HẾT

Bãi Biển Cây Cọ

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 44 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương Xix

❊ ❊ ❊

Mồng 6 tháng 8, hai ngày sau khi đóng cửa cửa OPA, Alan dừng xe ở phố 42. Cái nóng dính nhớp của New York thật khó chịu. Anh vượt qua ngạch cửa tòa lầu Rilford, đi qua căn đại sảnh lên thang máy tòa lầu 30. Đã 6 giờ sáng. Trong một giờ nữa, anh phải có mặt trước hội đồng quản trị trung tâm đầu tư dược phẩm Hackett để được bầu làm giám đốc. Với 60% cổ phiếu trong tay, thủ tục bầu bán chỉ đơn thuần là một hình thức mà thôi. Trong hành lang anh nhận ra những thứ mùi và tiếng ồn quen thuộc đánh dấu việc chấm dứt đoạn đời đầu tiên của anh ở đây. Anh gặp mấy đồng sự cúi chào anh một cách lạ lùng, dường như len lét, anh rất ngạc nhiên. Mọi người hẳn phải biết anh đã nắm quyền kiểm soát hãng. Anh đẩy cửa căn phòng số 8021. Trong 4 năm, Anh đã nghĩ đến chuyện khác ở chỗ này. Bannister vội vàng cất đôi chân đang gác lên bàn.

Alan hỏi:

— Cậu đang làm gì đấy?

Samuel đáp với cái giọng của một kẻ có tội:

— Tôi nghiên cứu hồ sơ vụ fluor.

Alan lúng túng ngắm anh ta. Anh lại chỗ trước kia là bàn giấy của anh trước khi bị tống ra khỏi cửa, trầm ngâm lấy đầu ngón tay mân mê cái mặt bàn bằng kim khí. Rồi anh đến dán mũi vào ô kính điều mà Bannister đã bắt gặp anh làm như vậy có đến hàng mấy trăm lần. Anh vừa từ Cannes trở về hai hôm trước sau khi đã nhờ một hãng thám tử tư truy tìm dấu vết của Terry. Cho đến nay vẫn chưa có một chút kết quả nào. Họ đang tìm... Alan đã lấy ngôi nhà cao Pierre nhưng không tài nào tìm lại được sự ngây ngất của cái ngày 24 tháng 7 khi anh ngủ đêm đầu tiên ở đó với Ann, cô nhân viên của hãng hàng không American Express. Sau những ngày ở khách sạn Majestic, ở Palm Beach, sau những cuộc vui cuồng nhiệt ở Cannes vào giữa mùa nghỉ hè, giờ thì không có một việc gì khiến anh phải ngạc nhiên nữa. Kể cả việc anh thắng lợi cũng để lại cho anh một chút đắng cay và không có một ai để cùng chia sẻ. Ngoài cái lão Samuel này, anh nhìn qua vai anh ta. Anh ta bày ra một đống hồ sơ và đang lật cuống cuồng mà không thèm ngẩng đầu lên một chút nào.

— Sammy.

Bannister ngẩng lên:

— Vâng.

— Có nhiều vấn đề à?

— Xin lỗi, tôi đang bận.

— Cậu bỏ mặc kệ tớ hả?

Samuel lắp bắp:

— Không... không... Tôi xin bảo đảm...

Alan ngạc nhiên nhìn anh ta chằm chằm:

— Bây giờ cậu xưng hô với tớ như thế à?

Bannister lại lao tiếp vào đống hồ sơ:

— Tôi không cố ý làm như thế.

Alan lao đến bàn của anh ta giận dữ gạt phắt đống hồ sơ xuống đất, túm lấy ve áo, kéo anh ta dựng dậy:

— Nếu cậu không nói ngay vì sao cậu giở cái giọng ấy ra thì tớ đấm vỡ mõm cậu.

— Không có gì thật mà... Đơn thuần là một chút công việc còn để lại chưa làm kịp.

Alan gầm lên:

— Dẹp những trò ngu xuẩn ấy lại. Cậu chỉ liếc nhìn tớ, không thèm nói với tớ một lời, cậu coi tớ như một thằng mắc dịch. Nếu cậu có cái gì đó thì nói đi. Còn sau đó, tớ là thằng chủ xị.

Bannister chậm rãi gỡ mình ra, ngẩng đầu ấp úng:

— Đúng vậy.

Alan “nổ” liền:

— Đúng cái gì?

Bannister nhìn đi chỗ khác.

— Chuyện đó làm tớ xúc động.

Alan thở hắt ra:

— Đồ quỷ. Vậy mà tớ tưởng cậu không còn quý tớ nữa!

— Cậu không biết mình là ai à? Bây giờ cậu là Hackett. Ở đây, chưa một ai đã trở nên vậy. Còn ở Romano, mọi người đều sững sờ. Bọn trẻ rất sợ.

— Tớ có cái gì khác trước à?

— Bây giờ cậu là ông chủ.

Chuông điện thoại reo.

Bannister cầm lấy ống nói, lắng nghe và nhăn mặt.

— Vâng, thưa ông. Hẳn thế rồi thưa ông.

Alan hỏi:

— Ai thế?

Samuel lấy tay che ống nói:

— Murray.

— Đưa ống nói cho tớ. - Murray hả? Lập tức đến ngay chỗ bàn giấy cũ của tôi. Ngay tức khắc!

Anh đặt máy xuống trước con mắt ngây dại của Bannister.

— Hôm qua lão vừa báo động cho tớ, lý do là cuộc du hành mới rồi của tớ. Hắn cho là tớ đã mắc lỗi về mặt nghiệp vụ. Hắn muốn “cúp” bỏ khoản phụ cấp của tớ.

— Đúng thế à?

— Cậu biết lão quá còn gì.

Alan đáp:

— Lão không có lỗi. Về mặt pháp lý thì cậu không được phép vắng mặt.

Đôi vai của Bannister khòng xuống.

Alan chỉ cho Bannister một hàng “tít” trên tờ Herald Tribune mà anh cầm trong tay khi bước vào bàn giấy.

“Đã tìm được bọn hung thủ giết Hamilton Prince Lynch”.

— Cậu có biết kẻ nào đã nghiền nát lão không?

— Hai thằng định xơi tái tớ khi tớ đang chơi lướt ván trên nước. Bọn chúng theo lệnh của lão. Chúng đã làm nổ tung lão Erwin Broker như xác pháo. Chính tên trùm Cesare di Sogno là tay điều khiển cái “vũ điệu” ấy, chúng cũng gô cổ cả hắn. Cũng giống như tên đó, lão Burger đã từ chối không chịu trả công cho hai đứa tay chân. Lão chết vì việc đó.

Anh để ý thấy Samuel không nghe mình nói mà đứng nhìn chằm chằm vào một điểm ngay phía trên đầu anh, anh quay lại. Oliver Murray đang đứng trước khung cửa.

— Thưa ông Pope, xin ông cho phép tôi được dâng lên ông những lời ca ngợi nhiệt liệt về việc đề bạt cực kỳ xứng đáng này.

Alan không bắt bàn tay lão đang chìa ra. Lạnh lùng, anh ngắm lão một cách im lặng và lại ngồi vào phía sau bàn giấy.

— Murray, ông hãy cho tôi rõ là ông đã uống tý nào chưa?

Samuel khó chịu quay ra ngắm cảnh qua ô kính.

— Thưa ông Pope, tôi chưa hề nếm qua một giọt rượu nào trong đời tôi. Điều gì đã khiến ông nói...

— À. Cảm giác thế thôi, ông Murray. Đơn thuần chỉ là cảm giác. Ông vào làm cho hãng chúng tôi được bao lâu rồi ông Murray?

— Mười lăm năm, thưa ông.

— Đáng kể đấy! Ông bao nhiêu tuổi?

— Thưa ông, 52 ạ!

Alan im lặng một lúc lâu. Murray, không được mời ngồi, đứng vặn tay lo lắng.

— Ông lãnh được bao nhiên tiền mỗi tháng

— 3.365 đôla, thưa ông. Không kể các món khấu trừ.

Alan nói với một vẻ lo ngại.

— Nhiều đấy, trong trường hợp bị thải hồi thì số tiền bồi thường ước chừng bao nhiêu?

Murray hổn hển:

— Ông định thải hồi tôi?

— Điều đó không tùy thuộc ở tôi. Tôi có thể phê chuẩn tùy theo những quyết định của ngài tổng giám đốc Bannister đang có mặt ở đây.

Murray nghiêng mình trước mặt Bannister, lúng búng một cách thảm hại:

— Thưa ông tổng giám đốc, tôi xin có lời hoan nghênh.

Sắc mặt của Sammy thoáng ửng lên như màu cầu vồng từ xanh lá cây chuyền ra vàng, từ màu gạch đỏ sang màu trắng sữa.

Cánh cửa mở. Một người tiếp tân ló đầu vào:

— Thưa ngài Pope. Bà Victoria và cô Gertrud Hackett cùng các vị đại diện hãng Hackett muốn xin được gặp ngài một lúc trước khi hội đồng quản trị nhóm họp. Họ đang có mặt trong bàn giấy của ngài Hackett đã quá cố. Thưa ngài có thấy cần phải gặp họ không?

— Được, tôi đến. Ông Murray, ông có thể trở về bàn làm việc. Ngài tổng giám đốc sẽ cho triệu ông đến sau khi đã nghiên cứu hồ sơ kỹ lưỡng.

Và anh nói với Samuel đang choáng váng về những điều xảy ra:

— Thằng ngốc, đã nghe ra chưa? Cần phải để ý đến lão Murray. Đối với loại người dơ dáy ấy đừng quá xuống tay, ta cũng cần lão để dọa cho những đứa khác phải sợ. Tớ muốn việc này cứ ầm ĩ lên.

Như bị điện giật, Bannister gào lên:

— Ông Murray, còn chờ gì nữa. Tôi cần hồ sơ của ông...

Alan trèo lên hai tầng lầu ngăn cách đức Chúa cha và bầy chiên. Từ nay, đức Chúa cha chính là anh. Cái phản xạ rầu rĩ cuối cùng của một kẻ bị phụ thuộc khiến anh mỉm cười; anh chợt nhận ra mình vừa thắt lại nút cravát trước khi vào thánh thất của các vị thánh từ nay đã trở thành vương quốc của riêng mình. Anh gõ cửa, đợi mấỵ giây rồi đẩy cửa, những kẻ có thẩm quyền được dẫm chân lên tấm thảm trải sàn của nhà Arnold Hackett đoán rằng anh đã xoạc rộng cẳng mà bước đi trong bàn giấy của mình, cũng chẳng có gì là lạ! Ngoài chiều cao của trần nhà, Anh cao to sừng sững như một cái nhà thờ. Tận cùng, mút tận cùng, một chiếc bàn bằng thép rộng mênh mông hướng ra phía các tòa nhà chọc trời của New York, đang ngập trong sương mù nóng ẩm. Sau chiếc bàn một thiếu phụ trẻ nhỏ thó trong cái áo dài bằng Jersey trắng, mắt đeo kính to tướng: Terry!

Máu dồn lên mặt. Anh phải tự kìm lại sự thôi thúc cuồng dại muốn chạy đến với nàng, nhấc bổng nàng lên mà quay tít... Anh chậm rãi bước đến chỗ nàng trong một khoảng cách chừng 30 thước. Nàng ngồi lặng câm nhìn anh tiến lại gần. Anh đến trước bàn giấy.

— Chào cô Gertrud Hackett!

— Chào ông Alan Pope!

— Cô muốn gặp tôi.

— Tôi muốn được biết ông trước khi dành cương vị cho ông. Cha tôi đã giao cho tôi làm quản lý mặc dầu tôi không muốn. Tôi không muốn nói là tôi có “quản xiếc” được gì không. Tôi có một lối sống khác.

— Lối sống nào?

— Học tập, du lịch. Tôi muốn được tự do, ông hiểu chứ?

— Tôi hiểu

— Tôi không đồng tình với cha tôi lắm. Ông chỉ thích tiền, những giá trị của ông không phải là của tôi. Năm 18 tuổi tôi đã rời nhà ra ở tự lập. Tôi từ bờ biển Xanh Da Trời tới

— Tốt chứ.

— Tôi đã có một cuộc gặp gỡ hấp dẫn.

— Tôi cũng thế

— Ông thấy đấy, chắc tôi có đôi chút bất công đối với cha tôi. Lẽ ra tôi phải quan tâm hơn đến hãng của ông. Trong khi nhường lại quyền cho ông, tôi hơi tiếc là chưa ngó qua một tý.

— Điều đó sẽ làm cô thú vị à?

— Tôi không biết được gì nhiều lắm đâu?

— Cô có thể đánh máy được chứ?

— Hơi chút thôi.

— Cô có nhận thử một chút không?

— Tôi rất muốn.

— Vậy xin mời cô ngồi vào bàn máy. Tôi sẽ đọc cho cô đánh một bức thư. Nếu thấy bằng lòng thì tôi sẽ nhận cô vào làm thư ký tập sự.

Terry đứng dậy, tiến đến một chiếc bàn nhỏ trên có một chiếc máy IBM, nàng ngồi xuống, đặt một tờ giấy vào trục.

— Tôi đã sẵn sàng.

Alan nói với một giọng thản nhiên:

— Bắt đầu nhé.

Anh đọc:

“Thưa cô, để trả lời bức thư của cô ngày 28 tháng 7 mà tôi chưa nhận được, xin cô ghi nhận rằng tôi yêu cô”.

Anh dừng lại và nói tiếp:

— Tôi yêu cô... Tôi yêu cô...

Terry không ngẩng đầu lên. nàng hỏi:

— Tôi yêu cô, bao nhiêu lần?

— 10 lần, 100 lần, bao nhiêu lần mà cô muốn. Tiếp tục.

— Tôi nghe đây!

— Vậy cô có thể ấn định trong một bức thư tới đây, ngày tổ chức lễ thành hôn của chúng ta.

Tiếng máy ngừng lại, Terry thong thả gỡ đôi mắt kính. Alan nhìn nàng, chân run rẩy. Nàng xanh tái cả người. Trong mười giây bất tận, cả hai đờ ra như tượng. Rồi cùng một lúc, họ nhảy chồm đến vồ chặt lấy nhau.

★★★

—★— Bãi Biển Cây Cọ The palm Beach (1979) ebook©MotSAch —★— TVE-4u© Nhà xuuast bản văn học 1998
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.