Lúc mười ba giờ, chuông báo nghỉ ăn trưa reo lên trong tám tầng nhà của cơ quan Đầu Tư Hóa Chất Hacket (Hackett Chemical Investraent). Cả sáu trăm hai mươi hai công chức, tiếp viên, trưởng phòng, kế toán, nhân viên phục vụ, thư ký, đánh máy và nhân viên ban hòa giải tranh chấp... nhất loạt chạy như điên ra thang máy. Thang vụt xuống ba mươi hai tầng, nhả họ ra từng tốp hấp tấp ào ra phố 42 nóng ẩm ngột ngạt.
Chỉ một mình Alan Pope trong phòng 8021 tầng ba mươi ngôi lầu chọc trời Rilford này là không chồm lên. Anh vẫn như bị đóng đinh vào ghế, vẻ nhìn xa xăm dường như không nghe thấy gì. Samuel Bannister băn khoăn nhìn anh, tay đặt lên núm cửa:
— Làm thêm hả?
— Có ai trả tiền đâu! - Alan trả lời bằng giọng lơ đãng.
Bannister nhìn chăm chú hơn.
— Mình đến tiệm Romano chén đây. Đi với mình.
— Không đói. Cảm ơn.
Lưỡng lự, Bannister đổi chân đứng:
— Cái gì dằn vặt cậu? Murray chắc?
— Ừ. Murray.
Tuy vội đi, Bannister vẫn phải rời bỏ cái núm cửa nắm chặt trong tay từ nãy. Bước hai bước tới chiếc bàn sắt vẫn ngồi cùng với Alan Pope từ bốn năm nay.
— Đi làm chầu bia lạnh! Vừa uống vừa nói chuyện đó.
Alan lắc đầu từ chối, lún sâu hơn vào ghế.
— Cậu đi một mình đi, Samuel. Tớ cần suy nghĩ.
Bannister lúc lắc người, định mở miệng nói câu gì nhưng lại thôi, rồi hỏi:
— Lão triệu cậu vào mấy giờ?
— Ba.
— Chắc sẽ lên lương cho cậu.
— Chuyện lạ!
— Cậu lo lắng không đâu. Mình tin là chuyện hay, rất hay.
— Nói như thằng cha bị xử tử bằng ghế điện. Mong bị mất điện.
Bannister do dự một lát, nhún vai rồi nói với vẻ làm ra nhởn nhơ
— Nếu đổi ý! Đến Romano.
Alan còn lại một mình. Ruột gan thắt lại vì lo lắng, anh thở dài, đứng lên dán mũi vào cửa kính đưa mắt xuống bãi biển tuy chẳng nhìn gì. Đứng lặng trong mười phút, rồi nhảy bổ tới điện thoại quay số: Phải gặp Marina! May ra cô ta vẫn còn nằm trên giường, trần truồng, nóng hổi... Đường dây bận! Đột nhiên anh thấy rất thèm được nói với cô, sờ lên người, làm tình với cô. Anh gác máy, quật áo vét lên vai rồi mất hút trong hành lang vắng ngắt.
— Thế nào Penny? Mụ nào vậy? Tên gì? - Abel Hartman cáu kỉnh hỏi.
Anh là một luật sư cỡ nhỏ ở khu phố, chuyên trách các vụ: vợ chồng xích mích, tường ngăn chung hai hộ, nhà ngập nước, đụng xe tróc sơn. Anh ta căm ghét thân chủ của mình.
Nữ thư ký riêng bình tĩnh trả lời:
— Bà Mabel Pope. Có nghĩa là cựu phu nhân Alan Pope.
Hartman rên khàn khàn trong cổ.
— Lại như mọi bận. Chậm nhận được tiền trợ cấp nuôi dưỡng.
— Ai bảo lấy thằng chồng kiết! Bảo mụ là tôi đang ở Thổ Nhĩ Kỳ.
— Mụ đã trông thấy ông lúc ông đi lấy hồ sơ Leyland. Ông nên gặp thì hơn. Mụ sẽ đập phá tan hoang hết.
— Mụ có nợ tiền ta không?
— Không nợ một xu
— Tôi quá ghét bọn hút máu người như mụ. Khốn nạn cho những thằng rơi vào vuốt mụ. Không còn lấy một giọt máu!
Bắt gặp cái nhìn khinh bỉ của Penny, anh ta sực nhớ cô thư ký cũng vừa ly dị chồng. Anh ta dọn giọng càu nhàu:
— Thây kệ, cho mụ vào. Tôi sẽ lập tức tiến hành việc tố tụng đối với Alan Pope!
***
Chiếc taxi đưa Alan về nhà chậm chạp lăn bánh trong cái nóng mệt lử.
— Không chạy nhanh hơn được à?
— Để cháy máy xe chắc?
Alan bực bội gõ ngón tay xuống chỗ tựa trên ghế chiếc Pontiac cổ lỗ, phì khói như con ngựa già. Chắc Maria đã dậy... Đang tắm mát. Ngay buổi đầu gặp gỡ, anh đã giật mình nhận thấy cô rất giống Marylin. Tình cờ anh vào một quán rượu ở phố 6 mua thuốc hút. Cô bận tấm áo dài trắng ngồi vắt vẻo trên chiếc ghế đẩu cao. Một mình. Đang nhấm nháp ly nước có trái anh đào và bạc hà. Anh không tới máy bán hàng tự động mà đến ngồi cách cô hai ghế, gọi whisky scotch. Đang lấm lét liếc trộm cô ta thì cô bắt chuyện trước:
— Nếu anh nói rõ tại sao anh liếc, tôi sẽ đãi anh một ly. Đừng có nói dối! Anh đang định nghĩ cách nói dối! Phải nói ngay lập tức.
— Tôi thấy cô... thấy cô... - Alan nhìn như muốn nuốt chửng cô ta, mồm lắp bắp.
— Thấy tôi giống...?
— Rất giống!
— Đã có người bảo thế. Tất cả đều bảo thế...
Cô lại đặt môi vào cốc, thè đầu lưỡi thon nhọn liếm những hạt đá vụn bám miệng cốc. Sau năm hoặc sáu ly whisky nữa, tim nhảy thình thịch, tay xăm xắp mồ hôi, mắt lảng đi chỗ khác, anh ngỏ lời mời cô cùng ăn tối. Cô ta liếc nhìn, cân nhắc, biết rõ mình đang làm anh bối rối. Cô thích chí phá lên cười:
— Cái anh này!
Cô lấy bàn chải răng trong túi xách, tinh nghịch vuốt ve lên mép anh chàng. Ngoài chiếc bàn chải và tấm áo mặc trên người hôm ấy, Marina chẳng có gì khác.
Làn da cô mịn màng, trắng màu sữa, ấm và chắc. Bên cạnh rất nhiều đức tính khác, cô hoàn toàn không hề biết xấu hổ phô diễn cơ thể một cách tự nhiên như đứa trẻ sơ sinh. Không xiêm không áo cô bơi lượn trong phòng không để ý đến những kiểu đứng kiểu ngồi có thể làm cả một đội quân cận vệ đỏ mặt. Cô nằm ngửa trên thảm, giương đùi thật cao, ngoắc chân vào mép bàn, mồm ngậm thuốc lá, một tay vuốt ve lên ngực như cái máy, cánh tay kia duỗi thẳng ngón xòe rộng để hong khô lớp sơn màu đỏ tía bôi trên móng tay dài quá mức.
Alan đã trao cho cô chiếc chìa khóa căn buồng hai phòng. Cô ẩn hiện tùy hứng, nhiều khi vắng mặt hàng mấy ngày mà không thèm giải thích lý do. Có bữa về với đôi tay đầy những bông hoa đắt tiền tên gọi cao quý, hỏi có còn bơ không, nói là đi mua nhưng lại mang về nào bưởi, nào dù sặc sỡ, hoặc chiếc đài bán dẫn, con mèo hoang, hay những cọng cần tây cô cắm vào ấm cà phê đặt dưới cửa sổ. Lóa mắt trước các thói ngông ấy lại được cô thỏa mãn đầy đủ, Alan trả ơn bằng những món quà vượt quá khả năng anh có nhưng cô chẳng thèm đếm xỉa. Bỏ quên nhẫn, dây chuyền vàng, hoa tai trong toilet các tiệm rượu thỉnh thoảng hai người lui tới, là chuyện thường. Một tối kia anh dại dột hỏi cô đi đâu.
— Em sống với anh vì thấy thích anh. Nếu anh vặn hỏi, em không thích nữa. Không thích thì em đi.
— Nào, Marina!
— Anh tự do, em cũng tự do. Em chỉ sống được với những cánh cửa mở rộng. Tùy anh chọn.
Từ bữa ấy Alan tự răn mình: chịu đựng hết thảy để khỏi mất cô nàng.
— Hê, dừng lại. Tới rồi!
Lái xe chắc đang gà gật vội đạp phanh gấp. Alan dúi dụi về phía trước lúc đang định thò tay vào túi lấy tiền trả. Tiếng tôn sắt bị va xiết vang lên. Gã lái chiếc xe tải lạnh vừa tông vào taxi giận dữ nhảy xuống vỉa hè.
— Ăn đòn rồi chứ?
Gã lái taxi cáu tiết.
— Đã chui vào đít người ta lại còn già mồm.
Gã cũng xuống xe đánh giá tổn thất: đít chiếc Pontiac chỉ còn là tấm sắt vụn.
Gã phân bua với Alan:
— Ông thấy chưa, thằng khốn nạn này!
Alan vội dúi cho gã tờ năm đôla, nhún vai vẻ đành phận:
— Anh bạn già ơi, không phải tại anh. Mà tại tôi. Ngày xui xẻo của tôi.
Lúc gã lái taxi nghĩ đến chuyện xin chữ ký chứng nhận, Alan đã lên đến tầng mười tám, đứng lóng ngóng trước ổ khóa cửa buồng.
***
Trên gác lửng tiệm Romano khói đặc quánh tưởng có thể dùng dao cắt được ra từng nhát, tuy máy điều hòa vẫn chạy đều. Khách ngồi chật cứng tầng gác rộng. Họ là những công chức nhỏ trong khu phố ghé chân nuốt vội ổ bánh mì nhồi xúc xích nóng. Vào giờ cao điểm này bồi bàn phải xô đẩy mở đường qua biển người dầy đặc mật độ lên tới năm sáu người đứng trên một mét vuông. Bannister gặp may chỉ phải ngồi chung với một người nữa trên chiếc ghế đẩu, hét thật to át hẳn tiếng trò chuyện ồn ào đan xen với nhau .
— Hê, Tom! Gói cho kỹ! Quà tặng đấy.
Tom mỉm cười đồng ý. Anh ta mến Bannister vì lâu lâu được tuồn cho một “tuy ô” về giá cả chứng khoán. Anh nhanh nhẹn lấy dây buộc rồi đưa gói:
— Cậu đúng là em tớ, Tom ạ. Ghi vào sổ cho mình.
Bannister vừa chuồi khỏi ghế lập tức phần nửa ghế dôi ra bị ngay một toán đông tranh cướp. Đầu cúi gằm, hai cánh tay khép chặt bên sườn, anh ta nghiêng người lách đầu ra cửa, đưa mắt liếc chào số đông khách trong tiệm. Ngoài đường, trời nóng 40° dưới bóng râm. Hôm nay là 22 tháng bảy. Alan chắc vẫn đang ngồi rầu rĩ trong phòng làm việc. Thằng ngu thế, sợ lão Murray đến nỗi quên cả ngày sinh nhật.
***
Alan đạp chân mở cửa buồng: Marina có nhà! Thân thể không kín đáo hơn lúc lọt lòng mẹ. Ngoài đôi găng da đen, chiếc mũ rơm đính hoa vẫn được mệnh danh là bộ đồ “trong nhà”. Cô đang tập môn ưa thích: chống hai tay, lộn đầu xuống, ưỡn người khiến đường cong mềm mại nơi eo càng nổi rõ. Người Alan nóng bừng. Mắt không rời khỏi thân hình cô gái, anh cởi áo ngoài, lẳng chân hất tung đôi giày, cởi khuy chiếc sơmi đang dán vào người. Cô gái vẫn tiếp tục động tác thể dục:
— Hello, Alan! Anh quen Harry chớ?
— Hello! - Harry chào
Gã ta ngồi bệt dưới đất trong góc chết, gác hai chân lên ghế. Alan nhìn rõ đôi giày bóng rổ đã tàng, vá mấy miếng. Anh hối tiếc mình đã vội vàng mặc lại áo sơmi trong khi đáng lẽ chính cái gã đột nhập kia phải lúng túng mới đúng. Trái lại, gã coi như Alan không hề có, điềm nhiên nốc whisky của Alan.
— Rất hân hạnh - Alan đáp.
— Hai mươi nhăm! - Marina đếm xong ngã lăn xuống thảm.
— Hai mươi thôi. - Harry cãi.
— Hai mươi lăm hẳn hoi - Marina không chịu,
— Này em - Alan nghẹn ngào.
— Ngoan nào Alan. Cho xin cốc sữa.
Như một người máy, Alan đi tới tủ lạnh.
— Hai người quen nhau à? Không biết nên xử sự thế nào. Alan lại hỏi tiếp Harry: - Anh có dùng sữa không?
— Tôi thích whisky scotch hơn.
Alan quay sang Marina:
— Chắc anh đáng được nghe một lời giải thích đấy nhỉ.
— Về cái gì cơ?
Cô ta hỏi với vẻ ngây thơ, vẫn nằm dài trên thảm, đặt chiếc mũ lố lăng đậy lên mặt làm Alan khó chịu thấy như mình đang nói với cái mũ bé tẹo.
— Anh chàng kia làm gì ở đây vậy?
— Bạn thôi - Marina vẫn thản nhiên.
— Cậu bảo mình đấy à? - Harry hỏi với giọng khiêu khích.
— Cậu im mồm! Marina trả lời đi!
— Đây có phải nhà của tớ không, hả? - Marina hỏi.
— Phải. - Alan gào lên.
Marina hất tung mũ:
— Vậy việc gì phải trả lời cậu? Tớ thích mời ai vào nhà thì tớ cứ mời.
— Người ngợm ăn với mặc thế hả?
— Hay chưa kìa! - Harry tức giận. - Chưa ai đối xử với tôi thế này bao giờ.
— Đừng chấp, Harry. Bao giờ đi làm về anh ta cũng nóng nảy như vậy.
— Tớ chuồn đây. - Harry bật dậy, vẫn thản nhiên như không, chậm rãi uống cạn cốc rượu, gật đầu từ giã Marina.
— Muốn vỡ mõm chắc! - Alan buông một câu bâng quơ. Biết mình không làm chủ được tình hình nữa, anh đứng chặn trước cửa, mặt đỏ lựng, nắm chặt hai nắm đấm.
Marina vùng dậy, xỏ chiếc quần và chiếc sơmi của Alan bằng vải kate màu be.
— Marina, đi đâu vậy?
Cô ta hất cho mái tóc xù lên.
— Với anh kia.
— Nếu tớ bằng lòng. - Harry bổ sung.
— Em xin anh, Harry. Đừng chơi khăm! - Marina van vỉ.
— Thì nhanh lên. Tớ không thích tay này.
— Marina! - Alan kêu lên.
— Đủ rồi! Cậu làm tớ chán ngấy. - Marina lạnh lùng.
Cửa đóng lại sau lưng anh. Ngơ ngẩn như mất hồn. Alan rót rượu uống như cái máy. Đá tung chiếc ghế văng vào tường.
— Cứt thật! Cứt và cứt! - Anh lầm bầm chửi.
***
Oscar Vlinsky xoa tay khoan khoái khi thấy lại khung cảnh yên ổn của phòng làm việc quen thuộc. Ba tuần chung sống với vợ ở Florida làm anh ta đâm sợ nghỉ phép. Bên cạnh cô Annie anh chẳng là cái thá gì. Ở ngân hàng Burger này, anh là Chúa. Với cương vị thanh tra, thu chi, anh can thiệp mạnh vào cuộc sống những người tuy không quen biết nhưng số mệnh lại phụ thuộc vào thói tùy hứng của anh.
Chỉ cần lướt ngón tay trên chiếc phím máy tính điện tử, anh sẽ thấy tên tất cả các con nợ của ngân hàng diễu qua trước mắt. Giám đốc Abel Goldmayer đã nhiều lần khen ngợi khi thấy anh ta cắt giảm được khá nhiều tên trong đội ngũ đông đúc những kẻ bài bây.
— Hoan hô Vlinsky! Ngân hàng Burger cần có nhiều người như anh.
Oscar biết không thể có người thứ hai. Anh hăm hở ấn chiếc nút đỏ trên bàn máy tính: số khách nợ làm anh phát hoảng. Lúc mới vào làm, anh đã nghe kể lại: chàng trai phụ giúp anh, một tay tập sự, thấy số hồ sơ chưa giải quyết quá lớn đã xin thôi việc. Không biết nên bắt đầu từ ai, Vlinsky quyết định: bấm nút, mặc cho các tấm phích từ từ chạy trong lúc anh ta đếm từ một đến mười thì bỏ tay ra. Lúc ấy tên người nào hiện ra ở dòng trên cùng của màn ảnh thì người ấy bị xóa sổ.
Anh đếm đến mười, buông tay. Hình trên màn ảnh dừng lại. Số tiền thiếu: 372 đôla. Tên người thiếu: Alan Pope.
***
Có tiếng gọi cửa.
Chắc Marina đùa, bây giờ cô ả nghĩ lại, gạt tay kia đi, trở về nhà. Điên lên vì mừng, Alan nhảy bổ ra, trượt chân, gượng lại được ngay ở cửa; trước hết phải giấu kín khỏi để lộ ra rằng cô ả có quyền lực lớn đối với anh, phải tỏ thái độ trách móc. Anh xóa sạch vẻ sung sướng đã làm anh rạng rỡ mặt mày khi chuông reo, nặn ra vẻ cau có, mang các mảnh ghế gẫy giấu vào bếp rồi ra mở cửa.
— Chào Alan! Em vào được không?
Mabel dừng lại ngưỡng cửa, mỉm cười. Alan kinh ngạc
— Sao tóc lại xanh màu lục thế kia?
— Thì sao? - Mabel vào nhà, đưa cặp mắt sắc nhọn liếc nhanh một vòng,
— Nhà vẫn nguyên như cũ, chẳng thay đổi gì.
Ả nhấc vài cuốn sách lên, quăng xuống.
— Chỉ thiếu những tấm ảnh của em trên tường. Đúng thôi, chúng đâu còn chỗ trên đó!
Ả ngồi xuống ghế. Tà váy Indiens lật lên, bộ đùi lộ rõ. Alan bảo:
— Tôi đi đây. Có người đang chờ ở nơi làm việc.
— Anh vẫn đi làm ở đấy à? - Ả thản nhiên hỏi.
— Không thì lấy gì trợ cấp cho cô?
Mabel cất lên tiếng cười lanh lảnh:
— Alan này. Hôm nay đã 22 tháng bảy mà đáng lẽ em phải nhận được séc từ ngày 30 tháng trước cơ. Anh không đứng đắn chút nào!
Ả bắt chéo chân thật cao, Alan nhìn thấy viềm chiếc quần lót màu da.
— Cô sẽ nhận được.
— Bao giờ?
— Tôi đang kẹt. Tiền thuê nhà cũng chưa trả. Nợ tiền ngân hàng.
Cô ả ném một cái nhìn châm chọc;
— Lúc nào mà chả nợ. Tên nó là gì?
— Ai?
— Cái con bé làm anh mắc nợ ấy. Nó tên gì?
— Chỉ bịa chuyện!
Cô ả thở dài, nhìn Alan vẻ rộng lượng, đôi chân vắt chéo nhưng không kéo tà váy xuống.
— Thật khỉ. Chúng mình hấp tấp quá. Đôi khi em tự hỏi. Không đến nỗi nào
— Cái gì?
Ả nhìn xuống như em nữ học sinh phạm lỗi.
— Chúng mình.
Lập tức Alan cảnh giác.
— Cô định nói gì?
— Chúng mình ly hôn, không cùng nhau chia sẻ gì hết...
— Có đấy! Tiền của tôi!
— Anh đừng tưởng em vui vẻ khi nhận tiền của anh. Đôi khi em rất khổ tâm. Nhưng một thân một mình, em biết làm thế nào khác được, thật tệ hại.
Bằng cử chỉ làm ra vẻ tự nhiên, ả vạch một bên áo lót lơ đãng lấy mu bàn tay xoa ngực. Alan thoáng nhìn thấy một núm vú.
— Nhà anh nóng thật.
Ả ngả người trên ghế, dạng đùi.
— Hay là chúng mình làm lại?
Alan hoảng hồn nghĩ có thể mình đã hiểu trúng ý ả.
— Làm lại cái gì?
— Anh và em. Chúng mình không phải là những cặp vợ chồng đầu tiên ly dị nhau rồi lại lấy nhau.
Tuy phòng nóng như lò than, Alan vẫn rùng mình. Cuộc hôn nhân chỉ bền được một mùa, có thật anh muốn lấy cô nàng không? Bỗng nhiên thấy mình đứng trước mặt thị trưởng. Tất cả những gì trong cô đã hấp dẫn anh trước khi lấy nhau nhanh chóng trở thành khó chịu sau lễ cưới. Ả muốn trở thành loại nhân vật ngoại hạng vẫn được ca ngợi trên các báo ảnh; nghe nhạc Indiens đến tận năm giờ sáng, ăn toàn sò huyết nướng. Đắp bùn lên mặt, đeo nịt thẫm mồ hôi, mỗi ngày nhiều lần tưới đẫm người bằng một thứ nước hoa kích dục thường để lại đằng sau cô ả một thứ mùi kinh tởm. Từ ngày ngoặc được Alan cô ả từ bỏ ngay thân phận một cô sửa móng tay quanh quẩn với những rẻo móng, rỉa móng, những mẩu chuyện ngồi lê đôi mách bệnh hoạn và triết lý “Thiền” hiểu theo lối các báo thời trang.
Tự sơn phết cho mình lớp vỏ văn hóa, ả dạy anh những bài học về thái độ cư xử, về yoga, về phép xã giao. Lúc nào hứng lên muốn đãi anh một hộp nước hầm đại bổ, ả đổ vào bát, đun cách thủy trong ấm trà, rồi ban cho anh trong bữa điểm tâm. Ả khinh bỉ nhìn anh ăn, chê cái tật nhồm nhoàm: “Không phải là ăn mà là đớp Alan ạ”.
Ban đêm cũng chẳng vui thú gì. Sau khi bản “concerto" Indiens kết thúc, đôi khi tay Alan tha thẩn trên đùi Mabel. Lập tức cô ả giãy nảy như điện giật rồi mắng anh té tát. Anh lăn ra tận mép giường nằm co rúm như cái bào thai cố ngủ đi. Mờ sáng, anh lảo đảo đi xuống bếp. Tách cà phê xúc miệng đắng ngắt y hệt hộp nước hầm rau bữa hôm qua. Sau mười một tuần chay tịnh, thiếu thốn đủ đường, anh van vỉ cô nàng cho ly dị. Cô ả ưng thuận ngay không kì kèo quá nhiều, khiến anh sửng sốt. Chỉ đặt hai điều kiện: Anh phải nhận lỗi về mình và phải cam đoan cống cho cô ả một nửa thu nhập, cống suốt đời nếu ả không đi bước nữa. Alan còn chủ động nhận trả tiền thuê luật sư để công việc được chóng vánh.
— Anh thấy thế nào?
Alan nhìn lọn tóc màu lục, nhìn nụ cười giả dối, chiếc nịt vú trật lấc.
— Chậm giờ rồi, Mabel. Tôi phải đi ngay giờ.
— Ừ hay lắc? - Cô ả đổi giọng.
— Không. Chúng ta đã sai lầm, thất bại rồi.
Mabel kéo váy đánh soạt đứng phắt lên, mặt tím bầm vì giận dữ.
— Tôi vừa gặp Hartman! Lão sẽ kiện. Anh phải trả giá đắt cho mà coi.
Thấy ngôn từ chưa đủ nói hết lòng thù hận, ả nhổ toẹt bãi nước bọt lên người Alan.
***
Ngoài đôi găng da dê đen và chiếc mũ rơm đính hoa chụp xuống tận lông mày, lúc này Marina vẫn trần truồng như mọi khi. Và đang chống tay tập thể dục. Thở không ra hơi, cô đếm “Năm chục” rồi lăn ra thảm trong xưởng vẽ, chân dang rộng, tay bắt chéo.
— Chưa được ba chục. - Harry cãi. - Ăn gian làm gì?
— Ăn gian quen rồi không nhịn được, - cô ả thản nhiên trả lời. - Cho xin cốc sữa nào.
Harry cầm chiếc vỏ hộp đục thủng rót một vệt phẩm đỏ lên tấm vải bôi nền màu đất thó đặt dưới đất.
— Đi lấy mà uống,
— Anh Harry! Giúp em đi.
Harry ngồi xuống đất. Dùng bên chân không mang giầy tãi rộng chỗ màu vừa rải.
— Em tưởng anh cũng như tay ấy sao?
Marina vẫn nằm nguyên chỗ, cắn ngập răng vào quả tảo, mơ màng nhìn lên trần nhà, lầm bầm:
— Tay ấy thật dễ thương.
— Em đã thấy tiếc rồi? - Harry châm chọc.
— Hắn làm tình khá lắm,
Harry phá lên cười:
— Một thằng kế toán! Một thằng khốn khổ, tầm thường lố bịch, kế toán quèn. Bọn ngu độn, đến hôn thế nào cho đúng cũng không biết! Lại đây!
Marina ngoan ngoãn đi tới, nằm lăn lên đám sơn dầu còn ướt.
— Lăn đi... Lăn nữa...
— Bẩn hết găng tay mất thôi, - Cô ả phàn nàn.
Mồm vẫn gặm trái táo, cô ả day bộ mông lên bãi sơn đỏ
— Đợi anh bán xong tác phẩm này. Sẽ đưa em đi sắm đồ.
— Chưa thấy ma nào mua cho anh lấy một bức!
— Chúng nó quá ngu không hiểu nổi, nên đời nào chịu bỏ tiền mua. Quệt đít nhiều vào, bức này tên là “Dấu vết”. Kìa, đi đâu vậy?
Khắp người bê bết sơn đỏ, mũ lệch hẳn một bên, Marina thản nhiên đi tới tủ lạnh lấy chai sữa ngửa cổ tu ừng ực.
— Em điên à? Sơn khô mất. Nghĩ tới cái gì vậy?
Marina buông người xuống đivăng làm sơn giây bẩn tứ tung. Harry chưa kịp phản đối ả đã hờn dỗi trả lời:
— Nghĩ đến Alan.