Lão châm điếu Muratli thứ ba mươi trong ngày, nặn một bộ mặt thanh thản và đi tới sát lan can hàng hiên, cố tránh không liếc mắt vào cái thực ra lão rất thích nhìn. Vì tuy cách xa chừng này lão biết mình vẫn đang bị giám sát. Đứng từ tầng lầu thứ bảy này, nơi lão thuê bao hẳn một dãy bốn phòng liền nhau, nhìn xuống thì bể bơi dưới kia không to hơn một hạt đậu màu xanh lục long lanh nắng. Lão hít mạnh, bơm căng bộ phổi ám khói hàng triệu điếu thuốc đã hút rồi liều liếc mắt nhìn xuống. Lão thấy hai thiếu phụ đang ngồi uống trà ở một trong những bộ bàn ghế đặt quanh bể bơi, Emily lập tức nhận ra lão. Tim thắt lại lão giơ tay làm dấu nhưng mụ không đáp lại. Lão nhẩm tính: dù có dùng thang máy cũng phải mất bốn, năm phút mụ mới lên tới phòng.
Mỗi khi biết chắc chỉ có một mình ở nhà lão thường mở chiếc vali kim loại lúc nào cũng khóa chặt lấy ra hàng xấp báo ảnh con lợn, soi kính lúp ngắm kỹ từng trang. Vị thế của lão chỉ cho phép lão thực hiện các cuồng vọng dâm dục trong tưởng tượng. Lão biết rõ chỉ cần sa sảy tí chút lão sẽ bị hắt bỏ không thương tiếc, sẽ bị tống ra ngoài đường ở tuổi năm nhăm, sẽ mất hết nguồn thu nhập sau thời gian dài sống cuộc đời vàng son của đấng vương công. Khó lòng kiếm nổi việc làm... lão chạy vội vào phòng, nhặt tờ Nice Buổi Sáng mà lão mới chỉ lướt qua đầu đề vì sự có mặt của Emily đã làm lão tê liệt, sợ đọc bài báo trước mặt mụ sẽ làm mụ sinh nghi. Lão khiếp Emily đến nỗi dù ở xa hàng ngàn cây số vẫn cứ thấy trên người đè nặng cặp mắt nghi ngờ đầy sức chi phối của mụ. Cũng như lúc đọc lướt qua lần đầu, máu dồn lên mặt lão: “Nạn nhân tìm thấy ngoài vịnh Cannes: một người Mỹ hai mươi tám tuổi, Erwin Broker”. Đầu đề ở trang nhất, bài ở trang 4. Lão lật tờ báo, tay run run.
“Cảnh sát trưởng Agnelli, các thanh tra Berdot và Coumoul đã xác minh tung tích nạn nhân trong cuộc liên hoan pháo hoa ở Cannes. Ngư dân kéo vào lưới một chiếc ví trôi nổi ngoài khơi mũi Antibes. Trong ví có giấy tờ căn cước đề tên Erwin Broker công dân Hoa Kỳ hai mươi tám tuổi ngụ tại New York. Ông Broker đến khách sạn Carlton từ mười hai ngày trước. Mới tới bờ biển Azur lần đầu tiên, ông là người xa lạ đối với dân trong vùng”.
Lão chợt nghe như có tiếng động mé cửa. Lão đặt tờ báo xuống giường, dỏng tai nghe... không thấy gì. Lão rón rén đi qua phòng ngoài, bất thình lình đẩy bật cửa: không có ai. Hành lang trống trơn. Lão trở lại hiên liếc nhanh qua hàng lan can: trong chớp mắt lão bắt gặp cái nhìn của Emily chĩa về phía lão. Cô ta không thể ngửa mãi cổ nhìn lên lầu bảy, vậy trực giác nào mách bảo cho cô biết mà nhìn lên đúng vào lúc lão rình cô ta? Lão quay về phòng, đọc tiếp bài báo trong tâm trạng rối bời.
“ Xác minh được tung tích Erwin Broker có lẽ nhờ có tấm ảnh trên giấy thông hành. Quản trị nhiều doanh nghiệp, ông còn ở Cannes chừng mươi ngày nữa. Hiện người ta đang đặt nhiều giả định xung quanh cái chết thê thảm này. Cảnh sát trưởng Agnelli đang tiếp tục cuộc điều tra sau khi cấp báo cho Interpol[1]”.
Lão sực nhận thấy mẩu thuốc đang đốt cháy tay. Dập vào gạt tàn, châm điếu khác, rít một hơi dài, gập tờ báo mang vứt vào sọt rác trong buồng tắm, nghĩ lại, nhặt lên định cắt lấy bài báo nhưng lại thôi. Emily sẽ đánh hơi thấy ngay. Khó lòng giấu nổi mụ ta bất cứ điều gì định giấu. Lão lấy tay vuốt mặt, sao lại ngốc nghếch đến thế cơ chứ, ngay đến tên của Broker mụ cũng không biết, lão chỉ tiếp anh ta có một bận ở văn phòng, lẫn trong đám đông khách hàng ngày. Các lần gặp khác đều diễn ra trong một quán rượu Phố 8, nơi chẳng ai quen biết lão. Tuy nhiên lão cứ ra khỏi phòng, để ngỏ cửa, tuồn số báo Nice Buổi Sáng vào thùng thư phòng 751. Rồi trở về phòng đeo đôi kính mát, ra hiên nằm ngả xuống chiếc ghế xếp. Mặt trời đứng bóng rọi nắng qua lần lụa mỏng chiếc áo sơmi trắng làm nóng rát hai vai. Vậy mà lão thấy ớn rét. Từng đợt cảm giác lạnh lan khắp người, tỏa khắp tứ chi. Gã sống lại cuộc dạ hội ở Palm Beach ba ngày trước. Vào lúc bừng nở bó pháo hoa kết thúc đêm hội, tiếng nổ quá lớn đã làm khách khứa đưa mắt nhìn nhau, ngạc nhiên, lo ngại. Sau đó mọi người mới cười ầm ĩ, vỗ tay. Đúng lúc ấy, người phụ nữ thét lên, tiếng thét lanh lảnh làm nổi da gà. Lão ngồi cách đó có vài mét. Emily nhìn lão dò hỏi, trong lúc người ta cố làm cho thiếu phụ hồi tỉnh. Một số người được các đầu bếp tiếp tay đỡ cô lên khỏi ghế mang đi. Sự việc xảy ra trong bóng đêm mờ mờ, nhờ người phụ trách ánh sáng nhanh trí đã không bật đèn ngay. Nhiều khách mời bị pháo hoa làm lóa mắt không nhìn thấy cảnh đó. Khá nhiều người còn không nghe thấy cả tiếng thét của thiếu phụ bị tiếng cười ồn ào át đi.
Nhưng sau bữa tối, lão nghe từ mồm Louis tay đầu bếp thường được lão giấu Emily thưởng tiền rất hậu hĩnh kể lại chuyện đã xảy ra. Nghe mà không tin lắm, Louis nghe qua mồm gã hầu bàn do thiếu phụ nọ kể rằng: cô ta ngoáy thìa vào món tôm hùm nấu và múc phải một ngón tay còn đủ ba đốt đeo nhẫn vàng. Cậu hầu bàn nhanh trí gói ngay ngón tay vào khăn giấy đút vào túi mang nộp giám đốc Jean Paul. Bản thân cậu ta thì tái mét, còn giám đốc khách sạn thì phải cố nén chặt cơn buồn nôn mang cho thanh tra cảnh sát trực ban, ông này ba chân bốn cẳng chạy ra xe mở máy vụt đi.
Tất nhiên chi tiết này không xuất hiện trên mặt báo: phải đảm bảo mùa tắm biển tiến triển tốt đẹp, đó là yêu cầu thiêng liêng. Báo chí chỉ nói sơ qua rằng thi thể một người lạ mặt được vớt lên ngoài khơi cây đèn biển sau vụ nổ khó hiểu đã làm bay chiếc cầu nổi chở pháo hoa. Câu chuyện rùng rợn của Louis thế là có thật. Ngón tay là của Erwin Broker. Và cái chết của Erwin Broker không những là sự sụp đổ một kế hoạch tỉ mỉ được hình thành sau nhiều năm thiết kế công phu, mà còn là cái chết của bản thân lão nếu lão không lập tức có ngay một giải pháp thay thế. Khốn nỗi lão chưa nghĩ ra. Đã 25 thảng bảy rồi. Ngòi nổ lắp đặt từ mấy tháng trước sẽ phát hỏa đúng ngày 8 tháng tám.
Trừ phi có phép lạ, lão không kịp tìm ra một con thiêu thân khác trong mười ba ngày còn lại.
❀ ❀ ❀
[1] Cảnh sát điều tra quốc tế.