***

Bãi Biển Cây Cọ

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 24 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương Xxiv

❊ ❊ ❊

Bannister nhảy ra khỏi taxi, trả tiền xe, yêu cầu đưa hành lý của mình vào, bước vào đại sảnh của khách sạn và nhìn thấy người gác cửa.

— Tôi tìm ông Alan Pope!

— Chìa khóa của ông Pope còn treo ở bảng, thưa ông. Ông ta chưa về.

— Tôi là Bannister, Samuel Bannisier. Vừa từ New York đến. Tôi là bạn của ông Pope, ông ta đang chờ tôi. Ông có thể đưa cho tôi chìa khóa phòng của ông ấy được không?

Người gác cửa thì thầm trao đổi nhanh với hai bạn đồng nghiệp của mình.

— Tôi nghĩ điều đó không thể được, thưa ông, ông Pope không dặn lại gì.

— Ông ta quên đấy thôi. Tôi rất mệt. Ông đưa cho tôi chìa khóa chứ?

— Thực tình, thưa ông, tôi rất tiếc.

— Nói để ông biết: tôi là bạn thân nhất của ông Pope... Thôi được. Còn phòng nào trống không?

— Thật đáng buồn thưa ông, tất cả các phòng đều có khách thuê đến cuối tháng tám. Hay là ông đến quầy rượu chờ ngài Pope về?

— Tôi cần được tắm một cái! - Bannister thốt lên. Anh mệt lử vì nóng, trong chiếc áo vét bằng hàng tuýt. Anh đã đọc thấy đâu đó rằng sự ngạo mạn phân biệt khách sang với hạng bình thường trong các khách sạn.

— Nào, có hay không?

— Tôi xin nhắc lại, thưa ông...

— Đã thế thì...

Với bước đi cả quyết, anh đến ngồi vào một chiếc ghế bành trong phòng khách danh dự, cởi dây giày, tụt giày khỏi chân, tháo cravát, mở phanh cúc áo sơmi, lột bít tất, tháo móc cài và kéo quần tụt xuống đùi. Mọi người đi ngang qua đại sảnh đều dừng lại nhìn, miệng há hốc vì ngạc nhiên.

— Đi tìm ông Gohelan, nhanh lên! - Người gác ra lệnh cho một nhân viên.

— Ai thế? - Mandy de Saran hỏi với vẻ thờ ơ giả tạo. Ông công tước đang ở sân golf. Mụ vừa đi mua nước hoa về. Các cơ bắp còn nhức nhối sau trận đòn hôm qua làm mụ cảm thấy ê ẩm một cách thú vị.

— Cái nhà ông kia, xưng là bạn của ông Pope, thưa bà công tước. Khốn nỗi, chúng tôi không thể giao chìa khóa phòng cho ông ta.

Nhìn thấy cặp đùi to và lông lá của Bannister nữ công tước thấy thú vị lạ lùng. Gã đàn ông vừa xấu vừa tầm thường lại vừa lì lợm bất chấp dư luận làm mụ thấy thèm được làm tình với hắn ta trong thời hạn ngắn nhất. Hơn nữa, hắn có khuôn mặt giống mặt ngựa. Đã từ lâu mụ vẫn bị ám ảnh bởi một ham muốn lạ lùng là được ngựa nhảy. Mụ định can thiệp thì Gohelan xuất hiện, theo sau là một người phục vụ cầm chiếc áo choàng. Anh ta phủ áo lên người Bannister trong tiếng cười ồn ào của khách xúm đông chung quanh.

Gohelan lúng túng, thương lượng một hồi rồi nhân nhượng. Người phục vụ nhặt áo xống vương vãi của Samuel, lấy chìa khóa của Alan ở bảng và đi trước, Bannister theo sau, khoác áo choàng trang trọng như một vị hoàng đế La Mã, cả hai biến vào thang máy.

Mandy bất giác liếm môi.

— Phòng của ông Pope số mấy?

— 751, thưa bà công tước.

Mụ dùng chiếc thang máy khác, lên đến lầu bảy vừa lúc người phục vụ đang đi xuống. Cửa phòng 751 khép hờ. Mụ đẩy cửa.

— Xin chào!

Đang choáng váng về cú gây tai tiếng của mình vừa rồi, Samuel nhìn chòng chọc vào mặt nữ công tước, ngơ ngác.

— Xin chào! - Anh lắp bắp một cách máy móc. Mụ ta không để cho anh kịp có thời gian trấn tĩnh. Mụ sấn đến, ép sát anh vào tường, ấn lưỡi mình vào miệng anh.

— Tôi cho anh... đó.

— Thưa bà, bà thề với em đi!

— Ngốc ạ, ừ, thì ta thề.

Alice đưa tay lên trán.

— Trời ơi, chúng ta được những ba triệu đôla!

— Và ta còn thề với em điều khác nữa. Lần này, chúng nó sẽ không lấy lại được của mình. Ta vừa mua biệt thự La Volière.

— Ở mũi Antibes?

— Em nhớ chứ? Ta đã nói với em là một ngày kia ta sẽ có nó. Xong rồi. Hai triệu đô.

— Ôi, thưa bà! Tuyệt vời, tuyệt vời! Ở đấy chúng ta sẽ được yên tĩnh biết bao!

— Em sẽ đến ngay đó - Nadia nói - Ta muốn mọi người đều phải biết. Cuộc phục thù của ta! Đêm nay ta tổ chức một dạ hội đặc biệt. Ta mời cả vùng bờ biển này. Betty Grone sẽ tức nổ mắt ra.

— Nhưng thưa bà, giờ đã quá muộn...

— Em nói gì vậy? Ta sắp đặt cả rồi. Mười nhân viên khách sạn trong lúc này đang phân phát hàng nghìn giấy mời. Chủ đề của dạ hội là chim. Từ nửa đêm đến trưa hôm sau. Sáng sớm mai, với những ai còn đứng vững được sẽ có bữa lót dạ trên bờ biển trong cảng riêng của ta. Mười dàn nhạc! Thôi em đi ngay đi, lái xe đang chờ.

Alice ra nhanh. Nadia gọi lại.

— Em không hỏi ta ngay cả chuyện đã được tiền của ai sao?

— Của ai, thưa bà?

— Hadad.

— Đáng đời! Chắc bà không mời ông ta?

— Tất nhiên là có. Nhưng ta không tin hắn sẽ đến. Em cũng không hỏi ta em phải làm gì khi đến La Volière sao?

— Em phải làm gì ở đấy, thưa bà? - Alice bình thản hỏi lại.

— Em sẽ điều khiển công việc đổ bộ. Xưởng của Victorine sẽ mang đến hàng tấn lông chim, cựa, mỏ và thủy tinh giả ngọc. Cũng những thứ ấy sẽ từ Paris đến sân bay lúc chín giờ rưỡi. Ta đã cho vét sạch ba tiệm cho thuê áo quần. Mọi việc hóa trang sẽ tiến hành trong đại sảnh. Không một vị khách nào được bước qua cửa nếu không biến đầu mình thành đầu chim.

— Nhưng thưa bà, ai sẽ lo việc hóa trang cho họ?

— Alexandre. Ông ta sẽ từ Nice đến bằng chuyến bay cuối cùng. Với lông chim và 15 người giúp việc.

***

Bãi tắm Thể Thao đầy ắp những thanh niên khỏe mạnh nhìn chòng chọc vào Alan. Alan cầm tay Terry kéo nàng vào một góc yên tĩnh hơn, sau quầy ăn.

— Hãy nghe anh nói đây, Terry. Em sẽ quay về nhà. Anh gọi taxi cho em. Em cứ ở yên trong phòng không đi đâu cả cho đến lúc anh đến tìm em.

Đôi mắt màu xám của nàng còn vướng vất nỗi khiếp sợ những chuyện vừa trải qua.

— Em nghe anh nói chứ, Terry?

— Còn anh?

— Anh đã đoán biết cú vừa rồi từ đâu đến. Anh cần xác nhận lại. Giải quyết xong việc anh sẽ trở lại.

— Bao giờ?

— Thời gian nhanh nhất, trong một hoặc hai tiếng- Anh sợ cho nàng. Không nên để mọi người nhìn thấy họ đứng với nhau nhiều hơn. Anh đã nghĩ đến việc giấu Terry trên chiếc tàu của mình nhưng bọn giết người có thể đã biết chiếc tàu rồi. Anh không phải suy nghĩ gì nhiều để biết ai điều khiển chúng: Hamilton Price Lynch. Nhớ lại những lời đe dọa ngầm khi anh từ chối tham gia cuộc chơi của hắn Alan thấy lòng tràn ngập niềm ao ước được bóp cổ hắn, được dập đầu hắn vào tường cho vỡ tan.

— Em đứng yên đây nhé.

Anh đến quầy rượu, nhờ gọi taxi và trở lại ôm nàng trong tay. Nàng run lên.

— Em đừng lo.

Nàng níu chặt lấy anh, không để ý đến những cái nhìn diễu cợt của một nhóm thanh niên điển trai, đang ngây mặt nhìn gã đàn ông đẹp nhường kia mà lại phí thì giờ với một đứa con gái.

— Anh yêu em, Terry, anh yêu em - Anh thì thầm trong mái tóc nàng.

Anh bàng hoàng thấy tự nhiên mình nói lên những lời đó. Anh chưa từng nói với ai như thế.

— Alan, Alan. - Nàng đáp như một lời vang vọng lại. Em yêu anh!

— Thưa ông, có taxi rồi đấy!

— Em đi đi! - Alan nói.

Một cái xiết tay cuối cùng, một cái nhìn sợ sệt, ngạc nhiên. Terry bước ra cầu thang gỗ nối bãi tắm với đường Croisette.

Alan chờ vài giây, cũng bước lên bậc và đi về phía Majestic bằng những bước đi hùng hổ, môi bặm lại vì cơn giận đang dồn nén, mặt tái xanh, tay nắm chặt.

— Chìa khóa! - Anh hét to về phía người gác cửa.

— Một người bạn của ông vừa cầm, thưa ông.

— Cái gì?

— Ông Bannister, từ New York đến. Chúng tôi đã làm mọi cách để từ chối nhưng ông ta lại cởi luôn quần ngoài ra ngay giữa phòng khách lớn.

— Bannister!

Các sự kiện dồn dập mấy giờ qua đã làm anh hoàn toàn quên mất cậu ta!

— Alan, anh vừa đi đâu thế!

Sarah dán chặt người vào anh, bóp chặt cánh tay anh.

— Em tìm anh khắp nơi! Chờ anh từ một giờ trưa đến giờ! Anh không đến nơi hẹn.

Anh cố tự chủ để không gào lên, chỉ nhẹ nhàng gỡ tay cô ra.

— Thứ lỗi cho anh, Sarah. Anh gặp trở ngại mà! Rất tiếc anh phải lên lầu.

— Em cùng lên với anh.

— Không thể được! Một người bạn đang chờ anh.

— Mặc cho anh ta chờ. Em cần nói chuyện với anh.

— Sarah! Thực tình là anh không thể.

— Alan, việc hết sức quan trọng!

— Sau hãy hay, Sarah, cố hiểu cho anh!

Anh quay gót và nhào về phía thang máy. Cô ta chạy theo. Cabin thang máy nhả ra ba con chó to và một em gái nhỏ giữ dây xích.

— Gấp lắm Alan! Chuyện quan hệ đến đời em và đời anh.

Anh vướng chân vào dây xích, bị kẹp vào giữa mấy con chó, Sarah và bé gái. Đúng lúc ấy, Marina từ Palm Beach đến, bước vào đại sảnh. Cô bàng hoàng khi nhìn thấy Alan đang vùng vẫy giữa đàn chó ngao và xống váy. Không thì giờ tự hỏi do phép lạ nào mà anh lại đang ở đây, cô lao ngay đến chỗ anh. Đồng thời, Arnold Hackett, suốt mấy giờ liền phiền muộn ngồi trông chừng cửa sổ phòng cô, cũng đã phát hiện thấy cô và rời quầy rượu đi ra. Quên cả tuổi tác, phẩm giá, vị trí xã hội và tư cách đáng kính của người đã có vợ, lão chạy bổ theo cô.

Giữa lúc đó, mấy con chó thích thú kéo theo em bé gái nằm sóng soài trên nền đá hoa trong khi Marina và Hackett bị chặn đứng trước cánh cửa sắt vừa đóng lại sau lưng Alan và Sarah.

— Alan, ít ra anh cũng dành cho em một phút chứ?

— Không.

— Alan!

— Không, không và không! Để cho tôi yên.

— Đồ thô lỗ. Em cứ nói...

Do em bé gái trước đó đã nghịch, ấn vào tất cả các nút nên thang máy đến tầng lầu nào cũng dừng lại. Alan bực bội nguyền rủa.

— Em sẽ lấy anh! Nghe chưa?

— Em nói gì thế?

— Anh và em, chúng ta cưới nhau.

Và cô nói tiếp trong khi anh đứng ngây ra.

— Mẹ em cũng biết rồi đấy!

Lầu năm.

— Sarah, em hoàn toàn điên rồi!

— Đúng thế, em điên vì anh! Anh sẽ không phải lo gì hết. Các luật sư của em sẽ làm giấy tờ. Chúng ta sẽ qua tuần trăng mật ở đâu tùy anh chọn.

Lầu sáu.

— Alan... Em biết là em bốc đồng... Đây là lần đầu tiên em có ý muốn lấy chồng.

— Anh từ chối.

— Sẽ rất tuyệt vời.

— Không bao giờ cả!

Lầu bảy. Cửa mở ra. Cả những cánh cửa của chiếc thang máy thứ hai vừa lên.

Arnold và Marina vọt ra:

— Marina, tôi có quyền được giải thích!

— Rầy rà quá, cái gì tôi phải giải thích cho ông!

Cô đứng sững lại:

— Anh Alan!

Hai chiếc thang máy lộn trở xuống tầng trệt, bỏ lại cả bốn người trên thềm cầu thang.

— Marina! - Alan kêu lên.

— Cô khỏe không, cô Sarah? - Arnold nhã nhặn chào.

— Anh Alan, người phụ nữ này là ai? - Sarah nói to.

— Đây là Marina - Alan đáp hốt hoảng, không còn biết xoay xở thế nào nữa.

— Chào ông! - Arnold lạnh lùng nói với Alan.

Marina ôm hôn và ghì chặt lấy Alan, trong sự gặp gỡ bất ngờ cô quên bẵng đi: mới mấy ngày trước, chính cô đã bỏ anh ở lại New York.

— Nhưng anh đang làm gì ở đây? Thật không ngờ! Anh biết không, chuyện với Harry kết thúc rồi.

— Alan, em yêu cầu anh giới thiệu em, - Sarah nói giọng lạnh lùng.

— Marina, đây là Sarah... Sarah, đây Marina.

— Ông quen cô ấy ở đâu vậy? - Arnold Hackett thắc mắc hỏi, vẻ nghi ngờ.

— Anh nghe ông ta hỏi đấy chứ, anh Alan?

Marina nói và quay lại phía Hackett, giận dữ:

— Muốn biết thì cho biết: chúng tôi đã sống chung với nhau đấy!

— Thật vậy sao, anh Alan? - Sarah ngạc nhiên.

— Xin nghe đây... - Alan nói đổng - Xin nghe tôi nói...

Anh lấy hơi định nói lên những lời dứt khoát nhưng không nói được. Rắc rối quá. Bất thần, anh chạy bắn ra hành lang và cuống cuồng gõ cửa phòng mình.

— Alan! - Cả Sarah và Marina đều kêu lên và đuổi theo anh.

— Samuel! Mở cửa cho tớ. Mở ra! - Alan hét to - Mình đây.

— Chưa ai đối xử với em như thế này, Alan - Sarah gào lên.

— Để cho anh ấy yên, đồ khùng! - Marina can thiệp vào, cầm tay áo của Sarah kéo lại.

— Còn cô, câm mồm đi! Đừng đụng tới vị hôn phu của tôi!

— Marina, tôi ra lệnh cho cô phải nói cho tôi biết... - Hackett gầm lên, vẻ hoang mang.

— Để cho tôi yên! Lão già ngu xuẩn!

Khuôn mặt ngây dại của Samuel Bannister hiện ra trong khung cửa: Anh ta chỉ có trên người chiếc quần lót và một chiếc bít tất một bên chân, trông như một võ sĩ loạng choạng từ võ đài bước xuống. Alan xô mạnh anh ta để chạy vào phòng, theo sau là tất cả bọn vừa chửi mắng nhau vừa cố túm lấy anh.

Anh bất thần bị cú sốc mạnh: trên thảm lát sàn, nữ công tước Saran trần như nhộng, đang nẳm dài khoan khoái, tóc tai rối bù, thân hình đầy vết bầm tím. Mụ gật đầu chào cả bọn với vẻ hết sức tao nhã như thể đang ngồi trên ngai vàng vua Pháp để tiếp các sứ thần.

— Samuel!- Alan kêu lên như ngạt thở.

Bannister dang tay ra một cách thiểu não tỏ ý bất lực.

— Thề với cậu trên mạng sống của Christel. - Anh ta hất cằm vẻ tố cáo về phía nữ công tước rồi quay đi, nói tiếp - Bà ấy hiếp mình.

Với nét mặt hoảng hốt, Alan xoa tay:

— Tôi nghĩ các vị đã biết anh bạn thân nhất của tôi, Samuel Bannister. Còn đây là Marina cậu đã từng gặp. Ông Arnold Hackett, cô Sarah Burger.

Bannister há hốc mồm, mỗi cái tên kể ra là một cú đấm vào dạ dày anh ta. Alan chỉ tay vào nữ công tước đang thản nhiên mặc áo quần, tiếp tục giới thiệu:

— Công tước phu nhân de Saran.

— Cậu khỏe chứ? - Samuel lắp bắp.

Arnold Hackett gập ngay người làm đôi:

— Kính bà công tước! Tôi thật đáng tội, không nhìn thấy quý phu nhân!

Mandy lơ đãng chìa bàn tay ra cho lão hôn.

— Alan, em chờ anh trả lời. - Sarah lại yêu cầu.

— Cô ta yêu cầu anh điều gì thế? - Marina hỏi mỉa.

— Alan, em đang nói với anh!

— Tôi có quyền được biết cô vừa làm gì với tay Ả Rập kia? - Hackett nói xen vào, nghiêm khắc nhìn Marina.

— Tôi tắm champagne.

— Alan! - Bannister cầu khẩn - có gì uống không? Một thứ gì mạnh.

Có ai đó gãi vào cánh cửa đang khép hờ.

— Anh Alan!

Nadia Fishler hiện ra, rạng rỡ. Không để ý đến mọi người khác, ả cuồng nhiệt ôm hôn anh.

— Em đã được lại tất cả! Anh thân yêu, tiền của anh đây.

Ả huơ ra trước mắt anh một chiếc phong bì. Alan định cầm lấy nhưng ả rụt tay lại.

— Với một điều kiện! Hãy hứa với em là anh sẽ đến dự buổi dạ hội. Em mừng ngôi nhà mới La Volière.

— Tất cả các bạn ở đây đều là khách mời! - Ả khoát rộng tay tuyên bố - Anh hứa chứ?

— Anh không thể, Nadia!

— Có bao nhiêu trong phong bì thế? - Bannister hỏi nhỏ Alan.

— 800.000 đôla - Nadia nói, giọng đắc thắng.

— Hắn sẽ đến! - Samuel kêu toáng lên.

— Em muốn tối nay sẽ thật vui, thật điên! - Nadia vừa nói vừa luồn phong bì vào thắt lưng Alan - Dạ hội của những loài chim! Tha hồ bay lượn! Tối nay. Đêm nay! Ở La Volière, mũi Antibes!

— Tất cả ra khỏi đây! - Alan gào lên - Ra!

Anh kiên quyết đẩy mạnh Sarah đang níu lấy mình.

— Cả tớ sao? - Bannister hỏi, tay giữ quần lót.

— Sao anh nóng nảy thế! - Marina nói vẻ trách móc.

— Lát nữa vậy, anh thân yêu - Sarah nói tay đặt lên cửa - Em cho in giấy báo hỉ đấy!

Hackett tránh lối nhường cho nữ công tước Mandy de Saran ra trước rồi co cặp giò gầy yếu chạy đuổi theo Marina.

Alan đóng cửa lại, cài then và dựa lưng vào cánh cửa, há mồm thở dốc. Vẻ ngơ ngác, anh nhìn chòng chọc rất lâu Samuel, im lặng.

— Alan, có gì không ổn sao? Cậu đi đâu thế?

— Tìm giết một người. - Alan thốt lên, gạt bạn sang một bên. Bannister ép anh vào tường:

— Trước hết, cậu hãy cho tớ biết điều gì xảy ra trong cái nhà toàn bọn điên này?

— Hãy nghe đây - Alan úp mặt vào hai bàn tay. Tủ rượu ở đằng kia. Có rượu whisky. Lấy cho tớ uống với!

Samuel chấp hành ngay. Tay cầm ly, Alan gieo mình xuống thảm lát sàn. Mắt nhìn mông lung, anh kể lại cho bạn nghe câu chuyện của mình với giọng ngắt quãng.

***

— Trông mày nhợt nhạt quá! Mày không ốm đấy chứ?

— Tao rất khỏe, Lucy.

— Nói chẳng ai tin được. Mày gặp anh ta rồi chứ?

— Chúng mình đã ở với nhau cả một ngày trong chiếc tàu của nhà Mac Derrnoit.

— Kể đi! Thích chứ?

— Một ngày tuyệt vời. - Terry đáp, quay nhìn đi chỗ khác.

— Tao có gặp mấy gã trong nhóm. Hình như họ đã qua một đêm kinh khủng. Một cuộc dạo chơi ở Cannes và Monte Carlo. Đập phá các sòng bạc. Thật kỳ lạ! Chiều nay tất cả sẽ đi Sista. Mày đến chứ?

— Không.

— Tại sao?

— Alan sẽ đến đưa tao đi.

— Này, thế câu chuyện đã trở thành nghiêm túc rồi sao? Mày yêu thật à?

Terry mải miết đọc tập “Nhật ký của Anais Nin từ 1935- 1947”.

— Mày cắn câu rồi sao? - Lucy lại hỏi.

Không rời cuốn sách. Terry nhón bỏ một viên đường vào tách Nestcafe nàng vừa pha, lật ngửa thìa nghiền cục đường trên mặt bàn vải sơn, ngay cạnh tách cà phê.

— Điều gì làm mày nghĩ như thế? - nàng hỏi.

***

Bannister đã uống đến ly thứ sáu. Alan mới ly thứ hai. Với những gì đang chờ mình, anh cần giữ đầu óc tỉnh táo.

— Cho tớ ly nữa - Samuel nói.

— Cậu định uống say chắc? - Alan hỏi.

— Không. Nhưng tớ thất vọng. Tớ không nhận ra được cậu nữa. Có cảm tưởng như cậu đã trở thành một người khác.

— Thế cậu tưởng người ta có thể sống ba ngày trong cái môi trường này mà vẫn giữ được ngây thơ sao? Ở New York, tớ bị giam hãm trong công việc nhỏ bé của mình, tớ mơ mộng, tớ không hề biết gì. Tớ đã tin rằng lao động là phương tiện để sống tốt hơn. Tớ đã từng là một con cừu trong đàn cừu. Tớ thấy xung quanh mình những người trung thực, dễ thương. Nghèo nhưng dễ thương. Tớ chưa bao giờ được nhìn thật gần những con sói đang hành động, cắn xé nhau! Đứa này cố ngoạm miếng thịt của đứa kia.

— Cậu tưởng chúng sung sướng hơn ta sao?

— Cậu đã bị đá đít suốt 25 năm để cuối cùng bị đuổi như một kẻ bất lương thế mà cậu còn nói với tớ về hạnh phúc! Người ta chỉ sống có một lần, Samuel! Không ai sống thay cho cậu được. Mới sáng nay thôi, tớ đã định bỏ xuôi tất cả, trở về với thân phận của mình, ngửa tay xin một việc làm nhỏ vất vả ở New York với 1.500 đôla mỗi tháng. Điều đó chứng tỏ tớ cũng ngu ngốc như cậu! Rồi tớ gặp cái tay Larsen ấy. Thề với cậu Sammy, thoạt tiên tớ không tin là sẽ trót lọt đến khi sự việc xảy ra, tớ mới biết mọi chuyện trên đời đều có thể.

— Có thể như thế, nhưng tớ, tớ ngủ yên hơn.

— Vì cậu đã chết rồi! Về mặt xã hội, về tài chinh và cả về tình dục. Cậu coi cam chịu là một đức tính tốt. Người đàn bà cậu chơi trên giường tớ, cậu đã nhảy loại ấy từ bao giờ thế?

— Với tớ một mình Christel là đủ.

— Nói dóc! Chỉ đơn giản là cậu không dám.

Bannister lắc đầu vẻ lúng túng, tháo kính xuống lau.

— Đúng thế. Nhưng từ đó để hành động như cậu sắp làm...

— Chúng đã tìm cách ám hại tớ, lừa ạ! Chúng tìm mọi cách chõm tớ. Cậu tưởng tớ sẽ tha thứ những chuyện đó sao?

— Đành thế. Samuel nói giọng bực tức. Cậu hãy đặt mình vào địa vị tớ xem! Tớ nhìn thấy gì? Lúc ra đi là một tên vừa bị đuổi việc mà chỉ năm ngày sau gặp lại tớ đã thấy trong vai trò môi giới buôn bán vũ khí, đàng hoàng chơi trò vương công trong một khách sạn lớn vùng Bờ biển Xanh Da Trời, khinh khỉnh trước con bé thừa kế một ngân hàng tư nhân cỡ bự của nước Mỹ, đang định thôn tính 60.000 người làm công của cái hãng đã từng thuê mướn mình và làm La Burger sạt nghiệp! Làm sao tớ không choáng ngợp?

— Chính cậu đã thúc đẩy tớ! Tất cả những gì cậu trách cứ tớ, chính cậu đã bảo tớ làm. Cậu quên rồi sao?

— Đó chỉ là những lời nói thôi.

— “Thất nghiệp" là một lời nói? Và di hài của tớ tẩm formaldehyde trong nhà xác ở Cannes cũng chỉ là lời nói thôi ư? Cậu thích làm cái việc quyên góp tiền trong các đồng nghiệp để mua vòng hoa viếng tớ hơn hay sao? Tớ hình dung thấy quang cảnh ấy: năm phút rỏ nước mắt cá sấu khóc thằng Alan Pope tội nghiệp và một chầu nhậu lớn ở quán Romano?

— Cậu làm tớ phát sợ, Alan!

— Không nên ấn vào đầu tớ những ý kiến riêng của cậu! Ham Burger là một thằng đểu! Hackett là một thằng đểu khác! Cậu muốn tớ nương nhẹ chúng nó sau những gì chúng đã làm đối với chúng mình sao? Trật rồi, Samuel, đủ rồi, dừng dạy khôn nữa.

Samuel định cãi lại, Alan cắt ngang:

— Thôi, khỏi nói nhiều. Hành động thôi!

Ngón tay run rẩy vì bị kích động, anh quay ba con số trên máy điện thoại.

— Hamilton Priee Lynch? Alan Pope đây. Tôi muốn gặp ông ngay trong đại sảnh. - Đồng ý. Tôi đến ngay.

Anh quay về phía Bannister.

— Uống đi và ở nguyên đây. Tớ trở lại ngay.

***

Ham Burger quặp chặt chiếc ống điện thoại.

— Thế nào? Anh nói sao?

— Việc không thành - Cesare di Sogno nhắc lại.

Hamilton ném một cái nhìn ra phía cửa: hơn bao giờ hết, đã bị Alan Pope nắm gáy. Trừ phi là ngu ngốc, Pope hẳn phải hiểu được cú đòn từ đâu đến.

— Phải làm bằng được!

— Các cộng sự của tôi đang vạch ra một kế hoạch khác.

— Lại kết quả như vừa rồi chắc?

— Tôi làm hết khả năng mình.

— Cố làm hơn thế. Tôi muốn mọi việc được thanh toán xong trước tối nay!

Giọng lão đầy đe dọa. Lão nắm chắc Sogno và đồ rác rưởi ấy cũng biết như vậy. Nhưng dấn sâu như thế, biết được ai nắm ai?

— Tôi sẽ lo. - Cesare nói. - Xong thôi.

— Chúc anh thành công.

Hamilton gác máy, giận điên người.

— Ông điện thoại cho ai vậy?

Lão giật nảy mình và chợt nhìn thấy Emily. Mụ bước vào phòng lúc nào lão không nghe thấy.

— Người ta nhầm số.

Mụ ta nhìn lão xoi mói với cặp mắt nghi ngờ.

— Cả ngày hôm nay ông đi đâu?

— Anh đi tìm em. Đến Palm Beach, bãi biển Garlton, bãi Thể Thao, ở Canton... và về nhà.

— Trông ông có vẻ lo âu?

— Không. Mọi chuyện đều rất tốt.

Mụ có cái nhếch mép xảo trá vẫn dùng để loan báo những tai biến.

— Em đang có chuyện rắc rối với Sarah, rắc rối to lớn!

Mọi chuyện rủi ro xuất phát từ Sarah chỉ làm cho Hamilton vui mừng. Tuy vậy, lão cau mày, làm ra vẻ lo lắng.

— Đừng làm bộ buồn phiền. - Emily nói với đôi chút khinh bỉ - tôi biết ông đang thích thú. Đáng tiếc là chuyện có liên quan đến cả ông đấy. Ông có hình dung được là con bé đang quyết tâm cưới Alan Pope không?

Hamilton cảm thấy như máu rút khỏi mặt - Tiếng điện thoại réo. Lão vẫn ngồi im.

— Cầm máy đi chớ! Ông chờ gì nữa thế? Emily nói như ra lệnh.

Lão cầm lấy máy, do dự như thể máy đang nóng bỏng.

— Tôi nghe, vâng, tôi đây.

Vẻ mặt lão thất thần. Emily nhìn dò hỏi. Lão ném trả một cái nhìn khó chịu.

— Bao giờ? Ở đâu? Tốt. Tôi xuống đây.

Hắn đặt máy và buông một câu, không dám nhìn vợ:

— Alan Pope. Hắn muốn gặp anh ngay ở dưới nhà.

— Tôi cùng xuống với.

— Emily, đừng làm thế!

— Tôi biết cách nói chuyện với một thằng đĩ đực tốt hơn ông. Dù sao, Sarah là con gái tôi.

Làm như Pope đến để nói chuyện về con gái của mụ chứ không phải thanh toán lão! Cố nén ý muốn tát vào mặt mụ, lão cười bình tĩnh thuyết phục:

— Nào, Emily phải có trật tự một tí. Cứ để tôi tiếp xúc trước đã. Sau khi tôi nghe hắn nói, chúng ta sẽ xem, sau đó bà sẽ hành động. Đồng ý chứ?

—Đừng quá lâu đấy! - mụ nói, giọng khô khan.

Một nửa phòng khách lớn của Majestic do các hiệu kim hoàn thuê. Họ trưng bày những hàng đẹp nhất sưu tập được trong những tủ kính bọc thép. Ham Burger yên tâm khi đếm thấy đủ một tá những gã lực sĩ dễ nhận ra ở những cục bướu phồng lên sau áo vét và cách chúng không nhìn chuyên chú vào một ai. Người ta mướn chúng để canh giữ các kỳ quan đó trong mùa tắm biển.

Alan Pope đã có mặt ở đấy, ngồi yên chỗ trên chiếc ghế bành màu xanh cổ vịt dưới một tán cọ trồng chậu. Nếu hắn ta muốn giết lão ở chỗ này, bọn khỉ đột hẳn sẽ không để hắn kịp trở tay.

— Mời ông ngồi, ông Price Lynch.

Ham Burger ngồi ghé xuống ghế, sẵn sàng nhào xuống nếu Alan thò vũ khí ra.

— Đề nghị của ông vẫn còn nguyên chứ?

— Anh thay đổi ý kiến sao? - Price Lynch hỏi, vẻ ngờ vực.

— Tôi đã suy nghĩ và tự hỏi liệu có thể nhận làm cái việc ông nhờ không, nhưng không phải là theo điều kiện của ông.

— Tôi nghe anh.

— Ông đã hứa chi 100.000 đôla? Tôi muốn 200.000.

Ham Burger khấp khởi hy vọng.

— Đó là một số tiền lớn, anh Pope.

— Xét đoán điều ấy không phải việc của tôi, thưa ông Price Lynch.

Kỳ trả lương của hãng Hackett vào ngày kia, 28 tháng bảy. Thời gian tính từng phút. Lão phải liều.

— Giả thử tôi chấp nhận.

—Tôi không giải quyết công việc với những giả dụ, ông Price Lynch, hãy nói có hoặc không.

Hamilton giả vờ như đang phải cân nhắc rất nhiều:

— Anh bắt chẹt tôi! - Lão thốt lên trong tiếng thở dài.

— Lúc nào ông giao số tiền cho tôi?

— Một nửa ngay sau khi chúng ta thỏa thuận được với nhau. Một nửa sau khi xong việc. Trước tiên, tôi phải cho lệnh trả lại anh 2 triệu đôla trước đây đã chuyển cho anh. Tất nhiên, sau việc anh từ chối sáng nay, tôi đã ra lệnh rút số tiền đó khỏi tài khoản của anh.

— Tất nhiên rồi. Ông định chuyển 200.000 đôla của tôi vào ngân hàng nào vậy?

Ham Burger nhìn anh, vẻ khó chịu hiện rõ trên mặt.

— Vào ngân hàng của tôi, nhà Burger, chứ vào đâu nữa!

Alan lắc đầu, kiên quyết:

— Không, không, không, thưa ông Price Lynch. Tôi không có bất cứ tin tưởng nào vào một ngân hàng mà máy tính không đủ tin cậy. Càng không thể tin vào một chủ ngân hàng đã phản bội khách hàng tốt nhất của mình. Vì lẽ đó, tôi rút tài khoản của tôi ở chỗ ông. Ông làm ơn chuyển số tiền đó vào ngân hàng quốc gia. Và bây giờ, ông giải thích cho tôi rõ từ đầu đến cuối vụ hành động này. Sau đó, ông sẽ cho tôi biết chính xác ông yêu cầu ở tôi cụ thể những gì để đánh đổi số tiền 200.000 đôla của ông. Tôi nghe đây.

Mắt trợn tròn vì khiếp sợ, Ham Burger ngồi im lặng hồi lâu. Rồi hai bàn tay bắt chéo đặt lên đầu gối, lão bắt đầu nói.

—★— Bãi Biển Cây Cọ The palm Beach (1979) ebook©MotSAch —★— TVE-4u© Nhà xuuast bản văn học 1998
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.