Bố Con Cá Gai

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 3 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 4 - 1
1

❊ ❊ ❊

Tất cả đều ổn, cho đến ngày hôm qua.

Không nhất thiết là tất cả đều phải ổn, chỉ cần đứa trẻ hồi phục là đủ rồi. Lâu lắm rồi anh mới thật sự cảm nhận được một cách rõ ràng là mình đang sống. Anh đã cảm ơn ngày hôm nay, và đón nhận ngày mai đầy hy vọng với một niềm cảm kích ngập tràn, và anh có cảm giác như mối bất hòa dai dẳng giữa anh với thế gian bỗng chốc được hóa giải.

Anh đã tin rằng một ngày không xa đứa trẻ sẽ lại có thể tới trường. Không cần phải quay trở lại Seoul. Cứ nghĩ đến việc đứa trẻ chuyển đến học ở trường cấp Một Jeong Seon, rồi anh ngồi dưới bóng cây anh đào Yoshino ở một góc sân vận động, chờ đứa trẻ tan học, anh lại khẽ cười một mình.

Nếu bắt đầu nối lại công việc biên dịch thì anh sẽ không phải lo lắng gì về việc nuôi nấng đứa trẻ cả. Thậm chí anh còn có thể kiếm được nhiều tiền, dư dả cho cả hai sống thoải mái. Đột nhiên anh có ý nghĩ biết đâu anh còn tiếp tục làm thơ được nữa ấy chứ.

Anh và đứa trẻ sẽ trở thành hai cha con hạnh phúc nhất trên thế gian. Những ngày tháng như một cảnh tượng trong cuốn truyện thiếu nhi được mở ra xem dưới ánh nắng ngập tràn của mùa thu, những ngày tháng không lo âu, không buồn phiền, cũng chẳng tiếc nuối đang đến rất gần.

Liệu có phải tất cả chỉ là nhầm lẫn? Là ảo tưởng trong giây lát, là ánh sáng chói lòa cuối cùng của ngọn nến, là lời tự kỷ ám thị ngạo mạn rằng chỉ cần có hy vọng con người ta sẽ không chết, hay sự an ủi rẻ rúng hoặc chút thương hại sau cùng mà đấng nắm giữ số phận ném cho anh?

Anh đứng tựa lưng vào tường rồi nhìn chằm chằm vào cánh cửa khép chặt của phòng chăm sóc đặc biệt. Lúc này là sau khi anh đưa đứa trẻ vào phòng cấp cứu rồi chuyển sang phòng chăm sóc đặc biệt, trong cái bệnh viện mà anh đã thề rằng sẽ không bao giờ đến nữa.

Họ đã rời bệnh viện được đúng ba mươi sáu ngày. Chỉ từng ấy ngày. Chỉ mới có vậy, có vậy thôi...

Cho đến tận buổi sáng ngày hôm qua, đứa trẻ vẫn còn đang cặm cụi đẽo gọt mấy miếng gỗ. Đó là bức tượng Chúa Jesus dang hai tay vẫn còn dang dở. Còn tận sáu tập Bảy viên ngọc rồng vẫn chưa đọc xong. Không biết được liệu cuối cùng, đứa trẻ có thể hoàn thành bức tượng Chúa Jesus, hay đọc đến tập cuối bộ truyện này không nữa.

Từ buổi tối ngày hôm qua, đứa trẻ bắt đầu có những dấu hiệu bất thường.

Điều đó xảy ra thật đột ngột. Như một vị khách viếng thăm bất ngờ gõ cửa mà chẳng hề báo trước. Cứ như thể việc chuẩn bị trước tinh thần là thừa thãi, chẳng liên quan, và đứa trẻ cứ thế rơi xuống địa ngục.

Mọi ngày đứa trẻ luôn đứng chờ sẵn trước cửa liếp đợi anh xuống núi, nhưng hôm qua lúc anh về nó đã ngủ thiếp đi rồi. Anh đánh thức đứa trẻ dậy rồi cho nó ăn cháo nấm. Nhưng khác với bình thường, đứa trẻ không ăn được hết. Nó kêu đau đầu vì ban ngày ngủ nhiều quá. Thế mà vừa ăn xong đứa trẻ đã lại chìm ngay vào giấc ngủ.

Anh thử sờ trán đứa trẻ thì thấy nóng hầm hập. Hay nó bị cảm cúm nhỉ? Dù chỉ là cảm xoàng thôi thì cũng đáng lo. Vì cảm cúm có thể dẫn đến viêm phổi, rồi viêm phổi có khả năng dẫn đến suy hô hấp. Nhưng dù thế anh vẫn tha thiết hy vọng đó chỉ là cảm cúm. Chí ít thì cảm cúm cũng không phải là trường hợp xấu nhất.

Anh sờ vào dái tai của đứa trẻ bằng bàn tay run lập cập không sao làm chủ được. Hạch bạch huyết hôm qua vẫn còn bình thường mà nay đã sưng lên.

Không. Đây không phải là hiện thực. Chỉ là anh đang mơ một cơn ác mộng mà thôi.

Anh nhẩm đi nhẩm lại như vậy trong lòng như niệm thần chú rồi xoa xoa vào vùng nách và háng của đứa trẻ. Bước ra khỏi phòng, anh ngồi sụp xuống hiên nhà như quỵ ngã.

Anh thẫn thờ nhìn vào bóng chạng vạng đang vội vã ùa đến vùng núi non trùng điệp. Đâu đó giữa những hẻm núi vẳng lại tiếng cú mèo kêu đói mồi. Xào xạc, xao xác, âm thanh của những cái cây vội vàng rũ lá để chuẩn bị đón mùa thu đồng thanh dồn tới.

Tái phát, tái phát rồi.

Căn bệnh máu trắng tưởng chừng như đã bị lãng quên. Nhưng giờ đây bàn tay ma thuật đầy nghịch lý ấy lại một lần nữa đưa ra tóm lấy đứa trẻ.

Không biết bao nhiêu khoảng thời gian đã xuyên thủng bên trong anh, xé rách, giẫm đạp và làm anh sụp đổ. Anh đứng dậy lảo đảo đi vào trong phòng.

Đứa trẻ vẫn đang co ro nằm ngủ. Cổ áo nó bị gập vào trong. Anh bỗng thấy giận dữ không sao kìm được. Điều này làm anh bận lòng đến không thể rời mắt. Một điều quá sức vặt vãnh như vậy. Anh vừa tậc lưỡi với bản thân sao lại bận lòng vì một việc nhỏ nhặt như thế, nhưng vẫn chỉnh lại cổ áo của đứa trẻ thật ngay ngắn.

“... Daum à!”

Anh nghẹn ngào không gọi được nữa nên đành lay vai đứa trẻ.

“Bố, con không sao đâu. Con buồn ngủ nên vậy thôi.”

Đứa trẻ thoáng nở nụ cười rồi nhắm mắt lại.

Nhưng rồi đứa trẻ không mở mắt ra nữa. Anh ôm lấy đứa trẻ dựng nó dậy nhưng người nó vẫn rũ xuống như một cái chổi đẫm nước. Thân nhiệt đứa trẻ tăng lên nhanh chóng, toàn thân nó run rẩy ớn lạnh.

Ôi, anh ngồi cạnh đầu đứa trẻ rồi cũng nhắm mắt lại.

Không biết đây có phải là điều anh từng mong mỏi hay không. Anh đã mong sao đứa trẻ có thể trải qua những ngày không đau đớn cho đến khi bệnh tái phát trở lại, và giây phút cuối cùng hãy đến một cách lặng lẽ. Thật sự thì quãng thời gian vừa qua đúng là những ngày như thể nhìn xuống lòng suối trong lành vậy. Ly biệt với thế gian khi còn đang ngủ, đó chính là điều anh từng mong muốn.

Nhưng...

Anh xoay người cõng đứa trẻ trên lưng. Đá tung cửa phòng rồi lao ra ngoài, chạy xuống con đường dốc, vừa đi vừa hét.

“Daum à, con đừng như thế này. Bố không thể để con đi như thế này được, vẫn chưa đến lúc đâu con. Chúng ta hãy sống thêm nửa năm nữa thôi. À không, ba tháng thôi. Nếu không thì chỉ cần đợi mùa thu này trôi qua thôi. Đúng rồi, chúng ta hãy sống thêm một chút nữa nhé. Đó không phải là điều khó khăn gì cơ mà. Chúng ta hãy sống thêm một chút nữa đi.”

Anh thậm chí còn không nhớ nổi làm thế nào mình đã chạy xuống được đến tận làng. Mày không biết là sẽ như thế này à? Mày không biết là sẽ có chuyện thế này xảy ra nên mới chui vào tận cái nơi núi non trùng điệp mà sống có phải không? Đó là con đường đầy hối hận và than trách. Phải đến khi vào làng thì anh mới nhận ra ông cụ đã đi theo anh.

Khi đến bệnh viện Jeong Seon, đứa trẻ đã rơi vào tình trạng hôn mê. Tuy cả thân thể đỏ rực lên như hòn lửa nhưng đôi môi của nó vẫn tái xanh đi và co giật từng hồi. Đứa trẻ được đeo mặt nạ thở oxy. Bác sĩ nói phải chuyển ngay sang bệnh viện lớn nên đứa trẻ đã được đưa lên xe cứu thương chuyển đến bệnh viện Wonju.

Khi đến phòng cấp cứu của bệnh viện Wonju thì mạch đập của đứa trẻ đã yếu dần và sau cùng thì điện tâm đồ thể hiện nhịp tim gần như không có đường gấp khúc nữa.

“CPR, CPR[1]!”

Bác sĩ trực ca thét lên chứ không chỉ còn là lớn tiếng nữa. Các bác sĩ rần rần kéo đến đặt máy sốc tim lên trên ngực đứa trẻ. Mỗi lần tăng cường độ của máy sốc điện là đứa trẻ nhẹ bẫng như cái lông tơ lại nẩy lên. Trên ngực đứa trẻ, dấu vết của máy sốc tim để lại hằn vệt đó như lửa đốt.

Trong mười hai tiếng ở phòng cấp cứu, đứa trẻ đã được hô hấp nhân tạo thêm hai lần nữa rồi chuyển sang phòng chăm sóc đặc biệt. Đứa trẻ đã hô hấp trở lại một cách khó khăn nhưng vẫn đang trong tình trạng hôn mê, chưa thể yên tâm một giây phút nào.

Người muốn khóc phải được khóc. Đứng trước phòng chăm sóc đặc biệt này, cho dù anh có khóc đến khản cổ cũng không ai nói gì. Nhưng anh không hề rơi dù chỉ một giọt nước mắt. Mọi cảm xúc trong anh đều trở nên hỗn loạn sôi sục, nhưng dù có vắt kiệt mớ cảm xúc anh ấy cũng không cách nào nặn ra nổi một giọt nước mắt.

Làm sao đây, làm sao đây, làm sao đây...

Với số phận của đứa trẻ, với cuộc đời, à không, với tư cách một người cha. Phải chi anh có thể vung tay đấm vào cánh cửa sắt ở phòng chăm sóc đặc biệt cho đến khi nát nhừ thân xác này.

“Chú phải ăn chút gì đi chứ.”

Ông cụ nói khi vừa trở lại từ nhà ăn bệnh viện.

Anh đã nhịn đến cả ba bữa nhưng không hề cảm thấy đói bụng chút nào. Ngay cả cơn đói cũng thật xa xỉ. Mà dù có đói đến mấy anh cũng không có ý nghĩ sẽ rời khỏi khu vực phòng chăm sóc đặc biệt.

“Canh bò hầm cũng không đến nỗi nào đâu. Có tôi túc trực ở đây rồi, chú cứ đi ăn đi rồi về.”

“Ông ơi, ông cũng phải về nhà nữa chứ?”

“Tôi thì ngoài việc đi rừng còn việc gì nữa đâu. Hôm nay không đi được thì ngày mai đi, mà ngày mai không đi được thì cũng chẳng hề gì.”

Ông cụ đặt tấm phiếu ăn có ghi chữ “canh bò hầm” lên tay anh rồi đẩy lưng anh đi. Dù anh nói là không có bụng dạ nào mà ăn lúc này nhưng ông cụ vẫn cương quyết đẩy anh đi bằng được.

“Chú phải lấy lại tinh thần trước đã chứ. Nếu ngay cả chú cũng như thế này thì còn làm được gì nữa.”

Dù nhà ăn bệnh viện vắng vẻ nhưng anh vẫn nhất định chọn một chỗ ở trong góc. Anh không thể biết được rốt cuộc là canh bò hầm có vị gì. Chỉ cảm giác như mình đang cố nhét những hạt cát vào trong miệng vậy. Đứa trẻ đang đi trên dây thăng bằng, ranh giới nguy kịch giữa sự sống và cái chết. Còn bố nó thì lại ngồi nuốt canh bò hầm để sống. Sự thật ấy mới đáng ngạc nhiên, gớm ghiếc và thảm đạm làm sao.

Dù đã gắng sức nhét vào miệng nhưng cuối cùng anh vẫn phải bỏ lại đến hơn một nửa bát canh bò hầm, ghé vào căng tin mua thuốc lá và bật lửa rồi đi ra khỏi bệnh viện.

Lẽ ra anh phải nhanh chóng đi về phía phòng chăm sóc đặc biệt. Ngoài thời gian thăm bệnh quy định thì đúng là anh không có cách nào để gặp đứa trẻ, nhưng biết đâu đứa trẻ tỉnh giấc tìm anh thì sao. Dẫu vậy anh vẫn đi về phía con đường kéo dài men theo bờ tường của bệnh viện.

Anh nhìn thấy một chiếc ghế đá ở cuối con đường, đối diện là một tòa nhà tường gạch sáng đèn với cây thánh giá. Đúng là không có gì khác thường khi có cả nhà thờ trong một bệnh viện Cơ Đốc giáo như thế này.

Anh ngồi xuống băng ghế, nhìn trân trân vào cây thập tự rồi lấy thuốc lá ra hút. Mỗi khi hít một làn khói vào, anh lại ho từng cơn dữ dội. Từ sau khi lên núi anh chưa hề động tới một điếu thuốc nào. Vì đó là điều đứa trẻ mong muốn.

“Cứ nhìn bố hút thuốc là con lại thấy buồn.”

Trước đây người vợ cũng không thích anh hút thuốc. Đương nhiên cô không lấy cái cảm xúc mang tên buồn bã ra làm lý do. Chỉ là vì cô ngán khói thuốc. Biết đâu thứ mà cô ngán không phải khói thuốc mà chính là anh. Nhưng từ khi người vợ ra đi cho đến tận bây giờ, anh vẫn không thể biết được điều gì ở anh đã làm cho cô ngán.

Anh từng không muốn sống như một kẻ mắc nợ tình yêu. Thời niên thiếu, anh đã sống như một kẻ cô độc lang thang trên con đường xa xăm mờ mịt. Một tâm hồn bị bỏ rơi, và một cuộc sống mệt mỏi. Nhưng anh đã sống như thế và không hề muốn dựa vào bất cứ ai. Anh từng muốn được yêu ai đó sâu sắc hơn là yêu nhiều.

Anh từng nghĩ rằng ở một nơi nào đó trên thế gian này, nhất định sẽ có một người nào đó dành cho riêng mình, rồi anh gặp người vợ. Anh đã thề rằng nếu như tình yêu anh nhận được từ cô là năm phần thì anh sẽ phải yêu cô đến mười phần. Và đứa trẻ ra đời. Trong suốt ba mươi lăm năm cuộc đời, anh đã chỉ yêu hai con người ấy.

Khi người vợ ra đi, anh có cảm giác như mình trở thành ngôi sao đổi ngôi bị dồn đẩy vào không gian vũ trụ mênh mông. Anh cũng từng oán giận và nguyền rủa sự bất lực của tình yêu. Nhưng đó chưa phải là dấu chấm hết của cuộc sống. Anh vẫn còn có đứa trẻ, và tất cả mọi lý do để anh yêu cuộc sống nay dồn cả vào nó. Nhưng giờ đây ngay cả tình yêu cuối cùng của anh cũng đang định rời bỏ anh mà đi.

Anh hút rất nhiều thuốc lá rồi đột nhiên đứng bật dậy khỏi chỗ, đi từng bước vội vã về phía nhà thờ.

Phía bên trong nhà thờ tối tăm và tĩnh lặng, không thấy bóng dáng người nào đang cầu nguyện. Ở phía bên phải thánh đường có treo một cây thánh giá lớn, đèn treo trên trần hắt ánh sáng xuống cây thập tự. Anh bước vào lối đi giữa những dãy ghế rồi tiến về phía cây thánh giá. Mỗi khi anh cất bước thì tiếng giày kéo lê trên sàn lại vang vọng khắp căn phòng tĩnh lặng.

Anh quỳ gối dưới cây thánh giá. Anh muốn hỏi chúa Jesus, người có quyền lực tuyệt đối, đấng sáng tạo ra cuộc sống, Đức Chúa toàn trí toàn năng mà đứa trẻ luôn tin tưởng một điều.

Đột nhiên nước mắt anh trào ra. Anh không có ý đồ như vậy. Ý đồ gì cơ chứ? Anh mở to mắt và nhìn chằm chằm vào cây thánh giá. Nhưng những giọt nước mắt nóng hổi vẫn tự động rơi ướt đẫm má anh. Những giọt nước mắt không hề rơi ngay cả khi anh đứng trước đứa trẻ đang chết dần, giờ đây lại lăn dài không dứt.

Thưa Đức Chúa! Đúng vậy, tôi không biết Ngài. Tôi cũng không biết phải nói với Ngài như thế nào. Nhưng con trai của tôi biết Ngài. Đứa trẻ luôn cầu nguyện cảm ơn Ngài trước mỗi bữa ăn không một lần lơ là. Cũng không quên cầu nguyện trước khi đi ngủ. Việc tôi không tin vào Ngài là điều mà đứa trẻ vô cùng lo lắng. Đúng vậy, người nắm giữ tất thảy mọi suy nghĩ của đứa trẻ chính là Ngài. Tôi không cần biết điều đó có đúng không. Chỉ là tôi không muốn ngăn cản niềm tin của đứa trẻ. Vì đó là điều mà đứa trẻ muốn... Nhưng Ngài thật là độc ác. Ngài là kẻ phán quyết tàn nhẫn. Đứa trẻ này là tất cả những gì còn lại đối với tôi, và chẳng lẽ mong muốn của tôi là quá tham lam... Ngài biết đấy. Nó là đứa trẻ từ trước đến giờ chỉ sống trong nỗi đau đớn bệnh tật. Đứa trẻ đáng thương sống trong nỗi buồn nhiều hơn là niềm vui, nước mắt hơn là tiếng cười và vẫn tội nghiệp chống chọi đến tận bây giờ. Nó không được hưởng những điều tưởng chừng như đương nhiên với những đứa trẻ khác. Người mẹ đã bỏ nó mà đi, người cha thì không gì vô dụng hơn. Còn Ngài thì luôn ngoảnh mặt với nó. Với đứa trẻ đã luôn tin tưởng và dựa vào Ngài. Thật quá đáng. Thật bất công... Giờ đây, tôi mong là niềm tin của đứa trẻ đã đúng. Tôi mong sao Ngài hãy trở thành một Đức chúa công bằng. Mong rằng Ngài là một người có quyền lực tối cao chân chính. Tôi muốn tin rằng Ngài có thể cứu sống đứa trẻ bằng sức mạnh của quyền lực tuyệt đối ấy... Xin Ngài hãy cứu sống đứa trẻ. Tôi không biết Ngài, và biết đâu sau này cũng như thế. Nhưng tôi muốn nói với Ngài bằng niềm tin của đứa con trai, và lời cầu xin của một người cha. Xin Ngài hãy cứu sống đứa trẻ... Nếu như Ngài muốn kẻ không theo Người phải trả giá thì tốt hơn là hãy lấy mạng sống của tôi đi. Tôi sẵn lòng chịu thay cho đứa trẻ. Tôi là kẻ không còn niềm hy vọng nào khác ngoài đứa trẻ này. Nhưng nó thì khác. Ngài không biết nó có nhiều ước mơ đến như thế nào đâu. Và nó yêu cuộc sống này. Nó thông minh lanh lợi và có một tâm hồn vô cùng trong sáng.

Hãy cho tôi được chịu trừng phạt thay đứa trẻ. Và xin Ngài hãy cứu sống nó. Tôi cầu xin Ngài, cầu xin...

❀ ❀ ❀

[1] Cardiopuimonary resuscitation (CPR): là phương pháp hồi sinh tim phổi kết hợp giữa việc thổi ngạt và ấn tim ngoài lồng ngực cho nạn nhân bị ngừng tim.

Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Cho Chang-in

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.