***

Bãi Biển Cây Cọ

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 44 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương V

❊ ❊ ❊

Arnold Hackett dán tai vào cửa: Tiếng nhạc jazz văng vẳng trong phòng, Poppie có nhà!

Arnold thích chuyện bất ngờ. Mặt tươi lên vì nụ cười ông chủ. Lão nhẹ tay đẩy cửa bước vào.

Lão trông thấy cảnh tượng rất khó hiểu. Sau chiếc đivăng 3.800 đôla thò ra hai cẳng chân tuyệt diệu đang như lơ lửng trên không, nhún nhẩy mềm mại theo nhịp đều đều. Bàn chân tì vào chiếc bàn lão mua của người bán đồ cổ gốc Italia với cái giá bằng cả một gia tài. Lão nhón gót rón rén đi vòng qua giường: một nhân vật trần truồng, đeo găng da dê đen đang chống tay làm động tác thể dục. Đầu đội chiếc mũ rơm lạ mắt phủ đầy hoa lá. Chỉ chiếc mũ vừa nhún vừa đếm khẽ: “Mười hai, mười ba, mười bốn, mười lăm ...”

Ở tư thế ấy, cô không thề nhìn thấy lão. Arnold há hốc mồm nhìn tấm thân nõn nà hoàn hảo kia, lưỡng lự giữa bỏ đi để khỏi bị bắt quả tang tò mò nhìn trộm, hoặc ở lại ngắm nữa cho sướng mẳt. Dù sao lão đang ở tại nhà mình.

“Hăm mốt, hăm hai, hăm ba, hăm bốn...”

Lão háo hức ngắm kỹ đôi núm của cặp vú hơi to lướt trên mặt thảm đều đều. Giá khuôn mặt đang bị tóc phủ kín kia cũng đẹp như bộ đùi thì thật là...

“Ba mươi, ba mốt, ba hai...”

Arnold thầm mong cô nàng đếm đến một nghìn. Nhưng mời đến ba mươi nhăm cô đã ngã lăn, lật ngửa người, xoạc rộng hai chân, và trông thấy lão.

— Mệt chết người. Những hôm khỏe em làm được những năm mươi cái. Còn ông?

Mặt Arnold chín dừ:

— Không biết. Tôi quên không đếm.

Cô nàng thản nhiên đứng dậy, nhặt chai sữa dưới chân đivăng:

— Uống đi ông.

Arnold chúa ghét món sữa, lão trả lời, giọng lạc hẳn:

— Rất sẵn lòng.

Cô nàng tu một mạch rồi đưa chai:

— Không biết Poppie nó nhét cốc chỗ nào. Bừa bãi kinh khủng!

Mắt Arnold nháo nhác liếc từ mảng nâu nâu dưới rốn lên bộ mặt cô ta. Lão lắp bắp.

— Thật kỳ lạ. Trông em rất giống...

— Em biết rồi.

Để trấn tĩnh lại, lão dũng cảm uống một ngụm sữa, lợm giọng buồn nôn.

— Tôi là Arnold. Còn cô?

— Marina.

— Sao không nghe Poppie nhắc đến cô bao giờ nhỉ!

— Nó ngủ với ông thì lạ thật đấy. Ông đáng tuổi ông nội nó!

Bị cú đấm choáng váng lão vẫn cố nặn được nụ cười bố già:

— Tôi là Arnold Hackett.

Lão liếc mắt thăm dò phản ứng của cô gái. Cô chẳng phản ứng gì!

— Tôi bỏ quên ví. Cô cho phép?

Lão vào phòng tắm bề bộn xống áo của Marina, nhặt vội chiếc áo dệt của cô dí vào mũi ngửi khoan khoái, tìm thấy ví dưới miếng bọt biển rồi trở lại phòng khách.

Vẫn trần truồng, cưỡi trên chiếc ghế Louis XV, Marina chăm chú nhìn lão đỏ mắt. Cô ả nói:

— Già, thật chán mớ đời!

Trước nay chưa kẻ nào trong số sáu chục nghìn nhân viên nam nữ trong xí nghiệp dám cho ra một câu ghê gớm đến thế. Lạ thay, lão không nổi giận. Mà chỉ cố nhen trong mắt “tia lửa nhỏ vui tươi” kỳ diệu.

— Nếu được chọn, nhất định tôi thích tuổi của cô hơn.

Đúng là lão không còn trẻ. Chính vì vậy nên thời gian còn lại rất quý. Không bỏ lỡ cơ hội nào, chớp, chớp ngay! Lão biết mình sẵn sàng làm bất cứ cái gì để được đặt một ngón tay lên da thịt cô ả này. Mắt không dứt khỏi khuôn bụng dưới nửa kín nửa hở của ả, lão thổ lộ:

— Này cô Marina... Chúng ta mới quen nhau sơ sơ nhưng tôi muốn bàn với cô một chuyện...

Nên chăng báo cho cô ta biết mình phải nghỉ việc? Nói thế nào về chuyện tối nay không ăn cùng cô ta?

— Christel! Christel!

Không có ở phòng ngoài, trong bếp cũng không. Bannister ước sao trong phòng khách cũng không có nốt.

— Christel!

Nhưng cô ả trong đấy, ngồi lọt thỏm trong ghế bành, bận tấm áo len tím làm hằn rõ từng ngấn mỡ. Bộ mặt: Sự oán giận hiện hình.

— Làm gì mà kêu tướng lên vậy? Không nhìn đồng hồ xem! Có đi giầy vải vào không nào?

— Anh còn phải lên phố.

Mắt trợn to vì ngạc nhiên, cô nhìn anh ta như thể anh vừa tuôn ra điều gì hỗn láo.

— Cái gì?

— Anh đi ăn tối với Alan Pope.

— Quên cái đồ bất đắc chí ấy đi! Rửa tay ngay: Không đi nữa!

Như vừa có ánh chớp lóe sáng trong đầu, Bannister đột nhiên nhận ra gánh nặng của hai mươi nhăm năm nô lệ, những nỗi kinh hoàng đã trải qua ở nhà Hackett, những nụ cười gượng gạo, sự khiếp sợ Murray, nỗi lo lắng không có việc làm khi đã gần năm mươi tuổi, nỗi tủi nhục vì bị vợ mình đối xử như một đứa trẻ con.

— Anh cứ đi!

— Gớm nhỉ, anh dám xúc phạm tôi chỉ vì cái thằng đê tiện chuyên chơi đĩ!

Lần đầu tiên trong đời, Bannister dám đương đầu!

— Những con đĩ ấy còn có giá hơn khối đứa!

Anh quay gót, sầm sầm đi ra phòng ngoài.

— Samuel, anh đi đâu?

Lòng tràn ngập một niềm vui man rợ chưa bao giờ cảm thấy, anh không thèm ngoảnh lại đáp:

— Đi say sưa với bọn đĩ!

***

Alan đã chờ sẵn trong tiệm của Manling, một gã người Hoa kín miệng, nơi anh đã nhiều lần ăn sáng cùng Samuel. Giá rẻ, địa điểm yên tĩnh, gợi cảm. Từ chỗ ngồi anh nhìn được toàn cảnh các dãy bàn phủ giấy kẻ ô đỏ và trắng, những con rồng sặc sỡ phun lửa chạm nổi đính trên tường. Ánh sáng mờ dịu từ các bầu đèn tròn nhiều màu treo từng chùm. Cạnh đĩa, anh đặt chiếc phong bì màu be đựng 20.000 đôla. Từ bữa ngân hàng trả cho anh, số tiền vẫn còn nguyên. Chỉ từ sáng nay anh mới hành động theo phản xạ tự nhiên.

Thời gian càng trôi qua, anh càng thấy khó hiểu cái gì đã thúc đẩy anh tiêu đồng tiền không phải của mình, tiền mình không được quyền sử dụng, trước sau cũng sẽ phải hoàn trả.

Đang băn khoăn tự hỏi như vậy thì Bannister bước vào. Anh ta nheo mắt, nhìn như tất cả những người cận thị, nhận ra Alan, đi tới; ngồi xuống thẳng đơ không nói không rằng. Alan thấy người anh ta ướt đẫm mồ hôi, mặt nhợt nhạt:

— Có gì không ổn hả?

Samuel vớ chai vang màu đỏ nhạt rót đầy cốc uống cạn.

— Hê, Sammy, mình hỏi cậu đấy!

Bannister nhìn anh vẻ đau khổ và thốt lên:

— Cả mình nữa.

— Cậu làm sao?

— Ra rìa.

— Đùa!

— Murray giết mình rồi.

— Cậu bơm cho to chuyện chứ gì!

— Cậu cho là thế à?

— Vô lý! Cậu gặp lão lúc nào? Lão nói gì?

— Cho về hưu non kể từ 1 tháng giêng. Tong đời! Già rồi, không tìm việc khác được nữa.

— Lão đâu có quyền!

— Có rồi.

— Christel biết chưa?

— Chưa.

— Lão viện cớ gì?

— Chẳng cớ gì.

— Phải chống lại! Báo luật sư, công đoàn của cậu. Phải hành động, phải tự bảo vệ! Nó có chi tiền không?

— Ăn vài tuần là nhẵn. Sau đó thì sao?

— Nhiều nơi biết cậu. Cậu giao thiệp rộng, có đủ giấy tờ chứng nhận. Có thể vào làm bất cứ đâu: Bayer, Squibb, Glaxo, Schering Plough!

— Già mất rồi.

— Bốn bẩy đâu đã già!

— Thôi, đừng bận tâm cho mệt. Tớ đi đứt rồi.

— Cứt quá, cứt quá!

Hầu bàn hỏi:

— Hai vị dùng gì?

Alan chẳng buồn xem thực đơn:

— Tôm nướng cuốn, gà hạnh nhân, bò gia vị

Hầu bàn đi khỏi. Alan thấy sau mắt kính Samuel như có hơi sương đọng. Tim anh thắt lại:

— Sammy.

Bannister quay mặt đi. Anh lóng ngóng tháo kính, lấy khăn lau thật mạnh. Không nhìn Alan. Rồi đưa hai bàn tay nắm chặt lên dụi mắt, ngồi im không động đậy, giấu kín mặt trong hai tay.

— Sammy... - Alan lại gọi, vẻ thương cảm vụng về. Chỉ thế thôi không nói được gì hơn. Vết thương quá nặng, lời nào chữa lành được! Im lặng kéo dài hai phút, hai phút dài bằng cả một cuộc đời thất bại. Buồn bực, bất lực, Alan lo lắng nhìn bạn ngồi lặng như hóa đá. Bỗng bức tượng đá rùng mình, Samuel như chợt tỉnh cơn choáng ngất đáng sợ. Tuồng như vừa mới phát hiện ra Alan, anh nhìn thẳng vào mắt bạn và gầm lên bằng giọng khàn đục:

— Mình muốn trả thù.

— Ừ, phải đấy. Alan đã bớt lo, trả lời.

— Hôm qua cậu bị, hôm nay đến lượt mình, ngày mai sẽ đến lượt hàng trăm con người khốn khổ khác giống hai đứa mình. Bị chúng quăng quật như quân cờ, mắng mỏ, đe dọa, tống ra cửa. Số phận những con ngựa!... Mình không chịu đâu. Alan. Đủ rồi! Ba chục năm nhục nhã, đủ rồi! Mình sẽ cắn.

Alan làm ra vẻ tán thành. Bannister nắm cổ tay anh bóp gần gãy vụn:

— Trả thù! Cậu có biết thế là thế nào không?

— Có, có...

— Nó đè bẹp mình, mình đè bẹp nó. Nó lột da mình, mình lột da nó!

Alan nhẹ nhàng gỡ tay ra:

— Chúng mạnh hơn chúng ta, Sammy. Chưa đánh mình đã thua.

— Nhất định sẽ đánh bại chúng.

— Hai đứa làm sao lật đổ được cả một chế độ.

— Mình muốn chúng toi đời.

— Murray à?

— Murray chỉ là cái bánh xe, là tay sai. Mình muốn nện vào cái đầu... Vào Hackett!

Anh gằn giọng để ghi nhớ cái tên vừa nói đến.

— Ừ, đúng thế... Vào chính Hackett! Làm nó khuynh gia bại sản.

— Năm trăm triệu đô la doanh thu năm, sáu chục nghìn viên chức nhân viên rải khắp hành tinh, các ngân hàng viện trợ nó, chính quyền ủng hộ nó... làm gì được?

— Chưa biết, nhưng sẽ làm được. Chịu chơi không?

Alan không kìm nổi nụ cười nghi hoặc.

— Chẳng khác gì vương quốc Monaco tuyên chiến với Liên xô!

Hai người ngồi im. Hầu bàn dọn thức ăn:

— Tráng miệng?

— Lát nữa, - Alan trả lời. - Thêm một chai loại này.

Anh giơ tay lấy cốc. Khuỷu tay gạt chiếc phong bì rơi xuống đất. Anh cúi xuống, nhặt để lên bàn. Samuel đưa mắt dò hỏi.

— Tiền, Alan nói.

Bannister trợn tròn mắt.

— Tiền của Burger, 20.000 đôla.

Anh xiên con tôm vào nĩa.

Bannister nuốt vội một ngụm vang to

— Cậu có 20.000 đôla trong đó?

Alan thản nhiên dùng mũi dao rạch thủng phong bì

— Nhìn xem.

Các bó giấy bạc màu lục hiện ra.

— Trời, toàn thứ thiệt - Bannister reo lên.

Anh giơ tay định cầm nhưng không dám đụng tới.

— Sờ đi - Alan bảo, Anh tải mấy tờ trên bàn.

— Điên - Samuel mơ màng lầm bầm - thật điên rồ.

Mắt anh ta đảo tròn, quay tít. Anh ném khăn lau che kín gói bạc, nói lạc cả giọng:

— Thế nghĩa là... nghĩa là nhà Hackett đã chi thật sự cho cậu...

— Từ sáng nay mình nhắc đi nhắc lại đến muốn chết: Nó chi 1.170.400 đôla.

Bannister đấm mạnh xuống bàn:

— Thế thì nó chết!

— Cậu nói sao?

Samuel giơ cao gói bạc bọc trong khăn, vẻ đắc thắng:

— Mắt xích đầu tiên đây rồi.

— Cậu quên một điều. - Alan lạnh lùng nói - có thể là mình có trên một triệu bạc ở ngân hàng, nhưng thực tế thì chẳng có đồng nào, nhẵn nhụi, kiết xác.

Bannister ném mạnh phong bì xuống bàn:

— Thế cái này? Cứt à?

— Không phải của mình. Mình sẽ không đụng tới dù chỉ bằng những cái kẹp.

— Thế những cú chúng đá đít cậu cũng bằng kẹp chắc? Cậu có móc túi ai không nào? Có chôm chỉa cái gì không? Ai dám trách cứ cậu điều gì?

— Không phải tiền của mình - Alan bướng bỉnh - Đừng lên mặt láu cá. Ở địa vị mình thì cậu cũng làm như vậy.

— Thì tớ biến xa rồi! Cậu có ở tài khoản, cậu chẳng yêu cầu đòi hỏi ai, vậy thì cứ chớp lấy vận may đi, đồ ngốc. Lo cái gì nào?

— Lo vào nhà giam. Mình không ưng cái đó.

— Tại sao chúng mình chỉ là hai thằng ăn mày khốn khổ, cậu có biết không? Vì không có vốn ban đầu. Không có một đôla để làm ra mười đôla. Bây giờ thì khác. Có vốn rồi. Có một triệu trong người nghĩa là thế nào? Thằng ngu nhất đời nay cũng nhân được lên gấp ba sau tám ngày.

Alan mở miệng định cãi:

— Im đi, - Bannister ra lệnh. - Chúng ta vắt mũì không đủ đút miệng mãi rồi. Mình biết bây giờ phải làm gì. Cậu ngồi mà nghe, cấm ngắt lời.

— Không nghe gì cả, nếu chưa biết do sự nhầm lẫn nào mà mình có ngần này tiền!

Samuel lừ mắt giận dữ:

— Cậu đặt sai vấn đề! Cần đếch gì phải biết nó từ đâu tới! Nó đang nằm đấy rồi! Điều quan trọng, là làm sao giữ nó trong tay thật lâu, để trả thù bọn đốn mạt và làm giàu!

***

Oscar Vlinsky vô cùng bối rối. Mỗi khi Fischmayer nổi cơn lôi đình, trụ sở nhà Burger rung chuyển tận móng, Mà rõ ràng Abel Fischmayer đang mấp mé giới hạn tột cùng. Nhiều dấu hiệu cho thấy rõ. Da mặt vốn đỏ au đã tái nhợt. Cặp môi dầy biến đâu mất như có phù phép, chỉ còn lại một vệt thẳng băng, cứng ngắc, độc địa. Oscar dã dại dột nói ra trước mặt ông ta một ý kiến riêng thay vì như mọi khi chỉ trả lời bằng “Có, thưa ngài” hoặc “ Không, thưa ngài”. Oscar đã nói với Fischmayer:

— Tôi rất lấy làm lạ thưa ngài, máy tính điện toán của tôi không hề nhầm lẫn.

Fischmayer lập tức dang rộng hết cỡ thân xác ra để đè dí anh ta bằng cả chiều cao hai mét.

— Vlinsky, anh thở ra toàn những điều ngu ngốc. Anh có muốn tôi bảo bộ phận giữ tiền mang lên tận đây và bằng tiền mặt toàn bộ số ký gửi của vị khách này?

— Dạ, không cần đâu thưa ngài.

— Anh tin lời tôi nói chứ?

— Tất nhiên thưa ngài.

— Cảm ơn, anh Vlinsky.

Câu cuối cùng như bãi nước bọt nhổ vào giữa mặt Oscar, từ mồm một trong ba vị quyền thế nhất ngân hàng Burger tuôn ra. Fischmayer chỉ ngón tay nần nẫn như khúc dồi thẳng vào anh.

— Nếu còn xảy ra chuyện nhầm lẫn kiểu này, tôi sẽ tống cổ anh ngay lập tức, Vlinsky. Burger coi khách hàng là thiêng liêng nhất!

Đáng lẽ phải rón rén nhón đầu ngón chân rút lui về ẩn náu trong phòng làm việc của mình, nhưng chẳng may anh ta sực nhớ ra câu của Galilee, người suýt mất mạng vì một mình đứng chống lại mọi người. Cúi gầm mặt, anh buột mồm lầm bầm:

— Dù sao nó vẫn quay...

— Cái gì? - Fischmayer gầm lên.

— Ngài đúng một ngàn lần đúng, thưa ngài, nhưng tôi cũng đoan chắc một điều...

— Anh dám cho phép mình đoan chắc một điều?

— Có mỗi một điều thôi ạ. Lúc tôi báo cho bộ phận hòa giải tranh chấp của ta biết số tiền thiếu của khách hàng... tuy rất ít thôi, đúng thế.

Không thể lùi được nữa, tuy cặp mắt Fischmayer quắc lên giận dữ. Oscar cố nuốt nước bọt:

— Vâng thưa ngài, lúc ấy quả thật khách có thiếu.

— Nói gì lạ vậy? Tôi đã xem phiếu của ông Pope. Tài khoản của ông ta có tới hơn một triệu đôla. Anh điên à? Muốn ông ấy chuyển tiền sang cho bọn đối thủ cạnh tranh với ta hả? Từ nay, phải coi ông ấy là khách ngoại hạng, rõ chưa? Ngoại hạng! Chào!

Đi ra hành lang, Oscar hoang mang cực độ. Anh tin chắc máy tính không nhầm. Mặt khác Abel Fischmayer không bao giờ sai. Biết tin vào cái nào đây?

***

Cũng vào đúng lúc ấy Samuel Bannister xem đồng hồ: Chín giờ sáng. Anh liếc trộm Patsy đang sửa móng tay nhưng giả vờ nghiên cứu tập hồ sơ về chất fluor. Samuel bật cơn ho rũ rượi. Patsy giấu giũa dưới hồ sơ.

— Ông cần dùng nước không?

Mặt tím ngắt, Samuel càng ho tợn.

— Tôi không khỏe, cô Patsy... Họng đau, đầu hơi nóng. Nhờ cô ra hiệu thuốc kiếm giùm ít viên.

Cô đứng dậy.

— Thuốc gì?

— Hỏi dược sĩ. Ông ta thạo hơn tôi.

Cô ta vừa ra khỏi, anh đã tới sau bàn cô nhấc điện thoại quay số máy nhà riêng Arnold Hackett. Đêm qua anh đã trằn trọc mãi nghĩ cách biết được số máy này. Thật ngốc, chỉ cần tra danh bạ là được. Nghe tiếng nhấc máy ở đầu kia, bất giác anh sửa lại tư thế.

— Thưa ngài Hackett, mong ngài...

— Ai gọi?

— Oliver Murray phụ trách nhân sự hãng Hackett đây.

— Ngài không có nhà.

— Xin cho biết tìm ngài ở đâu?

— Tôi nghĩ rằng ngài Hackett không muốn tiếp chuyện. Hai ông bà vừa đi du ngoạn nước ngoài.

— Tôi xin nói rõ thêm. Ngài Hackett đích thân dặn tôi gọi tới gặp chính ngài về một công chuyện rất quan trọng. Ngài sẽ cảm ơn ông nếu ông cho tôi biết địa chỉ của ngài.

— Khách sạn Majestic, Cannes, Pháp.

— Đa tạ, - Samuel lễ phép nói. - Tôi thấy thật đáng ghê tởm: Trong lúc Arnold phơi nắng cho vàng đít ra thì tôi làm hùng hục như một thằng ngu ở New York. Chào ông.

Run lẩy bẩy vì cơn xúc động bị dồn nén, anh ta quay số khác.

— Alan, mình biết chỗ ở của kẻ thù rồi! Mai cậu phải lên đường!

— Đi đâu?

— Sang Pháp. Khách sạn Majestic, thành phố Cannes!

Anh ấn ngón tay cắt liên lạc, rồi xin bộ phận chỉ dẫn liên lạc quốc tế.

— Xin cho biết số máy khách sạn Majestic ở Cannes? Vâng... vâng... ở Pháp. Tôi chờ máy.

—★— Bãi Biển Cây Cọ The palm Beach (1979) ebook©MotSAch —★— TVE-4u© Nhà xuuast bản văn học 1998
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.