***

Bãi Biển Cây Cọ

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 42 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương Xxviii

❊ ❊ ❊

Khi chiếc xe du lịch vào đến trung tâm thành phố, Alan bị choáng ngợp vì cái náo động của New York. Không khí, nhiệt lượng, sương mù, cái ồn ã của New York, một thành phố rất thân quen, vậy mà anh không còn nhận ra nữa. Bây giờ là vào buổi chiều ngày 30 tháng 7. Anh rời thành phố vào sáng ngày 25. Chỉ năm ngày với một tốc độ kỳ diệu, cũng đủ ôm vô vàn hành động mà suốt cả 50 năm trong cuộc đời thường của anh cũng không cáng đáng nỗi, năm cái ngày của tình yêu, sự chết và mãnh lực, đã biến con ngài thành con bướm. Một bài học về môn sinh vật ngay tại trận, ngay tận nguồn cội. Từ nay về sau thì đừng có mà ngờ nghệch nữa!

— Anh chờ tôi, khi tôi tới chúng ta sẽ lại ra sân bay.

Alan trầm tư ngắm nhìn tiền sảnh của nhà ngân hàng.

Ngày 23 tháng 7, một năm trước, sợ toát mồ hôi, anh đã đến sau những bức tường ấy gởi tấm séc 500 đôla đầu tiên. Anh đã trèo qua tấm bậc thềm, đi qua gian đại sảnh đến thẳng chỗ bàn ngân khố, nơi một đám phu khuân vác như đến bán những cổ phiếu hãng Hackett giá 20 đôla một tấm. Anh bảo cho người tiếp tân đang dồn khách về một phía.

— Ông Fishmayer chờ tôi. Tôi tên là Alan Pope.

Ba mươi giây sau, Anh vào trong bàn giấy cực kỳ sang trọng của người sáng lập chính của hãng Burger, Abel Frishmayer dang rộng hai tay, tiến đến.

— Rất hân hạnh. Tôi là Frishmayer.

— Tôi là Pope, rất vui mừng được gặp ông.

Sau nghi thức đầu tiên, Pope ho khẽ trong cổ và rút trong cặp ra tập hồ sơ trong đó Arnold Hackett thỏa thuận nhượng cho anh sáu triệu cổ phiếu.

— Thưa ngài Frishmayer, đây là sáu triệu cổ phiếu cũa hãng Hackett. Tôi xin nộp vào OPA của ngài.

Frishmayer đọc các giấy tờ, lật đi lật lại trong tay:

— Thưa ông Pope, rất tốt, rất tốt.

— Những cổ phiếu này, trị giá 120 triệu đôla. Tôi còn mắc nợ hãng của ngài 70 triệu. Vậy còn 50 triệu xin ngài cho lại.

— Ông Pope, mời ông xơi một ly đã nhé.

— Rất tiếc, máy bay đang chờ. Tôi lại phải đi ngay.

— Ông sang Pháp à?

— Xin ông cho tôi tấm séc.

Frishmayer khẽ bĩu môi:

— Dĩ nhiên.

Lão ta vặn khóa bảo mật ở ổ kéo chính của bàn giấy và lấy ra một tấm hình chữ nhật nhỏ phơn phớt xanh.

— Xin mời ông kiểm tra lại.

Alan bình tĩnh cầm lấy. Tấm séc ghi tên anh và viết rõ bằng chữ và bằng số, số tiền quái đản là 50 triệu đôla có chữ ký của Fishmayer nổi bật lên trên hai chữ ký rất khó đọc của những người sáng lập khác.

Abel ném cho anh một cái nhìn cao ngạo và lạnh lùng. Alan tất nhiên tự thân cũng rất hiểu mình là ai. Anh nói:

— Xin chào ông!

Fishmayer trả lời:

— Chào ông!

Họ không bắt tay nhau.

Khi Alan đã ngồi vào máy bay anh thắt dây buộc gọi một cô tiếp viên mang cho một ly champagne và kéo một lúc hai hơi thuốc lá trước khi các động cơ phản lực gầm lên. Cái ý nghĩ anh là người khách duy nhất của chiếc Boeirg làm cho anh mỉm cười. Máy bay trượt trên đường băng để cất cánh. Alan gục đầu giữ chặt chồng hồ sơ, nhắm mắt và mơ màng nghĩ đến hình ảnh của Terry.

Có thể cô không thuộc loại như Mandy Saran nhưng cô làm anh khoái. Những khối hình tròn trịa, nụ cười vui, hai lúm nhỏ ở cằm dưới cái mũ chụp trên mái tóc đen nhánh đã đi thẳng vào trái tim Bannister.

— Clarisse, em học nói tiếng Anh ở đâu thế?

— Ở Luân Đôn. Em làm quản gia cho một cặp buôn tranh mà.

— Họ có nhiều con cái không?

Clarisse phì cười.

— Đó là hai anh đực rựa!

— Thế em làm việc ở Bãi Cây Cọ đã lâu chưa?

— Một tháng. Cho đến cuối mùa. Chủ yếu là đi giết thì giờ, chả có chuyện gi khác. Ở nhà mãi, em hơi ớn. Chồng em là người Anh mà.

Cô đưa mắt nhìn Bannister với vẻ ưng ý.

— Còn anh làm gì, anh Bannister?

— Tôi điều khiển một xí nghiệp dược phẩm.

Samuel lạnh lùng trả lời.

— Ở New York. Em uống một chút gì chăng?

— Để lúc khác. Anh ở lại Cannes có lâu không?

Họ cũng chưa có gì thề thốt với nhau cả nhưng do đồng lõa bẩm sinh nên chiều hướng công chuyện có vẻ tốt đẹp. Samuel “nhặt" được cô từ các phòng rửa mặt ở Palm Beach. Cô ngồi trên ghế, đọc tờ Vogue và lơ đễnh nghe tiếng đồng xu khách ném vào cái dĩa. Nhưng lúc Bannister trở ra, không nghe có tiếng xủng xoẻng làm cô chú ý. Cô là người gác ở chỗ đó. Cô nghiêm khắc nhìn anh. Anh chỉ cho cô tờ bạc 10 francs anh để trên đĩa, những sự cám dỗ lớn thường lại là bắt nguồn từ những chi tiết vụn vặt như vậy. Chẳng cần nghĩ ngợi lôi thôi, cô nhận đến phòng anh uống một ly rượu.

— Clarisse, xin em cứ tự nhiên cho!

Cô mặc một chiếc áo vải mỏng, bó sát ngực, làm nổi bật hai bầu vú. Samuel khạc nhỏ trong cổ, mắt không dám nhìn. Trừ cái bà hầu tước đã có lần nhảy bổ vào anh, trong 25 năm có vợ anh chưa hề có một cuộc phiêu lưu tình ái nào, lối sống vợ chồng với Christel đã dần dần làm biến mất ở anh những thoáng nghĩ tán tỉnh phụ nữ. Dường như do một thứ phản xạ sâu kín, anh rút cái bóp anh giữ trong người tuồn vào ngăn kéo. Trong bóp giữa hai tấm phiếu nợ là cái hình của vợ anh.

— Clarisse, cái tên đẹp quá nhỉ!

— Anh thấy thế à?

Họ ngồi đối diện với nhau trong hai cái ghế bành. Thất vọng, anh cố lục trong trí nhớ những bí quyết về các cử chỉ thuở xưa đã giúp anh vượt được cái khoảng cách từ chỗ cái ghế ngồi hờ hững đến chỗ giường nằm nồng hơi ấm. Bàn tay phải của anh nặng như chì. Cổ khô nghẹn, anh nhấc tay gần đển chỗ Clarisse đặt tay. Khi chỉ còn cách khoảng 5 centimét thì có tiếng gõ cửa: niềm say mê vụt biến, lại phải làm lại từ đầu!

Anh giận dữ, đứng dậy ra mở cửa. Một cô gái xuất hiện ở khung cửa. Nàng có mái tóc màu tro, cặp mắt xám, vận một cái quần jean bạc màu và một chiếc áo ngắn màu trắng rộng quá cỡ.

Nàng xin lỗi:

— Có lẽ tôi nhầm, người ta bảo bạn tôi tới phòng 751.

— Bạn nào?

— Alan Pope.

Samuel lầm bầm cáu:

— Đúng là phòng của anh ta đấy.

— Tôi tên là Terry.

À, thì ra nàng là cô gái mà Alan mê mẩn đây.

Bannister nói vói một thái độ hằn học:

— Cậu ta không có đây!

— Ông có biết bao giờ anh ấy về không?

— Câu ta đi du lịch. Tôi là bạn thân cậu ta. Bannister.

— Ông sẽ gặp lại ông ấy chứ?

— Cậu ta sẽ phải quay lại đây nhưng tôi chưa biết rõ bao giờ mới quay lại.

— Ông có thể chuyển giùm cho anh ấy một bức thư chứ ạ?

Nàng trao thư cho anh. Samuel khinh khỉnh cặp bao thư vào giữa ngón cái và ngón trỏ. Nàng thì thào:

— Rất quan trọng đấy ạ!

Bannister đáp:

— Cô có thể tin ở nơi tôi. Tôi sẽ trao cho cậu ta khi vừa gặp lại.

— Xin nói hộ là tôi bắt buộc phải ra đi. Tôi đã nói tất cả điều đó trong thư. Xin cũng nói là...

— Cái gì? Cô còn muốn tôi nói những gì với anh ta nữa nào?

Nàng khẽ cắn môi.

— Thôi ạ. Tất cả đã có trong thư. Xin cảm ơn ông.

Nàng gật đầu chào và đi xa dần. Bannister đóng cửa, bực bội nghĩ rằng anh chàng Alan có thể mê mẫn một cô gái vô nghĩa như thế này trong lúc Sarah Burger đang trải thảm đỏ dưới chân cậu ta để rước hưởng gia tài. May mà anh biết canh chừng điều đó. Anh xé vụn lá thư, ném vào bồn cầu và kéo cái gạt nước.

Sau đó, anh quay vào với Clarisse đang đợi anh.

***

Chiếc xe Rolls rời đại lộ Croisette và quay sang phải lăn bánh về lối vào khách sạn Majestic. Từ khi rời New York, Alan ngủ thẳng một mạch cho đến khi máy bay hạ cánh ở Nice.

Norbert hỏi:

— Tối nay ông có cần đến tôi không ạ?

— Tôi chưa nghĩ tới điều đó. Nếu anh thỉch thì tối nay anh cứ tự do .

— Rất cảm ơn ông. Xin mời ông.

— Thế nào, Norbert, đi nhăng nhít hả?

— Thưa ông, sum họp tổ ấm một chút.

Alan mỉm cười nhưng chợt nghiêm mặt:

— Vọt lên. Đừng đứng trước bậc thềm. Quẹo một vòng qua chỗ vòng cung.

Anh sợ hãi khi nhìn thấy Sarah ngồi trên một chiếc ghế gấp đang trò chuyện với Serge. Hắn nằm dài trên một chiếc ghế nhỏ.

— Norbert, cái cô gái mặc đồ xanh đang chuyện trò với Serge có trông thấy tôi không?

Norbert nhìn lên kính chiếu hậu:

— Thưa ông, tôi chắc là không. Cô Burger vẫn đang tiếp tục nói.

— Cảm ơn. Dừng lại cho tôi.

Anh nhảy xuống đất trước ngôi nhà báo chí, đi vòng sau khách sạn, tiến vào một phố nhỏ song song vởi phố Croisette và vào khách sạn Majestie bằng lối cửa của người làm công. Anh tiến lại chỗ quầy người bảo vệ.

— Cho tôi phòng 751.

— Chìa khóa phòng ông không còn treo trên bảng. Chắc là ông Bannister đang ở trên đó.

Anh bước vào thang máy và đụng ngay phải Marina đang ở trên xuống.

— Alan!

Anh choáng váng khi nhìn thấy mặt cô đầm đìa nước mắt.

— Alan. Thật kinh khủng. Ông ta chết trong tay em.

— Hadad à?

— Hackett!

— Hackett chết rồi?

Cô càng nức nở hơn:

— Chết hẳn rồi. Trong phòng em.

Cô tức tưởi khóc.

— Em biết làm sao đây?

Alan nắm lấy vai cô lay mạnh.

— Marina! Em đã làm gì ông ta? Marina.

Nhìn qua đầu cô, Alan thấy Sarah đang đi vào gian đại sảnh. Anh kéo mạnh cô vào buồng thang máy và ấn nút nấc số bảy. Người phụ nữ mặc áo màu đỏ ôm con chó bông đen trong tay kêu lên:

— Tôi muốn đi xuống.

Alan nhìn khi bà ta. Bà có vẻ bực bội, dường như muốn lên án ai đó.

Marina thổn thức

— Em đang nằm trên giường... Em xoa xoa đỉnh đầu ông ta. Ông ta vừa bán hết các nhà máy. Thật không nên... ngốc nghếch thế, em cần phải nói với anh. Hackett! chính là Hackett chứ không phải ai khác.

Alan đáp:

— Anh biết! Anh biết!

Người phụ nữ nói như ra lệnh:

— Đưa tôi xuống tầng ba ngay lập tức.

Alan xin lỗi:

— Bao giờ chúng tôi đến tầng bảy đã.

Con chó bông kêu lên một tiếng đe dọa.

Marina dài giọng;

— Thời gian vừa đủ để em mang cho ông ta một ly nước và kịp nằm xuống cạnh ông ta.

— Nhưng ông ta chết vì cái gì?

— Tìm ngừng đập!

Cửa thang máy mở.

— Marina, để sau hẵng hay, rồi em sẽ giải trình chi tiết cho tôi rõ.

— Chính anh mới phải giải thích cho em. Anh làm gì ở Cannes?

Người phụ nữ lại gào lên:

— Xin ông cho tôi xuống.

Trước khi Alan kịp ra, cánh cửa thép đã tự động khép lại. Người phụ nữ muốn nhấn nút nấc số 3. Trong khi cử động, con chó bỗng tuột khỏi tay bà ta và cất tiếng sủa giận dữ. Bà cố ôm nó lên tay.

— Em trở lại nhà anh ở New York. Em đã bỏ Harry rồi. Khốn nạn cho Arnold. Ở nhà anh không có nước, em lại bỏ đi.

— Em quen Arnold Hackett ở đâu?

— Coi chừng con chó của tôi. - Người phụ nữ kêu lên.

— Jean Paul, đây kia mà! Nhảy lên nào!

Bằng cả hai tay, cô ta giơ cái ổ cho Jean Paul nhảy lên nằm.

Marina đáp:

— Ở nhà Poppie. Anh biết Poppie chứ?

— Không.

Thang máy dừng ở tầng trệt, cửa mở ra. Con chó bông thoát ra ngoài. Người thiếu phụ muốn chạy đuổi theo thì đụng phải Marina.

Sarah kêu lên:

— Alan! Alan!

Anh ấn vào nút nấc thứ 7. Thang máy lại đi tiếp.

Người phụ nữ gào lên:

— Tôi muốn xuống! Jean Paul!

Marina phẫn nộ:

— Ê! Con mụ áo đỏ kia! Cẩn thận một chút. Mụ làm dập cả chân tôi rồi.

Bà ta hổn hển:

— Ta là bạn thân của ông Gohelan. Ta sẽ kiện. Ta đã đến đây 20 năm rồi. Nếu có chuyện bất hạnh xảy ra cho con chó của ta thì...

— Marina, Poppie là ai thế?

— Bạn gái của Peter.

— Cô ta có chuyện gì cần gặp Arnold Hackett?

— Em không rõ. Em từ nhà anh đến gặp cô ta. Cô ta mời em tới nhà. Nói danh dự đấy...

Cô cau mày quay về phía người đàn bà và nói hết câu:

— Tôi tởm mấy con mụ già quá!

Buồng thang máy dừng lại.

Người đàn bà hỏi như thách thức:

— Cô định nói với tôi những điều như vậy à?

Marina quát:

— Đúng đấy và tôi cũng ghét cả mấy con chó nữa?

Alan vừa tiến đến chỗ các cánh cửa trước lúc cuộc cãi cọ biến thành trận ẩu đả. Anh bấm chuông.

Giọng Bannister vang lên:

— Cái gì thế?

— Mở cửa ra! Tớ đây!

— Alan à?

— Có mở không hay để tớ đạp toang ra.

Tiếng mở khóa. Cái đầu của Bannister thò ra.

Alan đẩy anh ta ra và nhìn thấy anh ta đang mặc quần đùi.

— Lại còn thế nữa.

Samuel thú nhận với giọng ăn năn:

— Không chỉ có một mình tớ...

Alan ném cho anh ta một cái nhìn khó chịu:

— Con mụ hầu tước à?

— Cô ấy giữ các phòng rửa mặt ở Palm Beach. Cậu kín đáo cho một tý, Alan. Cô ấy đã có chồng.

— Dẫn mụ ta với đống áo xống của mụ ta đi. Tớ cần phòng tiếp khách ngay lập tức.

— Alan, bọn tớ vừa mới bắt đầu mà...

— Cút ra ngoài!

Alan vào phòng tắm:

— Tớ tắm xong trở ra mà các cậu còn đó là tớ ném qua cửa sổ ngay tức khắc. Còn riêng cậu, sau một giờ nữa quay lại đây, tớ có nhiều chuyện cần nói với cậu.

Anh khép cửa, mở nước lạnh và phá lên cười như điên. Khi anh trở ra, người đã lau khô, thì không còn ai ở đó nữa. Anh mặc quần áo, ghi lên lốc lịch mấy việc và gọi cho Hamilton Prince Lynch.

— Tôi sắp nhổ neo đây. Tôi đang ở phòng. Ông có muốn lại đây một lúc không?

Anh nhìn lại vào những con số vừa ghi. Chuông cửa kêu, anh nhét mẩu giấy vào túi.

Ham Burger bước vào phòng khách hỏi:

— Chuyến đi thú vị chứ, ông Pope?

— Cảm ơn, tuyệt!

— Mọi việc đều êm xuôi cả chứ?

— Hoàn toàn tốt đẹp!

— Tôi vừa nghe Fishmayer gọi. Ông có thể cho tôi xem tấm séc của ông ta được không?

Alan đáp:

— Có đây. Ông có mang tờ séc của tôi đấy chứ?

Price Lynch trả lời:

— Có đây.

Hai tấm séc trao tay cho nhau. Alan đút tờ séc của mình vào trong túi sau khi đã kiểm tra lại số ghi 100.000 đôla.

— Đúng chứ, ông Pope?

— Vâng.

Price Lynch trao tấm séc 50 triệu đôla đứng tên Alan Pope do Abel Fishmayer thảo ra và nói:

— Hoàn hảo! Giờ ông chỉ còn việc ghi chuyển vào phía sau cho một nhà ngân hàng ở Genève mà tôi sẽ nói tên cho ông hay.

Alan ngoảnh lưng lại, lơ đễnh mân mê mấy chai rượu ở quầy rượu. Tấm séc thứ hai chui vào túi áo anh theo tấm thứ nhất.

— Ông nghe tôi nói chứ ông Pope?

— Vâng, tôi nghe.

— Vậy ông nên ghi chuyển vào.

Alan ngắt lời:

— Tôi sẽ không chuyển.

— Xin lỗi.

— Tấm séc ấy đứng tên tôi. Tôi có ý định chuyển nó vào tài khoản của tôi.

Price Lynch giật nảy mình:

— Tôi nghĩ là ông không định đùa giỡn...

Alan trả lời cũng một giọng lạnh như băng:

— Hoàn toàn không. Tôi biết ông có ý muốn xoay tôi. Ông định lợi dụng để che giấu một thiếu sót nghiệp vụ hòng kiếm chác 50 triệu đôla trên lưng một khách hàng mà ông vừa phản bội họ.

Ham Burger khinh bỉ quát:

— Anh tưởng anh có đủ tầm cỡ để chơi tôi?

— Hackett tin ông vì thế ông ta phải chết.

— Mọi người đều biết hắn chết vì bệnh tim.

— Thưa ông Price Lynch, ông vừa phạm một việc vô luân. Tôi rất tởm.

Hamilton nghiến răng kèn kẹt:

— Ông ra giá bao nhiêu?

— Trước hết tôi muốn ông rà soát lại ngay để ông hiểu cho thật chắc vị thế của hai chúng ta lúc này.

— Được. Vào việc đi!

— Nếu bắt tôi phải để ý lần đầu tiên là khi ông nói với tôi về cái OPA của ông, một việc thất bại không thể nào tránh được, cho rằng ông có thể nhặt nhạnh được tất cả các cổ phiếu đang lưu hành, ông cũng chỉ cỏ thể thu được 40%. Không đủ để giành lấy việc kiểm soát cơ ngơi nhà Hackett. Muốn thành công, ông cần có đủ hai điều kiện. Một: tìm cách cưỡng bức lão Hackett phải bán lại. Ông là chủ ngân hàng của lão, ông chỉ cần cắt ngân khoản là buộc lão phải nhân nhượng. Hai, có một người thứ ba nhúng bàn tay sạch sẽ vào mua lại phần lớn cổ phiếu với một giả rẻ mạt: Tôi. Con bồ câu lý tưởng, có phải không ngài Lynch, nhất là sau những điều vừa xảy đến với tôi.

— Ông Pope, tôi dành cho ông một cơ may cuối cùng. Ông hãy giữ lại 200.000 đôla của ông, trả lại tôi 50 triệu và biến!

Alan nhìn ông ta với một vẻ giễu cợt:

— Thưa ngài Price Lynch, có những từ khốn khó. Từ “biến" chẳng hạn. Nếu tôi lập tức không biến đi sau lần từ chối đầu tiên, điều đó không hẳn là do lỗi của ông.

Ham Burger lồng lên:

— Ông định muốn thế nào?

Alan vẫn nhìn vào lão ta:

— Không. Hoàn toàn không có gì, chúng ta đều hiểu nhau.

— Không hẳn thế.

Alan nhận ra lão thoáng sụp mắt nhìn xuống trong một phần giây đồng hồ.

Price Lynch rút một tờ giấy trong túi chìa ra hỏi Alan:

— Ông quên cái này rồi à?

Alan xác định đó là bức thư mà anh đã ký vào trước đây 4 ngày sau khi hai bên thỏa thuận đi đến kết luận, anh còn biết nhiệm vụ làm môi giới của anh và việc mượn tên cho tài khoản của Price Lynch.

Ham Burger dọa:

— Tôi chỉ việc đưa cái này ra cho bất cứ ai để tố cáo việc anh định chơi tôi.

Alan nhìn thẳng vào mắt lão một cách thích chí

— Ông cứ tự nhiên.

— Hừ! Đừng có khiêu khích tôi thêm!

— Thưa ông Price Lynch, tài liệu này làm chứng cho sự bất lương của ông. Không một ông chủ ngân hàng nào có quyền đưa ra một cái OPA cho tài khoản của riêng mình, đó là điều phạm tội.

— Tôi nâng tiền hoa hồng của ông lên 500.000 đôla.

— Xin lỗi, tăng thưởng không phải là việc của ông. Tôi có một dự án khác trong đầu. Trở thành người chiếm đa số cố phần của cơ sở Hackett.

Price Lynch chòng chọc nhìn Alan, sửng sốt:

— Liên kết? Ông điên à?

— Hackett đã nói với tôi về chuyện đó khi tôi mới ngỏ ý mua lại các cổ phiếu. Bây giờ ông có muốn nghe tôi nói không? Tôi xin có một đề nghị với ông.

Ham Burger nhắc lại một cách máy móc.

— Liên kết ư?

— Giữa chúng ta tôi thấy ông không có cách gì để từ chối, chính tôi đề nghị với ông một món tiền hoa hồng. Không phải chỉ 500.000 đôla mà là 5 triệu.

Hamilton nổi đóa:

— Ông “hát" điều gì thế?

— Tôi sẵn sàng lờ đi. Tôi sẽ trả lại ông tấm séc và ông hoàn lại tôi 6 triệu hối phiếu mà tôi đã trao cho ông Fishmayer.

Price Lynch gầm lên:

— Nhưng ai sẽ trả những hối phiếu đó?

— Ông. Đúng thế, nhưng ông không phải bỏ tiền túi. Ông là giám đốc ngân hàng Burger. Tôi muốn rằng ngân hàng của ông chấp nhận cho tôi vay dài hạn 75 triệu đôla do những hối phiếu mà ông trả lại cho tôi làm bảo đảm, 70 triệu để mua lại những cổ phần của Hackett, 5 triệu dành cho tiền hoa hồng mà tôi đưa cho ông.

Alan lười biếng nhìn đồng hồ:

— Tôi để cho ông 5 phút để ông quyết định.

Anh ta lại tự pha cho mình một cốc whisky, bình thản bước ra chỗ sân rời. Ham Burger bất động trong mấy giây. Rồi lão vớ lấy chai rượu bỏ trên bàn, rót một ly đầy ắp và nốc luôn một hơi. 5 triệu gửi vào nhà băng Thụy Sĩ hưởng lãi xuất 12% khiến ông ta có 600.000 đôla một năm không phải chịu thuế má gì. Cũng có thể không nên làm những trò rồ dại ấy nhưng lại tự do, rời bỏ mụ Emily và vù thẳng cảnh kể cũng đáng một vài sự hy sinh nhỏ nhoi, lão trầm tư nuốt nốt chỗ rượu, ngập ngừng một chút và đi ra lối sân rời.

Cái rực rỡ của xứ sở này là ánh nắng, cái màu trời xanh bất tuyệt. Phía dưới vẫn cái đám con gái tóc vàng mặc áo ba lỗ kiểu mini lượn lờ không ngớt, những cậu con trai quay như chong chóng giữa các bàn rượu, các vị khách của khách sạn Majestic được loa gọi đến để vào các buồng điện thoại.

Alan đứng tì vào lan can, mắt nhìn thẳng. Ham Burger ho khẽ:

— Ông Pope...!

Alan từ từ quay lại dường như vừa phát hiện ra ông ta. Price Lynch nói:

— Tôi đã suy nghĩ về việc ông đề nghị.

Bàn tay run run, ông ta châm một điếu Muratli:

— Tôi chấp nhận.

***

Người ta đã đem cái giường ra khỏi phòng của Marina. Thay vào đó là một tấm ván phủ dạ đen đặt trên hai cái niễng. Trên ván là quan tài đựng xác Arnold Hackett. Sau khi bác sĩ pháp y khám nghiệm, Victoria đã từ chối không cho đưa chồng xuống nhà xác. Gertrud, con gái của họ, đang nghỉ hè trong vùng cũng vội đến và đồng tình với mẹ.

Sau những lời phân ưu thường lệ và bảo đảm với họ là lão cùng chia sẻ nỗi buồn của họ, Marc Gohelan đã kín đáo hỏi nhỏ về những dự định của họ. Cái thây ma để trong một tòa nhà đặt ra một số vấn đề xung khắc với cư dân trong tòa nhà đó.

Victoria và Gertrud đã quyết định cấp tốc mang thi hài người quá cố về Hoa Kỳ. Gohelan được trao nhiệm vụ đi điều đình thuê một chiếc máy bay riêng, báo trước nhà đòn và giải quyết các thủ tục hành chính. Lão ta đã hết lời khuyên quả phụ và cô con gái thừa kế gia sản nên chờ trời tối hãy đưa quan tài ra khỏi nhà. Nhưng Victoria kiên quyết từ chối.

— Nhưng thưa bà, xin bà hãy nhớ rằng chúng ta đang ở vào giữa mùa, khách sạn đông nghẹt khách. Nếu để ban ngày... xin bà hiểu cho tôi.

— Chồng tôi ngẩng cao đầu mà đến đây, tôi không hiểu vì lý do gì ông ấy phải ra đi một cách thầm lén.

Bà ta chỉ nhân nhượng một điều là những người trực cửa không phải mặc lễ phục màu đen, cha xứ ăn mặc như người thường đến với một cái vali nhỏ cầm tay đựng đồ lễ. Mảnh mành ở phòng được kéo xuống. Một vài ngọn nến thắp rải rác chỗ này chỗ khác. Tiếng ồn ào vui vẻ của những ngày nghỉ hè thỉnh thoảng lọt vào trong phòng từng mẫu một qua cảnh cửa sổ mở.

Hamilton Price Lynch nói:

— Thật là một con người đáng kính.

Mỗi khi ông ta cất lời nói trước mặt hai người đàn bà, ông ta đều bắt gặp những cái nhìn không mấy nhã nhặn của họ. Ông ta nghĩ rằng không thể chịu đựng nỗi họ lâu hơn nữa.

“Cha cô đi qua hành lang. Ông nghe một tiếng rú. Một người phụ nữ mở vòi tắm nước nóng bị bỏng. Bà ta mở vội cảnh cửa và kêu cứu. Cha cô bước vào. Và trái tim ông ngừng đập".

Victoria nhắc lại nguyên xi lời của Gohelan với cô gái Gertrud để giải thích vì sao Arnold Hackett lại có mặt trong phòng Marina. Gertrud lạnh lùng nhìn cô gái tóc hung đứng trong góc, bên cạnh Louis Goldman đang vòng cánh tay che chở qua vai Julie, vợ lão.

Nhà sản xuất phim thì thầm bên tai Marina:

— Tôi chắc cô là bạn thân của người quá cố. Cô có về Mỹ dự tang lễ không?

— Không. Không. Tôi chỉ đến để tìm một chiếc váy xanh mà các chị hầu phòng đã để thất lạc khi chuyển phòng.

— Cô đã tìm được chưa?

— Không. Thật là tồi tệ. Tôi thích...

— Tôi đang chuẩn bị một bộ phim dài về cuộc đời của Marilyn Monroe. Nét mặt cô có cái gì đó...

— Ai cũng bảo tôi như vậy.

— Cô đã đóng phim bao giờ chưa?

Trong góc phòng, Richard nức nở. Cái chết của ông chủ khiến anh ta đột nhiên mang tư cách là một thành viên của gia đình. Olivia, cô hầu phòng của Victoria Hackett sụt sịt. Xa hơn một chút, công tước Saran, đầu cúi thấp, nắm chặt lấy tay phu nhân - Ông ta theo phép lịch sự đến đây trước khi người ta mang thi hài đi. Chú bé hầu phòng ở lầu 7 cũng chia sẻ nỗi đau chung. Hackett thường làm chú phật lòng vì thói keo kiệt của lão ta - Không một xu boa, không một lời cảm ơn. Chú thì thào nói với Richard đang nức nở:

— Ông mất đi một ông chủ lỗi lạc đấy!

Một đoàn đại biểu mặc áo khoác trắng do Gohelan dẫn đầu diễu qua trong gian phòng. Cha xứ, quần vải len, áo sơmi vàng, mặc vội chiếc áo thầy tu trong phòng tắm.

Không diễn văn, không cả nghi thức. Một đoạn cầu kinh ngắn, tiếp theo là việc ban phép lành. Những người mặc đồ trắng đậy nẳp quan tài. Victoria xỉu xuống trong cánh tay con gái. Gohelan đi vội ra hành lang, kín đáo ra dấu cho một người đầu bếp đứng canh cách đó 20 thước rồi trở vào trong phòng và bằng một giọng hách dịch ra lệnh cho những người bảo vệ xúc tiến thật nhanh công việc, Họ nâng quan tài lên mang đi.

Bỗng vang lên tiếng búa đóng sầu thảm. Để tránh cho bất luận một người khách nào của mình khỏi gặp phải đám tang, Gohelan nghĩ ra cách bịt một đầu hành lang ngang tâm thang máy do hai người thợ được giao cho đục một cái lỗ ở sàn ván, chỉ cần 20 giây đi như chạy là có thể đến ngay chỗ thang máy chuyển hàng chỗ cầu thang, nơi những người làm việc thường lén xuống. Đám bảo vệ chui tọt vào đấy. Tiếng búa gõ ngừng tay lập tức. Thở dài thông cảm. Gohelan trở vào phòng để động viên góa phụ và cô con gái. Đám bảo vệ xuống đến tận dưới hầm, đi qua gian đại sảnh dẫn đến chỗ căng tin của các công nhân viên và đặt chiếc quan tài vào trong xưởng mộc. Tất cả đã sẵn sàng đón đợi - Quan tài được đặt lên bàn mộc. Hai người thợ mộc bao vội lại bằng mấy tấm ván. Ván đóng xong thế là chẳng ai biết họ cất giấu gì trong đó.

Năm anh chàng mặc quần yếm màu xanh mang nó ra ngõ cửa sau khách sạn lối phố Saint Honoré. Họ đặt nó vào một chiếc xe thùng màu trắng và người lái xe khép vội hai cánh cửa lại.

Tất nhiên tin về cái chết của Hackett cũng lan đi ở Cannes. Ban giám đốc khách sạn Majestic thề thốt, bất chấp một ai đó nói rằng đã trông thấy một chiếc quan tài được đưa ra từ trong khách sạn vào giữa mùa nghỉ hè.

***

— Không thể nào cô ấy lại không nhờ ông trao lại một cái gì cho tôi!

Tony vừa lau xong chiếc ly vừa liếc nhìn chiếc xe Rolls đang đậu trước cửa khách sạn. Hắn nói ngắn gọn:

— Để tôi xem.

— Còn cô bạn gái của cô ấy? Lucy? Lucy thế nào? Ông biết tên cô ta chứ?

— Không. Cô ta thường đến chơi với đám bạn bè người Anh ở lối xứ Vence, tôi tin như thế.

— Bọn họ tên là gì?

— Chịu. Rất nhiều người qua chỗ tôi. Để xem.

— Cho tôi một cốc whisky, không đá.

Terry đã biến mất. Không còn một chút vết tích gì để lại. Cô như đã bốc hơi. Ở khách sạn, Bannister không hề trông thấy cô.

Tony đẩy chiếc ly về phía Alan.

— Tôi không tin là cô ấy trở lại. Tôi thấy cô ta mang hết hành ly đi rồi. Cũng không có gì to tát lắm đâu nhưng mà có một cái túi thủy thủ tổ bố.

— Đi như thế nào?

— Đi taxi.

— Ông có nhớ rõ cái xe ấy không?

— Không.

— Ông biết tay tài xế ấy chứ? Có thể là một gã làm công ở Juan.

— Tôi không để ý.

— Tôi tên là Pope, Alan Pope. Nếu ông gặp lại cô ấy thì nói hộ là tôi đợi cô ấy. Tôi ở Cannes, khách sạn Majestic. Hơn nữa, cô ấy có biết...

Tony liếc xéo anh chàng. Đây không phải lần đầu anh ta gặp cảnh những đám tình nhân thất vọng, nhà hàng của gã là một trong những nơi lai vãng nổi tiếng của những gã thất tình, ngoài những điều rắc rối khác, Tony còn biết cả nỗi đau về mặt tình cảm của các khách hàng. Trừ ra khi họ đi bộ đến hoặc đi xe đạp, xe gắn máy chớ không phải đến bằng xe hơi như loại Rolls.

Alan mơ màng cất cao giọng:

— Điều gì đã có thể xảy ra nhỉ?

Anh chỉ còn nhìn thẩy cánh cửa buồng đóng kín. Không một lời, không còn gì hết. Anh nốc cạn ly rượu.

— Ông không quên chứ?

— Pope, Majestic, nhớ như in!

Tony vừa nói vừa nhặt tờ bạc để trên quầy.

Alan lại trở ra phố, ngắm nhìn tiền sảnh, nhận ra những cảnh cửa sổ ở trường quay phim đã đóng kín, nơi đó anh đã biết hết mọi điều về nàng, những điều anh không bao giờ tìm lại được nữa!

Norbert mở cửa xe, hỏi:

— Đi đâu, thưa ông?

Alan mệt mỏi rã rời:

— Anh muốn đi đâu thì đi. Điều đó chẳng có gì quan trọng.

—★— Bãi Biển Cây Cọ The palm Beach (1979) ebook©MotSAch —★— TVE-4u© Nhà xuuast bản văn học 1998
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.