Jeong Daum.
Bố đã từng nói về cái tên của tôi. Đó là khi tôi vào học cấp Một. Lũ bạn thường lấy cái tên tôi ra chế giễu. Tôi đã hỏi bố tại sao lại nhất định phải đặt cho tôi cái tên dễ bị trêu đùa như thế.
“Đó là cái tên có ý nghĩa rất đẹp đấy con ạ. Con người đúng nghĩa[1], đẹp đúng nghĩa, tình cảm đúng nghĩa... Nó mang tất cả những ý nghĩa này đấy. Tức là làm gì cũng làm cho đúng nghĩa, cho trọn vẹn. Đúng nghĩa. Đó chính là tên của con đấy.”
Vì thế trong cái tên của tôi có chứa đựng cả niềm mong mỏi của bố. Niềm mong mỏi rằng con trai của bố sẽ sống như một con người đúng nghĩa, sống đẹp và tình cảm.
Sống đúng nghĩa con người, sống đẹp và tình cảm có nghĩa là gì nhỉ? Khó hiểu ghê. Nhưng có một điều tôi biết chắc. Là tôi không thể ở lì trong phòng chăm sóc đặc biệt này mãi được.
Tôi không còn là con người nữa mà đã trở thành một con rô bốt bị hỏng.
Để sửa rô bốt thì phải kết nối đủ loại dây nhợ chằng chịt khắp nơi mà. Cơ thể của tôi bây giờ cũng thế. Hai bên cánh tay, lỗ mũi, ngực... cả “quả ớt” của tôi nữa. Và giống như con rô bốt bị hỏng, dù đau đớn cũng không thể nói ra, tôi cũng đang đau đến chết mất nhưng lại chẳng thể nói được gì.
Tôi đang trần như nhộng. Không phải chỉ tôi đâu. Mà cả bà cụ ở giường bên cạnh, bác ở phía bên kia, rồi cả em bé mới sinh nằm góc phòng nữa. Chỉ cần kéo chăn xuống là ai nấy đều ở trần như nhau. Ở trần như thế này thì cũng có khỏe hơn được đâu mà tại sao họ lại bắt chúng tôi trần nhồng nhộng thế này nhỉ? Khi ở phòng chăm sóc đặc biệt, tất cả đều phải trần truồng hết. Chắc là cái quy tắc này cũng do bệnh viện họ tự đặt ra ấy chứ. Nếu vậy thì cả chị y tá, rồi bác sĩ nữa cũng phải cởi trần hết thì mới công bằng chứ. Dù sao thì tôi không vui chút nào, xấu hổ chết đi được, khác hoàn toàn với cái tên đầy ý nghĩa của tôi.
Dù sao thì cũng thật may. Từ sáng nay mắt tôi đã bắt đầu nhìn lại được. Tôi đã nhìn thấy mờ mờ như khi nhìn qua cửa kính bám bụi lâu ngày không được lau chùi ở lớp học trong ngôi trường bỏ hoang trong làng ấy.
Thật là vui. Bố nói quả không sai mà. Tôi đã cố chịu đựng và nhịn không tìm cách nhìn đúng theo lời bố dặn mà.
Tôi đã đếm ngón tay chờ đợi đến thời gian gặp mặt vào buổi sáng. Vì tôi muốn cho bố biết tin vui. Tôi vẫn chưa nói được, như thể có một cái nắp to đùng chặn cứng ở cổ họng, nhưng nói bằng lời đâu phải là cách duy nhất để thể hiện ý nghĩ của mình.
Trong lúc đợi bố, tôi đã luyện tập. Tôi thử đảo con ngươi từ bên này sang bên kia. Lạ là càng tưởng tượng đến dáng vẻ vui mừng của bố mắt tôi lại càng nhìn rõ hơn thì phải. Vì thế nên tôi lại càng chăm chỉ luyện tập hơn.
Nhưng cuối cùng thì tất cả lại thành công cốc. Tôi đã ngủ quên mất như một tên ngốc. Vì thế nên tôi đã lỡ mất cơ hội làm bố vui. Cơn giận của tôi bốc lên đến tận đỉnh đầu. Lẽ ra bố phải đánh thức tôi dậy chứ. Khi đó tôi sẽ mở to mắt lấp lánh nhìn bố và nói chuyện thật nhiều với bố. Nhưng bố lại chỉ nhìn tôi rồi để phí mất thời gian gặp mặt.
Thật sự là tôi nhớ bố đến phát điên. Tôi còn có cảm giác như đã quên sạch khuôn mặt của bố rồi.
Sau khi tỉnh lại, cứ một ngày hai lần tôi được gặp bố. Nhưng mà tôi không thể nhìn bố, chỉ được nghe giọng bố thôi, chẳng khác nào mới gặp một nửa. Thậm chí còn không được một nửa ấy chứ. Vì bố vốn là người ít nói mà. Mà dù có nói thì bố cũng không thể hiện hết những suy nghĩ trong đầu ra ngoài đâu. Thế nên để biết được suy nghĩ của bố thì nhất định tôi phải nhìn khuôn mặt bố cơ.
Tôi không biết đã nằm ở phòng chăm sóc đặc biệt mấy ngày rồi.
Ngày hôm kia có cô Jin Hee, rồi ngày hôm qua thì có ông cụ Sarakgol đến thăm tôi. Hôm nay không biết ai sẽ đến nữa nhỉ? Giá mà Eun Mi đến thì thật là thích, nhưng có lẽ tôi không nên mong đợi vào điều kỳ diệu đó thì hơn. Nếu mà tôi đang ở Seoul thì điều đó còn có thể.
Tôi còn phải ở đây bao lâu nữa nhỉ. Tôi đã tỉnh lại rồi, lồng ngực cũng không còn đau như bị mảnh thủy tinh cứa vào nữa. Nhưng tại sao lại không chuyển tôi sang phòng bệnh bình thường nhỉ? Bố không nói cho tôi biết, mà tôi thì lại đang câm như hến không thể hỏi được gì.
Tôi ghét bệnh viện. Lại càng ghét phòng chăm sóc đặc biệt.
Tất cả mọi thứ ở đây tôi đều không ưng chút nào. Ở đây tôi có cảm giác cơ thể mình như một mảnh giấy lộn bị vò nát rồi nhét vào trong vỏ trứng ấy, thật là khó chịu. Thời gian trôi qua lề mề vô cùng. Không biết có phải người ta đóng đinh vào kim đồng hồ hay không mà một ngày dài như thể một tháng ấy. Ngoài thời gian gặp mặt thì tôi còn chẳng được nghe thấy tiếng người. Chỉ có tiếng tút tút, tít tít... liên tục của các thiết bị mà thôi. Và ở đây làm tôi cứ nghĩ tới Seong Ho không ngớt.
Liệu có phải tôi cũng sẽ chết như Seong Ho không? Có phải tôi cũng sẽ làm cho bố buồn, giống như Seong Ho đã làm mẹ cậu ấy buồn không?
Tôi có một bộ từ điển bách khoa khoa học mà tôi vô cùng quý, trong mười hai cuốn thì cuốn thứ tám là viết về các loài cá. Ở đó có một loài cá nhỏ tên gọi là cá gai.
Cá gai là một loài cá rất kỳ lạ.
Cá gai mẹ sau khi đẻ trứng thì bỏ đi đâu mất. Cứ như thể những quả trứng có ra sao cũng không liên quan gì đến nó vậy. Rốt cuộc chỉ còn lại cá gai bố chăm sóc lứa trứng. Cá gai bố sẽ liều mình chiến đấu với các loài cá khác nếu chúng định ăn mất trứng. Cá gai bố không ăn không ngủ mà chỉ chăm chỉ bảo vệ trứng. Rồi trứng vỡ ra, đám cá con lớn nhanh như thổi. Và cuối cùng đám cá gai con lại bỏ rơi cá gai bố, cứ thế đi theo con đường riêng của chúng. Sau khi cá gai con bỏ đi hết, còn lại một mình, cá gai bố liền đâm đầu vào giữa khe đá mà chết.
Vì sao mà cá gai bố lại chết nhỉ? Nội dung đó không được giải thích ở trong sách. Nhưng chẳng phải lý do đã rõ rành rành rồi hay sao.
Con cá gai lúc nào cũng làm tôi nghĩ đến bố.
Thế nên mỗi khi giở đến trang sách có con cá gai, nỗi buồn lại dâng lên trong lòng tôi như những đám mây đen.
Ôi, bố cá gai của tôi.
Bố nói với tôi rằng mọi khó khăn vất vả đã qua hết rồi. Tôi chỉ nhập viện vì bị cảm thôi, và chỉ cần tôi khỏi cảm là chúng tôi sẽ lại quay về Sarakgol. Nhưng không lẽ vì cảm mà tôi lại phải vào phòng chăm sóc đặc biệt sao?
Nếu có thể nói được thì tôi sẽ hỏi ngay. Còn bệnh máu trắng thì sao?
Ngày trước, khi điều trị, vì đau quá đã có lúc tới muốn chết đi cho xong. Thực lòng thì tôi đã cầu nguyện như thế với Chúa Jesus. Nhưng khi ở Sarakgol, tôi đã thay đổi suy nghĩ. Trong thời gian ở đó tôi chưa một lần có ý định muốn chết. Tôi đã rất rất hạnh phúc. Và khuôn mặt bố lúc nào cũng tươi sáng như ánh mặt trời.
Liệu có phải bệnh máu trắng của tôi đã tái phát rồi không?
Đến cùng bố cũng sẽ không nói cho tôi đâu, như có bí mật gì lớn lắm ấy. Vì bố tuyệt đối không bao giờ nói ra những điều có hại cho tôi. Nhưng tôi đã biết cả rồi. Bởi vì cảm giác trong cơ thể tôi bây giờ gần giống với khi bệnh tái phát ngày xưa.
Chắc là tôi lại sắp phải chịu đựng quá trình điều trị kinh khủng. Nếu bệnh cứ tái phát thì khả năng sống sót của tôi sẽ càng giảm...
Nhưng mà tôi muốn sống. Chỉ cần được sống thì dù có phải uống thuốc hay tiêm tôi cũng tự tin là mình chịu đựng được hết. Có phải là thời gian qua tôi đã lớn lên rất nhiều không nhỉ? Dù sao thì tôi cũng muốn sống, và nếu được sống hạnh phúc như ở Sarakgol thì tốt biết mấy. Nếu thế thì khuôn mặt bố cũng sẽ luôn rạng rỡ. Nếu vậy thì tôi cũng không phải lo lắng rằng bố sẽ trở thành cá gai bố nữa.
Tôi vừa mơ. Nhưng trong giấc mơ tôi cũng biết là mình đang mơ.
Trong giấc mơ, Seong Ho mặc áo trắng đang vẫy tay gọi tôi. Đứng bên cạnh Seong Ho là mẹ cậu ấy, cũng đang vẫy tay về phía tôi như Seong Ho. Thấy cậu ấy tôi rất vui nhưng không muốn đi về phía đó. Tôi sợ rằng nếu bước về phía đó thì tôi sẽ không quay trở lại được nữa. Sao tôi có thể đi được chứ? Nhưng rồi chẳng phải là chân tôi cứ đang tự di chuyển hay sao. Cứ thế, cứ thế...
Bố ơi, bố ơi! Nhưng ở trong mơ mà giọng nói của tôi cũng không thể thoát ra ngoài dù chỉ một lời. Tôi nghĩ rằng không có cách nào ngoài việc phải tỉnh dậy thật nhanh.
“Daum à.”
Giọng nói của mẹ, và khuôn mặt mẹ ở gần đến mức chạm vào mũi tôi.
Chưa kịp tỉnh khỏi cơn mơ tôi đã lại chìm vào một giấc mơ khác. Giống như củ hành tây tách vỏ rồi lại tách vỏ tiếp mà vẫn không thấy lõi bên trong đâu. Tôi rất sợ hãi. Rằng nếu như tôi không thể tỉnh dậy khỏi giấc ngủ mà cứ mơ mãi thì phải làm thế nào.
Mẹ xoa tay tôi rồi nói:
“Daum à, mẹ đây.”
Tôi gắng hết sức nhắm mắt lại rồi mở ra, mấy lần nhắm rồi lại mở. Hình ảnh của mẹ vẫn không biến mất. Tôi còn có cảm giác rất rõ là mẹ đang nắm chặt lấy tay tôi. Và ôi, tôi còn nhìn thấy bố đứng sau mẹ nữa.
Tim tôi đập loạn xạ. Giống như bảy chú lùn trong Nàng Bạch Tuyết và bảy chú lùn đang nhảy break dance ở trong tim tôi vậy. Rồi tôi có cảm giác như ai đó đang cố đẩy một suy nghĩ lạnh lẽo hơn cả đá vào sâu trong cái túi đựng suy nghĩ của tôi.
“Mẹ đã đến đây rồi. Mẹ đến rồi.”
Đúng vậy, hóa ra là mẹ đến rồi. Vậy thì sao chứ?
Tôi không biết nữa, mẹ đến để làm gì. Mẹ gọi tên tôi rồi khóc. Dù thế nào đi chăng nữa thì tôi cũng không biết, tại sao mẹ lại khóc nhỉ?
Tôi ấy à, tôi biết rõ tôi là đứa hay khóc. Chỉ cần câu chuyện trong sách hơi buồn buồn một chút, hay chỉ cần nhìn người khác khóc thôi là tôi cũng nước mắt ròng ròng theo ngay. Nhưng mà lần này tôi sẽ không khóc đâu.
Chẳng phải mẹ phải ở Pháp hay sao. Vì nước Pháp và vẽ tranh là quan trọng nhất với mẹ mà. Nhưng mà tại sao, và làm sao mẹ biết mà tìm đến đây. Có phải bố đã nói cho mẹ biết không?
“Daum à, con có nhìn thấy mẹ không? Con có nghe thấy mẹ nói không? Nếu nghe thấy thì con hãy thử nói gì đi chứ.”
Bỗng nhiên tôi lại thấy, rằng hóa ra không nói được cũng hay. Tôi biết phải nói gì với mẹ bây giờ? Tôi chẳng có gì để nói cả. Có lẽ mẹ cũng chẳng có gì để nói với tôi. Vì mẹ hầu như chẳng hề biết gì về tôi, tôi đã sống như thế nào, tôi đã nghĩ gì về mẹ.
Nước Pháp quả là một đất nước thật xa xôi, và dù mẹ đã trở về từ một nơi xa xôi như thế nhưng tôi chẳng hề mừng rỡ. À không, tôi thấy không vui chút nào. Mới khi nào mẹ còn bỏ rơi bố và tôi rồi ra đi cơ mà... Vẫn biết mẹ thường hay làm theo ý mình, nhưng chẳng phải là ít nhất một lần mẹ cũng nên thấy mình đã thật quá đáng đi chứ.
“Con ghét mẹ lắm phải không?”
Bố thì sao, bố có ghét mẹ nhiều không nhỉ?
Tôi nhìn bố và hỏi bằng mắt. Đúng như đã luyện tập, tôi thử đảo con ngươi sang chỗ này chỗ kia. Nhưng mà bố lại chẳng nhận ra. Sao mà bố cứ đứng ở phía sau mẹ thế kia cơ chứ. Tôi chỉ muốn gặp bố thôi, nhưng lại còn phải gặp cả mẹ nữa.
“Con hãy tha thứ cho mẹ. Mẹ đã không có cách nào khác cả.”
Đột nhiên tôi thấy khó chịu nơi cuống họng và bật ho. Khụ khụ khụ... Thấy tôi ho không dứt bố liền đến xoa cổ cho tôi. Bố biết cách làm cho tôi dừng ho mà. Bố biết hết mọi thứ về tôi. Còn mẹ thì đương nhiên không biết chút gì về tôi cả.
Bàn tay bố lúc nào cũng ấm áp.
Người ta nói rằng nhiệt độ của mọi người đều giống nhau hết, nhưng tại sao người này thì có bàn tay ấm áp, người kia lại có bàn tay lạnh lẽo nhỉ? Liệu có phải giữa bàn tay và trái tim có một con đường bí mật nối với nhau mà tôi không biết hay không?
Tôi rút bàn tay phải đang bị mẹ nắm lấy để đưa về phía bố. Nếu mà mẹ hiểu được đó chính là lòng tôi thì tốt biết mấy. Nhưng lần này thì bàn tay trái của tôi lại bị mẹ nắm lấy. Nếu như thời gian gặp mặt trôi qua thật nhanh thì tốt biết mấy. Tôi thấy hơi có lỗi với người mẹ trở về từ nơi xa, nhưng mà mẹ mới phải là người có lỗi mới đúng chứ.
Mẹ chấm nước mắt bằng khăn mùi soa rồi nhìn chằm chằm về phía bố và nói:
“Cái con người như anh, rốt cuộc là anh làm được gì cơ chứ? Sao anh lại làm cho nó thành ra như thế này.”
Nước miếng dồn ứ lại trong miệng tôi như cái vòi nước vậy. Khục khục. Tôi nuốt nước bọt rồi chờ câu trả lời của bố.
Tôi đã nghĩ rằng chắc chắn bố sẽ nổi giận. Bố sẽ nhìn thẳng vào mẹ mà nói. Nhưng bố lại chỉ nhìn tôi bằng ánh mắt thẫn thờ. Ôi trời ạ, miệng tôi tự nhiên bật ra một tiếng thở dài.
Tại sao việc tôi đau ốm lại do bố cơ chứ? Mẹ đã chẳng biết gì lại còn...
Thật là khó chịu. Tôi thấy khó chịu với cả bố nữa.
Sao bố lại cứ im lặng như thể bố là người có lỗi vậy.
Tôi mở mắt thật to cố gắng gửi tín hiệu về phía bố. Giống như anh Chan Ho nhận ám hiệu từ cầu thủ bắt bóng rồi nhanh chóng tung ra cú ném bóng đầy sức mạnh ấy, tôi đang mong cú ném bóng của bố sẽ đánh bật mẹ ra.
Nhưng có những cầu thủ dù đã bắt trượt bóng tới ba lần và bị loại khỏi sân vẫn lớn tiếng với trọng tài. Biết đâu mẹ cũng thế.
Bố im lặng rồi cúi đầu nhìn vào mắt tôi.
“Con có nhìn thấy bố không?”
Bây giờ đó không phải là điều quan trọng đâu bố ơi.
“Con thấy bố thật chứ?”
Tôi không có cách nào khác ngoài gật đầu. Khuôn mặt của bố sáng bừng lên như thể cùng một lúc có cả mười chiếc đèn huỳnh quang chiếu rọi.
“Con có nhìn thấy rõ không?”
Tôi lại gật đầu và bố hỏi tiếp:
“Con có nhìn thấy mẹ không?”
Tôi đã không nhìn về phía mẹ. Tôi cũng chẳng gật đầu. Thực lòng mà nói thì tôi không muốn chút nào cả. Không hề, hoàn toàn không.
❀ ❀ ❀
[1] Daum trong tiếng Hàn có nghĩa là “đúng nghĩa”.