Nằm sấp trên thảm Alan đọc mảnh giấy Samuel ghi những việc anh phải làm trong ngày. Mới hơn chín giờ sáng. Mặc dầu trời nóng bức, New York đã ồn ào bởi vô vàn nô lệ đang làm việc. Không nghĩ ngợi, không chịu gãy gục. Hành động! Anh gọi nhân viên thu đổi.
— Arthur Dealy phải không? Tôi là Pope. Alan Pope. Tôi muốn mua vàng. Xin cho biết thời giá lúc mở cửa.
— 180 đôla một ounce, thưa ông Pope. Ông định mua với số tiền bao nhiêu?
— 200.000 đôla.
— Rõ. 200.000. Ông định thanh toán cách nào?
— Bằng séc đứng tên tôi, rút tiền ở ngân hàng Burger. Ông sẽ nhận séc sau một giờ nữa.
— Ông có cần tôi cử đến một nhân viên tiếp nhận không?
— Vô ích, cảm ơn. Tôi là khách vãng lai tới New York
— Ông ở khách sạn nào, thưa ông Pope?
— Ở nhà bạn bè. Ông có cần ghi số điện thoại không?
— Dạ, có.
— 399.07.33.
— Tôi giữ rồi. Xin cho phép tôi gọi lại sau năm phút. Có người cần gặp tôi. Xin chào, hẹn gặp lại.
Liên lạc bị cắt. Alan lắc đầu. Dĩ nhiên Dealy đang lợi dụng năm phút này để kiểm tra xem tài khoản của anh có tiền bảo chứng không. Mặc dầu tất cả những bằng chứng đã có, chính anh cũng chưa tin vào điều đó.
Anh mặc chiếc sơmi sạch, mặc quần ngoài. Thấy trời này mà thắt cravát thì lố quá, nhưng Samuel không nhân nhượng. Anh đành phải thắt. Chuông điện thoại.
— Xin lỗi ông, ông Pope. Ông chủ gọi tôi. Tôi sẽ đợi một tiếng để thi hành lệnh của ông. Ông biết địa chỉ chứ ạ?
— Biết.
Anh mặc chiếc áo vét mỏng, bây giờ thì tin chắc mình tạm thời là một người giàu có. Anh đưa mắt nhìn một lượt khắp phòng, nhét mảnh giấy của Samuel vào túi rồi đi ra. Hai mươi phút sau, anh tới American Express - Bộ phận quốc tế.
Các văn phòng đều chật ních không tưởng tượng được, ở các guichet trả tiền mặt, người xếp hàng dài dằng dặc.
— Thưa cô, mai tôi đi Pháp, tới Côte d’Azur, cô có thể cho một xe đón tại sân bay?
— Khó, - cô ta lạnh nhạt trả lời. - Chúng tôi đang bị tấn công tứ phía. Ông dùng xe gì?
— Rolls Comriche có tài xế.
Cô ta nhìn anh có vẻ chú ý:
— Để tôi xem...
Cô tíu tít bên điện thoại. Alan châm thuốc hút.
— Ông gặp may, chúng tôi còn một chiếc loại đó. 250 đôla một ngày, kể cả phí bảo hiểm.
— Còn tài xế? - Alan hỏi, cố gắng mới nuốt được nước bọt xuống.
— Có tính cả trong đó. Tất nhiên tiền thưởng là do ông. Ông nhận xe chứ?
— Nhận.
— Xin cho qúy danh.
— Alan Pope. Tôi còn muốn đổi séc du lịch. Cô giúp được không?
— Bao nhiêu tiền?
— 200.000 đô la.
Cô ngước nhìn vẻ kính nể. Alan mượn bút máy, viết lệnh trả cho American Express 200.000 đôla. Bất giác anh vuốt tay dưới cổ áo sơmi, mồ hôi chảy ròng ròng. Cô tươi cười nhận tấm séc từ tay anh.
— Xin cho phép một phút.
Cô biến vào cuối phòng, thu xếp việc chuyển đổi 200.000 đôla. Lát sau cô quay lại vẫn với nụ cười trên môi.
— Được rồi, ông Pope. Xin ông vui lòng trở lại sau một giờ. Séc du lịch của ông sẽ làm xong.
— À, còn quên. Tôi cần một du thuyền nữa.
— Bao nhiêu thủy thủ? - Cô thản nhiên hỏi.
Alan ngớ người:
— Tám à? Hay mười? Cô thấy thế nào?
Cô ta nhỏ nhắn, xinh đẹp, mớ tóc đen để dài, mắt to xanh biếc.
— Thưa ông Pope, tự ông phải quyết định. Tôi đâu có may mắn được đi trên đó!
Câu nói được kèm theo bộ điệu không thể hiểu sai: Anh muốn ở đâu, lúc nào là tùy anh! Cô lục trong cặp bìa, lấy ra nhiều hồ sơ, lật xem và đưa cho Alan một bản:
— Ông thấy du thuyền này được không? Thủy thủ đoàn mười người, hai đầu bếp, một người Maroc, một phụ người Pháp. Mười lăm hải lý giờ, sáu cabin trong đó có phòng của chủ trải thảm, đồ gỗ sang trọng, rộng một trăm hai lăm mét vuông.
Cổ thắt nghẹn, Alan lơ đãng đọc lướt cuốn sách:
— Có vẻ được.
— Rất tuyệt đấy ạ. 4.000 đôla một ngày. Không kể tiền ăn. Ông định thuê trong bao lâu?
— Chưa định, - Alan trả lời trong lúc cảm thấy tóc mình dựng đứng hết lên.
— Ba ngày nữa tàu mới được giải phóng. Ông chỉ được giữ lâu nhất là hai tuần. Thế cũng là may mắn lắm. Thường thì khó kiếm được cái gì tươm tất nếu không giữ chỗ trước một hoặc hai năm. Mời ông đọc xem.
Cô đưa cho anh bản kê ngày cho thuê tàu. Từ 15 tháng năm đến 30 tháng mười không hở một ngày nào. Giữa khoảng từ 26 tháng bảy đến 7 tháng tám có dòng ghi chú viết tay “hủy bỏ". Alan kinh hoàng tự hỏi những kẻ tranh cướp nhau con tàu giá 4.000 đôla một ngày là loài chúa tể thiên thần nào vậy?
— Khách hàng mới hủy hợp đồng sáng nay. Người Tây Ban Nha... Garcia, tên Tây Ban Nha phải không ông? Bà vợ gặp tai nạn. Ôi, thật kỳ, điều đó lại may cho ông. Nếu ông thuê bắt đầu từ 26 là ngày lễ thánh bổn mạng của em. Em là Ann.
Cô ngửa mặt nhìn Alan, thấy anh đang nhìn như muốn nuốt lấy cô.
— Con tàu tên là Victory II. Đang neo tại Cannes ở... - Cô xem sổ - cảng Canton. Ông được tới đó, thật sung sướng. Lần đầu tiên?
— Không, - Alan nói dối.
— Sẽ thanh toán toàn bộ khi ông trở về. Ông có còn cần gì nữa không?
Cô ta nhìn anh vẻ năn nỉ.
— Có lẽ không, - Alan đáp.
— Sẵn sàng phục vụ chu đáo, thưa ông Pope.
— Tạm biệt, lát nữa gặp lại.
— Em sẽ đợi. Ông chỉ cần gọi...
— Cô Ann. Tôi không quên đâu.
Anh quay gót, biết chắc cô ta vẫn nhìn theo. Ra ngoài đường anh thuê taxi đến cửa hàng Gucci. Samuel đã dặn: “Để thiên hạ đánh giá đúng cậu, hành lỷ cũng quan trọng như bộ mặt của cậu đấy". Anh chỉ tay vào nhiều kiểu túi du lịch, suýt ngạt thở khi nghe nói giá cả, định trả bằng sổ mua chịu nhưng lại nghĩ: trả họ bằng séc để họ khỏi bị thiệt nếu khôn hồn chuyển đổi sớm. Anh dặn người bán hàng - một gã để ria có cặp mắt dịu dàng - giữ hộ các thứ cho đến lúc đóng cửa.
Taxi đang chờ anh.
— Tới tiệm may Saks, - anh ra lệnh.
Anh chọn sáu bộ đồ mùa hè khác màu, từ trắng vỏ trứng ngả dần đến đen than đá. Có bộ cần sửa sang đôi chút. Tiệm hẹn mai đến lấy.
— Quá chậm, - Alan nói bằng giọng kẻ cả khiến chính anh sững sờ. - Chiều nay phải xong, không thì thôi. Tôi cần mua cả đồ lót.
Chủ tiệm đành chấp nhận, rồi dẫn anh tới quầy sơmi.
— Tôi sẽ tới trước bốn giờ chiều.
Anh ký tấm séc 1.759 đôla, lên xe bảo đưa về ngân hàng. Họ trao cho anh 20.000 đôla tiền mặt không khó khăn gì. Anh nhét vào chiếc cặp nhỏ nhãn hiệu Gucci. “Tiền tiêu vặt" Samuel đã dặn như vậy với vẻ nghiêm trang không có ý hài hước. Taxi lại chạy, nhắm hướng đại lộ số 5 nơi đặt văn phòng của Dealy.
Alan vào gặp cô thư ký. Lập tức nhân viên chuyển đổi tiếp anh trong căn phòng bé tẹo.
— Séc đây. - Alan bảo anh ta.
Dealy cầm lấy, quay điện thoại ra lệnh. Công việc được giải quyết trong hai mươi giây. Dealy quay sang nhìn Alan mỉm cười:
— Ông đã thành chủ nhân 31 ký 496 gam vàng mười, thưa ông Pope. Tôi cho rằng ông đã đầu tư rất khôn ngoan. Quay sang phía nào cũng thấy tình hình không ổn định. Giá vàng có thể lên nữa, ông định giữ lâu?
— Không chắc.
— Tùy ông. Nếu ông có ý định làm một cú nhanh gọn, xin phép được khuyên ông món hàng dược phẩm. Từ đầu mùa nghỉ năm, thật là một cơn sốt thuốc tây. Giá cổ phiếu tăng vùn vụt,..
— Thật à? - Alan thầm nghĩ: vậy mà, hôm qua nhà Hackett dám cả gan thải hồi anh với lý do suy thoái kinh tế!
— Xin ông tin ở tôi. Tôi có thể giúp ông lãi 25 phần trăm sau ba tháng.
— Tôi sẽ tính.
— À, biên lai của ông đây.
Alan nhét vào túi. Đã quá trưa. Anh quay lại American Express. Tới trước trụ sở, lái xe nói nửa nạc nửa mỡ:
— Này ông thân mến! Tôi cõng ông suốt ba giờ liền rồi. Đồng hồ cây số quay tít. Tôi chưa có miếng nào vào bụng. Ông còn định giữ tôi lâu không?
— Cả ngày. - Alan nghe mình trả lời mà kinh ngạc. - Tôi có hẹn lúc mười ba giờ. Từ đây đến lúc ấy, anh có thể đi ăn.
Anh đưa ba tờ mười đôla rồi biến vào tòa đại sảnh. Rõ ràng Ann chỉ chờ đợi một mình anh.
— Xong hết rồi thưa ông. Tới sân bay Nice ông chỉ việc gọi điện về số... Tài xế sẽ mang chiếc Rolls tới đón ông sau hai mươi phút. Tên là Norbert. Tàu Victory II...
— Thế Victory I đâu? - Alan hỏi, mắt dừng lại hơi quá lâu trên ngực cô Ann. - Chìm rồi sao?
Cô mỉm cười:
— Victory sẽ thuộc ông sử dụng từ 26 như đã thỏa thuận. Thuyền trưởng le Guern theo lệnh ông sẽ đi Italia, Sardaigne, Corse, Grèce, tóm lại, tùy sở thích của ông. Thời tiết rất tốt. Biển lặng như làn dầu ấm. Ông có cần chỗ nghỉ trong thời gian dừng chân? Chúng tôi có những chỗ tuyệt đẹp, cho thuê từ vài tuần đến hàng năm. Có sẵn đầy tớ.
— Tôi nghỉ ở khách sạn.
— Majestic, Cariton hay Negresco?
— Majestic.
Cô gật đầu tán thưởng:
— Séc du lịch của ông đây.
Cô đặt vào tay anh chiếc phong bì khá nặng, lúc đưa, ngón tay cô lướt qua ngón tay Alan. Mỗi người ngay lập tức hiểu rằng người kia đã cảm nhận sự chung đụng thoảng qua ấy.
— Cô nghỉ việc lúc mấy giờ?
Cô mở tròn cặp mắt rất ngây thơ:
— Lúc 5 giờ 30. Để làm gì?
Tuy nhút nhát, anh cũng nhảy ào xuống nước.
— Nếu cô không có việc gì hơn, tôi nghĩ rằng... tôi ăn tối có một mình. Có lẽ chúng ta có thể?
Cô tỏ vẻ tiếc, cắn môi ra chiều lúng túng khó xử.
— Tối nay? Em trót có hẹn rồi...
Alan vội vàng rút lui:
— Rất buồn. Mà tôi cũng quên khuấy đi mất. Chính tôi cũng hẹn đi nhậu với bạn cũ, loại mà chắc cô cũng biết. Đáng tiếc thật.
Hoảng hồn sợ anh ta bay mất, cô vội nói liền một hơi:
— Em sẽ hẹn lại được thôi! Nhưng cần về qua nhà chút xíu. Gặp ông ở đâu?
Sổ tay bút chì hiện ngay trên tay cô. Alan nói dối không do dự:
— Tôi trọ ở nhà hàng Pierre.
— Ta gặp lại nhau ở đấy chăng?
— Sáng kiến thật hay!
— Vậy em sẽ tới thẳng đấy. Khoảng bảy giờ nhé!
— Tuyệt, - Alan ung dung đáp. - Anh sẽ có mặt. Martini của họ ngon lắm!
— Ông Pope!
— Gì cơ?
Trong một giây thoảng qua, anh hoảng hồn tưởng cô thay đổi ý định.
— Ông chưa đếm lại số séc.
— Khỏi lo. - anh trả lời với vẻ thư thái giả tạo.
Lúc bước xuống bậc thềm, anh bỗng cảm thấy khó chịu, thấy mình không còn nhận ra chính mình nữa. Tất cả những hành động từ sáng đến giờ đều do một kẻ xa lạ mang tên anh nhưng tính cách thật ghê tởm, anh nhất quyết từ chối kết bạn với hắn. Trong có vài tiếng đồng hồ, anh đã mua vàng, một tủ quần áo đủ bộ, những hành lỷ rất “xịn", rút của ngân hàng hàng vạn đôla, thuê du thuyền, xe Rolls, bịa chuyện mình đã từng đến bãi biến Azur, trọ khách sạn loại sang, thuê taxi ngày...
Mới hôm qua thôi, đến tưởng tượng cũng không ra loạt trò rồ dại dồn dập này. Hẳn Samuel đã bị bệnh hoang tưởng rồi, Alan chắc chết phen này. Sao lại điên đến nỗi dám vứt qua cửa sổ khoản tiền không thực sự của mình? Anh lên xe, người choáng váng. Tài xế vẫn giữ cửa xe để ngỏ, cung kính hỏi:
— Bây giờ, thưa ông, ta đi về đâu?
Tiếng “thưa ông" bất ngờ làm nỗi lo lắng của anh càng bùng to. Anh ngồi nép vào góc, nhìn xuống để tránh cặp mắt tài xế.
— Nhà hàng Pierre - anh trả lời lí nhí.
Mười lăm phút sau anh ngồi đối diện Bannister trong khách sạn. Cau mặt khi nhìn rõ nhãn chai rượu đặt nằm trong chiếc giỏ đan, anh hỏi:
— Ai gọi thế này?
— Tớ, - Samuel trả lời đơn giản. - Haut Brion 61 giá 200 đô la.
Alan thấy máu trên mặt mình rút hết sạch.
— Ai sẽ trả tiền?
— Cậu. Mình đã gọi món trứng cá muối để mở màn. Vodka đang mang tới. Được chưa?
— Cậu hoàn toàn mất trí rồi, - Alan nổi khùng.
Bannister nhún vai vẻ bất cần:
— Phải biết tiêu mới kiếm ra nhiều tiền hơn. Cậu làm hết những cái mình dặn chưa?
— Rồi! - Alan cáu kỉnh.
— Có trở ngại gì không?
— Trở ngại chính là cậu! Vâng, bộ cánh, chiếc Rolls, du thuyền và tiền bữa nhậu này nữa!
— Ồi dào, thêm bớt 400 đôla có nghĩa lý gì vào lúc này của chúng mình.
— Thế nếu mình bỏ cậu ngồi lại đây và chi tiền?
Anh hạ thấp giọng. Người quản lý rượu của khách sạn đang thành kính rót tiên tửu vào một ly:
— Xin mời nếm thử.
Bannister lấy điệu bộ sành sỏi, ngửi thật lâu, đưa lên miệng, ngậm ngụm rượu trong mồm không nuốt. Người quản lý rượu lễ phép đứng nghiêm đón đợi lời phán xét.
— Tuyệt vời, - mãi sau Samuel mới tuyên bố.
— Xin cảm ơn ông.
Anh ta vẫn long trọng như vừa rồi, rót đầy hai ly, cúi chào kính cẩn rồi biến. Samuel vươn vai khoan khoái.
— Mình hiểu sống là như thế. Đáng tiếc, mình bắt đầu sống quá muộn!
— Cậu coi thường mình quá đấy!
— Mệnh lệnh số một: Tự chủ.
— Đầu tớ bị đe dọa chứ không phải đầu cậu.
— Mệnh lệnh số hai: Bay bổng. Không thiếu thốn về vật chất, bọn nhà giàu không có những lo lắng siêu hình. Tài khoản ở ngân hàng cho phép chúng tránh thoát mọi tình thế khó khăn. Nhà giầu không cần nói to, thiên hạ phải lắng nghe, Chúng không cần vội, thiên hạ sẵn sàng chờ đợi. Nếu chúng ngu ngốc, người ta khen là sâu sắc. Chúng im lặng, họ bảo chúng thâm trầm. Chúng nói, tức là thông minh. Chúng vừa sổ mũi, mọi người lập tức phát ho phát hen. Chỉ cần chúng thản nhiên nêu ra một ý lập tức mọi người mọi chốn răm rắp thi hành.
— Mình cháy túi rồi, - Alan tức điên lên.
— Nhầm to. Cậu là triệu phú đôla, chính cậu đã chứng minh cho mình.
— Tiền này không phải tiền mình.
— Không sao! Vì mọi người đều cho là của cậu.
— Trong bao lâu hả thằng ngốc?
— Nếu cậu không phạm sai lầm, nó là của cậu suốt đời. Tiền chảy theo tiền. Dù cậu chỉ giàu có trong hai tuần lễ cũng đủ để giàu có suốt đời nếu cậu là thằng thông minh vừa phải.
— Biết đâu chẳng bị vỡ mặt!
— Mình mơ được như cậu mà không được!
Món trứng cá được mang lên, đựng trong ống pha lê phủ đá bào nhỏ. Người quản lý rượu rót vodka. Hai chiếc cốc mờ hơi lạnh. Bannister nâng cốc:
— Chúc may mắn, Alan!
Chỉ món trứng cả:
— Cavia trắng, hạt to. 100 đôla.
Alan không nín được cười:
— Cậu cũng chết cóng rồi!
— Thức ăn nhà giàu, rượu nhà vua! Cậu sẽ thấy đầu óc hoạt động tốt hơn. Bụng đầy khoai thì đầu chỉ có những ước mơ nhà quê.
— Cậu học những câu ấy ở đâu vậy? - Alan phết một thìa trứng cá muối lên lát bánh mì đen.
— Ăn thế nào thành người thế ấy. - Bannister trịnh trọng kết luận.
Alan nhìn anh chăm chú:
— Cậu làm mình phục lăn, Sammy. Không biết cậu gặp điều gì, nhưng từ bữa qua cậu khác hẳn. Không nhận ra được nữa.
— Mua vàng chưa?
— Rồi. 200.000 đôla.
— Sở chứng khoán đóng cửa Iúc bốn giờ. Cậu phải đưa lệnh bán lúc ba giờ rưỡi là chậm nhất. Bán xong, bảo Dealy làm một phiếu rút tiền ở ngân hàng First National. Cậu sẽ chuyển đổi bên Pháp. Khỏi bị bọn kiểm soát hối đoái hỏi thăm. Séc du lịch có chưa?
— Rồi.
— Tiền mặt?
— Rồi.
— Đến nơi, cậu tới ngay sòng Palm Beach. Vào mùa này họ chơi rất to. Cậu viết một tấm séc vay 500.000 đôla. Chúng kiểm tra tiền gửi ngân hàng của cậu và sẽ cho vay ngay không ngần ngại. Hôm sau và hai ngày sau nữa, cậu rút dần ở thủ quỹ những tấm thẻ trị giá bằng số tiền vay. Cậu nhập cuộc chơi, chắc sẽ thua một ít, đừng để thua nhiều nhưng cứ chơi thoải mái. Sau đó trả hết thẻ cho thủ quỹ. Nó sẽ ký cho cậu tấm séc đứng tên sòng. Cậu mang séc ra lĩnh tiền mặt ở ngân hàng của nó. Bằng cách này cậu sẽ chuyển dịch được gần một triệu đôla từ nước này sang nước kia mà bọn hải quan đành chào thua.
— Rất thần tình - Alan rầu rĩ thừa nhận. - Cậu chỉ quên một chi tiết: lão Hackett.
Bannister quay nhìn chỗ khác, gãi đầu. Alan đột ngột chỉ tay vào mặt anh ta:
— Đừng hòng lôi tớ vào chuyện này. Sammy, tớ không mắc cạn đâu. Nếu cậu không nói xem mình sẽ làm gì Hackett thì thôi đấy, tung hê. Tớ muốn một kế hoạch rõ ràng và thật vững.
— Cứt chưa, cậu không phải thằng thộn mà! Ngay tại chỗ, cậu sẽ nghĩ ra cách, cả hai cùng hít thở một bầu không khí, tắm cùng một biển, cùng đớp các món ăn như nhau, cùng tiếp xúc với những người xung quanh, cùng ngủ với những con điếm! Cậu phải tự mình sáng tác! Cứ ở New York này, liệu cậu có được bao nhiêu hy vọng đến bên một thằng vai vế như Hackett?
— Chẳng một hy vọng nào sất, mà thế lại càng tốt! Tớ không đi nữa!
Bannister liếc trộm một cái, rồi nói với giọng lừng chừng:
— Cậu có vừa đúng mười bốn ngày để tìm ra hướng tấn công lão. Tớ biết nguyên nhân nhầm lẫn rồi.
Alan giật bắn người như thể bị rắn mổ. Samuel ra hiệu bình tĩnh:
— Suốt đêm qua tớ cố tìm hiểu trường hợp của cậu. Và đã tim ra. Dù thế nào đi nữa, cũng không có nguyên nhân nào khác.
— Cái gì? - Alan sủa.
— Máy tính điện tử. Sai sót của máy tính. Cậu bình tĩnh trả lời tớ nhé. Lúc Murray sa thải cậu, nó báo cậu được tất cả bao nhiêu tiền trợ cấp?
Alan nhăn mày, do dự:
— Bốn thâm nịên cộng ba tháng báo trước thôi việc, thành bảy.
— Mỗi tháng bao nhiêu?
— 1.672 đôla.
— Nhân 7?
Alan lấy bút chì, định viết lên khăn bàn. Bannister ngăn lại:
— Khỏi cần, thành tiền 11.704. Ngân hàng Burger ghi “có" cho cậu bao nhiêu?
— 1.170.400 đôla.
Samuel cười cay độc:
— Thế nào con người thông minh? Sáng mắt chưa?
— Chưa.
— Cậu không thấy à? Vẫn những chữ số ấy, thêm hai số không vào đít.
— Chết cha! Lạy Chúa tôi, chúng tóm cổ mình đến nơi!
— “Chúng" nào? Ai đứng ra kiện? Hackett hay Burger? Thằng nào nhầm?
— Biết được, chỉ có giấy báo chuyển khoản.
— Hoặc máy tính của nhà mình bỏ sót một dấu phẩy, hoặc máy của nhà Burger. Đằng nào cũng vẫn thế. Kể từ ngày mai ta có mười bốn ngày đêm để báo lại.
— Lấy đâu ra mười bốn ngày đêm?
— Trường hợp chúng phát hiện ra nhầm lẫn cũng phải đến tận ngày 8 tháng tám, tuy thực ra chẳng có dấu hiệu gì chứng tỏ chúng sẽ phát hiện được. Vì ngày 8 hàng tháng là ngày lập sổ lương của nhà Hackett. Ngày 8, các máy đếm đều qui về số không, máy tính điện tử cho ngay số liệu tổng thu chi của doanh nghiệp.
— Nếu do ngân hàng tính sai thì sao?
— Thì cũng vẫn thế. Nhà Hackett là khách hàng lớn nhất của Burger. Burger là ngân hàng duy nhất cung cấp vốn, ứng quỹ lương cho nhà Hackett. Mọi sự chuyển dịch tiền tệ đều đi qua hai nơi, từ bên này sang bên kia hoặc ngược lại. 459 triệu đôla năm! Khoản tiền trà nước của cậu thấm vào đâu! Thế nào, cậu thấy sao?
Alan lắc đầu bất lực:
— Quá ngán!
— Mình xếp đặt tất cả rồi. Đã đăng ký vé máy bay hạng nhất! Đã giữ sẵn một dãy phòng tuyệt vời ở Majestic. Số cậu đỏ nên tuy chật ních mà vẫn len vào được, tất nhiên mình đã phải xoay sở cật lực, tối sẽ kể cho mà nghe.
— Tối nay hả? - Alan lúng búng. - Không được đâu. Mình bận.
— Cậu ngả nghiêng rồi sao? Còn hàng nghìn chi tiết cần bàn định!
— Mình đã bảo là không được mà! Có hẹn.
— Đếch cần hẹn của cậu! Việc này quan trọng hơn.
— Nếu cậu trông thấy cô nàng. Tên là Ann.
Lập tức Samuel hòa theo:
— Tóc vàng?
— Nâu.
— Moi ở đâu ra thế, thằng đểu?
— Cô ta giải quyết công việc của mình ở American Express. Mình bảo cô nàng rằng mình trọ ở đây. Cô nàng sẽ hiện ra lúc bảy giờ.
— Có phòng chưa?
— Hẳn là chưa.
— Đưa đây hai mươi đôla... Đầu bếp!
Samuel giúi vào tay anh ta tờ bạc Alan vừa miễn cưỡng tuồn cho dưới gầm bàn.
— Ông Pope đây ghé qua New York. Ông quên không giữ chỗ. Thu xếp hộ việc này... Một dãy phòng...
— Sẵn sàng thưa ông. Tôi sẽ thử xem sao.
Anh ta lượn qua các bàn, bỗng nhiên điếc đặc trước mọi tiếng gọi của khách đang nhao nhao tứ phía.
— Trông hắn chạy kìa - Bannister nói - Xưa nay mình vẫn ước được ban phát những món tiền thưởng lớn. Chạy việc vô cùng!
— Xin nhắc cậu. Đấy là tiền của mình. Một dãy phòng trong lúp lều này giá bao nhiêu?
Anh đầu bếp trịnh trọng ghé sát Samuel:
— Không còn phòng nào, nhưng tôi xoay sở hết sức mình. Ông Pope có hai phòng liền... 325, 326.
Bít tết được mang lên.
— Cậu đến với mình thật chứ Samuel?
— Còn phải hỏi! Mất ba bốn ngày là cùng, lời hứa danh dự đấy.
— Cậu không xì hết hơi chứ?
— Nhìn mặt tớ xem.
— Christel thì sao?
— Tớ sẽ lo xong.
— Hackett?
— Tớ xin nghỉ ốm. Mình còn quá nhiều việc muốn làm trước khi bị gẫy.
Sau tiệc cà phê, cognac, hai người hẹn nhau sáng mai gặp trên điện thoại.
— Nhồi cho ngon lành! - Bannister chớt nhả nháy mắt.
Anh ta về cơ quan. Alan ra taxi. Lạ thay cục u đè nặng lên dạ dày biến đâu mất! Anh quơ số đồ gửi ở Gucci. Tài xế bỏ hết vào thùng xe. Quần áo ở Sacks đã sửa xong. Hộp giấy đè lên vali. Đã hơn ba giờ. Trong một thoáng, Alan nảy ra ý định rẽ qua nhà một chút, tuy nghĩ tới chuyện mất nước anh thấy chịu không nổi. Sực nhớ mình đang có dãy phòng 325 - 326, anh bật cười:
— Quay về khách sạn Pierre!
Hơi men tạm thời xoa dịu mọi nỗi lo. Anh hơi ngây ngất, lòng thư thái, người khỏe khoắn. Moi việc đều dễ dàng. Nhân viên phục vụ dỡ các gói hàng.
— Mang lên phòng tôi.
Anh dặn tài xế đợi; đến phòng tiếp tân thuê két bảo đảm. Có người hộ tống anh tới phòng bọc thép. Khi két mở anh ném vào đó chiếc cặp đựng séc và 20.000 đôla tiền mặt, trong lúc nhân viên kín đảo bỏ đi chỗ khác. Anh ta quay lại đóng két, đưa chìa khóa. Alan cảm ơn, trở ra đại sảnh, vào cabin điện thoại quay số.
— Arthur Dealy? Tôi Alan Pope đây, còn nhớ không?
— Dạ có, thưa ông. Ông cần gì?
— Bán ngay theo thời giá đóng cửa, chuyển tiền thành lệnh chi trả rút ở First National. Hai mươi phút, nữa tôi sẽ tới.
Anh gác máy, không để nhân viên chuyển đổi kịp trả lời.
Lúc Alan bước vào văn phòng anh ta, Dealy ném ra một cái nhìn sắc nhọn.
— Xin chúc mừng, ông Pope. Sao ông biết?
— Biết gì?
— Iran!
— Iran làm sao?
Arthur Dealy cười nửa miệng, tỏ vẻ hiểu ngầm nhau.
— Tôi hiểu thưa ông Pope, mong ông thứ lỗi. Dù sao, nếu lại có dịp may, mong ông nhớ đến tôi. Tôi rất muốn được tham gia.
Alan hỉ mũi để khỏi lộ bộ mặt thuỗn của mình:
— Sáng nay mua cho ông giá vàng là 180 đôlaounce. Lúc đóng cửa, lên 215. Ông được lãi 38.888.88 đôla. Phục ông sát đất! Theo ông, còn lên không?
— Giá vàng thì... - Alan lấp lửng.
— Phụ thuộc hết vào giếng dầu. Họ mà đóng giếng... Chà, thời thế!
— Lệnh chi cho tôi có chưa?
— Đây. Lĩnh ở First National như ông dặn 238.889 đôla, tôi quy tròn.
— Tạm biệt ông Dealy.
— Sẵn sàng hầu ông mọi việc. Mong chóng gặp lại ông.
Ngồi trên xe trở về khách sạn, Alan rơi vào một vực thẳm suy tư. Những việc vừa xảy ra làm anh choáng ngợp, Ví dụ chỉ cần nghĩ rằng nhờ có 200.000 đôla trong tay mà chỉ sau vài giờ đã lãi 40.000. Phải chăng Bannister có lý!
Năm phút trước giờ hẹn, anh mặc chiếc sơmi mới, thắt cravát, diện bộ đồ sẫm, soi gương lần cuối rồi sập cửa.
Vào tiệm rượu, anh chọn chiếc bàn nhỏ khuất ánh sáng. Đặt chìa khóa ở chỗ dễ thấy.
Ann bước vào, anh ra hiệu. Cô mặc bộ đồ đen, quần thụng che kín gót giày cao làm cô lớn thêm mười phân có lẻ. Alan kéo ghế mời:
— Hello!
— Hello!
— Martini?
— Martini.
Anh gọi rượu.
— Một ngày vất vả?
— Kinh khủng. Khách đều như phát điên hết. Ai cũng muốn rời thành phố.
— Anh nằm mơ, hay em lớn lên?
— Anh không mơ đâu. Cô nhân viên bé hơn cô gái.
— Ngày nào cũng lột xác như thế?
— Không nhất thiết, Tùy tâm trạng,
— Hôm nay nó thế nào?
— Rất dễ chịu. Còn anh?
— Tâm trạng anh phụ thuộc tâm trạng em.
Hai người phá lên cười. Sau ba Martini nữa, Alan hỏi:
— Ann này, anh chỉ còn một đêm nay ở New York thôi. Anh đang đợi những cú điện thoại từ Pháp và Nhật. Anh muốn đề nghị một điều, nhưng không biết có được không?
— Anh cứ nói.
— Phòng anh ở tầng bảy, nhìn ra công viên. Ngày hôm nay của anh cũng giống em, khách, khách, khách nữa, đầu anh ù cả lên. Anh muốn được yên tĩnh, chỉ có anh và em thôi. Ta ăn tối trong phòng khách được không?
— Trong phòng khách?
— Riêng của anh.
Cô xoay nhẹ nhẹ chiếc cốc trong tay. Rồi nói, không nhìn lên:
— Sao lại không?
— Anh chết đói đến nơi rồi.
Ra đến phòng lớn, anh dặn cô đợi một lúc,
— Anh lấy cái này trong két đã.
Cô trầm ngâm đưa mắt nhìn theo, tay nẳm chặt chiếc túi xách nhỏ bằng hạt cườm.
Trong thang máy, Alan hỏi:
— Cái gì thế? Nước hoa của em?
Cô nói cho anh biết. Vào tới phòng khách cô tới thẳng cửa sổ đứng ngắm hàng cây trong công viên trung tâm rọi ánh tà dương. Alan đến sau lưng cô. Sau một giây do dự, anh đặt tay lên vai cô. Cô ngả người dựa vào anh.
— Đẹp quá - Cô nói.
Alan ôm cô nhè nhẹ. Cô đáp lại, nắm tay anh. Anh dai đầu vào mái tóc cô. Dưới kia, ánh đèn xe hơi vẽ những đường lượn vòng vèo không dứt trên nền bóng đêm vừa chớm tỏa.
— Ann...
Cặp mắt đờ đẫn, cô thì thầm với chính mình:
— Đêm công viên... Anh thật may mắn...
Anh lướt môi trên má cô, xao xuyến vì hơi ấm từ da thịt cô ngấm qua làn vải mỏng bốc lên.
Cô quay người, đưa hai tay ôm mặt anh, dúi người vào mình anh.
“Muốn gì cũng được, khi có nhiều tiền".