Bố Con Cá Gai

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 3 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
2
2

❊ ❊ ❊

“Người giám hộ của bé Jeong Daum. Xin mời đến gặp trưởng khoa Kang Dae Ho tại phòng số 207.”

Giọng nói phát ra từ loa treo trên tường phòng chờ dành cho người giám hộ.

Đó là buổi sáng hai ngày sau khi đứa trẻ được đưa vào phòng chăm sóc đặc biệt. Như thể xỏ chân vào một đôi giày quá to đi lòng vòng trong vũng bùn, thời gian cứ trôi qua chậm chạp đến mức chán ngán.

Đứa trẻ vẫn còn hôn mê và đang bị cách ly. Ý thức của nó vẫn như đang ngủ vùi trong một mê cung sâu thẳm, còn cơ thể thì đang duy trì sự sống mong manh như sợi chỉ nhờ vô số các thiết bị y tế. Thông qua đường tĩnh mạch, thuốc kháng sinh liên tục được truyền vào bên trong cơ thể đứa trẻ, và ở trên ngực có một sợi dây được nối dài để đo điện tâm đồ. Ở nửa thân dưới đang trần truồng của đứa trẻ có ống thông niệu quản để lấy nước tiểu ra, và trong mũi có hai sợi dây ghim sâu để giúp cung cấp oxy.

Không thể ở bên cạnh đứa trẻ, anh chỉ có thể chờ đợi hai lần gặp mặt mỗi ngày. Ba mươi phút gặp mặt. Anh nắm chặt lấy tay đứa trẻ, vuốt ve đầu nó, gọi tên nó... Và chỉ cầu mong sao có kỳ tích xảy ra.

Trên đường đi đến phòng 207, bao suy nghĩ ngổn ngang trong đầu anh. Nhưng phần lớn đều là những suy nghĩ thật nông cạn, và điều đó làm tự bản thân anh cũng giận dữ đến run người.

“Vẫn cần theo dõi thêm. Chúng tôi chưa thể nói gì cụ thể được.”

Mỗi lần anh đứng ở cửa phòng chờ trưởng khoa Kang đi thăm bệnh về để hỏi về tình trạng của đứa trẻ, câu trả lời của ông ta cũng đều như vậy. Quả là thái độ vô tâm. Có lẽ nào ông ta đã trở nên quá vô cảm với tâm tư của người thân muốn nghe thêm dù chỉ là chút thông tin về tình trạng của người bệnh?

Tại sao anh lại không có ý nghĩ sẽ trở thành bác sĩ từ sớm hơn nhỉ? Nếu vậy thì anh đã có thể biết được bệnh của đứa trẻ ngay ở giai đoạn đầu và không để cho bệnh tình diễn tiến đến tận bây giờ. Anh cứ quanh quẩn khôn nguôi trong nỗi hối hận vô ích.

Khi anh vừa bước vào căn phòng số 207 thì trưởng khoa Kang liền mời anh ngồi xuống, rồi cũng ngồi xuống phía đối diện và nói:

“Bệnh nhân đã tỉnh rồi.”

Ôi... Anh ngước nhìn lên trần nhà. Rồi ngay lập tức nhắm mắt lại, thở hắt ra một hơi thật dài và đưa tay ôm lấy đầu. Thật là một đứa con trai đáng khâm phục. Đứa con trai mà anh phải biết ơn vì đã không để người cha này lại trên thế gian một mình.

“Thật là may mắn. Từ đêm qua chúng tôi đã thấy cháu bé bắt đầu phản ứng với thuốc kháng sinh, các triệu chứng viêm phổi cũng giảm nhiều rồi.”

“Xin cảm ơn bác sĩ, xin cảm ơn.”

“Nhưng giai đoạn này vẫn chưa thể an tâm được. Chắc là anh cũng biết quá trình điều trị tiếp theo sẽ còn vất vả hơn. Tình trạng hiện tại rõ ràng là chưa thể lạc quan.”

Theo lời của trưởng khoa Kang thì hầu hết các bộ phận trong cơ thể đứa trẻ đều đang bị tổn thương. Ý thức đã quay trở lại nhưng nó hoàn toàn không nói được, mất thị lực cả hai mắt, còn tế bào ung thư thì đã di căn đến tận hệ thần kinh trung ương.

Tế bào ung thư di căn là việc anh đã biết từ trước. Nếu không phải thế thì không có lý gì mà tình trạng của đứa trẻ lại suy sụp một cách đột ngột như vậy. Nhưng anh không thể chấp nhận được việc đứa trẻ không nói được và cũng không nhìn được.

“Cháu bé đã bị xuất huyết võng mạc. Đây là một trường hợp đặc biệt nhưng có thể giải thích được, là triệu chứng đến từ tác dụng phụ muộn của thuốc kháng ung thư. Nếu như tình trạng tiếp tục ổn định và được truyền tiểu cầu thì có thể hy vọng vào một vài tiến triển. Nhưng chúng tôi vẫn chưa tìm ra nguyên nhân khiến cháu bị mất đi khả năng ngôn ngữ... Trước tiên thì chúng tôi đang nghi ngờ việc suy hô hấp đã gây tổn thương vùng khả năng ngôn ngữ của não bộ. Theo kết quả chụp CT thì không có dấu hiệu nào bất thường, nhưng chúng tôi sẽ phải tiến hành kiểm tra chi tiết hơn. Nếu kết quả kiểm tra vẫn không có gì bất thường thì có lẽ khả năng lớn là xuất phát từ yếu tố tâm lý”.

“Bác sĩ nói yếu tố tâm lý sao?”

“Hiện tượng này xảy ra khi bệnh nhân gặp phải một nỗi đau đớn quá lớn, cơ thể sẽ tự phản kháng với nỗi đau đớn ấy dù có ý thức hay không. Ví dụ như từ chối sử dụng ngôn ngữ. Đôi khi đó có thể là chứng tự kỷ tạm thời xuất hiện ở các bệnh nhân nhỏ tuổi.”

Đứa trẻ đã đau đớn khổ sở đến mức không nói được nữa sao... Anh thật lòng muốn khóc than vì đau đớn.

“Nếu là chứng tự kỷ thì anh không phải lo lắng nhiều. Khi ổn định lại tâm lý thì dần dần sẽ giải quyết được thôi. Vấn đề là bệnh máu trắng kia...”

Trưởng khoa Kang nhìn anh chăm chú rồi nói tiếp:

“Chỉ số bạch huyết cầu ác tính tương đối cao. Nếu đây đã là tái phát đến hai lần rồi thì thật tôi không hiểu nổi làm sao anh có thể bỏ mặc bệnh nhân đến mức này cơ chứ?”

Cách đây chưa quá ba ngày, tình trạng của đứa trẻ còn rất tốt đến mức anh không dám tưởng tượng. Nhưng anh chỉ im lặng. Anh có tư cách gì để mà biện minh cho mình. Anh chỉ là người cha đáng tội mà thôi.

“Cháu bé chưa thể dùng thuốc kháng ung thư ngay được. Cơ thể cháu lúc này không thể chống đỡ với thuốc kháng ung thư. Dù có điều trị trở lại thì cũng phải theo liệu trình của bệnh viện từ ban đầu. Và dù nói thế nào thì đó cũng là bệnh viện có chuyên môn cao trong điều trị bệnh ung thư máu ở trẻ em. Tôi khuyên anh nên nhanh chóng chuyển viện cho cháu bé sớm ngày nào hay ngày ấy.”

Trở về bệnh viện cũ thì cũng hơn gì. Từ sau khi biết việc cấy ghép tủy không có khả năng thực hiện thì anh đã không có ý nghĩ quay lại để điều trị nữa. Đứa trẻ rõ ràng cũng không muốn như vậy.

Anh nhìn đăm đăm ra ngoài cửa sổ hồi lâu rồi mở lời:

“Ngoài bệnh máu trắng ra, thì sẽ mất bao lâu để các hoạt động khác quay trở lại bình thường ạ?”

“Tôi không thể đưa ra câu trả lời chính xác về chức năng thị lực và ngôn ngữ. Còn về vấn đề suy hô hấp, nếu nhìn vào phản ứng hiện tại thì chắc mất khoảng ba bốn ngày, tất nhiên cũng có thể hơn.”

Hãy ra viện rồi quay trở về Sarakgol thôi.

Đó không phải là cách tối ưu. Nhưng cũng không có cách nào khác cả. Anh không thể lại một lần nữa giao phó đứa trẻ cho họ với liệu trình điều trị dùng thuốc kháng ung thư chỉ toàn là đau đớn như thế được.

“Tôi muốn gặp cháu. Tôi không thể chờ đến giờ thăm bệnh được. Nhờ bác sĩ giúp tôi.”

Đứa trẻ đang ngủ, trên người vẫn ghim đủ loại thiết bị y tế.

Không biết có phải nó lại rơi vào hôn mê hay không? Đột nhiên tim anh nặng trĩu. Nhưng câu chúc mừng của cô y tá đang thay dịch truyền đã chứng minh sự hồi sinh của đứa trẻ. Anh ngồi vào ghế phụ bên cạnh nhìn ngắm nó.

Mới chỉ ba ngày trôi qua. Nhưng cũng đủ để dáng vẻ trước đây của đứa trẻ biến mất không một vết tích. Khuôn mặt nó giờ trắng bệch không chút sức sống. Vì căn bệnh máu trắng vốn dĩ sẽ làm cho người ta thành ra như thế. Khuôn mặt đã có chút da thịt trong thời gian ở trên núi của đứa trẻ giờ gầy guộc xanh xao đến mức lộ cả xương gò má, và hai bên mắt thì trũng sâu, thâm quầng, đôi môi he hé nứt nẻ trắng bệch.

Đã quay trở lại rồi, như lúc đầu.

Anh nén suy nghĩ trong lòng lại. Dường như anh lại trở về tâm trạng khi từ bỏ tất cả và rời khỏi Seoul. Ngọn lửa hy vọng bùng cháy hết mình khi ở Sarakgol giờ đã tàn lụi mất. Nỗi tuyệt vọng lại một lần nữa bao trùm lấy anh.

Sau khi nhờ trưởng khoa Kang, anh đã được vào thăm đứa trẻ nhiều hơn. Lần này không bị hôn mê, chỉ là nó chìm vào giấc ngủ. Nhưng anh thì khổ sở với khao khát mãnh liệt muốn lay đứa trẻ đánh thức nó dậy.

“Bố ơi, con muốn về nhà. Bố hãy đưa con ra khỏi đây đi.”

Tiếng đứa trẻ năn nỉ vang lên trong trái tim anh. Anh có cảm giác như thể đứa trẻ đang liên tiếp gửi tín hiệu cho anh từ phía bên kia ý thức. Đúng vậy. Chỉ cần ra khỏi bệnh viện thôi, thì đứa trẻ có thể sẽ ngay bây giờ tìm lại được dáng vẻ của ba ngày trước đây.

“Daum à!”

Anh chỉ có thể khẽ gọi tên đứa trẻ, nhưng thật biết ơn vì đứa trẻ đã mở mắt ra nhìn anh lấp lánh. Nhưng nó lại nhanh chóng nhắm mắt ngay. Cứ như thể việc nó nghe thấy giọng nói của bố chỉ là trong cơn mơ, chứ không phải sự thật.

Anh thấy nghẹn nơi cuống họng, rồi lại tiếp tục gọi đứa trẻ.

“Bố đây, Daum à!”

Đứa trẻ lại mở mắt ra, và quay đầu về phía anh. Nó dáo dác tìm anh, con ngươi đỏ ngầu vì những mạch máu vỡ. Bố ơi! Chỉ cần nó gọi thế thôi cũng tốt biết bao, chỉ cần thế thôi thì những nỗi đau đớn và xót xa chồng chất trong tim anh sẽ tạm lắng xuống, nhưng đứa trẻ chỉ mấp máy đôi môi khô nhợt nhạt. Đúng theo lời của trưởng khoa Min, đứa trẻ đang mất đi chức năng thị lực và ngôn ngữ.

Đứa trẻ đưa bàn tay ra không trung. Anh đã nghĩ phải nắm ngay lấy nhưng rồi lại chần chừ. Vì sợ rằng giây phút nắm lấy bàn tay của đứa trẻ, anh sẽ bật khóc mất. Mãi anh mới nắm lấy tay nó rồi hỏi:

“Con mệt lắm phải không?”

Nước mắt ròng ròng chảy ra từ đôi mắt đứa trẻ. Vai rung lên, nó bắt đầu rưng rức khóc trong im lặng. Anh lau sạch nước mắt cho đứa trẻ rồi lắp bắp:

“Bố xin lỗi, xin lỗi con...”

Anh đã định nói xin lỗi vì đã làm con thành ra thế này. Nhưng anh vội vàng quay đầu ra ngoài cửa sổ. Vì anh không muốn đứa trẻ biết rằng anh đang khóc. Dù đứa trẻ không thể nhìn thấy, cũng không thể nói được, nhưng đó vẫn là nỗi lòng của người cha.

Trên bầu trời cao và xanh, những đám mây bồng bềnh trôi. Đất trời vẫn đang là những ngày mùa thu yên bình rực rỡ. Nhưng thế thì sao cơ chứ. Dù thế gian có yên bình rực rỡ đến đâu cũng có nghĩa lý gì. Chỉ là bầu trời của kẻ khác và những ngày mùa thu của kẻ khác. Anh cố gắng nói bằng âm sắc tươi vui để xốc lại cảm xúc của mình.

“Bác sĩ nói là những khó khăn đã qua hết rồi. Daum sẽ chiến đấu và chiến thắng bệnh tật. Ngay từ đầu bố đã biết thế rồi mà.

“Mắt con sẽ khỏi ngay thôi, rồi chỉ mấy ngày nữa là con sẽ nói được bình thường. Tốt nhất là con nên thử nghĩ xem nếu nói lại được thì câu đầu tiên nói với bố là gì đi nhé.”

Đứa trẻ khẽ gật đầu trong khi vẫn mở to đôi mắt bị sung huyết đỏ ngầu.

“Vì không nhìn thấy được nên chắc con sẽ khó chịu nhưng hãy cố chịu một chút thôi nhé. Và con nhắm mắt lại thì tốt hơn. Nếu cứ cố nhìn thì mắt con sẽ lâu nhìn thấy được hơn đấy.”

Đứa trẻ nhắm chặt mắt lại. Đúng là một đứa trẻ ngoan. Khi phải trải qua giây phút đau đớn đến cực độ thì dù nó có hét lên hay giận dữ anh đều sẽ đón nhận hết, nhưng đứa trẻ vẫn luôn ngoan như thế.

Anh luồn bàn tay vào tóc đứa trẻ rồi khẽ lắc lắc đầu nó.

“Bố đã đến nhà thờ rồi đấy. Bố còn cầu nguyện trước Chúa Jesus nữa cơ. Thế nào, một tin hay ho đúng không con?”

Trên đôi môi của đứa trẻ khẽ nở nụ cười yếu ớt, và nó gật đầu. Một giọt nước mắt chảy xuống từ giữa đôi mắt đang nhắm chặt của đứa trẻ.

“Bố đã quyết tâm là sau này sẽ đi nhà thờ rồi.”

Lời thề sẽ không bao giờ đứng trước cây thánh giá của anh giờ đây tan biến khi đứng trước đứa trẻ. Niềm tin vào sự tồn tại của Chúa Jesus cũng không có lý nào lại xuất hiện chỉ trong một buổi sáng. Nhưng vì đó là điều mà đứa trẻ mong muốn nên anh đã nghĩ rằng anh có thể đi nhà thờ không quên một ngày nào.

“Con phải sớm khỏe lại đấy. Phải thế thì mới nắm tay bố để cùng đi nhà thờ được chứ. Muốn khỏe mạnh trở lại thì điều quan trọng trước tiên chính là suy nghĩ của Daum. Con hiểu ý bố nói chứ? Và đổi lại việc bố quyết định đi nhà thờ, thì từ giờ con không được làm bố hoảng sợ như lần này nữa đâu đấy nhé. Bố sẽ giận đấy. Đương nhiên là khi giận thì bố sẽ suy nghĩ lại về việc đi nhà thờ. Con có hứa với bố không?”

Đứa trẻ khó nhọc chìa ngón tay út ra. Anh ngoắc tay với nó rồi tự nhủ trong lòng.

Sau khi tái phát thì chuyện sau này mới là vấn đề. Nhưng hãy đừng tuyệt vọng. Vì chúng ta không thể lãng phí chút thời gian ít ỏi còn lại để mà tuyệt vọng.

Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Cho Chang-in

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.