Ngày 28 tháng nào Oliver Murray cũng phải hoàn thành công việc khổ sai ấy. Vào lúc 9 giờ, lão phải đến trụ sở trung tâm của ngân hàng Burger để lấy chữ ký vào các chứng từ cho phép hãng Hackett trả lương cho 60 nghìn người làm công của nó. Theo thường lệ lão được Abel Fishmayer tiếp, con người mà lão ghét cay ghét đắng, từ cách ăn mặc tự phụ, thân hình quá cỡ cho đến cái bộ điệu vui vẻ giả tạo, gương mặt tươi cười, vẻ suồng sã trịch thượng giả dối. Cuộc gặp thường chỉ vài chục phút trong đó người nào cũng giả bộ vui sướng được gặp lại nhau. Murray chỉ muốn giữ mối quan hệ trong phạm vi hoàn toàn nghiệp vụ nhưng Fishmayer làm như thích thú với việc tìm hiểu về bệnh gan của lão, về sắc diện của lão, cả về sức khỏe vợ lão nữa. Với bộ dạng bao dung của một tổng giám đốc với kẻ thuộc quyền.
— Ông Fishmaver chờ ông, thưa ông Murray. Người nữ thư ký nói với nụ cười vồn vã. - Mời ông theo tôi.
Murray giữ bộ mặt lạnh lùng đi vào phòng làm việc dường như đã được sắp xếp để gây ấn tượng cho bất cứ ai trừ lão: khoảng cách phải đi đến nơi làm việc với người được ủy quyền, độ dày của các thảm lát sàn, những bản khắc đồng treo trên vách bằng thép nâu hợp thành đường gờ, lưng chạy suốt một vạt tường, quầy rượu đầy ắp những chai rượu quý, những đồ gỗ, dàn stereo... làm như một chủ ngân hàng đứng đắn lại có thể còn thời giờ nghe nhạc!
— Rất sung sướng được gặp anh, Oliver, anh khỏe chứ?
Lão cúi gập thân hình hai mét bó chặt trong bộ áo quần kiểu hoàng tử xứ Galles nhẹ nhõm và lòe loẹt. Mùi nước hoa rẻ tiền tỏa ra từ vẻ thỏa mãn của lão. Với cảm giác ghê sợ, Olivier để cho lão bắt tay mình. Và khi Fishmayer vừa buông tay, gã vội vàng lấy ngay giấy tờ trong cặp ra. Cố vươn thẳng thân hình nhỏ bé đặt giấy tờ lên bàn giấy.
— Buồng gan như thế nào, Olivier?
— Tôi không đau gan, thưa ông Fishmayer.
— Không ư? Ông phải đi nghỉ thôi. Tôi xem sắc diện của ông hơi xấu. Phải mời ông đi chơi một chuyến với tôi mới được. Ông chơi golf chứ?
— Không.
— Đáng tiếc... đáng tiếc. Bà Murray khỏe luôn chứ?
— Rất khỏe, cảm ơn ông.
Lão chỉ tay vào các chứng từ bày trên bàn, nói cách khô khan:
— Tôi có rất ít thời giờ. Liệu ông có thể ký cho?
Fishmayer đi một vòng quanh bàn rồi ngồi vào ghế.
— Ông ngồi xuống đi, Olivier.
Murray gieo mình xuống một chiếc ghế bành quá sâu đến mức con người gầy nhỏ của lão như hoàn toàn hút vào đó.
— Tôi có một tin xấu, Olivier. Hãng Burger không thể bảo đảm việc thanh toán món kỳ hạn cuối tháng của ông.
Murray nhảy ra khỏi ghế.
— Xin lỗi?
Fishmayer làm một cử chỉ trấn an nhưng trên khuôn mặt, nụ cười đã biến mất.
— Hãng Hackett đã nợ ngân hàng 42 triệu đôla. Hội đồng quản trị xét rằng số tiền vay của các ông đã quá lớn để có thể cho phép đi xa hơn nữa mà không có bảo đảm chắc chắn. Tôi rất tiếc.
— Một trò đùa chăng? - Murray rít lên, cố kiểm soát nhịp thở của mình - Chúng ta đã cùng đi với nhau như vậy bao nhiêu năm nay. Chúng tôi là khách hàng tốt nhất của các ông.
— Hãy tin là chúng tôi rất tiếc. Ông hiểu cho rằng với khoản đã cho vay 42 triệu, chúng tôi khó lòng cho vay thêm 40 triệu nữa.
— Nhưng thưa ông Fishmayer, không thể như thế được! Chúng tôi chưa bao giờ tranh chấp nhau dù nhỏ. Thật nực cười! Tài sản của hãng Hackett lên đến hàng trăm triệu đôla!
— Đúng thế. Có thể các ông đã đầu tư quá mức? Chính sách mở rộng của các ông quả là đáng chú ý, nhưng lần này hội đồng quản trị của chúng tôi không theo nữa.
— Một sự mai phục! - Murray gào lên, chỉ tay lên án - Nếu đó là ý định của các ông, không nên đợi đến phút cuối mới bảo cho chúng tôi biết! Các ông đưa chúng tôi vào một tình cảnh hết sức khó khăn!
— La Hackett là một hãng lành mạnh, Olivier.
— Hãy chấm dứt lối gọi trống không đi!
— Với danh tiếng có sẵn, các ông sẽ dễ dàng tìm được cách đối phó với kỳ hạn trả tiền.
— 82 triệu đôla trong ba ngày, trong khi bất cứ một nhân viên quèn hoặc chủ nợ nhỏ nào cũng có thể đưa chúng tôi vào tình trạng phá sản do không thanh toán được. Thật đáng phẫn nộ. Các ông đã cân nhắc kỹ các hậu quả cho việc từ chối của các ông gây nên chưa?
— Hội đồng quản trị chúng tôi...
— Quỷ tha ma bắt nó đi! Tôi sẽ lập tức đi báo cho ông Hackett biết về sự việc bỏ rơi của các ông. Chúng tôi sẽ được biết ông Hamilton Price Lynch nghĩ như thế nào về chuyện này. Họ đang cùng ở Pháp. Chào ông.
Lão đi ra cửa, mặt bừng bừng giận dữ. Fishmayer không hề có một cử chỉ để giữ lại. Trước khi bước vào chiếc xe đang đợi sẵn, Murray bỗng chú ý đến một bài đóng khung trên trang đầu tờ Herald Tribune trong tay người bán báo đang vừa huơ lên vừa hô to các tin in chữ lớn: “Burger tung ra một OPA đối với các chứng khoán của Hackett".
Từ đỏ bầm, sắc mặt lão chuyển sang nhợt nhạt màu sáp ong. Lão chộp lấy tờ báo, không còn nghĩ đến việc lấy lại tiền thối của người bán, giọng như tức thở bảo người lái xe:
— Về hãng Hackett, nhanh lên!
Lòng thắt lại, lão đọc bản công bố OPA. và hiểu rõ mọi lớp lang của cái bẫy ghê tởm mà hãng Burger đã giương ra đối với hãng của mình.
Alan mở hé một mắt, nhìn xung quanh mà không nhận ra được gì, bất chợt thấy mình đang nằm cuộn tròn quanh Terry. Nàng đang ngồi trên giường đeo kính, đọc cuốn sách ưa thích. Anh lại nhắm mắt, nằm xê ra.
— Mấy giờ rồi em?
— Bốn.
— Sáng?
— Chiều.
Người nàng trần truồng ấm áp.
— Em dậy đã mấy tiếng đồng hồ rồi - nàng thì thầm - em không dám động đậy sợ làm anh thức dậy. Gớm! Anh xiết chặt lấy em như sắp bị chết đuối vậy!
— Anh không tin!
— Anh nói với em trong lúc đang ngủ, anh hôn em nữa. Đã một đôi lần em muốn ngồi dậy vì anh suýt làm em chết ngạt!
— Terry!
— Gì cơ?
— Anh sung sướng quá.
Nàng cúi xuống, lướt môi qua môi anh, vuốt ve đôi vai anh.
— Anh muốn uống cà phê không?
— Anh muốn em.
— Em đi pha và trở lại ngay.
Sau vụ tự tử của Nadia, anh đã phải ở lại La Volière thêm hai giờ nữa. Cảnh sát đến, hỏi cung những người chứng kiến tấn thảm kịch. Trở về với Terry, anh như khác hẳn. Nàng đã nghe anh kể, đã cố an ủi anh. Anh bíu lấy nàng như một chiếc phao cứu sinh. Làm tình với nàng như chưa bao giờ đã từng với ai như vậy. Giấc ngủ đã quật ngã anh ngay trong vòng tay Terry, môi kề môi, vẫn xiết chặt nhau.
— Anh ngủ ngay trên người em thật sao?
— Làm em nghẹt cả thở!
— Chưa bao giờ anh từng như thế.
— Em cũng vậy. - Cô cười.
— Terry!
— Gì cơ?
Anh lăn lên người nàng, tìm môi nàng, lấy lại hơi.
— Em có kiên nhẫn không, Terry?
— Như một thiên thần.
— Để có một đứa con, phải có thời gian. Anh muốn nói, để nó có thể ra đời... chín tháng, không phải vậy sao?
Anh cảm thấy người cô bất giác co lại.
— Anh muốn có con với ai cơ?
Anh đổi tư thế nằm, gối đầu lên chạc đùi Terry.
— Anh muốn sống chung với em.
— Trong ba ngày?
— Mãi mãi.
Nàng lấy tay ôm mặt anh, nhìn anh một cách nghiêm trang.
— Đừng nói với em như thế làm gì.
— Tại sao?
— Nhỡ em lại tin là thực.
— Em muốn chứ?
Nàng nhún vai.
— Terry, em muốn chứ?
Lại nhìn: một dấu hỏi mãnh liệt. Một dòng điện truyền qua cả hai người.
— Vâng... - Nàng thì thầm.
— Thật điên rồ... - Điều đã đến với anh.
— Điên rồ... - Nàng nhắc lại như tiếng vọng. -Sao anh lại cười?
— Trong khoảnh khắc, anh như trở thành người khán giả của chính mình. Anh nhìn thấy chúng ta dính với nhau như hai viên kẹo, một chiếc bưu thiếp thực thụ!
— Anh chế nhạo em!
— Lần đầu tiên trong đời, anh không có ý muốn đi một nơi khác, làm một việc khác. Nếu ai hỏi anh đang mong muốn gì, ở đâu, với ai, anh sẽ trả lời ở đây, với em. Anh không cần gì cả, anh hoàn toàn thỏa mãn. Em hiểu chớ?
Anh rùng mình vì móng tay nàng đang gãi nhẹ sau gáy anh.
— Vâng.
— Chúng ta đã có ít thời gian quá, chưa nói với nhau được gì nhiều. Này em, Terry, sau đây anh sẽ rất bận. Nhiều lắm, độ hai hôm. Em chờ anh chứ?
— Nếu anh hứa với em là không còn chơi trò lướt ván.
— Không, không. Sau này, anh sẽ giải thích cho em rõ tất cả. Đang có một chuyện ngông cuồng xảy ra trong đời anh. Một cú cực kỳ! Chỉ một cú này là xoay chuyển hẳn tình thế: Trở nên giàu có!
— Để làm gì cơ?
— Anh đã từng khổ sở, khó nhọc, em không biết được đâu! Anh đã từng đến gần cái chết.
— Để làm gì cơ? - Nàng hỏi lại.
Anh bật cười, chưng hửng.
— Chuyện dài lắm. Em không hiểu được đâu!
Nàng ngã vào lòng anh một cách cuồng nhiệt.
— Alan - nàng thì thầm - chẳng có gì phải hiểu cả!
***
— Tôi đang ở trong cabin điện thoại của phòng khách lớn. Cần gặp ông ngay!
Ham Burger nhào dậy khi nhận ra giọng nói của Cesare di Sogno.
— Anh tìm được chúng nó rồi chứ? - Lão hổn hển, tay bóp chặt đến vỡ ống nghe.
— Vâng
— Lạy Trời! Cảm ơn.
Vận may đã đến. Pope còn sống, sẽ vẫn sống và lão - Hamilton Price Lynch, sẽ nằm quyền kiểm soát nhà Burger, sẽ rũ bỏ vĩnh viễn được mụ vợ, nhổ vào mặt Sarah, đứa con ghẻ đĩ thõa, đuổi cổ Abel Fishmayer, cuối cùng đã đến lúc được sống thoải mái, không còn phải nhận lệnh, không còn phải chiều chuộng mụ vợ tâm thần mà lão chán ghét từ lâu! Một cuộc sống thực thụ!
— Tôi cần gặp ông! - Sogno nhắc lại.
Hamilton cảm thấy tự ái với cái giọng kẻ cả và thúc giục của thằng nhóc vô lại ấy. Làm xong việc thì cứ việc cút đi!
— Không lên đây được đâu. Tôi sẽ gặp lại anh sau. Tạm biệt.
— Ông Price Lynch, đừng gác máy! Tôi chỉ cần vào chỗ ông năm phút nhưng phải ngay bây giờ!
— Không được! Vợ tôi đang ở phòng bên.
— Ông nói dối! Tôi vừa gặp xe bà đi ra. Tôi khuyên ông nên tiếp tôi. Tôi lên đây.
Giận điên người, Hamilton ngắm nhìn chiếc điện thoại: Cesare đã tự tiện cắt máy! Lão đốt điếu Muratli, thứ năm mươi trong ngày, đá gót một cái trúng phải chân ghế, đau điếng, thốt lên tiếng kêu giận dữ, đi cà nhắc qua lại trong phòng khách.
Có tiếng gõ cửa.
— Bộ anh muốn cho mọi người đều biết mối quan hệ của chúng ta hay sao đấy? - Hamilton trách ngay bằng giọng khô khan.
— Biết bao nhiêu người qua lại trong khách sạn. Chẳng ai để ý đến tôi cả.
— Anh gặp chúng nó rồi chứ?
— Vâng.
— Không còn nguy hiểm gì chứ?
— Không còn.
— Vậy anh muốn gì?
— Phải trả tiền cho chúng nó.
— Điều đó xong rồi mà?
— Ông nói về chuyện nào vậy?
— Về thỏa thuận thứ nhất của chúng ta.
— Tôi đang nói về vụ thứ hai.
Price Lynch nhướng lông mày lên một cách kiêu kỳ:
— Theo tôi biết thì hợp đồng không thực hiện mà?
— Sao cơ?
— Pope vẫn sống. Người của anh đã để trượt hắn. Tôi không nợ anh gì cả.
Một bóng tối thoáng lướt qua trên vẻ mặt dân La Mã của Cesare di Sogno.
— Ông Price Lynch, ông coi thường tôi chắc?
— Hãy nói với ta bằng giọng khác! - Hamilton giận dữ.
— Ông phải trả chúng nó 30 nghìn đôla.
— Không một xu. Việc đó không quan hệ đến tôi
— Ông nên giữ lời hứa thì hơn.
— Đi ra! Anh không có việc gì ở đây nữa!
— Đó là lời nói cuối cùng của ông?
— Đừng bao giờ vác mặt đến đây nữa!
— Tôi sẽ bảo cho chúng nó và ông sẽ tự xoay xở với chúng.
— Chỉ cần mày động đậy ngón tay, tao sẽ cho tóm mày ngay!
Cesare quay gót, dừng lại trên ngưỡng cửa và nói nhanh trước khi sập cửa:
— Mạng của ông không đắt lắm đâu.
***
Alan vừa bước vào, Bannister đã vồ lấy anh:
— Tớ tìm cậu từ chiều qua! Mọi người đều tìm cậu. Price Lynch gọi điện tới liên tục. Sarah đến hàng chục lần! Tớ đã tưởng có chuyện gì xảy ra với cậu, suýt nữa tớ báo cảnh sát... Tớ...
Alan bước qua mà không nghe anh ta nói, một nụ cười lạ lùng, ngây ngô trên môi, mắt xa xăm: một kẻ cuồng tưởng trong trạng thái ngủ thôi miên.
— Alan!
— Chào cậu, Sammy.
Anh đi về phía tủ rượu, lấy whisky uống một mình không mời bạn rồi đi ra sân thượng. Sững sờ vì ngạc nhiên, Samuel lao theo.
— Cậu nghe tớ nói đấy chứ, Alan! Vừa qua cậu ở đâu?
— Tớ sắp cưới vợ đây! - Alan nói. Cứ như đó là một chuyện hoàn toàn bình thường.
Trên bộ mặt ngựa của Samuel ngoác ra một nụ cười rạng rỡ:
— Thật chứ?
—Tất nhiên rồi.
— Tớ biết thể nào cậu cũng đi đến đó mà! Cực kỳ! Kết thúc mọi buồn phiền. Đám giàu có nhất Hoa Kỳ.
— Giàu có? Terry?
— Ai cơ?
— Terry.
— Terry? Terry nào? Alan, nói đi!
Alan đến chống tay lên lan can sân thượng trồng đầy hoa. Anh bay bổng trong bàng hoàng sung sướng. Mọi thứ đều có ý nghĩa. Thời gian đã cho anh quá khứ và hiện tại, từ nay, còn ban cho anh một kích thước mới là tương lai. Anh sẽ không để cho bất cứ ai có thể lấy mất của mình.
— Cậu đợi đấy rồi sẽ thấy nàng... Nàng là...
Anh tìm những lời lẽ có thể mô tả được nàng nhưng Terry vượt khỏi mọi sự mô tả. Anh nhún vai, uống một ngụm Scotch.
— Cô ta làm gì?- Bannister hỏi vẻ lo ngại.
— Sinh viên - Tâm lý học hoặc văn chương hay một cái gì tương tự.
— Cậu quen cô ta ở đâu vậy?
— Tại đây, ở Juan - Nàng viết khẩu hiệu phản đối bom hạt nhân lên thân xe của tớ. Nàng có mái tóc đẹp tuyệt trần, ít nhiều chất digan nữa. Tóm lại, nàng như vậy đấy.
— Cô ta tên gì?
— Terry.
— Họ?
— Tớ cũng không biết. Mắt nàng màu xám...
— Cậu định cưới một con hippi đến ngay tên họ cũng chưa hiết rõ! - Bannister nổi giận.
Anh ta vỗ tay lên trán, viện trời đất chứng giám.
— Nó điên rồi. Người con gái hưởng một gia tài lớn nhất nước Mỹ đang phủ phục dưới chân nó trong khi nó lại đi mê một con bé vô danh nghèo khó! Tớ sẽ ngăn cản cậu làm chuyện đó. Tớ thề như vậy! Tớ chỉ bảo vệ cho cậu mà thôi - Hãy tưởng tượng là Saras đã tâm sự với mình! Cô ấy xứng đáng với cậu, cô ta muốn biết mọi thứ liên quan đến cậu. Cô ta đã cho tớ biết các dự tính của cậu.
— Dự tính nào vậy?
— Về nhà cửa, máy bay, tàu bè, ngựa... của cậu. Cậu sẽ bắt đầu với tư cách người được ủy nhiệm của ngân hàng. Và tớ được bổ nhiệm phụ trách phòng chiết khấu!
— Chúc mừng cậu!
— Tớ còn chưa đề cập vấn đề lương bổng cũa tớ!
— Chắc hẳn cũng chẳng có vấn đề gì trong chuyện đó.
— Tớ cũng nghĩ như thế. Cậu sẽ nghỉ Noel ở Cape Cod, trong khu nhà riêng của cậu ở đấy.
— Vậy nữa sao?
— Lễ Phục Sinh thì ở Bahamas. Theo lệ gia đình Burger vẫn vui Phục Sinh ở đấy. Sarah đã nói với cậu về bà của cô ấy chưa?
— Tớ không nhớ.
— Margarett? Một người đàn bà cừ lắm! 91 tuổi. Quyền lực tinh thần của thị tộc, có thể gọi như thế!
Có tiếng gõ cửa nhanh và khô khan.
— Samuel.
— Sarah! - Samuel thốt lên, vòng qua định chạy ra cửa. Alan giữ anh ta lại:
— Nghe mình nói đây, Sammy! Tớ vào núp trong buồng tắm. Nếu cậu đi nói với con điên ấy là tớ có ở đây thì tớ thề là sẽ chẳng bao giờ nhìn mặt cậu nữa.
— Cậu không thể đối xử với cô ta như thế! Cô ấy yêu cậu, muốn lấy cậu, lo lắng cho cậu...
— Cậu hiểu tớ vừa nói gì rồi chứ, Samuel! Tớ còn phải có 48 tiếng nữa để có thể rút khỏi đám bùn nhơ mà cậu đã nhét tớ vào. Tớ muốn để cho tớ được yên!
— Gia tài lớn nhất nước Mỹ! - Bannister van lơn.
— Đừng quên lời tớ. Không thì đừng có trách!
Sau một cái nhìn đe đọa, Alan luồn vào nhà tắm khóa chặt cửa lại.
— Tôi ra đây! - Bannister nói to.
Anh ta liếc nhanh vào chiếc gương, kéo ngay ngắn tà áo sơmi và ra mở cửa.
***
Arnold Hackett chạy bổ tìm hộp thuốc trợ tim, nuốt vội hai viên. Lão trở lại phòng ngủ, nằm vật ra giường, mặt nhợt nhạt, cố thở một cách tuyệt vọng như cá mắc cạn. Victoria đã ra phố để mua một bức thảm treo tường, lão sẽ chết một mình. Miệng há hốc lão đợi cho nhịp của tim đang đập như thổi bễ ổn định dần trong lồng ngực. Điều Murray vừa cho biết thật quá nghiêm trọng: Ngân hàng Burger từ chối chi khoản kỳ hạn cuối tháng tuy lão là khách hàng ưu tú của ngân hàng từ 15 năm nay! Nhà Burger còn tung một OPA đối với chứng khoán của hãng Hackett. Không thể như thế được! Lão muốn đứng dậy, cầm lấy một vật nặng có thể dùng làm vũ khí, đến đầu hành lang kia, đánh bể sọ thằng Price Lynch, thằng chủ ngân hàng nhỏ thỏ cứt đái đó tưởng tượng có thể tước đoạt được của lão! Thế mà lão lại cùng đi nghỉ với kẻ gian dối đó!
Nếu điều Murray nói là sự thực, Ham Burger sẽ phải để cả cuộc đời của nó cũng không đủ để trả nợ điều lăng nhục này. Arnold sẽ làm cho nó phải kiệt quệ, bị quăng ra đường, sẽ mua lại ngân hàng của nó nếu cần nhưng lão sẽ nhìn thấy nó chết, lão có cảm tượng nhịp thở đã bình thường hơn, nhưng cố nằm yên thêm vài phút nữa, trong lòng sôi lên thù hận. Rồi, không kìm được nữa, lão đứng dậy ra khỏi phòng, vượt qua mấy thước ngăn cách với phòng của Price Lynch, định đá vào cửa thì cửa mở ra trước thằng phản bội.
— Arnold, anh khỏe không?
— Để tao vào đã, thằng đểu!
Bằng một động tác nhanh, Hamilton kéo nắm đấm cửa. Chìa khóa kêu tách trong ổ khóa.
— Sarah vừa về. Ông không được khỏe sao?
Giương cựa lên, Arnold cầm tay áo lão ta kéo mạnh:
— OPA. kỳ hạn của tao! Nói đi!
Price Lynch cố giằng ra nhưng không được. Hackett có nắm tay cứng rắn của người già.
— Bình tĩnh, Arnold. Chúng mình đến quầy rượu nói chuyện thì hay hơn!
— Thế là đúng như vậy, hả? - Hackett nói vang như sấm.
Những người khách đi ngang qua hành lang, kín đáo nhìn xuống và tiếp tục đi.
— Tôi yêu cầu ông, Arnold, trật tự một tí. Giữa chúng ta, những người lịch sự với nhau.
— Đồ bất lương!
— Arnold! Người ta đang nhìn chúng ta, đang chú ý nghe! Chúng mình là những người có địa vị. Đừng làm ồn ào!
Vẫn nắm chặt tay áo , lão kéo Price Lynch đến tận cuối hành lang và đẩy lút lão ta vào giữa cánh cửa đôi của lối dành cho người phục vụ, mở ra chỗ thang máy chở hàng.
— Hãy nói rõ cho tao biết đã xảy ra chuyện gì hoặc tao đánh vỡ đầu mày?
— Tôi không có trách nhiệm gì trong chuyện này, ông Arnold. Chỉ đơn giản là Hội đồng quản trị của chúng tôi từ chối chi 40 triệu đôla trong khi ông còn nợ 42 triệu ở ngân hàng.
— Còn OPA. Thằng Judas kia có lợi cho ai? Mày hy vọng cái gì? Hẳn là mong tao sẽ nhượng lại cho mày các chứng khoán của tao?
Một nhân viên phục vụ tầng lầu đi tới, nhìn thấy họ, anh ta há hốc mồm, định quay lui, do dự, rồi cứ đi đến thang máy, làm như không có gì đặc biệt xảy ra.
— Xin lỗi, các ngài...
Hackett, giữ chặt và đẩy Price Lynch ép vào tường, đứng yên trong thời gian người phục vụ lấy từ thang máy chở hàng ra những đĩa cà chua hấp theo kiểu Provence đặt lên chiếc bàn đẩy.
— Xin thứ lỗi... các ngài!
Nhìn thẳng đằng trước mình, anh ta đẩy bàn đi nhanh khỏi nơi ấy. Tạm ngưng một lát, sự việc lại tiếp tục như phim đang chiếu phải dừng lại do mất điện.
— Tao muốn biết toàn bộ âm mưu này có nghĩa là gì, Price Lynch!
— Arnold, ông làm tôi ngạt thở. Ông đừng buộc tôi phải đánh nhau với ông!
Hackett buông Price Lynch ra, tát mạnh vào mặt lão một cách thô bạo rồi dập đầu lão vào vách.
— Mày không làm được chuyện đó đâu, thằng đểu! Thằng nhóc đĩ đực thảm hại! Thằng ma cô của vợ! Mày không còn có hòn dái hơn con thằn lằn! Tao sẽ tiêu diệt mày, sẽ làm cho ngân hàng của mày kiệt quệ, vứt mày trở về nơi cũ của mày, trong cứt đái!
Lão vớ lấy một đĩa cà chua và đập vào mặt Price Lynch. Thứ nước nhầy màu đỏ làm cho Price Lynch không mở được mắt, chảy xuống khắp bộ cánh trắng tinh của lão ta, thấm đầy nước mỡ, vụn bánh và lòng đỏ trứng. Price Lynch giơ tay đỡ. Bằng cả hai tay, Hackett vơ chỗ cà chua còn lại, trát lên mặt Price Lynch rồi đi thẳng ra hành lang, bỏ lão ta lại như một đống đồ bẩn.
***
Anh thận trọng thò đầu qua chỗ cửa thông mở hé:
— Cô ta đi rồi?
— Trừ phi đang nấp dưới giường. - Bannister đáp giọng gay gắt - Tớ không hiểu được cậu, Alan! Có lẽ thời tiết đã làm cậu hóa điên! Mới tám ngày trước, cậu gần như sắp tự tử vì mất việc. Nay cậu có thể trở thành chủ ngân hàng mà lại nhổ toẹt vào!
Alan sắp xếp vài thứ vào xắc.
— Không phải nhổ toẹt vào ngân hàng mà là vào Sarah, khác nhau chứ!
— Cậu chê cô ta ở chỗ nào? Đẹp mê hồn!
— Cô ấy giống mẹ. Tớ không muốn trở thành một Ham Burger khác.
— Cậu đi đâu bây giờ?
— Đến chiếc du thuyền của tớ.
— Một chiếc du thuyền? Chiếc nào vậy?
— Chiếc cậu thuê cho tớ chứ chiếc nào nữa? Ngốc ạ! Tớ cần phải giữ không để mình bị vây dồn, tớ còn những món nợ phải thanh toán, nhiều việc phải làm. Tớ muốn mọi người để tớ được yên.
— Đẹp không? Chiếc du thuyền ấy.
— Tuyệt vời!
— Còn tớ? Tớ làm gì? Đi đâu?
— Cậu ở lại đây.
— Sao cậu không để tớ cùng đi trên tàu?
— Cậu dễ bị nhận ra - Cậu sẽ làm tớ lộ mất.
— Nhưng tớ đâu đủ phương tiện để ở mãi khách sạn Majestic này. Cậu thấy giá cả rồi chứ! Thật quá đáng!
— Tớ sẽ chi. Tớ mở cho cậu một tài khoản không hạn chế. Với một điều kiện. Cậu ở lại đây làm vỏ bọc, bảo vệ cho tớ, thông báo tin tức và phòng ngừa mọi thứ. Đồng ý chứ?
— Tàu của cậu tên gì?
— Victory.
— Đậu ở đâu?
— Ở bến, trong cảng cũ. Báo trước cho cậu biết, nếu cậu phạm bất cứ điều gì làm hở chuyện, dù nhỏ tớ sẽ nhổ neo đi Antibes ngay! Tớ cần được rảnh tay trong 48 tiếng nữa.
— Nếu ai hỏi cậu, tớ trả lời như thế nào?
— Là cậu không gặp tớ, cậu không biết gì hết, tớ đang đi xa.
Samuel rót một ly rượu, ngồi lên tay chiếc ghế bành và ngắm trộm Alan, đang suy nghĩ. Một sự thay đổi lớn như thế trong một thời gian ngắn như vậy vượt quá sức hiểu của anh ta.
— Alan!
— Gì?
— Câu chuyện đám cưới với cô sinh viên. Cậu bịa phải không? Chắc hẳn cậu muốn làm mình sợ?
— Cậu sẽ là người làm chứng cho mình.
— Đáng tiếc. Tớ đã hình dung mình trong vai người được ủy quyền chủ yếu ở ngân hàng Burger. Cứ như là bị đuổi ra cửa một lần nữa vậy!
Alan khóa xắc.
— Alan!
— Gì?
— Nếu gặp may mà cậu thành công trong chuyện này.
— Thì sao?
— Có thể cậu sẽ thuê mình làm thư ký cho cậu chứ?
Alan giả bộ bực mình:
— Cậu ư? Cậu không có cả khả năng viết nổi một chữ tốc ký!
***
Olivier gác máy, thất vọng. Bản công bố OPA đã gieo một làn gió hoảng loạn trong các giới kinh doanh chứng khoán của New York. Những dư luận hãi hùng nhất đang lan truyền về tình hình sức khỏe của kẻ khổng lồ đang loạng choạng ngã: người ta không tin tưởng hãng Hackett nữa.
“Ông Hackett đang đi nghỉ..." lão trả lời như vậy với các cổ đông đến hỏi tin tức. Điện thoại réo liên tục suốt tám tầng lầu của Rilford Building dành cho công việc hành chính của hãng, Những cú phôn lo âu ùa đến từ tất cả các chi nhánh rải rác trên lãnh thổ Hoa Kỳ. Các giám đốc, kỹ sư, các nhà hóa học, các cơ sở y tế... ai cũng muốn biết tình hình sẽ ra sao.
Chỉ trong vài giờ đồng hồ, tương quan lực lượng đã thay đổi. Các ngân hàng lớn trước đây vẫn van nài Hackett nhận thêm các khoản đầu tư, nay đều giả ngây giả điếc khi Murray gọi đến họ lời kêu cứu kín đáo. Chẳng ai chịu cho vay nữa. Lũ cá mập còn đợi kết quả cuộc xâu xé. Murray đã van nài Hacket đừng trở về New York như lão đã bày tỏ ý định khi được báo tin về sự phản bội của nhà Burger. Còn trọn hai ngày nữa để tìm thêm nguồn vốn, nắm lại quyền chủ động. Nhưng Murray không còn tin vào điều đó nữa. Theo lão, cách duy nhất để cứu vãn tình hình là phải làm xiêu lòng Hamilton Price Lynch. Lão ta là nguyên nhân của thảm họa. Hẳn có thể chặn đứng được thảm họa nếu Hackett biết khôn khéo, thương lượng, chấp nhận bị mất mặt. Khốn nỗi, cứ hễ lòng kiêu căng của lão ta bị đụng chạm, là lão bướng bỉnh như lừa. Nếu lão không chịu hạ mình để chiến thắng, sau 48 giờ nữa hãng sẽ bị tuyên bố phá sản vì mất khả năng chi trả.
Vậy, Murray phải chuẩn bị hành lý thôi. Với bộ diện mệt mỏi, lão nhấc điện thoại lần thứ một trăm kể từ đầu buổi sáng bi thảm này.