***

Bãi Biển Cây Cọ

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 37 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương Xix

❊ ❊ ❊

Lucy trèo bốn bậc một, cho chìa vào ổ khóa rồi đẩy tung cánh cửa.

— Cậu có nhà! Cực kì. Mình đang lo không gặp.

Terry cười xa xăm. Cô nằm dài trên giường, gối đầu lên hai cánh tay, môi ngậm thuốc lá, chân gác lên đống quần áo.

— Chuẩn bị! Mười giây nữa lên đường.

Lucy ném vào trong chiếc xắc đan bằng rơm một bàn chải răng, một quả táo, ống kem đánh răng, cuộn len đỏ, chiếc áo tắm và chiếc áo pull cộc tay.

— Cậu sẽ được xem ngôi nhà đẹp nhất đời! Bể bơi thần thoại nằm giữa lùm cây ô liu và tùng bách, những căn phòng mái cuốn vòm, phòng nghe nhạc nổi và gian bếp ra bếp! Đi. Xe đợi trên bến sông.

Thấy Terry vẫn nằm im.

— Kìa! Nghe thấy không? Lẹ lên! Đêm nay ngủ nhà Mac Dermott. Phía trên Saint Paul, có lần mình đã kể đấy! Họ đang đợi! Terry. Sao thế kia? Ốm à?

— Tớ không đi được. Sáng mai có hẹn ở đây.

— Ai?

Terry hít một hơi thuốc dài.

— Một người đàn ông, - cô đáp, mắt nhìn chỗ khác.

— Đàn ông nào?

— Alan.

— Tớ có quen không?

— Không.

Để ghi nhớ, cô nhắc lại với giọng uể oải:

— Alan.

— Thôi được, Terry. Mai có hẹn với Alan. Bây giờ đi với tớ đã, kể chuyện cho tớ nghe trên xe.

Terry như không nghe thấy, chậm rãi:

— Một chàng trai cực kì. Đến đón mình lúc mười giờ.

— Càng tốt. Chẳng trở ngại gì hết. Ăn tối rồi ngả ở nhà Mac Dermott, sáng mai họ đưa xe về. Họ muốn được biết cậu nên tớ phải về đón. Chưa đến một tiếng chạy xe. Rất đẹp nhé. Đẹp hết ý! Rồi mà xem. Các bức họa của Klee, Mondrian, Miro, Chagall và ký họa của Giacometti. Đi.

Lucy nhảy lên giường lôi Terry. Terry nằm im,

— Mình không muốn đi, Lucy. Cậu đi một mình vậy.

— Không đời nào. Tớ thề sẽ đưa cậu về đúng sáng mai mà. Đi đi, Terry.

Cô chạy vào góc vòi nước tắm vơ các thứ của Terry ném vào xắc của mình.

— Hấp! Xong. Nào ta đi. Trên đường phải khai ra bằng hết nghe chưa?

Cô đẩy bạn ra cầu thang, đóng cửa quên cả khóa. Cần gì khóa? Họ chỉ có mỗi một thứ quí giá không ai có thể đánh cắp được: tuổi trẻ.

Người đầu tiên Alan trông thấy khi đỗ chiếc Rolls trước cửa Majestic là Norbert. Anh này há hốc mồm kinh ngạc, đến mở cửa, mồm lắp bắp:

— Thưa ông! Ông có nhìn chiếc xe không ạ?

— Nó làm sao? Alan lơ đãng hỏi.

Serge cũng tới nhìn các hàng chữ trên cửa xe với vẻ ghê tởm.

— Bọn khốn kiếp! Trả thù vào đầu xe.

— Tôi sẽ mang vạ vì nó, - Norbert ca cẩm.

— Bị ở rừng thông Juan. - Alan thanh minh - Vào mua gói thuốc lá quay ra thì đã bị rồi.

Norbert không dám nói với ông chủ rằng theo qui tắc của công ty thì anh phải tự tay lái chiếc Rolls. Giao tay lái cho khách thuê là phạm lỗi chuyên môn. Tuy rằng trường hợp này có hơi khác: Alan Pope không xin phép anh, tự ý lấy đi.

— Ông đừng đi nữa. Để tôi mang vào xưởng sửa sang lại.

— Để tôi lo, - Alan lưỡng lự giữa cảm giác tội lỗi và ước mong được về phòng nằm mơ tưởng đến Terry và ngủ một giấc.

— Chúng tôi được bảo hiểm, thưa ông. Tôi lo phải đợi một thời gian mới sơn lại được.

Serge cạo móng tay vào nét chữ.

— Đừng tưởng chúng vẽ bằng bột màu. Bằng sơn đấy. Chà, thời buổi.

— Thưa ông, nếu công ty không còn xe loại này thì sao?

— Để tôi phôn về đấy xem sao, Serge đi ra chỗ đặt điện thoại treo tường.

— Norbert, tôi rất phiền lòng, - Alan xin lỗi.

— Không sao, thưa ông. Có nhiều chuyện còn nghiêm trọng hơn ấy chứ!

Câu nói diễn tả thật đúng tình cảnh của Alan, lúc nào anh cũng nơm nớp bị lộ tẩy, bị bắt giữ. Anh chỉ mong một điều: chuyện đó đừng xảy ra trước cuộc hò hẹn với Terry. Nếu được ôm cô vào lòng dù chỉ một lần thôi, thế giới này có thể tan tành sau đó cũng được. Anh thân mật vỗ vai Norbert, tới thang máy để về phòng trọ.

***

Hans lúc nào cũng mặc bộ đồ đồng phục của phe phản kháng: quần jean không ra màu gì rõ rệt, chiếc áo pull cộc tay trước kia đã từng nhuộm xanh, chiếc áo ngoài xơ mướp đồng bộ với quần jean, ủng cao gót, Trong túi dết có hộp sơn, một đôi tất để thay đổi. Năm nay 22 tuổi, là học sinh xuất sắc của trường kiến trúc La Haye. Cậu chỉ buồn phiền vì nỗi phải đem tài năng phục vụ cho một công ty mà cậu cho là suy đồi, thối nát. Nghiên cứu nền văn hóa thế kỷ XV, nghệ thuật Ai Cập, nền kiến trúc Hy Lạp, làm gì nếu chỉ xây dựng những chuồng thỏ bằng bê tông với kinh phí của những con lợn béo phị không có tâm hồn? Cậu mơ ước được kiến thiết những đô thị tràn ngập ánh sáng làm tổ ấm cho những con người bình đẳng được tự do phát triển, thoát khỏi sự trói buộc của lối làm việc kiểu dây chuyền. Cậu mơ xây dựng những kim tự tháp, những vườn treo Babylone, những phòng nhạc lơ lửng giữa trời cao, những mối quan hệ đầy tình anh em, mơ đến tự do. Cậu đánh hơi thấy đang bị đặt bẫy. Sau khi tốt nghiệp, hoặc là phải tô điểm cho đỏm dáng để giật được những đơn đặt xây dựng những biệt thự loại “mơ ước", những trụ sở văn phòng thật đắc dụng. Hoặc làm nổ tung bộ máy, đập tan chế độ. Mỗi khi có dịp, cậu cùng với số bạn bè đang bất mãn với hiện trạng viết những khẩu hiệu đầy thù hận, phá phách, gây náo loạn, ẩu đả, biểu tình, khiêu khích bọn tư sản... cho hả nỗi căm giận vì sinh ra trong thời buổi nhu nhược và ngu xuẩn này. Một người bạn chuyên về tâm lý học bảo cậu rằng thái độ ấy thực ra che giấu một đòi hỏi tình yêu lớn lao. “Đồ ngu!" Hans cho rằng trong người cậu chỉ có một tình cảm duy nhất, lòng căm thù những kẻ cậu rất sợ một ngày nào đó bản thân cậu cũng giống hệt.

Bỗng Terry xuất hiện. Một bữa kia cô đã đến với nhóm thanh niên vẫn chủ trương coi khinh tình cảm và quyền tư hữu, kể cả quyền tư hữu tình dục. Đôi mắt xám dã mê hoặc Hans. Cô để Hans nắm tay, tựa đầu vào vai cô trong những cử chỉ cục cằn làm ra vẻ thân mật, hơn nữa một tối nọ còn để cho gã ôm hôn. Hans đưa tay định thăm dò đùi cô, cô đẩy ra với thái độ thân ái nhưng dứt khoát. Lúc thấy cô theo chân thằng ngu leo lên chiếc Rolls, Hans cảm thấy như bị nhát dao đâm trúng tim. Tất cả những gì cậu thù ghét: phô trương sự giàu có một cách ngạo mạn, kệch cỡm, thói tự phụ, tự mãn. Thằng đó chắc hẳn là một tên trọc phú đốn mạt, hoặc một thằng ma cô.

Cậu lên cầu thang, gõ cửa nghe tiếng gõ cũng đoán biết: trong phòng không có người. Phân vân mất một lúc cậu sực nhớ cách đây hai giờ Terry vừa cho biết Lucy đã đi thăm bạn bè ở mạn Saint Paul. Cơn ghen nổi lên, Hans ngồi phịch xuống bậu cầu thang suy nghĩ rất lung và quyết định: gì thì gì cũng cứ ngồi đây cho đến lúc Terry trở về.

***

Alan tự trách: “Tại sao mình không rủ cô ấy ở lại với mình tối nay?" Anh biết chắc mình chẳng còn bao nhiêu thời gian, và có lẽ đã bỏ lỡ cơ hội duy nhất để gặp cô ấy. Mắt díp lại vì buồn ngủ, anh ra khỏi buồng tắm, xoa mình thật lâu. Chiếc giường rộng và thấp hút anh vào như nam châm. Anh buông rơi mình xuống, nhắm mắt và cố nhớ lại từng chi tiết trên khuôn mặt Terry. Khuôn mặt ấy hiện lên thật rõ nét đến nỗi mọi ký ức về tất cả những phụ nữ anh đã biết liền lập tức bị xóa nhòa. Cô chỉ vừa xuất hiện thôi đã đủ làm anh nhận ra rằng cuộc sống của anh thật trống rỗng và vô ích, những mơ ước về vinh quang do Bannister mớm cho anh sao mà xuẩn ngốc đến thế! Cô lướt qua đời anh như ngọn gió lành đưa mọi thứ về đúng chỗ. Anh chồm dậy mở tủ rượu pha một ly whisky ngồi xuống mép giường nhấm nháp từng ngụm nhỏ. Nhìn đồng hồ tay thấy đã tám giờ. Khách sạn lúc này chắc đang rung chuyển vì khách khứa sửa soạn tới dự dạ hội từ thiện. Tất cả những gì mấy giờ trước đây là thực lúc này đối với anh đều trở nên mờ ảo, có thật anh đã đi Rome không? Tất cả những kẻ đã săn đón mời mọc anh có tồn tại không? Mỗi lần một ý nghĩ nào đó vừa định hình là mỗi lần cặp mắt xám của Terry chen vào, xóa đi. Hình ảnh cô choán hết tất cả. Chiếc cốc trên tay rơi xuống. Anh thiếp đi. Chuông điện thoại reo.

— Gác cổng đây, thưa ông! Có người muốn hỏi ông. Tôi cho người ta nói chuyện với ông được không?

— Ai vậy? - Alan nửa thức nửa ngủ cất tiếng hỏi.

Hình như người kia không nghe thấy. Một giọng khác, chối tai, nóng nảy, nói bằng thứ tiếng Anh tồi tệ:

— Ông Pope đấy ạ? Tôi là thuyền trưởng Le Guern, Tàu đang đợi ông.

— Tàu à! Tàu nào? - Giọng Alan ầm ầm.

— Tàu Victory II. Ông thuê từ ngày 26 tháng bảy. Hôm nay đúng 26 tháng bảy, tôi chờ lệnh ông để cho nhổ neo.

Alan hoảng hồn chẳng biết trả lời thế nào. Cơn lốc cuốn hút anh từ khi tới Cannes đã làm anh quên khuấy mất mình đã thuê một du thuyền.

— Thưa ông Pope, ông nghe rõ rồi chứ?

— Rõ, thuyền trưởng.

— Mọi thứ đã sẵn sàng đón tiếp. Ông có cần thủy thủ đến mang đồ đạc xuống tàu không? Tôi đã mạn phép đặt một tiệc mừng ông chủ đấy ạ.

Suýt nữa Alan gào lên, phải đấy! Ra khơi, đi thật xa, quên hết mọi thứ! Anh cố nhớ xem lúc ở New York đã trả tiền thuê tàu chưa nhưng không tài nào nhớ ra.

— Tàu đậu ở bến nào, thuyền trưởng?

— Cảng cũ, đối diện với sòng bạc mùa đông, ngay đầu cầu. Tàu Victory II. Tôi sẽ mang xe đến đưa ông đi ngay bây giờ.

— Ông thuyền trưởng này!... - Alan ngập ngừng. Anh bỏ lửng, không thể nói cho thuyền trưởng biết anh không ngủ đã mấy ngày liền. Một con tàu! Một con tàu cho riêng mình! Ý muốn được tận mắt nhìn nó cháy bỏng trong Alan.

— Tôi xuống ngay.

— Xin đợi ông ở đại sảnh.

Vô cùng phấn khích, Alan loạng choạng xỏ chân vào quần.

***

— Chào, - Bannister nói. - Anh biết tôi rồi: bạn thân ông Alan Pope.

Nhân viên bảo vệ nhìn anh, dò xét:

— Tôi đến lấy thư.

— Sao vậy? Ông ta đi rồi à? Không thấy bảo gì tôi.

— Ông ấy đi công chuyện cho hãng. - Samuel đánh bạo nói giữa cơn ho sặc sụa. - Không kịp bảo cho anh.

— Đi có lâu không?

— Vài ngày... có thư từ gì không?

— Ông là bạn, vậy chắc ông có thể trả tiền thuê nhà tháng bảy cho ông ta?

— Ông ấy quên à? Thật chứ?

— Thật. Hôm nay đã 26. Không phải vì không tin nhau, mong ông hiểu cho. Chỉ cốt để hợp thức hóa tình hình thôi. 285 đôla.

Samuel rút sổ ngân phiếu bằng cử chỉ rất chúa.

— Trả luôn cho anh.

So với bãi lầy anh đã đẩy Alan vào thì chuyện này chẳng thấm tháp gì. Ngoài một chi tiết: chưa chắc đã có số tiền đó trong tài khoản của anh. Tháng nào Christel cũng kiểm tra rất kỹ phiếu lương của chồng, chỉ để lại số tiền tối thiểu cho gã tiêu vặt. “Miễn là đừng nhậu nhẹt! - Ả tuyên bố với vẻ độc ác rất mẹ con."

Nhân viên bảo vệ nhìn Bannister chăm chú trong lúc anh viết séc. Cầm lấy, kiểm tra thật kỹ số tiền ghi trên đó, gập đôi bỏ vào ví rồi nửa nạc nửa mỡ:

— Có một lá thư. Người ta đưa tận tay cho tôi, của ngân hàng ông ấy gửi tiền.

Máu trong thái dương Bannister nện huỳnh huỵch. Anh vồ lấy chiếc phong bì mầu be, chào rồi ra luôn. Đi một mạch đến đầu hồi khối nhà, đứng nép vào một khuôn cửa. Lòng nặng trĩu cảm giác tội lỗi, tay run lẩy bẩy anh bóc phong thư. Đọc hai hàng chữ trên đó và ngả người dựa hẳn vào tường để khỏi ngã khuỵu.

***

— Mong ông cho biết hành trình?

Le Guern không thể biết cuộc hành trình này khó lòng thực hiện được, nhưng Alan quyết định cứ thử chơi sao.

— Chưa định. Thuyền trưởng thấy nên thế nào?

— Ta có thể đi trong phạm vi Địa Trung Hải. Đảo Corse, Sardaigne và Italia, Portofino, Bapallo, Santa Margarita... Hoặc Capri nếu ông thích. Hoặc đảo Elbe. Ông có mời đông khách không?

Alan lườm nhẹ:

— À... không. Chưa mời ai.

Trông thuyền trưởng đúng là hình mẫu con sói biển già đời: mắt xanh, tóc xám, da mặt xạm nắng hằn vết nhăn sâu. Xe chạy tới cảng Saint Pierre.

— Thuyền trưởng từ đâu tới?

— Đảo Corse. Tổ chức nhiều buổi lặn.

— Được cá không?

— Ông Almeida thết khách và thủy thủ đoàn bằng những thứ ông đánh bắt được dưới biển... Đến rồi...

Xe đậu trước cầu tàu.

Alan tránh nhìn lên tàu:

— Tối nay tôi chỉ đi xem qua thôi.

Anh đang sống giây phút hiếm hoi của đời người đối diện với ước mơ. Một cách vô thức anh lo mình bị thất vọng. Anh hít một hơi dài rồi mới đưa mắt nhìn con tàu: đẹp tuyệt trần! Trắng phau, vừa thon thả lại vừa vững chãi bề thế. Đẹp hơn cả trong mơ. Hai thủy thủ đứng đón ở đầu cầu. Anh bắt tay họ rồi trèo lên boong sau.

Những người dạo mát trên bến dán mắt nhìn con tàu với vẻ cảm phục não nùng. Alan chợt hiểu: cái ngăn cách những kẻ giàu được ưu đãi với những người bình thường, sự giàu sang với sự nghèo hèn, thực tế và tưởng tượng... chẳng phải cái gì khác, nó chỉ là chiều dài của chiếc cầu tàu. Trên bến là những người mơ được đi xa. Dưới tàu, cách chưa đến hai mét, là những kẻ được đi.

Le Guern tránh đường cho Alan vào:

— Đây là phòng khách.

Đồ gỗ màu gụ xẫm, tủ rượu, bàn thấp, máy thu hình, tranh phong cảnh đại dương treo trên vách.

— Phòng ăn ở boong trên. Ông có muốn xem cabin không?

Trên đường đi Alan gặp một chị hầu phòng và hai tiếp viên bận chế phục xanh thẫm đón chào. Bước vào cabin “của mình" anh thấy đứt hơi. Giường rộng sáu mét vuông là ít. Đồ gỗ quá sang làm anh ngợp. Cabin đủ lớn để đi được xe đạp bên trong.

— Còn mấy cabin nữa?

— Thưa ông, sáu cái. Hai cái rất rộng, những cái khác nhỏ hơn.

— Thủy thủ đoàn mấy người?

— Không kể tôi và sĩ quan thuyền phó, có tám người và hai đầu bếp.

— Tầm hoạt động của tàu?

— Có thể đi vòng quanh quả đất - Le Guem mỉm cười- Tàu rất tốt.

Chỉ cần có tiền. Muốn gì cũng được. Mơ ước biến thành vật chất. Như vậy sao, mọi chuyện chỉ đơn giản thế thôi? Alan cố dứt mình ra khỏi cơn ngây ngất dối trá đang làm anh đê mê.

— Tôi phải về, thuyền trưởng ạ. Đang đợi điện thoại gọi. Mai sẽ gặp lại.

— Xin tuân lệnh ông. Dù sao cũng thấy tiếc một ngày đi biển.

Le Guern đưa anh trở về Majestic. Alan lên phòng, lòng dạ rối bời trăm mối. Tình thế chênh vênh như trứng để đầu đẳng, nỗi lo lắng, tình yêu đột ngột với Terry, món đồ chơi huyền thoại vừa đến xem với tư cách ông chủ, món lộc lớn vừa bốc hơi trên tay Nadia, rồi Bannister và Norbert, Hackett và Hamilton Price Lynch! Cảnh sống tráng lệ; thái độ những kẻ đã gặp, chúng tựa hồ sống trên những hành tinh lạ theo những quy luật khác xa những quy luật của anh... Nhiều cảm giác mãnh liệt đối chọi nhau. Anh phải có nhiều tuần lễ mới phân loại nổi, phân tích và khám phá quy luật của chúng. Nhiều người khác có những lợi thể đó ngay từ lúc chào đời, sao họ không biết tận dụng như những người suốt đời mơ ước mà không được?

Anh che rèm, cởi quần áo chui vào giường định ngủ... Điện thoại.

— Sarah đây! Anh sẵn sàng chưa? Chín giờ rồi!

— Không được Sarah, không thể được. Anh rất tiếc.

— Lại nhắc lại câu ấy? Giữ chỗ cho anh rồi, bên phải em.

— Nghe đây Sarah.

— Báo trước cho mà biết nhé: mười phút nữa không thấy anh đóng bộ smoking đứng dưới đại sảnh, em sẽ lên thẳng phòng anh phá tan cửa cho mà xem!

Cô gác máy. Alan tuy chưa hiểu rõ cô nhưng cũng đủ để biết cô sẽ làm thế thật. Chán nản, chịu thua trước, anh bấm chuông gọi cậu hầu tầng.

— Cho một tách đúp expresso. Thật đậm vào!

Anh vào buồng tắm, buồn bã soi qua gương rồi đứng dưới vòi lần lượt mở mức nóng bỏng đến mức lạnh buốt. Mở tủ lấy chiếc smoking tầm, mặc luôn lên mình không áo lót, gật gù, cởi ra rồi bắt đầu đóng bộ. Điện thoại sôi lục bục:

— Thưa ông Pope I New York gọi...

Alan chồm lên:

— Bannister?

— Alan, đừng gác máy, Sammy đây.

— Đồ quỷ tha ma bắt!

— Đừng giả bộ ngu Alan! Tớ chẳng hiểu ra sao hết.

— Tớ cũng thế - Alan gào to.

— Kinh khủng! Tớ vừa qua chỗ cậu lấy thư. Đố cậu biết vớ được cái gì?

— Bọn cớm!

— Này Alan, đứng thật vững mà nghe: lá thư của nhà Burger.

Alan co cứng người: thế là tong đời.

— Lại một món chuyển khoản nữa Alan ạ I Tớ phát điên! Hai triệu đôla cho cậu!

— Bịa! - Alan hét. - Cậu hoảng quá nên bịa ra thế.

— Tớ dám thề độc! Hai triệu mà! Lệnh đang ở trong tay tớ đây.

— Ném mẹ nó vào sọt rác. Tớ đếch thèm!

— Alan, tớ van cậu...

— Cứt! Cứt! Cứt.

Anh quẳng ống máy, Ôm chặt lấy đầu, người run bần bật. Mọi thứ đều chao đảo, chẳng cái gì còn có ý nghĩa nữa, anh thấy sợ. Lại chuông điện thoại.

— Sarah đây! Lên đón nhé?

Anh cố kìm một câu trả lời thô tục.

— Tôi xuống ngay.

— Lẹ lên!

Chuông cửa, cậu hầu bước vào.

— Cà phê của ông.

Alan uống một hơi cạn như uống thuốc. Đeo nơ con bướm vào cổ, xỏ giày. Lại chuông nữa.

— Gác cổng đây, thưa ông, có người đang đợi dưới này.

— Xuống ngay, - Alan nổi cáu, vẫn còn choáng váng vì cú điện thoại của Bannister, anh rót một ly whisky không cho đá, uống cạn. Rồi ra thang máy. Nhiều người mặc quần áo dạ hội đang đợi.

Alan vào sau cùng trong chiếc hộp sắt lót nệm sặc mùi nước hoa dai dẳng. Đại sảnh phía ngoài nhung nhúc những người. Anh đưa mắt tìm Sarah nhưng không thấy, bèn đi ra thềm. Serge chạy bổ đến.

— À, ông Pope đây rồi. Các vị kia đang đợi ông.

Alan thấy chiếc Mercedes 600 đồ sộ màu xám bóng tua tủa ăngten thu hình, ba chiếc Rolls mui trần, hai trắng một đỏ lựu. Một lúc bốn anh tài xế bận chế phục đồng loạt tiến về phía anh. Anh chỉ biết mặt mỗi mình tài xế xe anh. Norbert nói:

— Thưa ông, chắc có sự nhầm lẫn, Các anh này cũng đến đón ông. Angelo của ông Price Lynch, Leon Trotzky của ông Goldman và Enrique Capiello tài xế của ông Larsen.

Cả từng ấy xe đều mở ngỏ cửa đón anh lên. Anh hất hàm về phía hai chiếc Rolls trắng, hỏi Norbert:

— Sơn lại rồi?

— Dạ chưa. Đây là chiếc khác để dự trữ.

— A, đây rồi, - Sarah vui vẻ reo to - thế mà cứ cho phụ nữ chậm hơn! Angelo, lên đường!

Với dáng điệu bà chủ, Sarah đẩy Alan lên chiếc Rolls.

***

Quán ăn nhỏ chật cứng khách trễ. Chủ quán Tony ban vài lệnh cho các cậu bồi đang len lỏi giữa các dãy bàn xong, chùi tay vào tạp dề, đặt hai nắm đấm lên bàn rồi bảo Hans:

— Tớ dò được rồi. Chiếc Rolls của Carlux một công ty ở phố Antibes. Cho một tên Mẽo thuê. Alan Pope trọ ở Majestic.

Hans đẩy ghế đứng lên.

— Đừng cuồng lên, chú em. Nó có bắt cóc con bé Terry của chú đâu! Chính mồm chú nói là tự con bé trèo lên xe.

— Cảm ơn Tony. Cảm ơn.

Cậu vù ra cửa nhảy đại lên yên sau chiếc moto vừa nổ máy ầm ầm.

— Đi, Eric! Đi Cannes!

Xe co lại rồi vọt đi như tên lửa. Hans bám chặt vai bạn, nghe gió vù vù bên tai, lòng sôi sục ý đồ đập phá.

***

Sau hai tiếng ngồi ở cầu thang nhà Terry, cậu quyết định ra tay. Tony biết chẳng sót ai trong vùng. Tài khéo léo trong trò chơi ném hòn được mọi người khâm phục và vị nể. Trước khi mở quán ăn anh ta đã hai năm làm cảnh sát, nên đến nay vẫn còn nhiều bạn bè trong ngành. Được Hans cho số xe do cậu ta ghi nhận được ở Juan, chỉ sau ba cú điện thoại Tony đã lần ra đường dây.

— Tăng tốc, Eric!

Hans lôi bạn đang ngồi ăn.

— Tớ cần moto của cậu. Đi chứ?

Hai kẻ đi trả thù. Họ mới quen nhau vài ngày nay trong cuộc liên hoan nhạc jazz ở Juan. Hans dễ dàng tập hợp dưới trướng vài cậu tình nguyện đi viết lên tường sự nổi loạn bọn họ vẫn mơ tưởng. Một quần thể hấp dẫn trong đó tuổi hai mươi là hộ chiếu, bộ lốt là giấy căn cước để được hưởng sự tương trợ vô điều kiện. Họ tuồn cho nhau các địa chỉ có thể đến ngủ, hút một điếu, ăn với giá rẻ. Có những cậu như Hans, là sinh viên học sinh thoát ly gia đình. Có những cậu là dân du đãng chuyên nghiệp gắn bó với nhau vì tính lười nhác, vì chối bỏ xã hội, vì không chấp nhận các giá trị thối rữa của tư sản, vì mê say moto vì thích trả lời “không" với tất cả. Và cũng có những kẻ thuộc loại khó xác định, cuối cùng chỉ biết gọi là bọn tự trị, thích dùng gây sắt, dao găm, những tên đập phá không địa chỉ không lý lịch, gây gổ nhau vì thích làm những kẻ khinh ghét họ phải cạch mặt.

***

Moto chạy xuôi theo đường Antibes rẽ trái hai lần và thọc ra đường Croisette. Hans hét:

— Đỗ lại. Tớ quay về ngay.

Cậu xòe tay chải tóc, đi nốt mấy bước đến Majestic. Bố cậu là biện lý của triều đình ở Amsterđam. Cậu đàng hoàng đi qua sân lộ thiên, xấc xược nhìn mấy tay sư già - trên ba mươi tuổi coi như hết đời - hóa trang thành những chú khỉ để khoe khoang châu báu của phu nhân: hoang phí đến thế là cùng! Tại sao những chiếc xe Ferrari vua chúa kia lại nằm trong tay những kẻ không còn sức cầm lái? Cậu len lỏi qua các smoking và áo dài dạ hội. Đám nhân viên bảo vệ bận tíu tít không để ý đến cậu ta.

— Xin vui lòng chỉ ông Alan Pope cho tôi gặp.

— Ông vừa đi khỏi, đến dạ hội từ thiện.

— Một mình?

— Với một bà.

— Ở Palm Beach chăng?

— Thưa vâng.

Nhân viên bận chế phục xanh trả lời mà không kịp nhìn Hans. Cùng lúc anh ta phải trả lời có đến mười người, nói mười thứ tiếng. Hans điên lên vì ghen; bà nọ không phải ai khác ngoài Terry. Con bé tệ thật, thuận theo bất cứ ai có xe Rolls cái mà nó vẫn cự tuyệt với Hans.

— Eric hỏi:

— Đi đâu giờ?

— Quay về Juan.

— Bỏ sao?

— Đừng bận tâm. Nổ máy!

— Tìm thấy nó chưa?

— Một thằng khốn kiếp đã lôi nó đi dự dạ hội cứt ỉa. Ta quay về rủ thêm mấy thằng. Chúng mình cũng tổ chức dạ hội.

— Ở đâu.

— Palm Beach!

—★— Bãi Biển Cây Cọ The palm Beach (1979) ebook©MotSAch —★— TVE-4u© Nhà xuuast bản văn học 1998
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.