Bố mong Daum hãy yêu cuộc sống,
và nhận được thật nhiều tình yêu từ cuộc sống.
- Bố
Đó là điều anh đã viết trong tập thơ sắp xuất bản.
Đó cũng là tất cả những gì anh có. Cũng là mong mỏi cuối cùng anh viết với tư cách một người cha. Một ngày xa xôi nào đó, khi đứa trẻ có thể đặt một, hai tập thơ vào lòng, nó sẽ hiểu những lời anh nói. Và có lẽ nó cũng sẽ hiểu được tấm lòng của người cha đã không còn cách nào khác ngoài gửi nó sang nước Pháp như thế.
Đúng như mong muốn của giám đốc Hong, trên bìa tập thơ có hình một bông hoa nhìn không rõ là hoa cúc mây hay hoa thổ mộc hương. Đó là một tập thơ mà anh đã viết trong nỗi hổ thẹn. Nhưng thật may mắn. Vì anh còn có thứ gì đó để trao cho đứa trẻ trước khi nó rời xa nơi này.
Trưởng khoa Min đã báo cho anh biết, sáng ngày mai đứa trẻ sẽ xuất viện.
Mỗi ngày anh lại đến phòng trưởng khoa Min những mấy lần. Không phải để tiêm moóc-phin. Mà vì nếu không được nghe trưởng khoa Min trực tiếp nói về tình trạng của đứa trẻ thì anh không thể nào an tâm được.
Vì cảm cúm và biến chứng sau ghép tủy nên đứa trẻ phải lưu lại phòng vô trùng do bị phát ban trên da. Nhưng đứa trẻ đã chịu đựng rất tốt, và chỉ sau năm ngày nó đã được ra khỏi phòng vô trùng.
Hai ngày trước đó, trưởng khoa Min đã nói:
“Cuối cùng thì bạch huyết cầu đã đạt tới chỉ số bình thường. Daum đã khỏi bệnh hoàn toàn rồi.”
Ôi, cuộc chiến đấu với bệnh tật ròng rã suốt hai năm dài đằng đẵng, mịt mờ và đầy âu lo cuối cùng đã kết thúc.
Anh rất đỗi tự hào về con trai của mình. Đứa con trai mà lẽ ra anh phải chạy đến, dang rộng cánh tay ôm nó vào lòng để vỗ về. Đứa con trai mà vì nó anh đã gắng gượng sống mong được nhìn thấy ngày này, vậy mà giờ đến gặp nó anh cũng không thể. Thẫn thờ, anh quên mất cả việc đang đứng trước mặt trưởng khoa Min, cứ thế sụp vai xuống và khóc hồi lâu.
Đã hai tuần trôi qua kể từ khi anh không thể ở bên cạnh đứa trẻ.
Thời gian vừa qua, ngoại trừ đến Sarakgol, anh hầu như không đi đâu xa cả. Anh không đi đâu được. Anh phải nộp tiền đậu xe còn đắt hơn cả tiền phòng trọ, rồi chịu đựng cơn đau ăn sâu đến tận xương, chỉ để nhìn vào phòng bệnh của đứa trẻ. Anh khổ sở nghĩ rằng biết đâu có thể thấy bóng đứa trẻ sượt qua.
Không biết đã bao lần, anh khao khát cháy bỏng được chạy đến phòng bệnh của con. Nhưng nghĩ tới việc dù sao thì nó vẫn sớm phải sống một cuộc sống không có cha, anh đành kìm nén mong muốn của bản thân lại. Trong hai tuần nay, đứa trẻ đã dần quen với việc không có anh bên cạnh, anh không thể quay lại bước khởi đầu và mang đến nỗi đau khổ cho con thêm nữa.
Và hơn hết là cơ thể anh đã quá tàn tạ, đến mức khó có thể đứng vững trước đứa trẻ được. Cân nặng của anh từ 65 kilôgam nay giảm xuống chỉ còn 40 kilôgam. Cái bụng cổ trướng khiến anh đến cả thở cũng khó nhọc, và chứng vàng da đã nặng đến mức con ngươi mắt anh cũng trở nên vàng ệch.
Mỗi lần gặp là trưởng khoa Min lại yêu cầu anh tiêm moóc-phin. Nhưng lần nào anh cũng lắc đầu. Anh đã bị co giật toàn thân, và dù có nghiến răng chịu đựng thì thỉnh thoảng anh vẫn rên hừ hừ, cơn đau hành hạ khiến anh dần mất đi tỉnh táo. Anh đã cảm nhận được một cách chân thực nỗi đau đứa trẻ phải trải qua trong suốt hai năm nay mà không thể tiêm bất cứ một mũi moóc-phin nào.
Đúng vậy. Anh đang đối diện với nỗi đau như là một cách chuộc lỗi với đứa trẻ.
Con trai à, trong thời gian vừa qua con đã đau đớn như thế này đây.
Vậy mà bố đã không hề biết. Khi con nói là con đau, thì bố chỉ biết là đau thôi, chứ không thể tưởng tượng ra con đau đớn nhường nào. Con trai à, con đã phải trải qua từng ấy ngày trong nỗi đau đớn khủng khiếp thế này sao. Với cơ thể yếu ớt mới mười tuổi, làm thế nào mà con có thể vượt qua nỗi đau ấy chứ.
Con trai à, bố xin lỗi. Bố đã không hề biết. Khi con đau đớn, bố đã thực lòng muốn có thể chịu đựng nỗi đau ấy thay con, nhưng so với nỗi đau mà con phải trải qua thì thế này chẳng là gì cả phải không con.
Anh vừa thở một hơi thật dài, vừa cầm cuốn sổ đặt trên ghế lên.
Đó là cuốn sổ mà anh ghi chép lại trong thời gian xa đứa trẻ. Cuốn sổ mà mỗi lần viết từng chữ từng chữ một, anh lại khóc. Trong đó có chứa đựng tất cả những gì anh biết về đứa trẻ. Tính cách của đứa trẻ, hành động, ưu điểm và khuyết điểm, sở thích, thói quen, món ăn nó thích và không thích...
Tối đó, anh đã định gọi người vợ đến đưa cho cô cuốn sổ. Với ý muốn đọc cuốn sổ này người vợ có thể hiểu đứa trẻ hơn. Và mong rằng người vợ sẽ nuôi dạy và yêu thương đứa trẻ sao cho phù hợp với tính cách và thiên hướng của nó thay vì theo ý muốn của riêng cô.
Anh khom lưng xuống ngước nhìn về phía ô cửa sổ phòng bệnh của đứa trẻ. Ánh nắng quá trưa chiếu vào ô cửa kính phòng bệnh hắt ngược trở lại, xuyên thẳng vào mắt.
Đêm nay, nếu nói một cách chính xác thì khoảng ba giờ sáng ngày mai, anh định sẽ đến phòng bệnh. Chắc lúc ấy đứa trẻ đã ngủ rồi, nhưng anh mong muốn đến cháy bỏng được nhìn ngắm nó, dù chỉ là khi ngủ. Nếu như không được từ biệt đứa trẻ lần cuối, thì anh không thể nào nhắm mắt nổi. Như thế, anh sẽ chỉ ngắm nhìn đứa trẻ trong vòng một tiếng đồng hồ, à không, trong khoảng ba mươi phút thôi, và nhẹ nhàng đặt tập thơ lên đầu giường rồi sẽ đi ngay.
Chuông điện thoại reo. Anh tưởng là Yeo Jin Hee nên nghe máy nhưng hóa ra là người vợ.
“Hôm nay con sẽ xuất viện. Tôi sẽ đi thẳng từ bệnh viện ra sân bay luôn.”
“... Không phải sáng mai sao?”
“Mai chỉ là ngày xuất viện thôi. Còn giờ bay là mười giờ đêm nay.”
Một cơn đau đầu khủng khiếp dội tới, anh ấn mạnh vào huyệt thái dương. Đêm nay là đêm quan trọng hơn hết thảy những ngày mà anh đã sống. Nhưng có vẻ như đến cả điều này người vợ cũng định cướp đi.
“Nhưng nó gây rối. Nó khóc ầm ĩ lên. Nó nói nếu như không được gặp anh thì nhất định nó sẽ không đi đâu cả. Nói thật là tôi cũng chẳng thể làm thế nào được.”
Nó không phải là một đứa trẻ hay gây rối. Ngược lại còn là đứa trẻ suy nghĩ rất sâu sắc và trưởng thành.
“Bây giờ anh có thể đến bệnh viện được không?”
“...”
“Tôi biết đây cũng là việc khó khăn đối với anh, nhưng mà...”
Anh ngắt lời người vợ.
“Mấy giờ em phải rời bệnh viện?”
“Khoảng bảy giờ.”
Đó là thời gian thích hợp để anh có thể che giấu thân thể bệnh tật của mình ở sâu trong bóng tối. Hình ảnh cuối cùng của người cha khắc ghi trong tâm trí đứa trẻ không thể là dáng vẻ bệnh tật được. Anh không thể khiến nó đau xót và mang hình ảnh đó trong tâm trí suốt đời được.
“Vậy gặp nhau đúng bảy giờ nhé. Ở sau khu phòng bệnh trẻ em có băng ghế dài. Anh sẽ chờ ở đó. À không, em không cần đến. Em để con đến thôi. Chỉ cần một lát thôi.”
Anh ngồi xoay lưng lại ánh đèn đường.
Đặt hai tay lên trên đầu gối, ngồi thẳng lưng và chờ đợi đứa trẻ.
Sau khi nói chuyện điện thoại với người vợ, anh đã gặp trưởng khoa Min. Để tiêm moóc-phin. Anh không muốn giây phút cuối cùng gặp con, anh lại rên rỉ vì đau và lãng phí giây phút đó. Moóc-phin không thể nào giúp vực lại cơ thể bệnh tật, nhưng dù sao anh cũng không thể để đứa trẻ ra đi mà nghẹn họng không nói được gì.
Anh mong thời gian trôi qua chậm thôi, nhưng thời gian thì lại cứ cuốn trôi anh như thể một dòng nước dữ chảy xuống từ khe suối. Mặc kệ mặt trời giữa trưa dần biến mất một cách uể oải, rồi đến khi bầu trời phía Tây nhuộm đỏ ánh hoàng hôn, và bóng tối ập tới như một đội quân xâm lược, anh gần như chỉ nhìn đăm đăm vào con đường nhỏ tiếp nối với khu phòng bệnh trẻ em.
Buổi chiều gió cũng thổi dữ dội hồi lâu. Trên cành hoa tử đằng vào lúc xế chiều, có một vài chú chim bay đến, làm náo loạn một chốc rồi lại vỗ cánh bay đi. Có ai đó ngồi ở phía đối diện với anh, nhả khói thuốc phì phèo về phía bầu trời mờ ảo, rồi cũng bỏ đi xa dần.
Anh nhìn thấy ba bóng người đi ra khỏi khu phòng bệnh trẻ em. Hai người đứng lại, còn một người tiếp tục đi.
Ôi, là đứa trẻ. Đứa trẻ đang tiến đến với những bước chân vội vã.
Đứa trẻ mà anh nhớ nhung đến khổ sở, vậy mà anh lại chẳng đứng dậy. Hằng đêm, anh đã gọi tên đứa trẻ đến mức khản cả cổ. Nhớ lại những khi anh dang rộng hai tay ôm lấy nó, anh lại thở dài và nước mắt lã chã rơi. Nhưng anh chẳng cất tiếng gọi cũng không hề đưa tay ra. Ừ, đúng là con rồi, con trai của bố... Anh chỉ khẽ lặp đi lặp lại như vậy.
“Bố!”
Đó là giọng nói của đứa trẻ mà anh đã muốn được nghe đến cháy bỏng ruột gan. “Bố ơi”, chỉ cần một lần được nghe gọi như thế thôi. Anh đã khao khát điều đó biết bao.
Đứa trẻ gần như đang chạy nhào tới. Đứa trẻ mà lẽ ra anh phải dang tay, ôm lấy mà vỗ về. Vậy mà anh lại đứng cách nó một khoảng đã định sẵn rồi cất giọng lạnh lùng.
“Con đứng ở đấy.”
Đứa trẻ chần chừ rồi đứng khựng lại.
“... Bố ơi, con nhớ bố quá.”
“Bố vẫn khỏe.”
“... Ánh đèn đường chói quá con không nhìn rõ bố. Con ngồi cạnh bố được không ạ?”
“Không được. Con cứ đứng đó.”
Đứa trẻ lén lùi lại một bước chân vốn đang định tiến đến phía anh.
“... Đêm nay con sẽ phải sang nước Pháp đấy ạ.”
“Bố biết rồi.”
“Con sẽ đi máy bay đấy. Bố cũng biết rồi mà. Con là đứa nhát đến mức còn chẳng dám leo lên cầu trượt ấy.”
Đứa trẻ không nói rằng nó không muốn đi, cũng không hỏi rằng con không đi có được không, hay nhất định là con phải đi sao. Thay vào đó, nó chỉ khẽ cắn môi nhìn về phía anh và điều đó nói lên tất cả.
“... Con đòi gặp bố đấy.”
“Chắc hẳn là mẹ đã buồn lòng lắm đấy. Sang đến Pháp rồi con không được như thế nữa. Daum phải nghe lời mẹ, phải tự giác làm cho mẹ vui đấy.”
“... Đến Pháp rồi con gọi vào điện thoại di động cho bố được chứ ạ?”
“Không được.”
“Thư thì sao ạ? Con viết thư thì được chứ?”
“Không, không cần đâu.”
Từ khóe mắt đứa trẻ, nước mắt ứa ra. Đứa trẻ vừa lắc đầu vừa nhìn xuống chân như thể cố kìm nước mắt. Nhưng chỉ được một lúc.
“Vậy bố sẽ đến gặp con chứ?”
“Con đừng có chờ.”
“Nếu vậy muốn gặp bố thì con phải đợi qua bốn năm ạ?”
Anh đã an ủi đứa trẻ rằng vì nó đã sống với bố bốn năm nên cũng phải sống với mẹ bốn năm thì mới công bằng. Có vẻ như điều đó đã thật sự thuyết phục được đứa trẻ thì phải.
“Trước khi con hai mươi tuổi thì tuyệt đối đừng có nghĩ đến việc quay trở lại mảnh đất này.”
“Nhưng mà bố ơi, nếu đợi đến hai mươi tuổi thì còn mười năm nữa cơ mà.”
“Mười năm không phải là dài... Con đừng đau ốm nữa. Những nỗi đau trong cả cuộc đời con đã trải qua hết trong một lần rồi. Vì thế nên sau này tuyệt đối con không được đau ốm nữa.”
“...”
“Con vẫn còn điều gì muốn nói sao?”
Đứa trẻ gật đầu. Nhưng nó chỉ lấy vạt áo lau nước mắt chứ không chịu mở miệng.
“Con sẽ muộn giờ bay mất. Nếu không nhất thiết phải nói thì con hãy về với mẹ đi.”
Đứa trẻ lấy trong túi ra chiếc kẹp tóc. Đó là chiếc kẹp tóc nó từng nói sẽ tặng Eun Mi.
“Con đã muốn gặp trực tiếp cô Jin Hee để tặng cô. Bố hãy chuyển cho cô ấy hộ con nhé. Nó rất hợp với cô Jin Hee mà. Chắc chắn là cô Jin Hee sẽ thích nó.”
Và đứa trẻ lại lấy ra một hình đẽo ở trong túi khác. “Con đã đẽo hình khuôn mặt mình bằng khúc gỗ mà bố cho con. Vì con nghĩ rằng biết đâu bố sẽ nhớ con. Dù không phải là bây giờ nhưng nếu ngày mai bố nhớ con... Con thì có hình đẽo của bố, nhưng bố thì chẳng có gì cả.”
Đứa trẻ định bước tới thêm một bước nữa, anh liền vội vỗ nói:
“Con nhìn thấy cái túi ở trên ghế chứ? Con để ở bên cạnh đấy, rồi cầm túi ấy đi đi. Cuốn sổ thì đưa cho mẹ, còn cuốn sách thì con giữ lấy.”
Sau khi để lại chiếc kẹp tóc cùng hình đẽo và cầm túi lên, đứa trẻ liền nói:
“Bố ơi, con có một điều muốn nhờ bố... Tai của bố ấy mà. Con muốn chạm vào một lần thôi. Bố cho con chạm vào một lần có được không?”
Anh lắc đầu.
“... Nói đến đây thôi. Con đi đi.”
“... Bố!”
“Mẹ đang chờ con đấy. Quay về đi.”
Đứa trẻ vẫn đút sâu một tay vào trong túi, cúi đầu và di di gót chân trên nền đất.
“Nhanh!” Anh lớn tiếng đầy quả quyết, còn đứa trẻ thì sợ hãi quay mặt đi.
“Bỏ tay ra khỏi túi... Ngẩng cằm lên... Rộng vai ra!”
Đó là đứa trẻ lúc nào cũng phải hỏi rõ lý do. Là đứa trẻ luôn tỏ ra bướng bỉnh trước khi chịu hiểu điều gì khác với suy nghĩ ban đầu của nó. Nhưng giờ đây đứa trẻ lại ngoan ngoãn nghe theo lời anh.
“Được rồi. Sau này con hãy sống thật mạnh mẽ. Từ giờ con là người lớn rồi. Con hãy suy nghĩ và hành động cho ra dáng người lớn. Con không được cư xử như trẻ con nữa. Thế giới này không chấp nhận những hành động trẻ con đâu. Nước Pháp là đất nước của người khác. Ở đất nước của người khác con càng phải sống thật người lớn.”
Vừa nói, anh vừa khẩn thiết mong sao đứa trẻ sẽ lập tức quay lại, quay lại rồi chạy ào đến và nằm trọn trong vòng tay anh. Nhưng cuối cùng thì anh chỉ nói những lời lạnh lùng. Như thể đó quả thật là một hành động vĩ đại biết bao, một việc vì đứa trẻ biết bao.
“Bố sẽ quên con. Vì thế con cũng hãy quên bố đi. Con hãy sống và nghĩ rằng con không có bố. Con đi ngay đi. Tuyệt đối không được quay đầu lại. Con hãy thật mạnh mẽ chạy về với mẹ đi.”
Đứa bé bắt đầu bật khóc nức nở. Nó vừa đi vừa khóc, mỗi lúc một xa dần.
Anh biết. Đó là kết thúc. Thế nên, sự thật là, nếu đứa trẻ có thể quay lại một lần cũng không sao hết. Nhưng anh cũng biết. Giờ đây anh sẽ phải tháo gỡ hết những khát khao, nuối tiếc và lưu luyến.
Đến tận giây phút cuối cùng, đứa trẻ cũng không quay đầu lại.
Sau khi đứa trẻ đã quay trở lại khu phòng bệnh trẻ em, phải đến lúc đó, tư thế đặt hai tay lên trên gối, ngồi thẳng lưng của anh mới sụp đổ. Và anh lồm cồm lết từng bước đến nhặt hình đẽo bằng gỗ đặt trên băng ghế dài. Anh gục mặt vào miếng gỗ và bật khóc.
Đi nhé, con trai.
Đi nhé, con trai của bố.
Giờ đây bố vĩnh viễn không được nhìn thấy con nữa rồi. Sẽ không thể nghe thấy giọng nói của con nữa. Sẽ không thể vuốt ve bàn tay ấm áp của con nữa. Cũng chẳng thể ôm chặt con vào lòng nữa rồi.
Nhưng mà con trai à, con là tất cả của bố.
Dù bố có chết đi cũng không phải là chết đâu.
Người bố đã bỏ lại con ở trên đời này, sẽ mãi mãi sống ở trong tâm hồn con.
Con sẽ không thể nhìn thấy người bố này, không thể nghe thấy, không thể chạm vào, nhưng bố lúc nào cũng sẽ cùng con bước trên đường đời. Khi con mệt mỏi, khi con sắp gục ngã, khi con chán nản muốn dừng bước trên con đường con đã chọn, khi con muốn quay đầu lại, thì hãy nhớ, bố luôn đồng hành cùng con.
Mãi mãi, mãi mãi...