Bố Con Cá Gai

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 3 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 6 - 1
1

❊ ❊ ❊

Mười ngày liền, thời tiết thật ảm đạm với mưa rơi và gió thổi không ngừng. Những chiếc lá lìa cành, có cả những lá ngân hạnh vẫn còn nguyên sắc xanh, rơi xuống bám chặt, phủ kín mặt đường, và ở trên đỉnh núi Seorak, những bông tuyết đầu mùa của năm nay đã bắt đầu rơi.

Trong suốt hai ngày, anh không rời khỏi đứa bé dù chỉ trong chốc lát. Vẫn như bình thường, anh ngồi xoa bóp tay chân hay chơi cờ, hay đọc những cuốn truyện thiếu nhi cho đứa trẻ, chốc chốc lại thì thầm những câu nói đầy hy vọng vào tai nó, với mong muốn có thể làm dịu bớt cơn đau của nó. Anh làm thế không phải chỉ vì đứa trẻ. Mà bởi anh cũng nhìn thấy hình ảnh của chính mình đang quằn quại mắc vào mũi con tàu đắm.

Vừa mờ mịt, vừa lo lắng, vừa ấm ức, đôi khi anh lại nghĩ, liệu còn lại gì cho bản thân mình? Anh đưa tay ra chới với để làm gì cơ chứ? Anh biết nói lời hy vọng gì cho chính mình đây?

Hai ngày quạnh quẽ trôi qua, ngày sáng dần và trở lại là mùa thu bừng rỡ.

Thời gian qua, trong khi có những người nuốt tiếng khóc vào trong, thì đương nhiên cũng có những người vui mừng vỗ tay tán thưởng. Trong khi có những người đang chết dần chết mòn trong tuyệt vọng hay bị chôn vùi ở dưới lòng đất lạnh lẽo, thì ở một nơi nào đó, lại có những sinh mệnh không ngừng được sinh ra và lớn lên.

Nhưng có những điều vẫn chẳng hề thay đổi. Thế gian chẳng hề cúi đầu. Thế gian quả thật nghiêm khắc và lạnh lùng, vẫn chỉ đi theo quỹ đạo của mình và tiến về phía trước. Và...

Bán án tử hình anh nhận được là hoàn toàn có thật. Việc anh vẫn là cha của một đứa trẻ cũng là sự thật rõ ràng. Bổn phận, trách nhiệm của một người cha vẫn đè nặng lên vai anh không hề suy suyển.

Không thể cứ mãi dằn vặt và đau khổ. Với người vẫn còn việc phải làm như anh thì thậm chí còn không có chút nào hở ra để mà tuyệt vọng. Mang trong mình niềm tin đó, anh phải mau chóng nối lại những cảm xúc chưa thể giãi bày, và cả tương lai xa xôi đầy những ánh mắt lưu luyến.

Anh đã gặp trưởng phòng Song. Tại một quán trà nhìn ra khung cảnh thật đẹp.

Trưởng phòng Song thổ lộ rằng Yoo Gab Soo đã liên lạc với anh ta. Anh ta thở dài, vừa lắc đầu vừa cất lời:

“Sao đời lại có chuyện này cơ chứ.”

Đâu phải do cuộc đời. Cũng đâu phải chỉ có mỗi mình anh đứng mũi chịu sào trước mối bất hòa với cuộc đời. Chỉ có kẻ ngốc mới giận dữ. Cho dù có uất ức, có giận thì cũng chỉ là thở than vô ích mà thôi. Chỉ cần suy nghĩ đơn giản là được. Hãy cứ nghĩ chẳng may mình gặp phải tai bay vạ gió, như con ếch chẳng may trúng phải hòn đá.

Hai tách cà phê được đặt trên bàn. Anh xoay lại quai tách cà phê để trưởng phòng Song dễ cầm rồi cất lời.

“Tôi có chuyện muốn bàn bạc. Tôi vẫn phải chuẩn bị phí điều trị...”

“Vấn đề tiền đặt cọc đã xử lý xong nên anh cứ từ từ rồi tính. À không, anh cứ giao phó cho em. Ở bệnh viện có chương trình điều trị từ thiện cho các đối tượng là người có hoàn cảnh khó khăn. Người có thể nhận được đãi ngộ này chỉ đếm trên đầu ngón tay, nhưng cứ để em thử xem sao. Trước tiên anh hãy đến ủy ban phường đăng ký là đối tượng có hoàn cảnh khó khăn. Bệnh viện sẽ lo chuẩn bị giấy tờ hồ sơ bệnh án của Daum, anh nộp kèm theo chẩn đoán của bệnh viện phía bên kia nữa thì em sẽ lo liệu nốt.”

“Tôi không muốn làm đến như thế.”

“Bây giờ đâu phải là lúc để ý đến lòng tự trọng nữa? Anh hãy nghe theo lời em đi.”

“Tôi không quan tâm đến lòng tự trọng. Thật sự đấy. Nhưng phí trị liệu cho con thì tôi muốn tự tay lo liệu. Vì thế nên cậu hãy liên hệ Yoo Gab Soo một lần nữa giúp tôi. Tôi tìm hiểu thì được biết khác với các cơ quan nội tạng khác, ngay cả người đã qua đời rồi cũng có thể hiến tặng được giác mạc. Vì thế nên tôi muốn nhờ Yoo Gab Soo bán giác mạc...”

Trưởng phòng Song xua tay ngắt lời anh.

“Anh nói gì vậy? Giác mạc và thận khác nhau chứ. Cứ coi như là em chưa nghe thấy gì cả.”

“Chẳng có gì khác nhau cả. Giác mạc hay là thận đi chăng nữa, với tôi cũng giống nhau hết. Thời gian còn lại của tôi, nếu dài thì cũng chỉ còn sáu tháng nữa. Cậu thử nghĩ mà xem. Sáu tháng thì sống với một con mắt hay hai con mắt cũng có gì quan trọng cơ chứ. Không là gì cả. Thời gian vừa qua tôi đã suy nghĩ kỹ rồi. Tôi còn lại gì cơ chứ? Trước đây hay bây giờ, tôi cũng chỉ có mình nó thôi. Chỉ là sau khi biết bệnh của mình, tôi suy nghĩ thực tế hơn trước.”

Anh từ từ nhấp từng ngụm cà phê đang nguội dần.

“Bây giờ thì tôi còn làm được gì cho nó nữa? Nếu như còn nhiều thời gian ở bên cạnh nó thì tôi đâu nhất thiết phải vội vàng. Tôi cũng càng chẳng phải làm cái việc bán giác mạc. Nhưng quãng thời gian còn lại quá ngắn ngủi. Ngay cả thời gian để phủ nhận, phẫn nộ hay đấu tranh với cái việc mắc bệnh ung thư gan cũng chẳng có. Điều quan trọng là... nó được sống, còn sự thật là tôi sẽ phải chết. Nó là đứa bé chưa đầy mười tuổi. Không lâu nữa nó sẽ phải sống cuộc sống không có cha bên cạnh. Đứa trẻ không có cha. Tôi cũng đã trải qua rồi, với đứa trẻ nó sẽ trở thành một vết thương khó lành. Đã vậy tôi còn chẳng có một xu nào để lại cho nó cả. Vì thế tôi muốn làm một điều gì đó cho nó trước khi chết, chẳng phải như thế tôi cũng thấy thanh thản hơn sao? Đó là cả tấm lòng của tôi.”

Đúng vậy. Đó chính là cả tấm lòng của anh. Dù sao thì cũng thật may mắn. Vì anh vẫn còn có thể làm điều gì đó cho đứa trẻ. Ngoài điều đó ra thì liệu còn gì có thể khiến anh khao khát hơn, mong mỏi hay là bận lòng hơn được nữa?

“Đến giờ thì tôi đã nợ trưởng phòng Song quá nhiều ân tình. Lại không có cách nào trả ơn. Nhưng tôi cũng không biết nhờ cậy vào đâu, mong cậu hãy giúp tôi một lần nữa thôi.”

Sau khi anh gặp Yoo Gab Soo và quay trở về bệnh viện thì đã thấy Yeo Jin Hee đang đợi ở đó.

Bỏ qua chào hỏi, Yeo Jin Hee lập tức quay đầu rời khỏi phòng bệnh. Cô bước đi thật nhanh về phía chiếc ghế dài cạnh cây hoa tử đằng nằm sau khu phòng bệnh trẻ em, rồi đứng lại. Cô quay đầu nhìn anh rồi cất giọng lạnh lùng.

“Đối với anh, em là gì vậy?”

Trước đây cô đã từng đặt câu hỏi tương tự vậy. Đó là một ngày Hạ chí, sau khi nói chuyện về đỉnh Valdemar ở đâu đó trên dãy núi Andes.

Ôi, đôi nam nữ tuổi thanh xuân của Valdemar. Ai đó đứng trên đỉnh núi trước khi mặt trời lặn, hay ai đó ngắm hoàng hôn huyền ảo ở trên chóp núi. Cũng có khi người ta đạt được tình yêu, cũng có khi phải đợi đến ngày Hạ chí tiếp theo. Còn với anh, ngay cả ngày Hạ chí để chờ đợi cũng đã không còn tồn tại.

Cuộc đời ngắn ngủi còn lại đã gây ra cảm giác lúng túng và khó xử hiếm thấy ở anh. Và sau này, có lẽ anh cũng sẽ phải khổ sở với cảm giác đó.

Chào đón ngày kỷ niệm, hay ngắm nhìn cảnh tượng tuyết đầu mùa rơi, hay cùng nói chuyện chẳng cần biết đến ngày sau, hay ngay cả giây phút đành phải bắt tay ly biệt với ai đó. Tất cả sẽ đều khiến anh phải luyến tiếc. Liệu có thể lấy lại những giây phút đó hay không.

Anh ngồi xuống ghế, Yeo Jin Hee hỏi lại:

“Tại sao anh không nói với em? Anh định giữ bí mật đến phút cuối hay sao?”

“Anh chẳng biết em nói chuyện gì cả. Dù sao thì cứ ngồi xuống đã. Dù có nổi giận cũng ngồi xuống đã.”

Nhưng Yeo Jin Hee không chịu ngồi. Cô đút hai tay vào túi hông chiếc váy màu xanh tím than, rồi hất cằm chỉ về phía cái thùng rác nằm cách đó khoảng ba, bốn bước chân.

“Phim chụp ấy, thì ra nó là của anh.”

“... Em hiểu lầm rồi. Anh có một người bạn thân, đó là của cậu ấy đấy. Cậu ấy nhát lắm, nên nhờ anh xác nhận lại bệnh tình của mình ấy mà.”

“Tiền bối!”

Yeo Jin Hee hét lên rồi ngồi sụp xuống bên cạnh anh. Cô vừa mấp máy môi vừa nói như một đứa trẻ đang cố không khóc.

“Em tìm hiểu hết rồi. Cả ở bệnh viện mà anh đã làm xét nghiệm ở Kangnam nữa.”

Có lẽ trực giác của một phóng viên đã mách bảo cô. Chỉ cần nhìn thoáng qua tên bệnh viện ở trên góc phong bì cô đã bắt đầu tìm hiểu ngay. Anh hối hận muộn màng và trách mình biết thế đã vứt nó đi từ trước.

Cuối cùng, Yeo Jin Hee òa khóc. Một khi cô đã khóc thì khó có thể dừng lại được, anh chỉ biết lặp đi lặp lại một câu.

“Em đừng khóc, xin em đấy.”

Đoạn đường kéo dài từ dãy ghế cạnh cây hoa tử đằng đến khu phòng bệnh trẻ em được lát gạch màu ánh tím nhạt, trên đó có một chú chim bồ câu đang chăm chỉ mổ những tia nắng mùa thu rớt xuống mặt đường. Bất chợt một cơn gió thổi đến. Trên bầu trời, đám mây dài và mỏng mảnh lững lờ trôi về phía Tây.

Tiếng thút thít dần lắng xuống. Yeo Jin Hee ngẩng đầu nhìn anh bằng đôi mắt ngấn nước, anh đành cười thật tươi để át đi câu chuyện.

“Anh còn cười được sao? Anh muốn cười thật sao? Anh thử nói đi. Đã đến mức này rồi anh còn định cười đến bao giờ nữa?”

Anh lấy chiếc khăn tay trong túi ra đặt vào tay Yeo Jin Hee.

“Anh nhớ lại lần đầu tiên gặp em. Khi đó Jin Hee đã hỏi anh một câu. Em muốn thân thiết với anh thì phải làm thế nào? Rồi em cười thật tươi khoe hàm răng đều tăm tắp. Giây phút đó anh đã có cảm giác gần gũi thân thiết với Jin Hee rồi. Nhưng hình như lúc đó anh đã giả vờ và nói như thế này, chỉ cần em cứ tươi cười như thế này thì chúng ta sẽ chóng thân thôi.”

Chim bồ câu vỗ cánh bay lên, vẽ nên một hình bán nguyệt rồi biến mất. Có một người phụ nữ trung tuổi đang đẩy chiếc xe lăn quay lại khu phòng bệnh trẻ em. Ngồi trên xe lăn là một đứa trẻ đội mũ len sùm sụp và đeo khẩu trang kín mít. Chắc là đứa trẻ đang phải chịu chứng bệnh bạch cầu lympho, bạch cầu cấp dòng tủy sống, hay là bệnh thiếu máu bất sản.

Yeo Jin Hee thở dài rồi nói:

“Gần đây có một bác sĩ mới trở về từ Đức. Tiến sĩ Lee Jeong Ho. Đó là người có uy tín trên thế giới về bệnh gan. Ông ấy đã xem phim chụp của anh rồi và nói trước tiên anh hãy nhập viện đi.”

Tiến sĩ Lee Jeong Ho là giáo sư làm việc ở một trường đại học nổi tiếng của Đức. Và là nhân vật được nhắc đến như một ứng cử viên sáng giá cho giải Nobel Y học. Muốn được ông ấy đặc cách thăm khám chắc còn phải xếp hàng dài. Chắc hẳn Yeo Jin Hee đã phải chật vật lắm mới có thể chen được vào danh sách xếp hàng eo hẹp ấy.

Anh lắc đầu im lặng. Yeo Jin Hee đặt tay lên mu bàn tay anh.

“Nếu là tiền thì anh đừng lo lắng gì cả.”

Tiền? Đó đương nhiên là vấn đề rồi. Nhưng anh không thể lãng phí thời gian vào việc điều trị vô ích này được. Và vấn đề lớn hơn là anh sẽ phải rời xa đứa con đang khổ sở chữa bệnh máu trắng. Nói thẳng ra thì, anh không muốn mạo hiểm. Anh không thể để mất hai thứ cùng một lúc được. Anh đã đưa ra một lựa chọn mà theo anh, là thiết thực nhất.

Tự nhủ trong lòng như vậy, anh nói với Yeo Jin Hee:

“Bệnh của anh nặng lắm rồi. Ngay cả bác sĩ Lee Jeong Ho cũng không làm gì được đâu.”

“Người ta nói kỳ tích hoàn toàn có thể xảy ra đấy thôi. Vả lại chẳng phải khi có niềm tin rằng mình sẽ sống, thì người ta sẽ sống hay sao? Anh hãy nghĩ cho Daum mà xem. Chẳng lẽ anh muốn biến Daum thành đứa trẻ mồ côi à?”

“Bây giờ là thời điểm quan trọng nhất đối với Daum. Đây là cơ hội cuối cùng, là kỳ tích với thằng bé. Nhưng mọi thành bại của việc điều trị đều phụ thuộc vào ý chí của thằng bé. Nhất định anh phải ở bên cạnh nó. Nếu không có anh thì nó sẽ lo lắng bất an.”

“Còn anh thì sao? Đây cũng là cơ hội cuối cùng của anh cơ mà. Là một người cha, anh đã làm tất cả những gì có thể cho Daum rồi. Đến mức anh còn chẳng nhận ra bệnh tình của mình đã trầm trọng đến mức này. Anh đừng cư xử như kẻ ngốc nữa. Giờ anh hãy giao Daum lại cho mẹ nó.”

Anh khẽ mỉm cười thay cho câu trả lời.

Yeo Jin Hee nước mắt đã lại lưng tròng, đứng bật dậy khỏi chỗ.

“Anh đã cố gắng hết sức để cứu sống Daum, còn với bản thân mình sao anh không thể làm như vậy? Chỉ cần một phần mười tình cảm anh dành cho Daum, không, chỉ cần một phần một trăm thôi, xin anh đấy.”

Anh ngước nhìn Yeo Jin Hee rồi đáp:

“Nếu hỏi rằng điều mà anh thấy khó chịu đựng nhất trong thời gian qua là gì, thật buồn cười đó lại là việc cắt móng tay cho đứa bé. Mỗi lần cắt móng tay cho con, anh lại không khỏi suy nghĩ. Cảm giác như thể thời gian còn lại của nó ngày một rút ngắn theo mỗi lần cắt móng tay. Khi anh đang cắt móng tay cho nó như thế này, thì nó cũng đang dần chết đi. Anh đã cố gắng cắt sát hết mức có thể. Như thể làm thế thì anh có thể kéo dài được sự sống của nó vậy. Nhưng gần đây anh lại chỉ cắt chút ít móng, cố gắng để lại nhiều. Bởi vì không cần phải quá bận tâm đến móng tay nữa. Càng thường xuyên cắt móng tay cho con, anh lại càng có thể xác nhận được sự thật rằng nó có thể sống. Có lẽ chẳng ai biết được rằng với anh đó là một niềm hạnh phúc vô bờ bến. Vì thế cho nên, anh là một người cha hạnh phúc.”

Anh cười. Anh vừa mong mỏi nụ cười ấy giống như một người đàn ông hạnh phúc chân chính, vừa nói:

“Jin Hee à, em có biết câu nói này không? Con người ấy mà...”

Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Cho Chang-in

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.