***

Bãi Biển Cây Cọ

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 24 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương Xxii

❊ ❊ ❊

Marina cười khúc khích:

— Cả vương quốc các nhà cao ốc, hoàng tử cũng mua được chứ?

Hadad vặn lại với một thái độ nghiêm chỉnh:

— Vương quốc đó cũng đã thuộc về tôi rồi.

— Thật không?

— Nói dối đấy - Em còn muốn tôi làm gì nữa nào?

— Còn anh?

Marina phì cười. Rượu không đủ sức làm nàng xỉu đi nhưng đã khiến nàng bay lượn trong cái biên giới vô định mà ma men đã làm cho nàng nhìn cái gì cũng thành mờ mờ ảo ảo. Từ lâu lắm, chưa bao giờ nàng phải sống qua một buối tối đặc biệt như vậy - một buổi tối mà sự cướp phá của băng những tên cưỡi moto lại là bó hoa dành tặng cuối cùng. Chiếc áo dài bằng “kếp" Trung Hoa màu trắng cũng không chịu trận nổi. Nó bị vứt dưới chân đivăng, nhuốm đầy vang đỏ, rách toạc nhiều chỗ bên cạnh đôi giầy cao gót mà nàng lột ra khi theo ông hoàng vào phòng.

— Em nghĩ rằng người Ả Rập không uống rượu bao giờ.

Hadad giơ chiếc ly:

— Không bao giờ uống ở chỗ đông người.

Ngài liếc nhìn nàng, lòng đầy ngưỡng mộ chân thành. Nàng mặc một chiếc quần lót nhỏ xíu với chiếc nịt vú bằng vải riềm móc màu trắng, tấm thân lồ lộ dường như nàng không hề nghĩ đến sự tồn tại và mãnh lực của nó.

Hadad ngơ ngác khi nàng trả lại ngài các đồ trang sức vừa mới được mua từ buổi trưa.

— Em không thích. Em không muốn có một thứ gì trên da thịt em cả - Anh hãy nhận lấy!

Một thái độ không hám lợi như vậy khiến ông hoàng choáng váng. Ngài mê mẩn đến nỗi quên cả việc thu lại những vật đã bỏ tiền ra mua. Chưa một lúc nào, ngài tìm cách sán lại gần và vuốt ve nàng. Ngài nhìn nàng rót đầy cốc champagne, dùng đầu lưỡi đỏ hỏn liếm từng tí một vòng quanh miệng ly, đặt ly lên bàn và nhúng những ngón tay vào đó. Nàng nói:

— Mát quá! Giá được nhúng người vào trong đó thì thích biết mấy!

Hadad nhấc máy, nói:

— Phục vụ đâu? Chở ngay mười thùng rượu Dom Pérignon lên chỗ ta ở.

Ngài lấy tay bịt ống nói và thì thào vào tai Marina:

— Trong năm, em thích có một lần như vậy à?

— Năm với tháng gì, rượu champagne bao giờ cũng có mùi vị đó.

— Em sẽ được vừa ý.

Và ngài nói với người đầu bếp phục vụ ở tầng lầu đó:

— Anh cứ chọn niên hạn rượu tùy ý anh. Ta chờ.

Marina kêu lên:

— Anh thiệt kỳ cục. Sắp sáng rồi. Em phải lấy đồ lót. Anh có chờ em được không?

— Em đi đâu?

— Em lên lầu ngay lập tức. Trong phòng em. Đồ lót để trong đó.

Hadad hơi có chút ngờ vực:

— Để anh sai thằng thư ký đi lấy hộ em.

Marina cự lại:

— Không.

Nàng khó nhọc đứng lên và lắc lư bước ra cửa.

— Marina. Đừng ăn mặc thế mà ra ngoài. Ít ra thì cũng phải khoác áo dài vào chứ.

Marina ném lại một câu trả lời:

— Lầu ngay trên đầu đây thôi. Mà quan trọng quái gì việc đó.

Nàng vừa đi vừa huýt sáo khẽ. 20 giây sau, một tiểu đội hầu phòng mang các thùng champagne đến.

Ông hoàng ra lệnh:

— Đổ tất vào bồn tắm!

Không phản đối, bọn hầu phòng mở nắp đôm đốp. Khi họ đã trút hết rượu ở các chai ra thì bồn tắm đã ngập đến ba phần tư. Như thường lệ, Hadad dúi cho họ một số tiền thưởng lớn. Khi bọn họ vừa kéo đi thì Marina xuất hiện, đi chân đất, mình khoác một chiếc áo choàng trắng của khách sạn. Nàng đi qua trước mặt Hadad, vẻ mặt nghiêm trang, ngồi xuống giường, rút trong túi ra một cái mũ cũ kỹ bằng rơm nhàu nát trang điểm bằng những trái anh đào và đội lên đầu.

Vừa lồng một đôi bao tay bằng da dê màu đen, nàng vừa nói:

— Anh phải làm theo mọi cái em làm đó, đồng ý không?

Hadad cười vui:

— Đồng ý!

Nàng cởi bỏ áo choàng ngoài, cổ ông hoàng thắt lại khi nhận ra nàng cởi truồng.

Marina hỏi:

— Anh còn chờ gì nữa?

— Hãy nói cho anh rõ chúng mình sẽ làm gì nào?

— Bờm! Cởi quần áo ra!

Ông hoàng không hiểu “bờm" là gì nhưng vẫn cởi phăng quần áo không phải đợi nàng giục đến lần thứ hai. Nàng dùng chân cặp chặt lấy thành giường và lao đầu về phía trước lấy thăng bằng trên hai cánh tay:

— Nào đến lượt anh!

Ông hoàng cũng muốn bắt chước nàng. Ngài lăn ra trên tấm thảm giải sàn: đã nhiều năm, ngài không tập. Marina phá lên cười và bắt đầu nhún lên nhún xuống. Đến lần thứ 47 thì nàng đổ nhào. Hadad kêu lên:

— Vào buồng tắm đi!

Ngài không giấu nổi sự xúc động trong cuộc biểu diễn mới rồi. Ngài nắm tay nàng, kéo vào phòng tắm, nghiêng mình trên chiếc bồn và uống một hồi lâu thứ nước vàng óng trong bồn.

— Nếm thử đi!

Nàng ngập ngừng thè lưỡi vào bồn tắm. Rồi vỗ tay kêu lên:

— Champagne.

Nàng bước qua bồn tắm, hụp vào trong rượu và bắt đầu hớp hớp.

— Mấy giờ rồi?

Đó là những tiếng đầu tiên Alan cất lên khi tỉnh giấc trước khi mở mắt. Một mùi hương cà phê bay đến khiến cánh mũi anh phập phồng.

— 7 giờ 30, thưa ông.

Anh nhìn thấy một cậu trai đồng phục màu xanh sáng đứng trước mặt.

— Cậu là ai?

— Thưa ông, cháu là Costa, người nấu bếp của ông.

Anh ngồi trên giường, giụi mắt, nhìn một vòng quanh chiếc phòng rộng lớn và lịch sự. Anh nhớ lại tất cả: anh đang ở trên chiếc du thuyền Victory II và nếu anh không mơ ngủ thì đúng 8 giờ Honor Larsen sẽ đến đưa cho anh ký hợp đồng, về đến tàu vào lúc giữa đêm, anh phải thuyết phục mãi người thủy thủ gác tàu anh chính là chủ tàu chứ không phải ai khác. Được một thủy thủ đánh thức, gã le Guern tái tam tái tứ xin lỗi và đưa anh về tận căn phòng của anh, nơi gã vừa đặt mình đánh một giấc ngủ sâu.

— Để phòng xa, tôi đã tự cho phép gọi hầu ngài trứng tráng mỡ. Ngài có thích không ạ?

Alan đáp:

— Rất tuyệt!

Anh nhìn thấy trên chiếc khay bạc to tướng nào là nước cam, bánh mì nướng, bánh sừng bò, bánh xốp, mứt trái cây. Ngủ chưa được bốn tiếng đồng hồ nhưng anh cảm thấy nghị lực tràn trề, thèm được đánh một bữa. Anh tốn công vào bữa ăn sáng dường như đã tám hôm nay chưa có một chút gì vào bụng, rồi anh vào buồng tắm bốn phía lát bằng đá cẩm thạch và tắm một trận nên thân. Qua cửa sổ ở mạn tàu, anh nhìn thấy sườn của một chiếc thuyền buồm màu đen và ở phía xa, mặt nước êm ả của hải cảng cũ vẫn đều đặn vỗ vào bến Saint Pierre chan hòa ánh nắng. Anh trở lại chiếc phòng trên boong, kéo riềm che, mở cửa sổ, vươn vai và hít căng phổi bầu không khí mát mẻ của buổi sáng. 7 giờ 55 anh đã có mặt ở phòng khách. Đúng 8 giờ không sai một giây, Honor Larsen có một người tháp tùng, bước vào phòng:

— Ông Pope, ông có một chiếc tàu tuyệt đẹp. Nó là của ông phải không?

Alan đáp:

— Ông có mang giấy tờ đến đấy chứ?

Larsen đặt lên bàn một chiếc cặp nặng, rút hồ sơ trong cặp ra:

— Nếu ông muốn, xin ông cứ xem. Ông chỉ có việc đặt bút ký.

Alan chăm chú đọc. Hình như anh sắp là chủ nhân của 100 chiếc máy bay chiến đấu Cobra, 40 chiếc Viking, 25 chiếc 105, 35 chiếc Victor. Máy bay sẽ được chở đến trao ngoài khơi Dakar, vùng hải phận quốc tế.

Anh hỏi Larsen:

— Sau đó thì sao?

— Những người đại diện của ông sẽ kiểm tra lại đoàn tàu và sẽ dẫn tới chỗ nhận hàng.

— Ai vậy?

Larsen tươi tỉnh kêu lên:

— Chuyện đó không liên quan gì đến ông, ông Pope ạ! Nhiệm vụ của ông chỉ đóng khung trong việc mua vũ khí và bán lại, thế thôi!

— Nhưng tôi cần biết.

Mặt Larsen chợt tối sầm lại:

— Ông có thể cho tôi biết vì sao không

— Tôi cần phải nhận đủ hai triệu đô sau chuyến giao hàng cuối cùng.

— Ông sẽ có đủ!

— Ai bảo đảm điều đó cho tôi. Tôi đâu biết vào lúc nào và ở đâu sẽ diễn ra chuyện đó.

— Ông Pope, xin ông tin tôi, cũng như tôi đã tin ông, đừng nên yêu cầu cao quá.

Alan đọc lại hồ sơ, cầm lấy chiếc bút máy Honor vừa đưa ra cho anh.

— Thưa ông Larsen, đêm qua chúng ta vừa thỏa thuận là tôi sẽ nhận được hai triệu đôla khi ký. Tôi sắp sửa ký đây. Vậy ông đã có đủ hai triệu đôla chưa?

Larsen lại kêu lên:

— Tôi đã dự đoán trước câu ông hỏi, ông Pope!

Lão rút trong túi ra một tờ giấy nhàu nát và đưa cho Alan.

— Đây là bản telex của Ngân hàng Quốc gia số 1 New York. Tôi vừa mới nhận được ngay tức thì.

Alan đọc và tưởng chừng như muốn nổ tung trước điều kỳ vĩ mới mẻ ấy, từ nay trở đi anh là chủ một khoản tiền 2 triệu đôla ở Ngân hàng Quốc gia số 1.

— Tôi có thể chuyển cho ông sang Thụy Sĩ hoặc Bahamas nhưng vì ông thích chuyển về Hoa Kỳ. Tôi lại xin lưu ý rằng ông đã yêu cầu tôi một tài khoản phong bế. Tại sao lại phong bế, ông Pope? Tôi hoàn toàn tin tưởng ở ông, ông có thể sử dụng số vốn ngay từ lúc này nếu ông muốn.

Alan ho khẽ và hỏi luôn một câu đang chảy bỏng đầu môi:

— Ông Larsen, vì sao ông lại tin cậy ở tôi?

Lão người Thụy Điển mỉm một nụ cười cực kỳ nhã nhặn:

— Tôi hoàn toàn không thể định giá cuộc đời một con người, ông Pope ạ. Tôi hiểu rằng không thể đổi một sinh mạng, như sinh mạng ông lấy 800 triệu đôla.

Alan cúi đầu và đặt bút ký.

***

Không tài nào nhắm mắt được, Hamilton khe khẽ ngồi dậy và ngắm nghía Emily: Mụ nằm bất động như chết. Có lẽ lão đã bỏ thuốc ngủ quá liều chăng? Lão qua bên phòng khách, mặc vào chiếc quần vải và thắt lên cổ sơmi một chiếc cravát, lão lo lắng phải đối đầu với Newton sau cuộc thất bại đêm hôm trước. Thật là ngố khi lão nổi giận với AIan. Bây giờ thì kẹt rồi. Newton chắc không chịu để cho lão gửi vốn tại OPA. lâu đâu. Lão khó chịu ngắm mình trong chiếc gương cũ đã tróc lớp. Kể thì mồm miệng lão khỉ thật, sự nóng giận ngu dại khiến lão phải chịu hứng lấy tình trạng hiện tại, ảnh hưởng đến đám cưới và cả đến số tiền 70 triệu đô. Tìm một giải pháp để thay đổi tình thế lúc này đã quá muộn. Nhất thiết lão phải gặp lại Pope và tìm cách thuyết phục anh ta cộng tác với lão không cần tính đến cái giá lão phải gánh chịu - Hơn thế nữa, tay nhân viên hãng Hackett cũng chả có con đường nào khác. Bởi hắn ta đã thua sạch số tiền của nhà ngân hàng, chắc chắn hắn ta chẳng có thể nào trả nổi cho lão. Do đó, anh ta đành để mặc lão muốn làm gì thì làm. Chợt cổ lão đắng nghét, tay Pope cũng lại đã nắm được lão! Chỉ cần gã hở ra với ai đó câu chuyện tối hôm qua giữa hai người là đủ đưa lão vào tình thế thiên nan vạn nan. Erwin Broker vì muốn chơi lão mà phải chết. Từ nay, gã Pope cũng có thể chơi lão lắm chứ. Lão khoác chiếc vét vào người, cố giữ cho khỏi có tiếng kẹt cửa và đi qua phòng đại sảnh lầu 6 xuống lầu 4. Lão chỉ gặp có mỗi chú hầu phòng lầu 4 đang dọn dẹp bữa ăn sáng.

Đúng 8 giờ sáng. Lão gõ cửa buồng John John Newton. Mặc dù sợ đến phát sốt lên, lão vẫn cố giữ bộ mặt hân hoan của một người mang tin mừng đến. Newton đón lão với một nụ nở rộng trên môi:

— Thế nào? Xong cả rồi chứ?

— Xong tất. Tôi cần một hoặc hai ngày để giải quyết cụ thể một số chi tiết.

Cái nhìn băng giá của Newton làm lão cứng người lại.

— Thưa ông Price Lynch, không cần chiếm đa số cổ phiếu của nhà Hackett, tôi vẫn sống đàng hoàng. Hình như ông đang gặp khó khăn gì đó. Nếu đúng vậy thì xin ông cho tôi biết, tôi sẽ lập tức rút chân ra ngay.

— Chả có vấn đề gì đâu, ông bạn quý mến ạ!

— Đáng lẽ ông phải báo cho tôi rõ tính danh người mai mối của chúng ta từ một tuần nay rồi. Tôi có cần phải nhắc lại cho ông rõ số vốn mà tôi đã dốc cho ông không tính một phân lãi nào không?

Ham Burger mỉm cười dàn hòa:

— Tôi hiểu vì sao ông nổi nóng nhưng xin ông hãy tự đặt mình vào địa vị tôi. Tôi đang ở Cannes cùng với Arnold Hackett. Tôi là chủ nhà băng của lão. Tình thế của tôi rất tế nhị, tôi không thể chấp nhận thất bại về mình. Tôi cần phải cân nhắc những chi tiết nhỏ nhất trước khi vào trận. Xin ông hiểu cho.

— Sự chậm trễ này không được nói đến trong bản giao ước của chúng ta. Tôi thấy cần phải đòi ông trả một số tiền lời chừng nào mà số vốn chưa được huy động vào đúng chỗ cần thiết.

— Ông không hề nghĩ cho rằng tôi có quá ít thời gian từ khi ông gửi vốn đến nay.

— Tôi không thích mọi chuyện kéo dài. Nếu tôi đọc trên báo không thấy dấu vết của cái OPA trước 48 tiếng đồng hồ là tôi từ chối.

Ham Burger mỉm cười, ngọt nhạt:

— John, John... Xin ông tin rằng mọi việc sẽ được giải quyết dứt khoát trước thời hạn ấy.

Newton lạnh lùng đáp lại:

— Tôi cũng cầu mong cho chúng ta như vậy.

Hamilton rút ra khỏi cuộc tiếp xúc, mặt bệch ra như tờ giấy. Lão theo cầu thang trèo lên tầng lầu 7 và bấm chuông liên hồi trước cửa phòng 751: Alan Pope không có nhà.

***

Y phục bảnh bao, mặt mày nhẵn nhụi, chiếc mũ lưỡi trai sụp xuống tận mắt trông thật diện, Serge bước hai bước đến gần Arnold Hackett:

Thưa ông Hackett, mời ông lên xe.

— Không, không. Cảm ơn anh tôi chỉ lên trên sân rời thôi.

Serge gọi to:

— Phục vụ đâu! Bày bàn trên sân rời cho ngài Hackett nhé.

Một ngày thật đẹp. Lũ trẻ con đang nô giỡn trong bể bơi được sự giám sát chặt chẽ của các bà vú và đám vệ sĩ. Hackett ngồi xuống giữa hai chiếc bàn đã có mấy bà người Anh đang dùng trà buổi sớm. Lão ta bận chiếc sơmi vét màu sặc sỡ, tà áo phủ trên chiếc quần soóc carô màu hoa cà. Đã từ lâu, lão có thói quen thức dậy vào hồi 6 giờ sáng kể cả trong trường hợp đến 4 giờ sáng mới đi nằm. Lão mở tờ Herald Tribune còn thơm mùi mực ra, chậm rãi nhìn theo một cô gái người phương bắc to lớn đang tiến về lối bể bơi, mình vận chiếc áo choàng khi đi tắm, mắt lấp sau đôi kính đen to tướng. Victoria nhức đầu, đang ngủ. Mụ không chịu thức dậy trước buổi trưa. Lão ngoảnh đầu sang trái, nhìn về phía tiền sảnh phía tây, đếm các tầng lầu, nhận ra ô cửa sổ phòng Marina đã mở rộng. Việc nhìn thấy nàng cặp kè thằng Ả Rập khiến lão choáng váng còn tệ hơn là trận ẩu đả vừa qua.

Đêm qua nàng có ngủ với hắn ta không? Trong trường hợp như vậy, tại sao hắn không trả cho nàng tiền chi phí khách sạn? Lão nghĩ về Poppie đang sống cô đơn và ủ rũ ở New York. Nàng sẽ chết héo đi mất một khi ông không có mặt ở đó, hàng trăm lần nàng đã nhắc đi nhắc lại như vậy. Marina, ngược lại, cứ tỉnh bơ. Lão gọi một ly nước cà chua và vì không có Victoria bên cạnh, lão bảo cho thêm một chút rượu cognac vào đó.

Một trong những người phụ nữ Anh trỏ tờ báo và hỏi lão.

— Tin tức hôm nay thế nào hả ông?

Những phụ nữ ngoài 30 tuổi. Arnold không mê lắm. Mà bà này thì có lẽ phải đến 75 rồi. Lão đáp:

— Dở lắm. Dở ẹc!

Khi Larsen rời khỏi con tàu, Alan ngợp lên trước một sự thật hiển nhiên: Anh giàu rồi, mọi nỗi phiền muộn của anh thế là chấm dứt! Không phải anh chỉ có thể trả nợ cho nhà Burger mà thôi, tài khoản của anh bây giờ còn có 800 triệu đô nằm ở Ngân hàng quốc gia số 1! Không kể đến 2 triệu đô mà anh sẽ lĩnh trong vòng 15 ngày như lão Honor Larsen đã hứa.

Dưới con mắt sững sờ của đám thủy thủ, anh nhảy như bay lên thang lầu, vọt lên bến và bắt đầu chạy. Khi anh đã có tiền để trả nợ thì việc gì còn phải lẩn trốn, chẳng có gì ngăn được anh đến thanh toán với nhà hàng Majestic.

Anh hỏi người gác cổng:

— Trong khách sạn có telex chứ?

— Tất nhiên, thưa ông!

Anh chạy không kịp thở đến nơi, nguệch ngoạc viết nội dung và chìa cho cô nhân viên. Telex cho Ngân hàng quốc gia số 1:

“Chuyển cho tổ hợp hữu hạn Burger 1.170.400 đôla. Alan Pope - Khách sạn Majestic, Cannes, Pháp".

Anh cảm thấy như mọc cánh. Không dùng đến thang máy, anh nhẩy 4 bậc một vượt cầu thang vào phòng khách nhanh như gió nắm lấy ống nói gọi về số của phòng Hamilton Price Lynch. Lập tức lão có ngay ở đầu dây bên kia.

— Alan Pope đây!

— Ông ở đâu vậy? Tôi có việc cần nói với ông ngay.

— Tôi cũng vậy. Ông có thể đến phòng 751 của tôi được chứ?

— Tôi tới ngay!

Ba mươi giây sau, Ham Burger bước vào, trước khi Alan kịp mở miệng, lão đã nắm tay chàng xiết thật mạnh.

— Tôi rất buồn về chuyện tối hôm qua, rất buồn. Đã mệt lại bị bọn chó má ấy chúng tấn công... Tôi nổi sùng lên... Thật đáng tiếc!

Thoảng chút ngơ ngác, Alan bắt tay lão:

— Tôi có tin vui đây, ông Price Lynch ạ. Tôi vừa mới chuyển trả lại ông số tiền mà ông đã trả nhầm cho tôi.

— Xin lỗi...

— Thế là tôi hết nợ ông. Ngân hàng quốc gia số 1 cũng vừa chuyển về cho ông 1.170.400 đôla.

Ham Burger đổi sắc mặt:

— Không thể có chuyện đó được. Ông mới nói với tôi là ông thua bạc sạch rồi kia mà!

— Đúng thế. Nhưng tôi có những nguồn khác. Vậy là chúng ta không còn mắc mớ gì với nhau nữa. Tôi vẫn nhớ điều ông hẹn. Mới 9 giờ rưỡi thôi mà. Thôi, xóa sạch mọi hiềm nghi nhé!

— Xin ông một giây, ông Pope, tôi rất mừng về điều ông vừa mới cho hay. Vậy từ nay không có gì cản trở chúng ta trao đổi về câu chuyện mà tôi đã đề nghị với ông nữa.

— Về ông Hackett?

— Phải, chuyện Hackett.

— Rất tiếc, ông Price Lynch ạ. Chuyện đó không liên quan gì đến tôi cả.

Ham Burger cười rất tươi:

— Thôi mà, thôi mà ông Pope. Tôi có những lời lẽ quá đáng tối qua, những lời vượt ra khỏi ý nghĩ của tôi. Đấy không phải là một lý do. Tôi vẫn giữ nguyên lời đề nghị: 20.000 đôla!

Đúng 10 giờ, Alan phải có mặt ở Juan les Pins để gặp Terry. Hơi nóng bốc lên mặt anh:

— Tôi xin khẳng định với ông là: Không. Không là không!

— Ông Pope ơi, hoàn cảnh đã thay đổi. Hôm qua ông mắc nợ tôi trên một triệu. Ông nói với tôi là ông vừa mới trả...

— Cứ kiểm tra lại xem!

Ham Burger giơ tay phác một cử chỉ phản đối.

— Tôi tin ông. Tôi tin rằng ông đã làm được điều đó. Chính vì vậy, tôi xin đề nghị không phải 20.000 mà 30.000 đôla.

Alan lén nhìn đồng hồ. Nếu xảy ra tắc nghẽn đường sá, anh có thể trễ giờ mất.

— Ông Price Lynch, xin cảm ơn ông. Dù ông có cho 100.000 đô nữa, tôi cũng sẽ không làm việc ấy đâu.

Hamilton hoảng lên vì thấy Alan không có vẻ bịp lão, lão bình tĩnh nói:

— Tôi xin chấp nhận 100.000.

Biết rằng tố thêm lên như vậy là vụng về nhưng lão không còn cách lựa chọn nào khác. Lão đã nói với anh ta quá nhiều rồi.

— 100.000 đôla bỏ túi và anh trả thù được lão Hackett!

Lão chợt cảm thấy Alan nhìn lão một cách khó chịu.

Cố gắng nở một nụ cười, lão ta tiếp:

— Ông còn nhớ là tối qua ông đồng ý với tôi cơ mà.

— Ông Lynch, xin ông nghe cho, tôi có người đợi.

— Ông nên hiểu rằng những điều tôi tâm sự với ông để nhờ ông giúp, tôi không thể bỏ qua được. Loại công chuyện ấy cần được giữ kín tuyệt đối.

Alan đáp:

— Tôi xin hứa với ông.

Ham Burger nhẹ nhàng:

— Hôm qua ông nhận, hôm nay ông chối, ông đã phản lại điều ông nói với tôi. Làm sao tôi tin ông được?

Alan nổi nóng:

— Tôi bất cần lão Hackett và cả những cái OPA mà ông dùng để chống lại lão. Dẹp những cái gì cản trở chúng ta đi. Xin lỗi ông, tôi cần phảỉ đi.

Bộ mặt của Price Lynch trở nên như một khối đá:

— Ông cho giá đi.

Alan ngạc nhiên nhìn lão.

— Tôi xin nhắc lại...

— Vậy giá của ông định như thế nào? Mỗi người đều có một cái giá, tôi muốn biết cái của ông.

— Tôi đã nói là tôi từ chối.

— Ông Pope, ông rút ra khỏi cuộc quá muộn rồi đấy!

— Quá muộn rồi? Ông muốn nói gì vậy?

— Tôi không đem sự tồn tại của nhà băng của tôi để đùa giỡn với thói thay đổi thất thường của một người nói lời rồi lại nuốt lời như không!

— Cái nhà băng của ông cũng như của lão Hackett chả dính dáng gì đến tôi cả. Tôi cũng đã quên tiệt những chuyện mặc cả của ông rồi. Mời ông ra cho!

— Lần cuối cùng, bao nhiêu nào?

Alan đẩy lão ra ngoài, vào phòng tắm lấy chiếc áo ba lỗ và ra ngoài để mặc lão đứng như trời trồng trong phòng khách.

Price Lynch hét lên:

— Ông Pope!

Lão chạy ra chỗ thềm nghỉ ở cầu thang thì trong chớp mắt bóng Alan đã mất hút giữa những nấc thang. Trong mấy giây đồng hồ, lão đứng bất động như bị tê liệt. Không chỉ hỏng công chuyện mà cái thằng khốn nạn ấy vừa ký án tử hình cho lão.

***

Mở to mắt nhìn mãi vào bóng tối cũng mệt, Bannister bật đèn đầu giường, Anh cảm thấy có lỗi với tất cả mọi người! trước hết là với Christel và Alan. Thế nhưng anh chỉ hành động vì hạnh phúc của họ. Anh ngọ nguậy mãi trên giường, kêu ca rằng mới có 3 giờ sáng và quyết định không ngủ tiếp nữa. Máy bay của anh cất cánh hồi 7 giờ. Anh trở dậy, đi chân đất vào bếp và uống một ly nước lớn. Anh rón rén đi về phòng giữ cho Christel khỏi thức giấc, mở tủ lấy vali xếp vào mấy bộ quần áo. Khi đã sửa soạn xong, anh ngồi trên mép giường, đung đưa hai cánh tay, anh không muốn xa vợ vì chuyện cãi nhau hồi hôm, muốn thuyết phục ả rằng anh không thể bỏ rơi Alan. Anh thấy khó mà giáp mặt Christel nhưng lòng lại quặn lên khi nghĩ đến chuyện sắp phải xa ả mấy hôm. 23 năm ăn ở với nhau đã tạo nên những thói quen thật khó chịu. Một lần nữa anh lại tự hỏi chuyện chuyển tiền của nhà băng Burger cho Alan có phải là do sự lầm lẫn của máy tính không. Nếu có thì chừng bao giờ sẽ bắt đầu cái món trời cho đó? Anh trầm tư kéo rèm cửa sổ. Đêm còn tối mò và ngột ngạt, anh cảm thấy tức thở. Anh qua bên phòng tắm, cạo mặt, tắm gội, mặc quần áo, kiểm tra lại xem hộ chiếu và vé đi Nice có còn trong túi áo không, sau đó, không chịu nổi cái không khí nặng nề của sự chờ đợi, anh nắm lấy tay xách vali, trở ra cầu thang và cẩn thận đóng cửa cầu thang lại. Mãi về sau anh mới gọi điện từ sân bay về để từ biệt Christel, anh nhấn nút thang máy lòng tràn đầy ân hận chẳng hiểu nguồn gốc vì đâu.

***

— Có thể nhanh lên chút nữa không? Tôi đến chậm rồi đấy.

Người tài xế ngoái lại nhìn anh độ lượng:

— Ông vội làm gì nào? Chuyện đó có thật y như tên tôi là Albert vậy. Hoặc cô ta cho ông rớt và đã ra đi hoặc cô còn bám ông và cho dù sau một năm nữa ông mới đến cô ta vẫn đợi.

Nhìn thấy bộ jean và chiếc sơmi anh mặc trông bộ rất trẻ trung, anh ta cho Alan là một cậu sinh viên đang yêu và tìm đến nơi hẹn đầu tiên. Khẽ thở dài Alan đưa mắt nhìn về phía đại lộ Croisette nơi anh và Sarah mới đi dạo hồi còn tinh mơ - anh thích thuê một chiếc taxi hơn là đi xe riêng với tài xế của mình. Trong thâm tâm anh nghĩ đó là một cái lỗi dưới mắt của Terry. Anh khó chịu nghĩ đến cái nhìn đầy hằn thù và đe dọa của Price Lynch và thầm cảm ơn trời đã thoát ra được giấc mộng hãi hùng mà anh cố giãy giụa mãi mới khỏi - anh chẳng có chút ưu ái riêng tư gì đối với lão Hackett nhưng cảm thấy phẫn nộ về việc gã chủ ngân hàng của lão lại toan tính phản bội lão. Nếu phải trả giá cho sự giàu sang như vậy thì thà chịu 1.000 lần nghèo đói còn hơn.

— Ông đến chỗ nào ở Juan?

— Anh cứ chạy dọc theo bờ biển rồi tôi sẽ bảo nơi dừng lại - anh có thể đợi tôi 5 phút được không?

— Sau đó rồi đi đâu nữa?

Câu hỏi làm Alan bối rối:

— Tôi cũng chưa biết. Để xem.

Từ nãy tới giờ anh chỉ hình dung đến cuộc gặp gỡ với Terry, nghĩ tới một ngày sống bên nhau, dưới mặt trời, một ngày tuyệt vời. Rồi anh sẽ đưa nàng đi đến tận đâu?

***

Cesare di Sogno mở mắt và kinh ngạc nhìn người phụ nữ nằm bên cạnh mình. Hắn ta không biết cô là ai. Hắn nhận ra da cô hoe hoe vàng và khẽ gỡ tấm chăn đắp để xem tóc cô có cùng màu như thế không- Đúng là như thể ký ức bập bùng từng mẩu trở về trong trí nhớ - Nhân cơ hội bọn quấy rối tràn vào sòng, hắn rút êm trước khi tình hình trở lại bình thường, trước khi tính toán thua được.

Hắn đã tổ chức ở rất nhiều hộp đêm, đầy bạn bè của hắn ở đó và uống hàng đống thứ lộn xộn.

Hắn đã từng gặp đống người nên chẳng còn tài nào nhớ nổi tên họ, mặt mũi và thân xác mấy mụ đàn bà đã từng ăn nằm với hắn - Hắn đã mò được cô ở đâu vậy. Hắn khẽ lay cô.

— Ê!

Cô phà ra một hơi, quay lưng lại hắn và vùi đầu vào đống chăn, Cesare khẽ vỗ vào mông cô, ngọt ngào:

— Đến giờ rồi!

Từ dưới đống chăn phát ra câu trả lời bằng tiếng Pháp đượm giọng ngái ngủ:

— Giờ gì vậy?

— Tôi tên là Cesare.

— Điều đó can dự gì đến tôi!

Hắn sững người. Tiếng con điếm:

— Cho tôi cà phê, nước cam, trứng rán.

— Tên em là gì?

— Marion.

— Bọn mình có biết nhau không nhỉ?

— Tôi không rõ - Tôi chưa bao giờ gặp anh.

— Xin nhắc lại là cô đang nằm trong giường tôi.

— Ngoan nào, gọi cà phê đi!

Cesare cố kiên nhẫn:

— Nghe đây, cô xuống quầy mà lấy. Tôi đang bận, tôi có người hẹn, phòng tắm ở bên cạnh ấy!

— Uống cà phê xong, tôi còn muốn ngủ thêm. Tôi buồn ngủ quá.

Hắn đi ra lối cửa, kéo rộng tấm mành. Ánh mặt trời ùa vào phòng.

— Marion, tôi cần đến căn buồng này của tôi, tôi nói thật dấy. Tôi chờ người của tôi đến mà, Marion.

Hắn kéo phắt đống chăn xuống, khi nhìn thấy thân thể cô, hắn thấy chẳng có gì đáng hối hận khi ăn nằm với cô.

— Nói đi, Marion... cô và tôi?

Hắn nâng cằm cô lên và buộc cô phải nhìn hắn. Không, đúng thật rồi, hắn chưa bao giờ gặp cô, hắn còn nhớ nổi điều gì nữa.

— Để cho tôi ngủ. Tôi mệt lả cả người ra đây!

— Hỏi thật nhé: bọn mình đã làm tình với nhau chưa?

Tiếng điện thoại rọt rẹt khiến hắn giật mình.

— Vâng, Tôi đây!

— Cesare à?

— Đúng.

— Ông nhớ tôi chớ?

— Hamilton Price Lynch.

— Vâng.

— Tôi có việc muốn nhờ ông.

— Tôi nghe đây.

— Cũng như lần mới rồi ấy. Ông còn nhớ chứ?

Casare thở ra nhẹ nhõm, ngừng một lúc:

— Vâng.

— Nó ngồi cùng bàn với bọn mình tối qua đó. Thằng cha mê tranh vẻ tài tử ấy mà - Ông thấy rồi chứ?

— Rõ - nhưng mà lúc nào thì hành động?

— Ngay tức khắc. Tôi nhấn mạnh điều đó.

— Tôi sẽ tự đảm trách việc đó. Ông hãy tin vào tôi. Tôi sẽ cố gắng đến mức tối đa.

Cesare gác máy. Hắn sắp gọi một số khác trong lúc Marion thu gọn người lại trong một góc giường, điều hắn vừa quyết định quan trọng đến mức trong 20 giây đồng hồ hắn đã quên bẵng đi sự có mặt của cô ở đó. Hắn nhặt một cái áo ngủ bằng muslin đen, đôi giày cao gót lấp lánh vàng, cái nịt vú và chiếc quần lót nhỏ xíu bóng lộn. Hắn vo viên lại ném cho cô.

— Cầm lấy quần áo và “phới" đi!

Marion vươn vai, rên rỉ:

— Cà phê.

Cesare túm lấy cánh tay và kéo cô xuống đất.

— Đồ rác rưởi! Ta sắp có việc mà lại!

Cô bàng hoàng mở to mắt, xoa xoa chỗ cùi chỏ vừa chạm vào mạ giường và sợ hãi nhìn hắn:

— Anh điên đấy à?

— Cút ra ngoài. Ta đã cố gắng nói với cô một cách từ tốn song cô chả hiểu gì sất.

— Đồ khốn nạn!

Cô đứng dậy, mặc áo không rời mắt nhìn hắn, cô ngồi xuống ghế để đi giày. Cesare nói:

— Ra hành lang mà mặc quần áo.

Hắn nắm tay cô, kéo ra phòng ngoài mở cửa và đẩy cô ra. Rồi hẳn trở vào phòng, nắm lấy ống nói:

— Marco đấy hử? Cesare đây. Tao có một khách hàng cho mày ở khách sạn Majestic đấy - Alan Pope. Ừ... hôm nay! Ngay lập tức! Tao chờ đấy!

Hắn đặt máy và đi vào phòng tắm. Vừa mở vòi hoa sen, hắn vừa tự nhủ thầm không rõ hắn đã làm tình với con điếm Marion đó chưa.

—★— Bãi Biển Cây Cọ The palm Beach (1979) ebook©MotSAch —★— TVE-4u© Nhà xuuast bản văn học 1998
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.