Ôi, cuối cùng thì ngày mai cũng đã là ngày phẫu thuật.
Đêm qua chị gái người Nhật Bản đã đến và hiện đang ở một nơi nào đó trong bệnh viện. Nhưng tôi không được gặp chị. Sáng ngày mai chị sẽ hiến tặng tủy sống cho tôi và ở bệnh viện thêm một ngày nữa rồi trở về Nhật Bản.
Vốn dĩ theo quy định thì người nhận không được gặp người hiến tặng tủy.
Tôi đã hỏi lý do nhưng bác sĩ không trả lời. Không biết vì sao lại có cái quy định vô lý thế cơ chứ? Đó là người mà tôi rất biết ơn vì đã giúp tôi khỏi bệnh, tại sao tôi lại không được gặp cơ chứ?
Arigatou gozaimasu onee-chan.[1]
Đấy là câu tiếng Nhật tôi đã học từ bố. Bởi vì tôi muốn nhất định phải nói câu này với chị mà. Bằng thứ tiếng mà chị có thể hiểu được.
Lần trước tôi cũng đã liên tục đòi được gặp chị. Nhưng cuối cùng thì bố vẫn cố chấp lắc đầu, bảo:
“Trong Kinh Thánh có câu ‘bàn tay trái đừng quan tâm đến việc mà bàn tay phải làm’ có phải không? Nó có nghĩa là nếu thật lòng muốn giúp đỡ người khác thì đừng để người đó biết. Chị gái người Nhật Bản cũng muốn như vậy đấy.”
Bố nói là nếu mong muốn người khác biết rằng mình đã giúp họ, thì đó là lòng tốt giả tạo. Việc của tôi là phải luôn luôn biết ơn lòng tốt của chị. Và hãy nhanh chóng khỏe mạnh trở lại để thật lòng giúp đỡ người khác như chị đã giúp tôi.
Nghe thấy tiếng bước chân ở phía bên ngoài cửa kính, tôi liền quay đầu lại. Tôi những muốn hét lên “Bố ơi”, nhưng chỉ có chị y tá nhìn lướt qua tôi rồi đi mất.
Cách đây ba ngày tôi đã được đưa vào phòng vô trùng.
Sau khi đi qua mấy cánh cửa thì một căn phòng bằng kính hiện ra. Ở giữa căn phòng bằng kính có một chiếc giường, bao kín xung quanh giường là tấm rèm bằng ni lông. Nhìn như thể giường được đặt trong một cái túi ni lông to đùng vậy.
Phòng vô trùng ấy mà, có thể gọi là một pháo đài bí mật. Căn phòng đặc biệt được tạo ra dành cho bệnh nhân ghép tủy như tôi.
Chỉ số bạch huyết cầu gần như bằng không. Bình thường thì trong máu của tôi vốn có cả bạch huyết cầu tốt và xấu. Thứ làm tôi khổ sở chính là bạch huyết cầu xấu. Và người ta ném quả bom được gọi là thuốc kháng ung thư để tiêu diệt các bạch huyết cầu xấu, nhưng mà bạch huyết cầu tốt theo đó cũng chết theo.
Bạch huyết cầu tốt là những chiến binh chiến đấu với vi khuẩn gây bệnh. Nếu không có các chiến binh thì chẳng thể làm gì ngoài đầu hàng hay là bỏ chạy. Còn bây giờ chiến lược của tôi là rút lui vào pháo đài bí mật. Ngay cả những vi khuẩn gây bệnh kinh khủng cũng không thể nào xâm nhập được vào đây mà.
Nhưng đây là một nơi cực kỳ buồn chán. Ở đây tôi cứ như con chim bị nhốt ở trong lồng vậy. Lại vừa giống như cái bánh bao hấp bị đè bẹp dưới cái mông vĩ đại của một bà cô béo ú. Không biết làm sao lại nóng như thế. Hình như họ muốn biến Daum thành trứng chiên đây mà. Suốt cả ngày tôi chỉ biết nhìn chằm chằm lên trần nhà. Có lúc lại lẩm bẩm một mình. Giá như trên trần nhà có một con gián bò qua thôi thì có phải đỡ chán không.
Trong đầu tôi không còn suy nghĩ nào khác ngoài việc phải nhanh chóng ra khỏi đây. Tôi đã hỏi bác sĩ rằng bao giờ thì tôi được ra khỏi chỗ này, bác sĩ bảo:
“Trong máu có hồng cầu, tiểu cầu, và cả bạch huyết cầu, Daum biết hết rồi đúng không? Thứ làm nên những thứ này, người ta gọi là tủy sống. Vì tủy sống của Daum bị hỏng nên bạch huyết cầu kỳ lạ mới xuất hiện. Khi mà tủy của chị gái người Nhật đi vào trong người Daum và trở thành của Daum, thì sẽ giúp tạo ra bạch huyết cầu tốt. Daum phải ở đây cho đến lúc đó.”
Bác sĩ nói thế rồi bảo sẽ mất ba tuần.
Ba tuần. 21 ngày. 504 tiếng đồng hồ.
Bác sĩ bảo tôi không cần phải sợ phẫu thuật. Sẽ không kéo dài đâu và chẳng mệt mỏi chút nào. Còn đơn giản hơn cả tiêm ấy. Chỉ cần khoan một cái lỗ ở trên ngực tôi và cho dây dẫn vào, đợi từng giọt tủy sống chảy vào là xong thôi.
Vấn đề là sau khi phẫu thuật cơ. Tôi đã nghe bảo rằng sẽ rất rất đau đớn và mệt mỏi. Cả bố và bác sĩ đều lo lắng điều đó.
Nhưng mà tôi á, tôi tự tin là mình sẽ làm được. Ngày nào ngày nào bố cũng nói. Rằng tất cả đều phụ thuộc vào tôi. Tôi đã quyết tâm, quyết tâm và quyết tâm. Dù có vất vả như thế nào thì lần này nhất định tôi sẽ chiến thắng. Tôi sẽ không làm bố phải buồn nữa.
Tôi quyết định sẽ chỉ nghĩ đến ngày được xuất viện. Vì cứ nghĩ đến chuyện khác thì tôi thành ra lại đau đầu.
Ngày mà tôi nắm tay bố và trở lại thung lũng Sarakgol, nếu như tuyết trắng rơi ào ào thì hay biết mấy. Tôi mơ màng không còn nhớ rõ mình từng giẫm chân lên tuyết khi nào. Nghe nói là ở Sarakgol khi có tuyết rơi, tuyết sẽ chất cao đến tận mái nhà ấy. Tôi sẽ cùng bố dọn tuyết và làm người tuyết nữa. Nghĩ kỹ lại thì Sarakgol quả là một nơi hay ho. Mỗi tội ở đó tôi không được gặp Eun Mi.
Chị y tá đẩy cửa bước vào. Chị mở khóa kéo tròn ở giữa tấm rèm ni lông và đo nhiệt độ cho tôi. Cách đây khoảng một tiếng đồng hồ thì nhiệt độ cơ thể tôi là 38,4 độ. Lần này nếu cũng lại hơn 38 độ thì chắc bác sĩ sẽ chạy đến ngay. Tôi nên chuấn bị trước tinh thần là sẽ bị tiêm một mũi.
Chị y tá giơ ngón tay cái với tôi và nói:
“Ba mươi bảy độ tám. Tốt lắm.”
Nếu làm tốt thì phải được thưởng chứ, thế mà chị lại để tôi một mình rồi đi ra ngoài. Tôi chẳng có cách nào khác ngoài lại bắt chuyện với cái trần nhà.
Trong phòng vô trùng, mỗi ngày tôi chỉ có thể nói chuyện với bố trong vòng ba mươi phút. Thế chẳng vui chút nào nhưng dù sao cũng còn may. Vì tôi không phải cách xa bố hoàn toàn như ở phòng chăm sóc đặc biệt. Bố lúc nào cũng có thể nhìn thấy tôi từ bên kia cửa kính, và tôi cũng có thể nhìn thấy bố từ phía bên này.
Tôi không được ra khỏi phòng vô trùng dù chỉ là một bước. Nếu bố không đến gặp tôi thì tôi cũng không thể nhìn thấy bố. Thế nên đương nhiên là bố phải đến gặp tôi chứ, vậy mà không thấy bố đâu cả. Suốt từ hôm qua tới giờ.
Sáng nay tôi đã nhờ chị y tá gọi bố giúp. Chỉ cần bước qua mấy cánh cửa từ phòng vô trùng là sẽ tới phòng của người giám hộ, và bố đã hứa là sẽ luôn ở đó mà.
Thật là kỳ lạ. Bình thường lần nào ăn cơm, lúc nhìn lên tôi đều thấy bố đã đến từ lúc nào, áp mặt vào cửa kính nhìn tôi cơ mà. Để còn liên tục cổ vũ cho tôi, bảo tôi hãy ăn nhiều vào và cố gắng lên nhé.
Ở trong phòng vô trùng, tôi phải ăn một loại thức ăn có tên gọi là thức ăn vô trùng. Trên đời lại có loại thức ăn chán như thế này sao? Thực ra nếu ở mức không ngon thì tôi có thể chịu được. Nhưng nó là thứ thức ăn có mùi thật khủng khiếp, không biết có phải người ta đã đổ thuốc độc vào thay nước rồi đun lên không, mà một ngày tôi phải ăn đến sáu bữa như vậy. Và phải ăn thường xuyên, mỗi lần một ít, đấy là quy tắc của phòng vô trùng.
Mới ăn được một ít tôi đã thấy trong miệng mình loét nhoét như đang cắn phải cái giẻ lau. Tôi không thể ngăn nổi cảm giác buồn nôn và nôn ra ngoài. Tôi cứ ăn một thìa thức ăn vô trùng rồi lại nôn, nước mắt lã chã từng giọt, rồi lại ngẩng lên tìm bố, rồi lại ăn một thìa nữa... Nếu không ăn thì không thể chiến thắng bệnh được nên tôi phải cố ép mình ăn hết. Nhưng hôm qua và hôm nay thì tôi không thể nào ăn được đến một nửa. Tại không có bố ở đây cổ vũ tôi đấy mà.
Bố đi đâu rồi chứ, bố ơi. Có phải bố đi tỉnh vì có việc quan trọng như lần trước bố nói không? Nếu ngắn thì bốn ngày, dài thì năm ngày. Không được. Nếu mà bố bỏ lại tôi một mình lâu như thế, thì chẳng biết quyết tâm chiến thắng bệnh máu trắng của tôi có bay đi mất tiêu không nữa. Nếu không có bố thì tôi sẽ trở thành kẻ ngốc mất thôi.
Mãi đến khi trời tối bố mới đến.
Bố mặc áo choàng, đội mũ và đeo mặt nạ khử độc, trông cứ như thể người vũ trụ đi du hành mặt trăng vậy. Bất cứ ai muốn gặp tôi cũng phải trở thành người vũ trụ. Bởi vì nhỡ đâu lại mang vi khuẩn gây bệnh từ ngoài vào thì quả là nguy to.
Lúc đầu thì tôi bị nhầm lẫn. Vì bố đeo khẩu trang và đội mũ nên hầu như tôi chỉ nhìn thấy mắt của bố, nhưng mà ngay cả một bên mắt bố cũng bị che kín bông băng. Nhưng chỉ vì thế mà chẳng lẽ tôi không nhận ra bố sao? Tôi đã vừa mừng vừa giận, nhưng cũng thật ngạc nhiên. Vì thế nên tôi hỏi bố bằng một giọng run run.
“Bố, mắt bố làm sao thế ạ?”
“À, không có gì đâu. Vì bố có việc gấp nên phải ra ngoài ấy mà. Bố xin lỗi... Mấy hôm nay con vẫn ngoan chứ?”
Tôi biết ngay là bố cố tình lảng sang chuyện khác mà. Tôi liền hỏi lại:
“Bố bị thương à?”
“Bị thương gì chứ?”
“Thế bố bị đau mắt à?”
“Nếu mà bị đau mắt thì là do vi khuẩn xấu gây bệnh rồi, làm sao bố đến đây với Daum thế này được. Một bên mắt bị mỏi nên bố mới dán bông băng để nghỉ ngơi một chút ấy mà... Lúc không có bố con ăn cơm ngoan chứ?”
“Sẽ đỡ ngay chứ bố?”
“Tất nhiên rồi, tất nhiên là thế rồi.”
Tôi thấy yên tâm rồi. Nhưng vì chỉ nhìn thấy một mắt nên giống như chỉ có một nửa của bố thôi vậy. Hóa ra điều làm nên bố tôi chính là đôi mắt... Tôi vừa suy nghĩ như vậy, vừa nhìn chằm chằm vào bố.
“Nhìn bố lạ lắm à?”
Thật có lỗi với bố nhưng mà tôi cứ nghĩ đến thuyền trưởng một mắt trong bộ Lego của Seong Ho. Chỉ cần vẽ thêm bộ ria mép trên khuôn mặt của bố thì... Hi hi hi, tưởng tượng ra dáng vẻ đó làm tôi không thể nhịn cười.
“Bố giống như thuyền trưởng một mắt ấy.”
Bố giả giọng ồm ồm đáp lời tôi:
“Thật chứ? Thế là tốt hay là xấu nào?”
“Đương nhiên là không tốt rồi ạ. Vì thuyền trưởng một mắt dù sao cũng là cướp biển mà.”
Bố lại cười bằng một bên mắt, mở khóa kéo bức rèm bằng ni lông và đưa bàn tay vào. Tay bố thật ấm. Bàn tay bố lúc nào cũng thật ấm áp nhưng mà hôm nay hình như còn hơn thế nữa ấy.
“Bố có biết là chị người Nhật Bản đã sang đây rồi không ạ?”
“Bố biết.”
“Bố đã gặp chị ấy chưa?”
“Bố gặp rồi chứ. Bố cho chị ấy xem ảnh, chị ấy liền khen con rất đẹp trai đấy.”
“Chị ấy trông như thế nào ạ?”
“Rất xinh đẹp. Nhưng mà tâm hồn của chị ấy còn đẹp hơn.”
Đẹp hay không không quan trọng. Nhưng cũng thật tốt nếu tủy sống truyền vào người tôi lại là của một chị gái tốt bụng. Mà nếu không phải người tốt bụng chắc sẽ không cho người khác tủy sống đâu.
Tôi rất muốn gặp chị. Bố vẫn nói là không được. Nhưng bố đã hứa là nếu chị có ảnh thì bố sẽ xin cho tôi xem. Để sau này tôi sẽ vừa nhìn ảnh của chị, vừa cầu nguyện cho chị. Thật lòng mà nói thì vì không biết mặt chị nên tôi cũng không rõ liệu những lời cầu nguyện của tôi có thành hiện thực không nữa.
Bố cứ xoa xoa xung quanh con mắt trái che kín bông băng suốt. Mỗi lần như thế con mắt phải của bố lại nheo lại. Có đúng là như lời bố nói không nhỉ, rằng khi người ta mệt mỏi thì người ta nghỉ ngơi, bố cũng băng lại để con mắt đó được nghỉ? Tôi cứ có những ý nghĩ thật kỳ lạ.
“Mắt của bố ấy mà, thật là không sao chứ ạ?”
“Hơi vướng víu tí tẹo thôi. Chắc là thuyền trưởng một mắt lúc đầu cũng đã như bố đấy.”
Bố nhắm chặt một bên mắt lại rồi kéo chiếc mặt nạ bị tụt xuống tận môi dưới lên trên mũi. Bố làm thế có lẽ bảo tôi đừng lo lắng vô ích nữa đây mà.
“Daum à!”
Bố gọi tôi rồi chỉ nhìn tôi hồi lâu, mãi mới nói tiếp:
“Con tự tin vào buổi phẫu thuật ngày mai chứ?”
“... Vâng.”
“Con thử nói to lên xem nào.”
Hình như bố thật sự muốn cư xử như thuyền trưởng một mắt thì phải. Tôi liền hét lên với giọng điệu của một tên cướp biển mạnh mẽ.
“Con tự tin ạ!”
“Cảm ơn con... Cảm ơn con, Daum à.”
❀ ❀ ❀
[1] Câu này có nghĩa là “Cảm ơn chị” trong tiếng Nhật.