đưa ra được một sáng kiến nào.
— Các hội nghị của anh, Murray, có kết quả gì không?
— Đang tìm cách, thưa ông Hackett.
— Tất cả cảc anh đều là đồ ngu! Murray. Tôi trả tiền là để các anh phải tìm cho ra.
— Thưa ông Hackett, tôi van ông hãy để một phút nghe tôi nói đã! Sau 4 giờ nữa mà ông không tìm ra giải pháp, chúng ta sẽ chìm nghỉm.
Năm nghìn kilômét ngăn cách họ nhưng mỗi người vẫn nghe được hơi thở lo âu của nhau.
— Hình như các cổ đông nhỏ đang nối đuôi trước các quầy của ngân hàng Burger, thưa ông Hackett. Còn ở đây, là sự hoảng loạn. Chúng ta đang bị các chủ nợ vây hãm.
— Hãy nói với bọn đểu ấy cứ đợi! Họ đã được chi trả sòng phẳng suốt 30 năm nay!
— Họ sợ! Có nhiều tin đồn gây hốt hoảng! Với giá 20 đôla một cổ phiếu, họ dám choảng nhau để đẩy đi!
— Ai nắm đa phần? - Hackett gầm lên - Tôi đang giữ 60 phần trăm cổ phiếu. Sợ cái gì?
Lão đã ý thức được quá rồi nhưng vẫn muốn tự mình nghe mình nói môt lần nữa để thấu hiểu sâu sắc thêm tình cảnh khốn quẩn không sao thoát khỏi: lão đã bị kẹt cứng mất rồi!
— Thưa ông Hackett, nếu chúng ta không lập tức tìm ra được 42 triệu đôla để thanh toán các chủ nợ và 40 triệu khác để trả lương cuối tháng, hãng sẽ phá sản.
— Anh bảo tôi kiếm đâu ra 82 triệu đôla trong có vài giờ đồng hồ và lại vào một ngày chủ nhật?
— Hay là ông tạm thời nhượng lại một gói nhỏ cổ phiếu?
— Không bao giờ?
— Các cổ phiếu đang mất giá từng phút. Hãy làm một cái gì đó, ông Hackett!
— Tất cả các anh đều là đồ bất lực! Nếu tôi quay về New York.
— Cơ may duy nhất của chúng ta là ở Cannes!
— Murray! Nếu anh nói đến cái tên Price Lynch, tôi đuổi cổ anh ngay lập tức! Dù bị phá sản, tôi vẫn muốn chết trong danh dự.
— Nếu thực sự muốn, ông ta vẫn có thể ngừng OPA lại! Tôi van ông, thưa ông Hackett, vì quyền lợi chung của hãng ông hãy đến gặp hắn ta.
— Tôi đã bảo trước rồi, Murray? Tôi đuổi anh.
— Tôi bị đuổi rồi, thưa ông Từ sáng đến giờ ông đã đuổi tôi 6 lần cả thảy!
— Vậy đây là lần thứ bảy! Anh gây thiệt hại như thế đủ rồi. Từ nay, tôi sẽ trực tiếp nắm mọi việc. Ai nấy ở nguyên vị trí. Tôi sẽ đến.
Lão gác máy.
— Bệnh tim, Arnold. Hãy chú ý tim của ông! - Victoria trách móc.
— Bà im mồm đi!
Kể từ khi lão đập đĩa cà chua hấp lên cái mõm bẩn thỉu của Ham Burger, lão chỉ sống bằng những viên thuốc và hầu như không ngủ. Victoria làm lão bực thêm. Mụ không rời nửa bước, thầm thích thú với vai trò do biến cố mang lại cho mụ. Lần đầu tiên sắm vai, vì vậy mụ hơi lạm dụng nó.
— Gọi cho tôi người gác cổng. Quay số 163! Không phải 162! Đó là máy của thủ quỹ.... Bà đưa đây tôi!
Lão giật lấy máy, quay số.
— Cổng? Arnold Hackett đây! Tôi muốn có một máy bay đợi tôi ở phi trường Nice! Ngay lập tức. Boeing cũng được, không cần quan tâm. Phải, đi New York.
— Tôi phát ốm vì thấy ông như thế này chỉ vì chuyện tiền nong! - Victoria nói.
— Chúng nó định hút máu tôi!Bà muốn tôi nói cảm ơn chắc?
— Ông uống thuốc đi.
Lão nuốt hai viên. Chừng ấy không làm dịu được những triệu chứng ngạt thở đang đốt cháy lồng ngực lão.
— Bảo Richard đánh xe ra.
Lần đầu tiên, đã từ lâu lắm, mụ mới dám có sự đụng chạm thể xác: đặt tay lên vai chồng.
— Arnold, em nghĩ rằng...
— Bây giờ bà cũng biết nghĩ cơ à?
— Liệu ông có thực sự biết mình sẽ làm gì khi đến New York không?
Lão hả miệng hít một hơi dài, cố nén và giữ im lặng một lúc lâu, mắt nhìn mông lung, suy nghĩ. Điều đang xảy ra với lão cũng là điều lão đã hàng chục lần gây ra cho người khác, buộc họ cuối cùng phải khuất phục. Lão không tự huyễn hoặc về trận đánh danh dự của mình. Việc lão có mặt để đứng đầu bộ tham mưu cũng không làm thay đổi được gì tiến trình của sự kiện. Lão thua rồi, đến lượt rồi! Lão chợt cảm thấy sức nặng của tuổi tác, sự mệt mỏi sau những thành công của một đô vật già tàn nhẫn.
Lão nặng nề nhún vai và nói với vẻ cam chịu buồn thảm:
— Không, Victoria. Chính tôi cũng không biết sẽ làm gì!
— Bạn thân mến, tôi có toàn tin vui để báo cho bạn. Mọi việc đều tuyệt hảo! Trong hai ngày, chúng ta đã mua lại được 30 phần trăm số vốn!
John John Newton bĩu môi hoài nghi:
— Đủ để chiếm được đa số một tí chút chứ gì?
— Tôi hứa với anh rằng Hackett sẽ đổ - Ham Burger nói - Hắn đang đổ. Trước bốn giờ nữa, cam đoan là anh sẽ nắm quyền kiểm soát hãng Hackett. Hắn không còn gì để lựa chọn. Hoặc bán, hoặc mất hết!
— Tôi muốn chia sẻ với ông niềm lạc quan.
— Không lạc quan, bạn thân mến, mà rất thực tế.
— Nếu hắn ta tự đình chỉ kinh doanh thì sao?
— Hắn không điên như thế đâu.
— Có thể vào phút cuối hắn tìm được nguồn tài trợ?
— Không đâu. Nguồn cứu nguy được hắn đó là tôi. Anh ngồi đây. Tôi phải trở về phòng trọ để giải quyết những chi tiết cuối cùng của cuộc đấu. Anh không đi đâu chớ?
— Không đi đâu cả.
— Hẹn lát nữa. Tôi hy vọng sẽ thông báo cho anh tin chiến thắng sớm hơn dự liệu.
Đi ngang qua liền sảnh, lão tự hỏi liệu người phụ nữ đã phả vào người hắn mùi hương của nàng có khuôn mặt như thế nào? Thấy trên thềm cầu thang có trọn cả một gia đình mặc áo choàng sau khi tắm đang đợi, lão bỏ thang máy theo cầu thang nhẹ nhàng đi lên hết ba tầng lầu; đến lầu bảy.
— Tôi nghe.
Lão cảm thấy nhẹ người khi nhận ra giọng con bồ câu của mình.
— Đèn xanh! - Lão nói cụt lủn.
— Tốt - Alan Pope đáp - Tôi đến đấy ngay.
***
Arnold vẫn ngồi gục khi Victoria từ phòng ngoài vào. Trước đó, lão không biết mụ đã bỏ ra ngoài phòng.
— Arnold! Mình có tiếp ông Pope được không?
— Ai?
— Alan Pope. Ông ấy đã ăn tối với chúng mình ở Palm Beach. Ông ta nói có một tin rất quan trọng liên quan đến chuyện làm ăn của mình. Thử tiếp ông ấy xem sao? Tôi đưa vào nhé?
Richard đang ngồi đợi trước tay lái chiếc Rolls dưới kia. Máy bay chờ ở Nice. Ở New York công việc đang sôi động. Mười phút sau khi quyết định đi, Arnold vẫn chưa nhích được khỏi chiếc ghế bành. Từ cửa sổ mở rộng, vẳng lên tiếng la hét của trẻ con đang thách thức nhau quanh cầu nhảy, có tiếng kẹt cửa, Victoria tránh ra, Alan Pope bước vào.
— Xin chào, ông Hackett.
Đôi mày cau lại. Arnold nhìn với vẻ khinh thị chàng trai đang đứng giữa phòng. Anh ta chừng chưa quá 30. Nỗi tiếc mình không có được tuổi đó nữa cắn rứt lão. Không đứng dậy, lão gật đầu chào lại
— Tôi sắp đi. Anh có ba mươi giây, Tôi nghe anh đây.
Alan mỉm cười lễ phép:
— Tôi vừa biết được điều xảy ra với ông, thưa ông Hackett.
Arnold lắc đầu, vẻ sốt ruột;
— Anh có tin tức gì?
— Tôi muốn cứu nguy cho ông ngay bây giờ - Alan nói.
Chẳng khác gì một tòa nhà 40 lầu vừa đè xuống đầu lão! Hoặc gã này điên, hoặc là một tên khiêu khích?
— Anh hiểu chữ “cứu nguy" với ý nghĩa thế nào?
— Thanh toán 42 triệu đôla cho ông, thưa ông Hackett.
— Ai cho anh biết con số đó? - Hackett lên giọng.
— Nhân viên hối đoái hạng bét nào cũng biết được điều đó, thưa ông.
Hackett nhìn anh khinh bỉ, xấc xược:
— Anh có 42 triện đôla?
— Nếu không có số tiền đó, tôi đến làm phiền ông để làm gì?
Arnold ngồi chìm đắm một lúc trong sự nghiền ngẫm pha lẫn hồ nghi, hy vọng và mưu toan.
— Để đổi lại, anh muốn gì?
— Gói chứng khoán chiếm đa phần của ông? - Alan tuyên bố giọng lạnh lùng.
— Thoạt thấy anh lúc bước vào, tôi đã biết mình gặp phải một thằng khùng.
— Hồi sau sẽ phân giải điều đó, thưa ông Hackett- Tôi sẵn sàng thanh toán món nợ 42 triệu đôla cho ông nếu ông thuận nhượng lại cho tôi 6 triệu cổ phiếu của ông.
— Anh có thêm 120 triệu nữa chắc? - Haekelt nói mỉa.
— Trong tình cảnh hiện giờ, chẳng ai ngu xuẩn trả cho ông 20 đôla một cái đâu! Cổ phiếu Hackett đang đốt bỏng tay người cầm giữ nó - Người ta đánh nhau để bán chạy, không ai mua vào làm gì.
— Anh nghĩ tôi ngu đến mức tự đình chỉ việc kinh doanh?
— Không, nhưng ông đủ thông minh để biết được rằng trong bốn giờ nữa, ông sẽ chẳng còn bán được gì. Ông sẽ bị tuyên bố phá sản, thưa ông Hackett. Xét tính cấp bách đó, tôi đưa ra một đề nghị phải chăng đối với ông. Tôi đề nghị mua với giá 70 triệu đôla số 60 triệu cổ phiếu kia.
Hackett thầm đảo các vai: địa vị của Pope, lão sẽ tìm cách bóp chẹt hơn nữa. Chỉ khởi đầu với nền giá 30 đến 40 triệu, xong xuôi cũng chỉ 50 là cùng.
— Đề nghị của anh thật nực cười. Không thể chấp nhận!
— Thuận hay không, tùy ông, Alan nói.
Nghe giọng Alan, Hackett biết anh ta sẽ không để lão lừa bịp.
— Mời anh ngồi, anh Pope - lão nói.
***
Đầu đội mũ rơm, tay mang găng da dê màu đen, Marina khỏa thân như thường lệ, đang chải răng trên bể nước tắm. Tại sao cô lại chịu chết dí ở New York lâu thế trong khi trên trái đất có một nơi như Cannes này! Cô súc miệng, đi vào phòng, ngồi ngắm các bó hoa hồng để đống trong phòng. Chẳng hiểu sao những người ngưỡng mộ lại biết được địa chỉ của cô. Cô định làm vài động tác nhún, đắn đo một lát rồi quyết định thôi vì trời quá nóng. Kỹ thuật của họ thường giống nhau, thoạt tiên gửi tặng hoa rồi đến những lời mời qua điện thoại. Nhưng đã có Khalil canh chừng. Trước bữa ăn tối anh ta sẽ đến đón cô, dẫn đến căn hộ của hoàng tử. Nhiều lần trong ngày, vừa để kiểm tra việc sử dụng thời gian của cô, vừa đơn thuần do ý thích thất thường, Hadad gửi quà tặng đến cho một viên kim cương nhỏ, một chiếc xuyến, một chuỗi ngọc. Marina thấy ông ta thật kỳ cục. Cô cóc cần tiền bạc và nữ trang nhưng đánh giá cao sự ân cần. Những người đàn ông cô quen biết cho đến nay - trừ Alan ra - chưa ai biểu lộ sự tế nhị đến như thế đối với cô. Poppie sẽ rất ngạc nhiên khi cô kể lại cho biết chuyện này. Vừa định nằm dài lên giường thì nghe tiếng gõ cửa. Cô ra mở và đứng khựng lại kinh ngạc: .
— Lạy chúa, - cô nói, - Ông có chuyện gì vậy?
***
— Anh Pope, tôi khen ngợi anh!
Ham Burger đốt điếu thuốc thứ ba trong vòng hai phút. Lão chỉ kéo mấy hơi rồi dụi tắt, vẻ bồn chồn, cố kìm giữ, những co giật kích động trên mặt. Cho đến giây phút cuối, lão vẫn thầm chia sẽ những lo sợ của Newton: Hackett sẽ từ chối nhượng quyền.
— Cuộc gặp đã diễn biến như thế nào, anh Pope?
— Rất đơn giản - Alan nói - Arnold hoàn toàn hiểu được lợi ích của lão ta ở đâu.
— Lão có đe dọa, chửi mắng gì anh không?
— Hoàn toàn không. Chẳng phải tôi đã mang lại cho lão cách giải quyết các mắc mớ của lão sao.
Price Lynch nhìn anh dò xét, liệu câu nói đó có phải là một mũi tên hay không?
Mặt Alan kín như bưng.
— Để ép lão, anh có phải sử dụng tấm hối phiếu chưa trả tiền tôi đã đứng tên anh mua lại không?
— Không.
— Anh có văn bản thỏa thuận của lão chứ?
— Tất nhiên rồi, thưa ông Price Lynch.
Anh rút tờ giấy ra từ tấm lót tay trên bàn. Hamilton vội vàng chộp lấy. Tay lão run run đưa tờ giấy lên xem. Alan đến tủ rượu lấy ly, nước đá và một chai rượu.
— Ông uống chứ?
— Không, không, cảm ơn. Anh đưa cho ông ta tấm séc chứ?
— Ông cho rằng liệu không có tấm séc, lão sẽ chịu ký văn bản sao? Thoạt tiên lão gọi điện đến New York để biết chắc số tiền mặt đã thực sự được phong tỏa ở tài khoản của tôi để ký kết xong áp phe này của ta. Nhân tiện, xin hỏi ông, đã có cái của tôi đây chưa?
— Xin lỗi?
— Tấm séc 100.000 đôla?
Vẻ hờ hững, anh đưa tay qua vớ lấy tờ giấy viết tay trong đó Hackett công nhận đã nhượng lại 6 triệụ cổ phiếu với giá 70 triệu đôla.
— Đây - Ham Burger nói - Tôi đã chuẩn bị cho anh.
Anh cẩn thận kiểm tra ngày tháng, con số và chữ ký.
— Tấm séc thứ hai?
— Như đã giao hẹn. Ngay sau khi ở New York về, anh sẽ nhận được. Bao giờ anh đi?
— Ngay bây giờ. Một chiếc Boeing đang chờ tôi ở Nice, thuê khứ hồi, ông sẽ nhận được hóa đơn ngay sau đây.
— Sao?
— Tôi đã tự cho phép ghi tên ông vào hóa đơn. Không có lý do gì tôi phải tự trang trải các chi phí, cả Arnold cũng đã đặt thuê máy bay. Ông gặp may đấy.
— Bao nhiêu? - Price Lynch hỏi như đứt hơi.
— Làm sao tôi biết được? Rồi ông sẽ biết thôi. Tôi nghĩ hẳn ông đã ra lệnh cho bắt đầu trả các món nợ đến hạn?
— Anh hẵng lo công việc của anh! Chỉ cần anh hoàn thành nghiêm chỉnh những gì tôi yêu cầu là đủ rồi! Sau mấy giờ nữa anh quay lại đây?
— Mười bảy, mười tám... Thời gian cần để đến ngân hàng của ông và quay lại. Tôi nghĩ là mọi thứ đều đúng thủ tục. Ông thứ lỗi cho. Tôi phải chuẩn bị cho chuyến đi.
Price Lynch nhìn xoáy vào anh một cách ngờ vực.
— Cố đừng để phạm sai lầm, ông Pope.
— Tôi sẽ cố - Alan đáp với giọng lừng chừng.
Khi Price Lynch đã đi, anh uống ly rượu từng ngụm nhỏ, suy nghĩ rất lung. Anh bước ra sân thượng. Cách bảy lầu phía dưới kia, anh nhìn thấy Norbert đang ngồi đợi sau tay lái chiếc Rolls đậu trước thềm. Anh nhìn vào tấm gương soi, nhăn mặt và lẩm bẩm.
— Chỉ lúc này hoặc không bao giờ. Can đảm lên!
Anh chợt nghĩ đến Bannister và đi xuống.
— Alan!
Lại cô Sarah. Rõ ràng cô ta trực thường xuyên trong đại sảnh để thế nào cũng tóm được anh. Anh tự rủa mình đã cho đánh xe ra sớm quá.
— Anh rất tiếc, Sarah. Anh phải ra máy bay ngay.
Cô trợn tròn mắt:
— Anh đi đâu vậy?
— Anh đi vắng.
— Cùng với một phụ nữ? Em đã nhiều ngày không ngủ.
— Uống thuốc đi.
— Alan, em đòi hỏi phải được biết!
Anh bước hai bước đến bên cô để đánh lừa, rồi lợi dụng lúc một nhóm trẻ con và các bảo mẫu đang đi vào, anh nhảy vội vào chiếc Rolls.
— Chạy nhanh, Norbert, nhanh lên!
Ô tô phóng đi. Khi xe chớm đến đường Croisette anh quay nhìn lại sau: Sarah đang lái xe đuổi theo.
— Ngoặt vào Juan, Norbert, tôi có tí việc ở đây.
— Được thưa ông. Tôi chỉ sợ ở đây hay bị tắc đường.
— Rồi sẽ liệu.
Anh tháo mốc, kéo tấm ván màu gụ ra, lấy bút máy viết lên tập lốc “Anh phải đi ngay. Sẽ về sau 20 giờ nữa. Đợi anh -yêu em - Alan". Anh bỏ giấy vào phong bì đề tên Terry, bỏ một băng cassete vào máy stereo ngửa đầu ra sau và nghĩ đến nàng.
Anh có thể nghĩ về điều gì khác nữa? Từ ngày gặp nàng những chuyện trước đây đối với anh là quan trọng nay dường như đều vô nghĩa. Dù anh đang làm gì hay ở đâu đôi mắt xám của nàng cũng xen vào giữa anh và mọi người. Terry là lời đáp tuyệt đối cho mọi vấn đề.
— Đã đến Juan, thưa ông.
Anh hướng dẫn Norbert cho ôtô vượt qua cửa hàng ăn, vừa chớm vòng vào góc đường phố nhỏ anh cho dừng lại.
— Coi chừng kem và bánh hôi Ý, Norbert. Bọn nhóc ở khu phố này quậy lắm đấy!
— Tôi ngồi trên xe, không đi đâu, thưa ông.
Alan đi trở lại, bước vào dưới cái cổng tối và mát ở gần quán ăn Tony, leo lên ba tầng lầu. Anh dừng lại trên bậc thềm cầu thang, nhìn vào cửa phòng Terry. Cô ấy đang đi đâu đó với Lucy đến các bạn người Anh. Tuy vậy anh không cưỡng được sự thôi thúc phải gõ cửa. Không ai trả lời. Anh dùng chiếc đinh ghim có sẵn đấy, đính bức thư lên cánh cửa, gửi một chiếc hôn vào phong bì rồi quay xuống.
Hans, núp kín ở lầu trên khi nghe tiếng anh đi lên, chờ cho tiếng chân của anh nhỏ dần, khi đã chắc Alan đi khỏi rồi, cậu nhảy các bậc thang đi xuống, dừng lại trước chiếc phong bì, giật nó khỏi cửa, mở lấy mảnh giấy. Cậu đọc thư và xẻ vụn tờ giấy ra thành nhiều mảnh.
***
Arnold Harkett đứng trên ngưỡng cửa, trông già xọp hẳn đi, không nhận ra được.
— Ông bệnh hay sao? Arnold!
Marina đọc thấy trong cái nhìn của lão một sự cầu khẩn làm cô xao xuyến.
— Vào đi, Arnold.
Cô mời lão ngồi, lão nặng nề ngồi xuống giường hầu như không chú ý đến cô đang trần truồng.
— Ông gặp tai nạn hay sao vậy?
Lão lắc đầu, cố gắng nhăn nhúm một nụ cười tội nghiệp.
— Tôi cần nói chuyện với em, Marina. Em cho phép tôi ở lại đây một lúc chứ?
— Tất nhiên rồi.
Cô vỗ vỗ thân mật lên đầu lão. Dù sao đi nữa, chính nhờ có lão mà cô đang ở đây.
— Kể cho em nghe đi!
Chẳng còn gì giống với ông già hoạt bát và đỏm dáng mà cô vẫn kiên trì đóng cửa từ chối những ngày vừa qua. Hơi thở của lão như tiếng rít, không đều, đứt khúc.
— Có chuyện gì với bà nhà ta chăng?
— Không, không.
— Sao? Vậy chuyện gì, hãy nói đi!
Lão tìm câu chữ, cắn môi, rồi buông ra một mạch, mắt nhìn xuống:
— Tôi vừa bán hãng Hackett.
Marina nhìn lão đăm đăm, ngạc nhiên.
— Chính chuyện đó làm cho ông như thế này sao?
— Như là đứa con của tôi vừa chết đi!
Cô quàng tay ôm vai lão, trìu mến.
— Xem nào, ông Arnold. Như vậy tốt hơn chứ! Ông già rồi, cũng đến ngày phải nghỉ thôi chứ? Cả cuộc đời làm việc, bây giờ ông có thể nghỉ ngơi vui thú rồi.
— Không, không vui thú được. Tôi vừa bị hạ rồi! Từ trước tới giờ, chính tôi đã hạ kẻ khác, tôi là người mạnh hơn. Nay người ta ép tôi và tôi đã chịu thua. Tôi đang ốm vì chuyện đó.
— Họ làm ông phá sản?
— Đúng thế.
— Ông không còn gì để sống hay sao? - Cô hỏi giọng thương hại.
— Rất ít.
— Bao nhiêu?
— Tôi đã bán tống bán tháo với giá 70 triệu đôla.
— Trời! cả một số tiền khổng lồ!
— Khổng lồ! - Lão tức giận, mất hẳn vẻ đờ dẫn. Toàn bộ cổ phiến của tôi trị giá đến 200 triệu!
— 200 hay 70, điều đó làm thay đổi gì?
— Tôi mất làm ăn. Cô độc! Côi cút!
— Ông còn có vợ ông?
— Trên thực tế, đã 50 năm nay, chúng tôi không nói với nhau. Cuộc sống không còn mục đích gì nữa.
— Điều gì ngăn trở ông lập những nhà máy khác? Với 70 triệu đôla, ông có thể mua lại cả hãng General Motors!
— Tôi bị cách chức rồi, Marina. Còn tệ hơn thất nghiệp.
— Cũng chả chết được vì chuyện đó. Em có một anh bạn bị đuổi khỏi hãng Hackett.
Cô bỗng ngừng lời, sững sờ... lần đầu tiên, cô chắp nối giữa cái hãng Hackett nơi Alan làm công với Arnorld Hackett, người tình nhân già đáng thương đã đến tìm kiếm sự an ủi bên cô - Hackett và Arnold Hackett, chính là hãng Hackett!
— Như vậy thì thật buồn cười, chính là ông đó sao, Hackett?
— Em không biết điều đó thực chứ?
— Không!
— Hackett là tôi - Arnold nói như để tự thuyết phục. - Nói đúng ra, trước kia đó là tôi.
— Ông là đồ đều! Ông đã đuổi người ta! Ông biết Alan Pope chứ?
Hackett giật mình như vừa ngồi lên tấm sắt nung đỏ.
— Pope?
— Anh ấy đã làm gì ông kia chứ, anh Pope ấy? Một chàng trai dễ thương nhất. Anh ta đã được đánh giá tốt ở hãng của ông và đã mất việc không hiểu vì lý do gì!
— Anh ta làm việc ở bộ phận nào? - Hackett hỏi một cách máy móc
— Phòng kế toán
— Ở New York.
— Đúng, New York. Đó là bạn thân của tôi.
— Cô có thể cho tôi uống một cái gì đó không? Marina? Nước... chỉ cần một ít nước thôi.
Trong lúc cô đi vào phòng tắm, lão đưa lên miệng một viên thuốc và ngồi nhìn đăm đăm lên bầu trời. Cô trở lại, đi vòng qua giường, đặt chiếc ly trên bàn đầu giường
— Tôi từng sống với anh ấy. Khốn nỗi, sau đó tôi bỏ đi với Harry, một kẻ ích kỷ! Ngoài hội họa của anh ta ra, anh ta xem mọi người như chó, kể cả tôi!
Cô nằm dài lên giường cạnh Arnold vẫn đang ngồi yên, quay lưng lại cô. Cô thấy đôi chút ân hận đã nói năng thô bạo với lão khi lão đến để giải bày nỗi tuyệt vọng với cô. Cô thân mật gãi nhẹ vào gáy lão:
— Ông đã hết thời rồi, Arnold! Chẳng việc gì phải bi kịch hóa chuyện đó. Ông không phải là người đầu tiên bị như thế. Nhường chỗ cho lớp trẻ thôi!
Một cách tự nhiên, móng tay cổ gãi mạnh thêm trên da đầu lão. Cô cảm nhận rất rõ người lão run lên nhè nhẹ. Sợ mình vượt qua ranh giới tế nhị ngăn cách giữa tình bạn với ham muốn tình dục, cô rút tay lại đề phòng lão lại chồm lên người mình để chứng tỏ cho cô thấy mặc dù tuổi tác... nhưng lão không hề động đậy.
— Ông mua lấy một chiếc tàu buồm. Chơi đánh golf. Còn sống được bao nhiêu, cứ tận hưởng vui thú. Không phải sao? Arnold?
Lão vẫn im lặng. Yên tâm, cô xiết chặt vai lão.
— Arnold?
Cô xiết chặt thêm. Lão từ từ đổ người sang một bên.
— Đừng, Arnold, đừng! Ngồi ngoan nào!
Cô định đẩy lão ra. Lão đổ sụp người đè lên cô, mắt mở trừng trừng, mặt không động đậy. Lão chết rồi. Marina hét lên.