***

Bãi Biển Cây Cọ

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 24 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương Xi

❊ ❊ ❊

Cửa thang máy mở ở thềm lầu bảy, người tiếp tân bận đồ toàn đen tránh đường cho Alan ra, rồi đi trước dẫn anh đến phòng 758, mở cửa phòng:

— Xin mời vào.

Phòng ngoài tối đen. Người tiếp tân bật đèn phòng tắm, đi thẳng đến cuối buồng. Alan liếc mắt nhìn qua nền và tường lát cẩm thạch đen của phòng tắm.

Bất chợt nắng chiều êm dịu ùa vào phòng khách. Qua cửa sổ lớn lắp kính, Alan nhìn ra khoảng trời cao trên đó đàn chim mòng như đang nổi bồng bềnh.

— Đây là hiên...

Alan bước lên mấy bước, sững sờ trước cảnh đẹp. Đằng tây, bên tay phải - mặt trời đang tắt trong đám mù vàng rực. Trước mặt, những cánh buồm lướt nhanh trên mặt biển trở về cảng. Anh ra gần lan can. Thẳng dưới sân là đám khách tiệc rượu ồn ào quanh bể bơi nước xanh ngăn ngắt, xung quanh bể là một vành đai dù màu sáng điểm nhiều vệt màu da trời tương phản với các tàn cọ xanh sẫm, hàng bách xanh đen, hàng ô liu xanh xám với mảng sáng rực của các bồn hoa vành khăn và các cụm trúc đào.

— Tôi xin phép mở nốt các cửa sổ...

Alan không nghe thấy, mải mê nhìn dòng người đông đúc trên đường Croisett, bãi tắm dài màu đồng nung lượn cong về phía đông, những ngôi nhà màu đất đỏ của Suquet như đang trèo lên chiếm lĩnh ngọn đồi, các khách sạn trên cảng lần lượt đỏ đèn. Cao tít trên mây xanh, chiếc máy bay đường dài vẽ một chiếc đuôi biêng biếc chợt loé lên ánh chớp đỏ rực phản chiếu tia nắng cuối cùng.

Anh thở dài, rụt rè ngồi xuống mép chiếc ghế xếp. Lúc trở lại phòng khách, nhân viên tiếp tân đã đi rồi. Trên bàn có bó hồng. Anh úp mặt vào hoa ngửi hương thơm tỏa ra.

Anh kiễng gót hất tung đôi giày, cởi sơmi, mở khóa quần. Có người gõ cửa.

Anh vào phòng tắm khoác lên mình chiếc áo tắm màu trắng rồi mở cửa.

— Hành lý của ông! Ông có cần cô hầu phòng đến giúp một tay không?

— Cảm ơn. Không cần thiết. Đợi một chút.

Anh lấy trong túi áo những tờ bạc Pháp, nhẩm tính số tiền tương đương bao nhiêu đôla nhưng không tính ra. Người nhân viên hành lý ngắm mãi bức tranh Thần Ái Tình Và Psyché. Lưỡng lự, Alan mân mê hai tờ một trăm francs bỗng sực nhớ đến lời Norbert anh chìa ra một tờ: không nên làm hư nghề.

Cesare quàng vai Arnold Hackett lôi đi. Thảm cỏ bọc bể tắm đầy nước biển hâm nóng, lô nhô nhiều loại cây hiếm trồng xen các cây ô liu, cam, chanh, mimosa, cọ, bách, xương rồng khổng lồ, lô hội cổ thụ... Không khí êm dịu khô ráo.

— Cuộc hội ngộ hôm nay thật là một trùng hợp kỳ diệu! Mới tuần trước, ủy ban quốc tế của giải đã họp ở Luân Đôn và xếp ông vào năm nhân vật chủ trì các doanh nghiệp năng động nhất Hoa Kỳ. Xin phép hỏi một câu khá tò mò, nhưng xin nói trước là ông không nhất thiết phải trả lời. Doanh số hàng năm của hãng Hackett là bao nhiêu? Xin đừng nói ngay vội, trước hết xin cho biết tôi nói có đúng không đã. Tôi đưa ra con số 500 triệu đôla.

— Đúng. - Arnold ưỡn ngực.

Cesare nhìn lão với vẻ khâm phục tận đáy lòng.

— Thành công kỳ diệu! Bí quyết là gì, ông Hackett?

Arnold tập trung suy nghĩ vài giây để gọt giũa câu trả lời. Rồi nói:

— Nhiệt tình, chắc tay quản lý, trí tưởng tượng, táo bạo.

— Thần tình! ...Vừa rồi là Louis Goldman, trước đó là công ty Mercedes nhận giải của chúng tôi. Ông có vui lòng nhận giải kỳ tới không?

Arnold cắn môi:

— Tôi cũng thấy...

Cesare cố kìm lại để khỏi xoa tay sung sướng: con khỉ già đã vào xiếc!

— Còn để bàn trong hội đồng quản trị.

— Tất nhiên, đúng là phải như thế! Tôi đã hình dung cuộc lễ diễn ra như thế này: Địa điểm trước đã. Phải sáng sủa, ấm áp, xa Acapulco! Hai chiếc Boeing 747 để đón khách mời từ bốn phương trời bay tới, một chiếc cất cánh từ châu Âu, Luân Đôn, Munich, Paris... Chiếc thứ hai từ Hoa kỳ...

Gã chợt thấy gân mặt Hackett giật giật. Gã hoảng hồn, sợ mình đã đi quá xa, quá hấp tấp. Những kẻ tạo dựng nên một cơ nghiệp khổng lồ như vậy không thể không keo kiệt từ xương tủy. Đừng làm lão phát hoảng, đừng để lão kịp hỏi han.

— Ông Hackett, xin cho biết ông có thể đi vào thời gian nào?

— Giải chỉ trao tặng mỗi năm một lần?

— Anh Arnold!

— Victoria này! Xin giới thiệu với em: Cesare di Sogno. Bà Hackett, vợ tôi.

Cesare gãy gập người trên bàn tay mịn màng, đồng thời đánh giá luôn chiếc nhẫn kim cương trên ngón tay Victoria. Mụ đến rất đúng lúc, gỡ cho hắn khỏi trả lời một câu hỏi cắc cớ. Gã khó lòng thú thật với Hackett rằng số lần trao giải tùy thuộc số thằng ngu chịu nhận nó. Gã nồng hậu bắt tay Arnold.

— Có lẽ ta sẽ tiếp tục bàn thêm trong một bữa ăn trưa. Ngày mai ông ở đâu?

Hackett nhìn Victoria:

— Ở Palm Beach.

— Hay quá! Ông bà là khách mời của tôi.

Ở Palm Beach nơi gã toàn mua chịu, chưa ai dám trách Cesare không trả nợ, hoặc nếu có thì cũng chỉ nhẹ nhàng thôi, nên gã cho rằng họ thấy vinh dự có gã là khách quen.

— Xin miễn thứ việc tôi chia tay ông bà, trong mười phút nữa tôi phải tự tay trao giải thưởng rồi. Các phóng viên chắc đang đi tìm. Ngày mai, thưa bà.

Lại hôn tay, cái nhìn đồng lõa về phía Arnold, đằng sau quay.

— Cesare!

— Betty!

Nổi bật trong bộ đồ màu san hô đính một viên kim cương duy nhất - những năm mươi cara - Betty đeo vào cánh tay một người đàn ông cao lớn đeo đôi kính to gọng đồi mồi. Cesare ước lượng anh ta phải có đến tạ rưỡi thịt. Betty nâng một bàn tay hộ pháp đặt lên tay Cesare.

— Xin giới thiệu với ông Honor đây là Cesare di Sogno. Ông Honor Larsen.

Ả nhấn mạnh "Larsen" bằng cái nháy mắt thật lâu.

— Rất hân hạnh! Thực sự hân hạnh - Cesare kín đáo tìm cách gỡ bàn tay nhỏ xíu như hột hạt dẻ trong gọng kìm khổng lồ. Cách đây nhiều năm gã đã ngủ với Betty vài ba lần, cho đỡ buồn vì bữa ấy cả hai đều không biết làm gì. Chẳng còn nhớ lại cuộc tình hôm đó nữa, nhưng họ hiểu nhau qua ánh mắt, vẻ mặt không cần lời nói. Thỉnh thoảng Cesare lại gửi gắm cho Betty những người được nhận giải kèm theo lý lịch tỉ mỉ, tình hình thu nhập, quan hệ vợ chồng... Thành đạt đến một mức nào đó ít anh đàn ông chịu sống độc thân khi đã ngoài ba mươi tuổi. Ngược lại Betty cũng không quên đẩy các nhân tình có giá vào bẫy của Cesare. Sự trao đổi mánh kiếm ăn, mà họ cười cợt gọi là "hội lưu manh".

— Thiên hạ đều khen cô rất tài tình trong bữa tiệc tối qua ở nhà Signorelli. Họ bàn luận dữ lắm!

— Thật à? - Betty giả bộ ngạc nhiên.

Ả chớp mắt khiến gã hiểu rằng không nên nói chuyện này trước mặt Larsen. Tất nhiên ả đã nắm gáy lão nhưng con mồi vẫn có thể tuột khỏi tay. Còn phải đợi buổi tối ở Palm Beach mới biết rõ bụng lão như thế nào, có hào phóng như người ta đồn đại không. Còn về những kỷ lục trên giường của lão thì ả coi khinh. Ả đủ tự tin để làm mọi thằng đàn ông chung giường với ả tin rằng hắn ta đồng thời là siêu nhân, Adonis, Casanova và tác giả bộ Kama Soutra. Trong lúc tình nhân ngây ngất với mớ tóc hung của ả, ả vẫn có thể vừa rên rỉ thật thắm thiết vừa chuyển đổi ngay các quà tặng của họ thành chứng chỉ ngân hàng, chứng khoán, nữ trang hoặc bò cái. Có lần ả hồn nhiên thú thật với Cesare lúc bốn giờ sáng trong quầy rượu ở sòng bạc Palm Beach: "Hôm nào vớ phải thằng cha quá tệ, em nhẩm tính số bò nó sẽ trả cho em. Cách ấy giúp em qua đêm dễ dàng hơn".

Ả thấy Honor Larsen chẳng khác gì con lợn vỗ béo bằng nội tiết tố, nhưng nghĩ rằng ả đã phỗng tay trên được của Nadia Fishler thì lại thấy hắn ta thật đáng mê hết mức. Từ nhiều năm nay hai ả vẫn cùng chung bãi săn: Cannes, Monte Carlo, Porto Fino, Las Vegas, Los Angeles... những nơi lý tưởng họ có thể tùy từng mùa mà hạ được loại thú lớn có nhiều séc. Vì thế họ không tránh khỏi chạm trán nhau, và cũng không tránh khỏi phải giả bộ không trông thấy nhau. Betty khinh bỉ thói máu mê của Nadia làm ả cúng hết vào sòng bạc tất cả những thứ bòn rút được của bọn triệu phú, tỷ phú khờ dại. Nadia thì rêu rao khắp nơi là "Betty nó lê trôn cũng chỉ kiếm nổi số tiền của con mẹ bán kem sữa". Hôm nay con mẹ bán kem sữa đã biến được con bạc khát nước thành trò cười: Nadia chắc vẫn chưa lại hồn sau trận đo ván tối qua. Nhớ lại giây phút cả cử tọa lặng ngắt khâm phục chào đón khi ả xuất hiện ở phòng khách nhà Signorelli, người ả rung lên vì khoái cảm.

Ngay những kẻ lõi đời nhất cũng không mấy khi có dịp nhìn thấy sáu triệu đôla nữ trang cài trên một tấm áo lụa màu lục óng ánh đẹp tuyệt trần.

— Ông Larsen, chắc ông không ngờ chúng tôi vừa nói về ông suốt ba giờ liền ở Munich? - Cesare hỏi.

Betty huých nhẹ gã khổng lồ.

— Ông Cesare là người tổ chức giải Leader.

— À ra thế - Honor Larsen đáp.

— Thấy hãng ông làm ăn rất năng động chúng tôi đã bàn nhau nên tặng giải thưởng cho ông.

— Thật chứ? - Betty vui thích reo lên.

— Chà, Betty! Cô không biết đây là ai sao? Ông Larsen chưa tự giới thiệu ông là một trong những ông vua của kỹ nghệ hàng không trên thế giới này à?

— Chưa!

Mẹ Cesare đã từng đi ở để nuôi nấng gã. Trong tất cả những lời giáo huấn, gã chỉ nhớ có mỗi một câu châm ngôn: "Con sẽ không bao giờ đủ lời tâng bốc những thằng ngốc". Qua trường đời, gã thấy quả thật bà mẹ nói rất đúng. Tất cả những kẻ rơi vào tay gã đều bị quyền lực làm mất hết trí xét đoán. Bản thân Cesare nhiều khi phát ngượng vì những lời phỉnh nịnh quá đáng từ chính mồm gã tuôn ra. Họ thì không bao giờ! Họ chỉ tồn tại ở vị trí cực điểm. Sự đánh giá của người khác dù có nịnh bợ đến mấy vẫn cứ thấp hơn mức họ tự đánh giá mình.

— Thế Marcel Dassault thì sao? - Honor hỏi.

Cesare quay nhìn Betty, bĩu môi bỡn cợt.

— Đẹp trai, nổi tiếng, khiêm tốn, một người hoàn hảo. Betty, bao giờ cô mới dẫn tới đây cho tôi?

— Thưa ông di Sogno! Mọi người đang đợi!

— Tôi đi đây - Cesare đáp lời nhàn viên khách sạn - Một ly sau khi tôi phát biểu nhé! Lạy Chúa, Goldman biến đâu mất rồi?

Nhìn sang phía bên kia bể bơi gã thấy thân hình đồ sộ của Goldman át hẳn một người nhỏ bé mặc vét xanh khung mạ vàng: Hamilton. Cesare lấy hơi lao thẳng vào đám đông đang kịch chiến quanh các bàn thức ăn đã bị tàn phá nặng nề.

***

Alan đi chân đất trên hàng hiên rộng đến bốn, năm mét chạy dài phía ngoài hai cửa kính lớn. Chỉ trong vài phút ánh sáng đã thay đổi. Mặt trời khuất sau đồi, biển sẫm đặc. Anh định vào tắm nhưng lại thôi, sực nhớ ra việc gấp phải làm tức thì. Anh nhảy lên giường, nhấc điện thoại, quay số

— Đường dây bận. Tôi sẽ gọi.

Anh châm thuốc, đưa mắt lơ đãng nhìn lên trời, đột nhiên mong ước thấy mình được chìm vào hư vô. Chuông cửa làm anh giật mình.

Anh thắt đai áo choàng, ra mở cửa. Bà hầu phòng mặc bộ đồ xanh da trời hỏi:

— Xin lỗi ông, có cần tôi thu dọn chăn nệm không ạ?

— Chăn nệm à?

— Thu dọn trong phòng, sắp xếp hành lý.... - bà mỉm cười nói cho rõ thêm.

Alan bỗng trợn to mắt: qua vai bà hầu phòng anh vừa thấy trong hành lang một người bé nhỏ mặc chiếc áo vét lạ mắt màu đỏ tươi. Ở New York anh đã hàng chục lần trông thấy ảnh ông trời con này treo trong các phòng làm việc nhà Hackett. Arnold đang ở đây! Trong một phản ứng kỳ quặc anh định đóng sập cửa như thể mình vừa phạm phải một lỗi gì, hoảng sợ khi bất chợt trông thấy bằng xương bằng thịt vị thần linh tối thượng thuở nào.

— Chốc nữa, - anh bảo bà hầu phòng đang ngớ ra chẳng hiểu chuyện gì vừa xảy ra.

— Vâng, thưa ông!

Anh khóa trái cửa, đứng tựa vào khung cửa, choáng váng. Điện thoại reo: Bannister!

***

— Chúng tôi muốn nguồn vốn phong phú hơn, đồng thời mở rộng cánh cửa công nghiệp làm phim cho các ngành kinh tế khác, Goldman bảo Hamilton. Bộ phim "Đêm Mặt Trời Chết” là áp phe chắc ăn nhất sau bộ "Cuốn Theo Chiều Gió". Trong thực tế, khi xuất xưởng nó sẽ nhân lên gấp mười lần các cổ phần góp vốn làm phim. Gấp mười là nói trong trường hợp tồi tệ nhất.

Ham Burger gật gù đầy tin tưởng.

— Tôi không thích nhồi nhét đầy đầu những con số ông Hamilton ạ. Nếu chỉ nhảy qua một mét, tôi không đặt sào ở một mét năm mươi. Thực ra, các cổ phần ấy có thể được nhân lên một trăm lần!

— Xin phép ông. Thưa, có điện từ Nam Phi cần gặp ông.

— Không thấy người ta đang bận à?

— Vâng, xin lỗi ông, nhưng... - Léon Trotzki lúng búng.

— Xin cứ tự nhiên, - Hamilton chen vào. – ông đừng bận tâm vì tôi.

— Nhà De Beers quấy rầy dữ quá! Nhất định đòi dây máu ăn phần. Chậm chân rồi, tôi không chịu trách nhiệm!

— Louis, tôi tìm ông khắp nơi! - Cesare gọi. - Đến lượt ta rồi.

Gã giả bộ chợt nhận thấy Ham Burger.

—Ông đừng giận vì tôi cướp mất của ông vị này.

Và nhanh nhảu chìa tay:

— Cesare di Sogno. Rất hân hạnh.

— Tôi là Hamilton.

— Louis, khéo kẻo bị họ làm thịt bây giờ, - Cesare hổn hển - Đi đường này!

Mọi người vừa nhường lối vừa kêu khe khẽ, gù gù trong cổ, vỗ tay. Hai người đẩy lưng nhau đi đến chiếc bục do thợ mộc của Majestic vừa dựng xong kịp dùng cho cuộc lễ. Cesare trèo lên. Những viên phụ tá vội vã đưa cho gã tấm băng. Gã lau mồ hôi trán, dọn giọng, nắm lấy micro búng mấy cái nhẹ nhưng loa phóng to lên thành tiếng sấm sét. Cesare cười phá lên, phô hết hai bộ răng đã làm gã tốn khá nhiều tiền.

— Thưa quý bà, thưa quý ông... Xin chú ý cho.

Tiếng ầm ĩ giảm xuống được vài cung.

— Xin chú ý - Cesare nhấn mạnh, tay giơ cao với dáng điệu vị hoàng đế La Mã đang chuẩn bị huấn thị cho các đoàn quân. - Thưa các bạn thân mến! Xin các bạn đôi phút im lặng!

Dần dần các khách mời nghe rõ tiếng ào ào của dòng thác nước nóng đổ xuống bể bơi, tiếng lanh lảnh của đàn chim én bay lượn trên trời.

— Cảm ơn quý vị! Xin cảm ơn.

Chợt gã nhận thấy có chuyện lạ. Tất cả mọi người nhất loạt quay đầu nhìn vào một điểm sau lưng gã, hình như vào bậc tam cấp từ hiên quầy rượu đi xuống.

— Thưa quý bà, thưa quý ông...

Gã liếc nhìn Louis Goldman đang đứng chờ dưới chân bục: mắt lão cũng dán chặt vào phía đó. Cesare cố kìm lại, nhưng cuối cùng cũng không cưỡng được trước vẻ kinh hoàng của những người đứng trước mặt, gã từ từ quay đầu. "Sao lại phải từ từ thế này, gã tự hỏi mình. Việc gì phải từ từ, có ai thèm để ý đến mình nữa đâu, họ coi như không có mình nữa... Thất bại thảm hại thật."

Gã chợt hiểu ra, trong lúc những tiếng xì xầm đầu tiên bắt đầu nổi lên, đây đó có vài tiếng cười gằn kín đáo: Nadia Fischler bận áo dài đen không trang sức đang thản nhiên đi giữa các toán khách dường như không biết ả đang là trung tâm sự chú ý của mọi người. Cách hai bước phía sau, đầu cúi gằm, mái tóc nhuộm chải thành cái bờm màu nâu hung hung đỏ, cô hầu phòng Alice theo chân chủ tiến vào. Mọi người nhận ra ngay cô ta đã cải trang thành bức biếm họa sống của Betty. Cô mặc tấm áo dài lụa màu lục óng ánh cài kín đồ nữ trang quý giá. Một cây Noel biết đi, rừng rực lửa ngọc lam, ngọc hồng, kim cương... Đầu cô ta đội chiếc vương miện kỳ dị, vành đính ngọc lục bảo hình vuông, hình quả lê, kim cương hình quả lê và hình thoi, hột xoàn đính trên đai vàng...

Các bộ mặt quay sang nhìn. Betty vẫn dửng dưng như tuồng cảnh kia chẳng dính dáng đến mình. Tuy sắc mặt đột nhiên tái xanh ả vẫn giữ được nụ cười thấp thoáng trên môi. Ả luồn tay dưới cánh Honor Larsen kéo mạnh đến nỗi gã này nhăn mặt, thì thầm vào tai gã qua hai hàm răng rít rịt, mắt không rời khỏi cảnh tượng đang lôi cuốn ả ngoài ý muốn:

— Đồ bỏ đi, chẳng có giá trị.

Tuy trong thâm tâm ả đang nhẩm tính số nữ trang đang uốn éo trên thân hình mũm mĩm của cô hầu phòng trị giá đến mười triệu đôla.

— Hay thật, đối chọi nhau chan chát - bà công tước Saran lẩm bẩm.

— Hai con đĩ thanh toán lẫn nhau - ông công tước bình luận - nhưng quá phô trương kênh kiệu. Betty đâu có đánh cắp!

— Vâng. Đó là cái đầu tiên nó không đánh cắp - bà công tước tiếp lời chồng - Còn về nhận xét vừa rồi của ông, em thấy đúng nhưng khiếm nhã. Hai đứa đĩ thật, nhưng ông không đủ tư cách nói thế. Chính ông đã ngủ với cả hai đứa.

— Này bà - công tước thì thào qua nụ cười vẫn giữ nguyên - tôi trông thấy rồi. Bỏ chiếc nĩa lên bàn ngay. Nào! Trả lại đi!

Bà công tước lấy ra chiếc nĩa trong túi xách nạm đầy kim cương, len lén đặt xuống bàn.

— Em sơ ý.

— Ở nhà, bà có đầy mấy ngăn kéo rồi, lại còn...

— Thưa quý bà, thưa quý ông! - Cesare gào lên trong cố gắng vô ích để làm chủ tình thế.

Muộn mất rồi. Từ bốn phía, tiếng cười dâng lên ào ạt như thủy triều trong khi Alice bám lưng chủ đã kết thúc cuộc diễu hành thắng lợi.

***

— Alan, ở đâu đấy? Tới chưa Alan?

Ngán ngẩm, Alan hình dung Bannister cách xa mình đến hàng triệu cây số, nhớ lại căn phòng làm việc ngột ngạt hai đứa đã ngồi bao nhiêu năm để mơ tưởng những chuyện khác hẳn công việc đang làm.

— Nghe đây Samuel, nghe đây!

— Cậu đang ở đâu?

— Cannes... nghe rõ không?

— Rõ.

— Mình vừa trông thấy lão.

— Ai?

— Hackett.

— Trông thấy rồi? Thật chứ?

— Vừa mới đây, ngoài hành lang, mặc vét đỏ.

— Vét đỏ? Có đúng lão không?

— Đừng coi thường mình thế? Làm gì bây giờ?

— Quan sát, theo dõi.

Alan bóp máy gần nát, gầm lên:

— Quan sát cái gì? Chẳng lẽ mình cứ quan sát mười năm nữa?

— Bình tĩnh. Bình tĩnh. Ở xứ cậu mấy giờ rồi?

— Gần chín giờ tối.

— Được. Việc thứ nhất, đến sòng. Hiểu chứ?

— Hiểu, hiểu.

— Đổi tiền. Trước tiên phải đổi được tiền. Rõ chưa?

— Sau đó?

— Nghe đây Alan. Hãy cảm ơn trời! Ở đây, không khí thối om, đang là hai giờ chiều, không ngủ được, tin đồn dai dẳng, ai cũng run sợ, nóng kinh khủng, mình chảy hết ra nước rồi, đang bị một trận lũ chuyện điên đầu. Vậy cậu phàn nàn cái quái gì? Im đi, đổi tiền. Nghe không? Đổi ngay.

—Mình nuốt một miếng gì đó rồi đi ngay.

— Xong hãy ăn.

— Từ lúc ở New York đến giờ chưa được miếng gì. Cậu được chén rồi còn tớ...

— Thôi được. Thế nào?

— Cái gì?

— Tất cả. Nói chung.

Alan nhìn khắp gian phòng lộng lẫy, không tìm ra những từ diễn tả nổi tâm trạng mình. Chỉ nói:

— Khác hẳn. Khác lắm.

— Cậu làm mình ngạc nhiên, chàng láu cá! Tất nhiên phải khác cái ổ chuột mình đang chui rúc.

— Nói với Christel chưa?

— Có gái không?

— Mình hỏi đã nói với Christel chưa?

— Sắp. Có gái không?

— Khối. Cởi truồng hết!

— Đồ đểu, đừng bịa!

— Thề! Cậu mà gặp thì cứ gọi là rơi hết mắt ra ngoài.

— Patsy nó sắp quay lại, mình cắt đây. Này Alan!

— Gì?

— Đừng ngốc nghếch nghe chưa?

— Thế là thế nào?

Mấy giây im lặng:

— Đừng ngốc nghếch. Thế thôi.

— Chẳng hiểu gì cả.

— Đừng quên cậu tới đó để làm gì. Phải tỉnh, đừng gục.

— Cố gắng.

— Được. Mai, cũng vào giờ này mình sẽ gọi. Dù sao, không mất tiền của tớ, mà của công ty.

— Theo cậu, tiền của tớ từ đâu ra?

— Rất hay. Này Alan!

— Gì?

— Cứt!

Liên lạc bị cắt, Alan mỉm cười. Anh bỗng thấy đói cồn cào. Anh bấm chuông gọi.

***

Alice, hai tay úp mặt, nằm lả người trong chiếc ghế, đờ đẫn kêu lên:

— Thưa bà, em xấu hổ, xấu hổ lắm!

Trên chiếc khăn trải giường, Nadia vứt từng nắm đá trang sức mà ả vừa dứt ra từ chiếc áo dài của cô hầu phòng y như ả đã lột cô ta sạch cả vỏ.

— Em khá lắm! Bọn nó sắp "bể dĩa" rồi. À, em có giữ quả tim con thỏ của ta đó không?

— Dạ... có. Em để trong tủ lạnh.

— Tốt lắm. Bình tĩnh đi em. Ta sắp tặng em một món quà đấy.

Ả đưa mắt nhìn đống đồ trang sức vương vãi chọn một chiếc nhẫn ngọc bích.

— Nè, nhìn xem. Của em đấy nhé.

Alice lại che mặt:

— Em không biết đâu!

— Hoặc em nhìn đi hoặc ta cắt ngay đầu em đó nghe. Em có biết giá của nó bao nhiêu không? Ta được của một tên lái bán buôn ở Rungis đó.

Alice đưa mắt nhìn chiếc nhẫn, khụt khịt mũi:

— Không bao giờ em dám đeo đâu! Đối với em, nó quá đẹp.

— Ai bảo nhà cô đeo? Bán nó đi, chừng nào họ không lấy lại được của ta.

Alice nói:

— Có lẽ đêm nay chúng ta lại thắng đấy.

Cô ta dùng chữ “chúng ta" khi nói với Nadia Fischler, bà chủ của mình, và cô ta khẳng định hoàn toàn về điều sẽ xảy tới. Cô ta lấy thí dụ về một xóc cái người Libanon: "Chúng ta sẽ làm gì để ngủ với nó?" hoặc: "Chúng ta sẽ đau đầu". Hay là: "Đêm nay chúng ta đã thua quá nhiều... ".

Đã từ lâu cô ta không chấp nhận sự ăn chắc của các vật bảo lãnh bình thường. Khi nào Nadia có tiền thì ả trả cho cô ta hoặc ả cho khi nào ả nghĩ đến cô ta. Nadia không bị mất mát gì khi đổi chác. Những tối may mắn, Nadia thường đánh thức cô ta dậy vào lúc 5 giờ sáng để tuồn vào túi của cô ta một bó giấy bạc 10.000 đô la mới cứng. Vào những lúc túng quẫn khác, ả không ngần ngại vay của cô hầu phòng những món mà ả đã cho cô ta từ hai hôm trước - Để cho ả lại làm lại mà!

Họ thường sống chung với nhau một cuộc sống vương giả từ lâu đài này qua lâu đài khác ở khu trung tâm có trải các tấm thảm xanh. Vừa là kẻ giàu sụ trong đêm, hửng sáng hôm sau Nadia đã nợ đầm đìa, chuẩn bị bán thốc bán tháo đủ mọi thứ, áo dài, đồ trang sức, áo lông, bán cả linh hồn và thể xác, không còn biết bám vào cái gì, còn tồn tại được nhờ còn có hòn bi bằng ngà ở trên vạch một vòng xoắn ốc vô tận hằn lên những đường tròn hỗn độn dự báo số phận của ả.

— Bà tin là chúng ta sẽ gặp lại lão người Thụy Điển to con ấy ư?

— Lão Larsen hở? Để rồi xem. Nó ngốc đến nỗi nó chẳng có thể hiểu điều gì sất cả.

— Thưa bà, xin bà hãy giải thích cho em, làm sao người ta ngốc nghếch mà có thể giàu đến thế?

Nadia đưa bàn tay một cách máy móc vuốt vào bộ tóc đã phai màu của Alice. Ả mơ màng nói:

— Ta cũng không biết nữa. Có thể cả hai cái đó cùng song song tồn tại. Ta có biết một con người thông minh một cách kỳ lạ đặc biệt. Vậy mà y không có đến một xu nhỏ. Ta đã nuôi nấng y.

— Ông ta làm gì ạ?

— Ngoài cái đầu óc thông minh, lão chả làm gì hết. Thôi, đi lấy cho ta trái tim con thỏ, ta muốn nhìn thấy nó.

Alice ngoan ngoãn đi vào phòng khách.

— Hê!

— Gì vậy thưa bà?

— Cái nhẫn của em này!

Ả ném cho cô ta chiếc nhẫn, Alice nhét vào trong lỗ hổng của chiếc nịt vú, nhún vai:

— Nếu đêm nay chúng ta không gặp may, thì ngày mai chúng ta sẽ gặp.

— Lấy cho ta bộ đồ đen.

— Toàn đồ đen cả mà. Em sẽ mang quả tim đến cho bà.

Một lát sau đó, Alice trở lại và đưa cho Nadia một cái lọ pha lê dùng để đựng trứng cá. Bên trong có một vật nhỏ đỏ như máu chung quanh bờ viền màu xám đen.

Nadia hỏi:

— Con vật thế nào?

— Đẹp. Nặng ký. Bộ lông màu xám.

— Lấy tiền trong ngăn kéo lại đây!

Alice mang đến cho nàng nhiều bó giấy bạc. Nadia ôm lấy và huơ huơ cái vật trong lọ lên trên các bó giấy bạc đó. Làm xong, ả nói với Alice:

— Đem cất nó vào tủ lạnh. Nói với bọn tổng đài đừng ai quấy rầy ta. Có điện báo gì thì lấy lên. Ta đi nghỉ đây. Nửa đêm hãy đánh thức ta dậy.

Ngày nào như ngày nấy vẫn là thứ nghi lễ ấy. Nadia bị ám ảnh vì sự cần thiết phải cọ xát món tiền ả sắp mang đi chơi vào trái tim một con thỏ. Các buổi sáng, Alice đi theo một người hầu ở khách sạn Majestic đến một lò mổ gần đấy. Sự có mặt của cô bên cạnh người hầu là một phần của nghi lễ - cô được trao nhiệm phải kiểm tra lại xem con thỏ có đẹp không và kiểm tra cả những cử động của người đồ tể xem ở phút cuối cùng y có đánh tráo trái tim khác không. Để thưởng công khó nhọc, tùy ngày, người hầu có thể được lãnh từ 100 đến 200 francs. Trái tim được cất trong tủ lạnh chờ Nadia cầm lấy áp vào trái tim ả hoặc bỏ trong ví, gói trong giấy bọc trước khi đi chơi.

Ả không bao giờ dám mạo hiểm đến sòng bạc mà không mang theo vật thờ ấy. Trái tim phải tươi rói trong ngày, tim của một chú thỏ trắng hoặc xám và để trong ví cầm tay. Một trong hai chú thỏ ấy thường mang lại cho ả số "hên" khiến có lúc ả đã nghĩ đến việc đem ướp xác chúng. Khi được hỏi đến Alice thường trả lời rằng điều hấp dẫn chỉ có thể xảy ra một lần. Và Nadia đem vứt trái tim xuống biển, lòng vẫn cảm thấy tiêng tiếc.

Ả cởi bỏ áo dài, vào phòng tắm, mở vòi nước ấm, sau đó về nằm duỗi dài trên giường trước khi vào cuộc "chiến đấu" buổi tối. Ả ngủ y hệt một đứa trẻ.

***

— Anh có thực đơn đó không?

— Thưa ông có đây. Ông muốn dùng ngay những món gì ạ. Thịt? Cá? Chúng tôi có một khúc cá hồi tươi nấu vang, thịt hông bò nấu theo kiểu Du Barry, thịt vịt chín giầm mỡ theo cách người xứ Landes.

Alan liếc mắt nhìn thực đơn, chọn một món tôm nấu hỗn hợp và món cá tráp bỏ lò.

— Thưa ông còn thức uống thì sao ạ? Thưa, trong thực đơn có đây.

Alan đẩy tấm thực đơn ra.

— Anh muốn khuyên ta dùng thứ gì nào?

— Dạ, thưa ông vẫn dùng thử vang đỏ? Xin ông hãy dùng một chai Saran, một loại vang trắng ưu hạng trong các loại Champagne.

Alan không rõ thế nào là vang trắng ưu hạng, nhưng cái tên Champagne vốn quen thuộc đối với anh. Anh gật đầu:

— Đồng ý.

— Thưa, chúng tôi xin dọn bữa của ông trên sân rời.

— Cũng được. Anh có thể mang cho tôi một ly whisky được không?

— Thưa, trong phòng khách có quầy rượu đấy ạ.

Người hầu bàn rút lui. Alan cởi bỏ áo choàng ngoài, mở vòi hoa sen cho chảy thật lớn, kiểm diện quầy rượu một lượt và tự chế lấy cho mình một ly whisky đầy tận ngọn. Anh nốc một ngụm và vào phòng tắm, ly rượu cầm tay, thích thú nhìn nước lạnh bắn vào trong ly, vung vẩy dưới tia nước, bao nhiêu nỗi mệt nhọc, căng thẳng biến mất. Anh lau khô người, mở một trong số mấy chiếc vali, lấy một chiếc sơmi ngắn tay và một chiếc quần vải mặc vào người. Rồi anh lại đi lên sân rời. Phía dưới, anh nhìn thấy chiếc xe Rolls của mình đậu dọc theo chỗ nền đất đắp cao. Anh còn đếm được ba chiếc khác cũng bỏ mui như chiếc của anh. Tất cả các bàn ăn trên sân rời cũng như của nhà hàng bên trái đều đã đầy khách. Bể bơi lúc này đã được chiếu sáng từ phía bên trong, những đám đông hồi nãy nhộn nhạo vòng quanh bể đã biến hết. Alan dùng thêm một ly whisky, ngả mình trên chiếc ghế xếp bằng vải, nhìn ra cái khách sạn phía trước mặt thấy phần lớn các cửa sổ đã sáng đèn. Chẳng hề có ý định tìm kiếm ai, Anh chợt vô tình nhìn kỹ vào các phòng mà khách trọ đã lười không kéo màn che. Điều này ngỡ như chẳng làm phiền một ai. Mắc cỡ vì những cái lỗi kiểu ấy anh thoáng sững sờ, nhưng rồi vì tò mò, Alan đưa mắt lướt từ cửa sổ này qua cửa sổ khác. Đây là giờ mà các khách trọ thay quần áo. Nghi thức ấy kéo dài mãi nhưng tùy lúc các vị khách buộc phải thay đổi mã ngoài một chút và đồng thời cũng thay đổi cả các bộ y phục khác nhau nữa.

Một cô gái trần như nhộng giúp một cô khác cài áo. Phía trên đó hai tầng lầu, cùng một tư thế ở chiều dọc như thế, một anh chàng bụng phệ ngồi trên tay chiếc ghế bành đang để cho một phụ nữ, chỉ còn có một chiếc nịt vú trên người, xoa bóp vùng vai. Bên trái, một bà đã có tuổi từ phòng tắm đi ra. Chiếc áo choàng hở hang để lộ cả cơ thể của bà ta. Alan vụt ngoảnh nhìn đi chỗ khác, tầm mắt anh hướng lên bầu trời đầy sao. Không đừng được, anh đành phải liếc xéo về chỗ sân rời anh đang ngồi. Cái màu sáng đỏ rực ấy nhấp nháy hoài trong đầu anh. Anh lại đưa mắt nhìn lên cửa sổ lầu 6: Đúng là cái áo màu đỏ rực của lão Arnold Hackett. Alan nhổm cao người lên dễ nhìn cho rõ. Hackett đang đứng cuối chân giường nói gì đó với một người nằm trên giường mà Alan chỉ có thể nhìn thấy đôi chân trần. Đàn ông? Đàn bà? Chịu không thể biết được, có tiếng chuông bấm ở cửa. Cậu hầu phòng đẩy vào một chiếc bàn trên đầy những vật dụng nhưng lại rất cần cho các người nhà giàu. Kể cả một bó hoa hồng cũng không thiếu. Các đĩa đựng thức ăn đậy bằng những chiếc nắp bằng bạc.

— Thưa ngài có dùng rượu vang không ạ?

Chai rượu được khui ra. Alan cầm lấy chiếc ly người hầu trao cho anh và đưa lên miệng. Rượu mát lạnh và cực ngon. Anh mở nắp, biết mùi cá tráp, nhúng đầu ngón tay vào nước xốt và đưa lên mút.

Anh lơ đễnh rút tờ 100 francs cho cậu hầu phòng. Cậu ta vồ lấy hệt một chú nhồng nuốt chửng một chú ruồi.

— Xin cảm ơn ngài.

— Tiền boa cho cậu đó. Ước chừng bao nhiêu đôla.

Cậu trả lời:

— Dạ, khoảng 23 đôla ạ!

Alan lẩm bẩm.

— Tốt!

Với 23 đôla, Bannister và Alan có thể mua hai chiếc sơmi ở New York. Anh quay trở lại sân rời. Màn che phòng Hackett đã được kéo lại.

—★— Bãi Biển Cây Cọ The palm Beach (1979) ebook©MotSAch —★— TVE-4u© Nhà xuuast bản văn học 1998
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.