Bố Con Cá Gai

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 3 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
7
7

❊ ❊ ❊

Sau khi đẩy hàng ghế thứ ba ra phía sau, bố đặt cái bếp ga du lịch và đám xoong nồi gọn gàng lên sàn xe mà lúc này đã rộng ra đáng kể.

Bố đang làm món cơm cà ri. Trong lúc bố gọt khoai tây, thái hành tây, rồi thái thịt thành từng miếng nhỏ... những giọt mồ hôi lấm tấm rịn đầy trên trán.

Theo lời bố thì chiếc xe của chúng tôi giờ đây đã trở thành nhà hàng. Và sau này nếu mở hết những chiếc ghế ra thì sẽ thành giường nằm. Bố nói một cách đầy tự hào và cứ xem tôi như trẻ con, nhưng mà tôi biết chứ, không phải cứ xe to đã là tốt đâu.

Xe của chúng tôi là một chiếc xe cà tàng. Bất cứ chiếc ô tô nào cũng đều vượt lên trước xe của chúng tôi. Nhất là mỗi khi leo lên đồi dốc ấy, một bên hông xe chỉ chực rớt lại phía sau. Nhưng dù thế thì tôi vẫn vui không sao kể xiết. Vì từ sau khi mẹ mang chiếc xe Accent màu đỏ ngày xưa đi, thì đây là lần đầu tiên chúng tôi mới lại có xe mà.

Thỉnh thoảng tôi lại nằm ưỡn bụng trên ghế rồi nhìn ra phía bên ngoài cửa xe. Mọi người khẽ liếc nhìn vào trong xe, lắc lắc đầu rồi đi qua. Đúng rồi. Vì ngoài chúng tôi ra thì chẳng có ai nấu cơm rồi ăn ngay ở trạm nghỉ chân cả.

Nhưng thế thì đã sao nào. Nếu thấy buồn cười thì cứ cười đi. Rồi đi mà ăn cái món mì nhung nhúc vi khuẩn gây bệnh ấy.

Tôi đút tọt một miếng bánh kem xốp vào miệng. Lý do tôi thích bánh kem xốp là bởi bánh này chẳng cần cắn, chỉ vừa chạm lưỡi hương vị ngọt ngào đã tự động tan ra trong miệng. Vậy mà suốt thời gian qua tôi hoàn toàn không được ăn một miếng bánh kem xốp nào cả. Mà đâu chỉ có bánh kem xốp. Vì bệnh viện không cho phép ăn bánh kẹo nên dù có chuyện gì đi chăng nữa bố cũng không cho tôi ăn.

Có vẻ như đúng là tôi đã khỏi bệnh rồi thì phải. Chác đêm nay tôi sẽ phải cầu nguyện thật lâu để cảm tạ Chúa Jesus mới được.

Tôi mở tập bản đồ ra rồi tìm nơi mà bố chỉ cho tôi. Đó là bờ biển có tên gọi Bunam. Nghe nói từ Gangneung phải đi về phía Nam hồi lâu mới có thể đến nơi được. Bố nói rằng nếu có bản đồ thì có thể đi bất cứ đâu. Cũng không phải sợ lạc đường.

Bố đặt tay lên vai tôi rồi hỏi:

“Con có vẻ thích xem bản đồ nhỉ?”

“Bố ơi, chắc lớn lên con phải trở thành nhà thám hiểm mới được. Giống như Columbus phát hiện ra đại lục mới ấy ạ.”

Tôi muốn thử làm những việc mà chưa ai làm. Như Magellan đã đi vòng quanh thế giới thành công, hay Edison đã phát minh ra bóng đèn điện ấy. Nhà phát minh Jeong Daum. Nhà thám hiểm Jeong Daum. Chỉ cần tưởng tượng thôi đã thấy vô cùng phấn khích. Nhưng mà hình như bố không nghĩ vậy.

Có lần tôi từng hỏi bố. Rằng sau này bố thích tôi trở thành gì. Bố đã cười thật tươi rồi trả lời. Rằng bố mong tôi sẽ hạnh phúc. Vì thế nên dù tôi có trở thành gì đi chăng nữa, chỉ cần tôi hạnh phúc là bố vui rồi.

Hạnh phúc là gì nhỉ? Bố đã nói thế này này.

“Đó là có thể sống cùng với người mình yêu thương, và có thể làm bất cứ điều gì vì người mà mình yêu thương.”

Hình như trong suy nghĩ của bố, hạnh phúc chính là tình yêu. Nếu mà đúng như lời bố nói thì tôi đã hạnh phúc rồi. Vì tôi đang được ở bên cạnh bố - người mà tôi yêu thương nhất thế gian này.

Nhưng tôi không biết là tôi có thể làm điều gì cho bố nữa. Để như thế thì trước tiên tôi phải biết được bố muốn cái gì đã. Liệu có phải là kết hôn với cô Jin Hee hay không?

Tôi không thể hỏi bố được. Thực ra thì tôi thấy sợ. Tôi muốn sống mãi mãi với bố cơ. Nhưng có lẽ bắt đầu ngay từ bây giờ tôi sẽ phải thay đổi suy nghĩ đó thôi. Nếu mà kết hôn với cô Jin Hee thật sự là việc bố muốn, thì tôi sẵn sàng nhường bố cho cô Jin Hee cả trăm cả nghìn lần.

Mùi cay cay tê tê của món cà ri tràn ngập trong xe.

Bố tôi là đầu bếp trứ danh. Đặc biệt món cơm cà ri bố nấu thì ngon đến ngạt thở luôn. Mẹ cố lắm cũng chỉ nấu được “cà ri 3 phút” hay “mì ăn liền” thôi. Còn bố thì chúa ghét mấy thứ đồ ăn sẵn ấy.

Chúng tôi đã quyết định sẽ ngủ lại một đêm ở Wonju.

Tôi chỉ muốn đến biển thật nhanh. Nhưng bố đã bảo còn nhiều thời gian lắm nên không đi đâu mà vội cả. Tôi cũng không mè nheo nữa. Không phải vì có nhiều thời gian mà vì nếu lái xe đêm thì chắc bố sẽ mệt lắm.

Chúng tôi chọn quán trọ rồi đi ra ngoài. Bố đang nắm tay tôi chầm chậm đi dạo trong thành phố thì dẫn tôi vào một cửa hàng đồ chơi.

“Hôm nay bố sẽ khao con nhé.”

Có vẻ là bố đã khao tôi rồi mà. Trước khi rời khỏi Seoul, bố đã dẫn tôi đến trung tâm thương mại và mua cho tôi một chiếc áo rất đắt tiền đẹp tuyệt. Nhưng không phải tôi có thể mặc ngay, vì giờ mới là mùa hè thôi. Tôi không biết tại sao bố lại chọn cho tôi chiếc áo mùa thu nữa.

Tôi không hẳn thích đồ chơi cho lắm. Đến cả bộ đồ chơi Lego cướp biển tôi còn cho đi được cơ mà. Bố cứ toan dúi cái này cái kia vào tay tôi, mà cái nào cũng đắt tiền như nhau cả. Cuối cùng tôi đã mua một chiếc xe ô tô mini chạy bằng mô tơ giá bảy nghìn won.

Sau đó chúng tôi đến Trung tâm máy tính-điện tử Se Jin. Ở đó bố đã chọn đĩa trò chơi có tên gọi là “Thời đại hàng hải”. Đương nhiên là tôi phản đối. Nếu chơi game thì tôi phải sử dụng laptop của bố, vậy thì bố sẽ không viết bài được. Bố nói rằng tạm thời bố không có việc phải dùng đến máy tính xách tay. Và đó là game nhất định phải chơi để trở thành nhà thám hiểm.

Bây giờ chúng tôi đang ở hiệu sách. Vì bố nghĩ rằng chuyến du lịch này sẽ kéo dài nên cần có sách cho tôi đọc.

Trong khi bố chọn sách thì tôi lật giở vài trang cuốn Bảy viên ngọc rồng. Vì tôi từng nghe Seong Ho kể truyện Bảy viên ngọc rồng rất hay mà. Seong Ho còn nói là đã xem cả phim rồi cơ. Nghe nói nội dung là nếu tập hợp được tất cả bảy viên ngọc rồng lại thì một điều ước sẽ trở thành hiện thực.

Nếu trên đời đúng là như thế, nếu mà có thể biến một điều ước thành hiện thực, thì liệu tôi sẽ chọn ước gì nhỉ? Tôi đang phân vân. Thực ra vì tôi là kẻ tham lam nên có rất nhiều điều ước.

Ừm... Trước tiên tôi sẽ ước không bị ốm nữa. Thêm nữa nếu bố là người giàu thì thật tốt. Giá như mẹ quay trở về và xin chúng tôi tha thứ. Và nếu ngày nào cũng được gặp Eun Mi thì tốt biết mấy.

Bố nói từ đằng sau vai tôi.

“Có hay không con?”

Tôi khẽ đẩy mũ lên rồi gật đầu.

“Vậy thì mua đi chứ?”

“Nhưng đây là truyện tranh mà bố.”

“Không phải cứ truyện tranh là mình không đọc con ạ. Dù là sách gì, chỉ cần sau khi đọc nó khiến ta phải suy nghĩ là được. Thực ra thì hồi bố bằng tuổi Daum, bố cũng thích truyện tranh hơn truyện thiếu nhi đấy.”

Nhưng cuối cùng tôi vẫn nhất quyết không mua, làm bố phải hỏi lý do.

Bảy viên ngọc rồng là bộ truyện tranh rất dài. Có tất cả 42 tập cơ. Vì không thể mua hết như thế được. Mà bỏ dở giữa chừng thì thà rằng ngay từ đầu không đọc còn hơn. Nhưng mà bố vẫn mua trọn bộ 42 tập.

Ôi trời ơi! Tôi đã ngạc nhiên suýt thì ngã ngửa.

Hình như bố nóng lòng muốn mua cho tôi mọi thứ thì phải. Chắc là bố đã quá vui vì tôi khỏi bệnh đây mà.

Bố lấy ngón tay giữa gõ gõ vào vành mũ của tôi rồi nói:

“Đổi lại con phải hứa với bố. Mỗi ngày chỉ được đọc một cuốn thôi đấy.”

Tôi gật đầu cái rụp. Nhưng mà không hiểu sao tôi lại thấy buồn. Có lẽ chính tôi cũng không hiểu nổi mình. Tôi đã vui vì được ra viện, và còn vui hơn nữa vì được đi du lịch với bố. Nhưng tại sao tôi lại cứ buồn suốt thế nhỉ?

Nếu mà đọc hết bộ Bảy viên ngọc rồng thì phải mất 42 ngày. 42 ngày quả là một quãng thời gian vô cùng dài. Lúc đó chắc chúng tôi vẫn đang đi du lịch. Và chừng nào còn chưa hết 42 ngày thì chúng tôi còn chưa thể quay trở lại Seoul. Nếu thế thì đương nhiên tôi sẽ không thể gặp được Eun Mi rồi.

Chúng tôi ra khỏi hiệu sách rồi chậm rãi đi bộ về phía nhà trọ.

Tôi không thể nắm tay bố như lúc nãy được nữa. Vì trên tay bố là hai túi chứa đầy truyện Bảy viên ngọc rồng mà.

“Con không mệt chứ?”

“Con không sao đâu ạ.”

“Bố cõng con nhé?”

“Con có phải là trẻ con nữa đâu.”

“Bố muốn cõng con thôi mà.”

Bố khuỵu đầu gối xuống rồi chìa lưng về phía tôi. Thực lòng mà nói thì tôi hơi lả đi một chút, chắc là bố cũng nhận ra. Vì ngày trước cùng lắm tôi chỉ đi đi lại lại trong khu phòng bệnh trẻ em thôi.

Tôi đã từng nghĩ rằng lưng của bố còn rộng hơn cả biển ấy. Nhưng mà hình như lưng bố bỗng nhiên bé lại thì phải. Và xương vai bố thì gần như trồi cả ra ngoài đến mức tôi có thể sờ vào được. “Lúc Daum còn là đứa bé mới sinh, phải cõng con trên lưng thì con mới ngủ. Thế là lúc ấy bố phải cõng Daum trên lưng giống như bây giờ rồi đi mấy vòng quanh khu thì con mới chịu ngủ đấy.”

Mẹ đã nói rằng tôi là cái thằng nhóc rất hay khóc nhè. Rằng nuôi một mình tôi còn vất vả hơn nuôi mười đứa trẻ khác. Nhưng tôi lại không hề nhớ đã từng được mẹ cõng trên lưng.

“Bố không xấu hổ ạ?”

“Con nghĩ là bố xấu hổ sao?”

Tôi im lặng mân mê cái tai của bố thay cho câu trả lời. Trong lòng thầm nghĩ, sau này lớn lên và khỏe mạnh, tôi sẽ cõng bố.

Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Cho Chang-in

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.