Bố Con Cá Gai

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 3 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
6
6

❊ ❊ ❊

Có vẻ như đứa trẻ rất vui. Sau khi rời khỏi nhà thờ, nó hơi ủ rũ nhưng vừa ra đến đường cao tốc nó đã lách chách như chú chim vào buổi sáng.

“Bố ơi, con cảm ơn bố. Vì bố đã giúp con khỏi bệnh, vì đã cho con đi biển, vì cả chiếc mũ bóng chày nữa... Tất cả ạ.”

Bệnh của đứa trẻ chưa được chữa khỏi hoàn toàn. Chỉ là hoạt động của bạch cầu ác tính tạm thời được chế ngự bởi thuốc kháng ung thư liều cao mà thôi. Một lúc nào đó anh sẽ lại phải cắn răng nhìn đứa trẻ bị những cơn đau đớn giày vò hành hạ. Chỉ cho đến lúc đó thôi. Đó là giới hạn mà đứa trẻ có thể chịu đựng được, cũng là kết thúc quãng thời gian đứa trẻ được cho phép.

Chuyến du lịch này chỉ là một hình thức ngụy trang mà thôi. Một sự ra đi trong lặng lẽ.

Nhưng ngồi ở ghế phụ kế bên, đứa trẻ đang say sưa ngắm nhìn thế giới bên ngoài cửa xe với vẻ phấn khích. Đối với một đứa trẻ suốt bao lâu nay chỉ loanh quanh trong bệnh viện thì đó là một thế giới tươi đẹp đến chói lòa. Nó không ngừng hò reo trầm trồ rồi hỏi hết cái này đến cái kia. Anh vừa trả lời một cách tỉ mỉ, vừa ngỡ ngàng vì chính sự bình thản của mình.

Cuối cùng thì người vợ đã không đến.

Anh đã chờ đợi bốn ngày, rồi tiếp tục nán lại bệnh viện thêm hai ngày nữa, chỉ để xác định liệu niềm tin của mình có thật sự vô nghĩa. Anh cũng không muốn trách cứ người vợ. Việc tự oán trách bản thân giờ đây cũng làm anh chán ngán. Anh chỉ thấy tiếc và buồn vì hai ngày vô ích ở bệnh viện, chỉ là hai ngày thôi. Nhưng đối với đứa trẻ, đó là một khoảng thời gian vô cùng dài và quý giá.

Anh không biết đứa trẻ có chờ mẹ hay không. Tuy nó phát cáu vì anh cứ lùi ngày ra viện không lý do, nhưng có thể trong lòng nó đã chờ đợi mẹ. Giống như anh thời thơ ấu, ngày ngày đi loanh quanh trước cửa ga tàu chờ người mẹ mãi mãi không trở về nữa.

Lúc ra khỏi bệnh viện, anh đã nói với đứa trẻ:

“Hóa ra mẹ ở Pháp vẫn chưa về con ạ.”

“Con cũng biết thế mà.”

Đứa trẻ trả lời qua loa rồi lảng sang chuyện khác.

Nó cố nén cái ngáp ngủ, rồi khi xe vừa ra khỏi đường hầm, anh đã thấy nó bắt đầu gà gật. Vì tựa đầu vào thành xe nên chiếc mũ của đứa trẻ bị lệch sang một bên. Điều đó khiến anh bận lòng. Anh nghĩ phải chỉnh lại chiếc mũ cho thẳng thớm, nhưng lại không thể với tay ra được. Những giọt mồ hôi lăn dài trên gò má nhợt nhạt nổi rõ mạch máu li ti của đứa trẻ.

“Nếu có một chút dấu hiệu bất thường nào thì anh phải đưa Daum đến bệnh viện ngay. Và nhất định cứ cách ba bốn ngày anh lại phải liên lạc với tôi một lần đấy nhé.”

Anh phải hứa đi hứa lại không biết bao nhiêu lần, trưởng khoa Min mới đồng ý cho đứa trẻ ra viện. Dù gật đầu nhưng trong lòng anh thầm nghĩ, sẽ không có chuyện ấy đâu. Cầm trên tay một túi đựng đủ các loại thuốc, nghe bác sĩ hướng dẫn liều lượng và cách dùng, nhưng tâm trí anh thì đang để ở nơi khác.

Dù có quay trở lại bệnh viện thì đứa trẻ cũng không thể tiếp nhận phác đồ điều trị cơ bản nữa. Vì đó chỉ là cách xử lý nhằm kiềm chế chỉ số bạch huyết cầu và phòng lây nhiễm mà thôi. Kể từ sau khi biết không còn khá năng ghép tủy thì ngay cả chút hy vọng để bấu víu và chiến đấu cũng không còn tồn tại.

Anh đã nghĩ rằng việc xuất viện là đương nhiên, và nếu xuất viện thì anh còn thấy nhẹ lòng hơn. Nhưng không phải vậy. Giờ anh chỉ thấy mình và đứa trẻ dường như đang bị dìm đầu xuống lớp bùn lầy vậy. Cảm giác như thể đang bị ai đó nắm lấy tóc và xoay vòng vòng không thương tiếc.

Không thể biết khi nào thì tình trạng của đứa trẻ sẽ xấu đi và xấu đi như thế nào.

Còn về trường hợp của Seong Ho, cậu bé có cơ hội cao được chữa trị dứt bệnh hoàn toàn, và đã bắt đầu vào giai đoạn hồi phục, vậy mà tất cả lại kết thúc trong một giây phút ngắn ngủi. Một tuần trước khi gặp mẹ Seong Ho, cô đã nói thật là uất ức quá. Uất ức đến mức khó có thể chịu đựng được.

“Cái bệnh viện này, tôi thề có chết cũng không đến nữa. Nhưng ngay cả không đến đây thì tôi cũng không sao chịu đựng được nỗi đau này.”

Bốn giờ chiều. Đã khá muộn để có thể lái xe tới nơi anh định đến.

Anh vừa dừng xe ở một góc trạm nghỉ chân dọc đường thì đứa trẻ cũng tỉnh giấc. Nó ngơ ngác nhìn ngó xung quanh rồi hỏi:

“Ngày xưa mình cũng từng nghỉ chân ở đây, bố nhỉ?”

Có vẻ như đứa trẻ vẫn nhớ rõ chuyến du lịch cách đây bốn năm. Đó là chuyến du lịch cùng với người vợ. Khả năng ghi nhớ phi thường của đứa trẻ làm anh thật khó xử.

“Con nhớ là đã ăn cơm cuộn và mì udon. Con lại thấy thèm rồi.”

Suốt ba tháng qua, đứa trẻ chỉ ăn thức ăn khử trùng mà bệnh viện cung cấp. Đó là thứ thức ăn không có mùi vị, được loại bỏ hoàn toàn vị mặn và vi khuẩn, cũng chính là một phần của cuộc sống toàn là cấm kỵ, ức chế và cưỡng ép đối với đứa trẻ.

Hãy để cho đứa trẻ mười tuổi được hưởng một cuộc sống bình thường như bao đứa trẻ khác. Chẳng thà vui vẻ một ngày còn hơn cả nghìn năm đau khổ.

Đó chính là lý do mà anh lờ đi sự phản đối của trưởng khoa Min, khi ông cho rằng để đứa trẻ xuất viện vào lúc này là một quyết định thiếu suy nghĩ. Nhưng khả năng miễn dịch của đứa trẻ đang giảm sút với tốc độ chóng mặt thì sao có thể thản nhiên ăn những thức ăn đầy vi khuẩn như cơm cuộn hay mì udon được.

Anh đeo khẩu trang cho đứa trẻ rồi chỉnh lại mũ cho nó. Để tránh bị nhiễm bệnh, đứa trẻ cần hết sức tránh đến những nơi đông người. Nhưng vì đang là mùa du lịch cao điểm nên ở trạm dừng chân người đông đến mức cứ liên tục va vào nhau, và mọi người đều liếc nhìn đứa trẻ đang đeo khẩu trang.

Bước vào siêu thị nhỏ nằm trong trạm dừng chân, anh đưa cho đứa trẻ tờ mười nghìn won, và nói nó có thể chọn bất cứ thứ gì nó thích. Ngay cả hành động đơn giản là mua đồ và trả tiền, đối với đứa trẻ dường như cũng đã là một điều kỳ diệu khiến nó vô cùng cảm kích. Đứa trẻ phân vân và lưỡng lự, vẻ mặt hết sức nghiêm túc rồi chọn sữa chua Yoplait, bánh kem xốp, nước điện giải, cà phê lon, rồi ngước nhìn anh.

“Con mua được chứ ạ?”

“Cà phê lon thì không được.”

“Đây là cho bố ạ.”

Đứa trẻ kéo khẩu trang xuống, lè lưỡi rồi chìa ra lon cà phê.

Như kẻ lang thang vào lúc xế chiều cần chỉ ước vọng xa xôi, giờ anh đã chẳng còn lý do gì mong muốn những niềm vui lớn lao.

Nhưng dù thế nào thì anh tin đâu đó trong cuộc sống vẫn có những mảnh ghép của niềm vui, sáng lấp lánh như những vì sao đính trên bầu trời tăm tối kia. Chỉ cần thế thôi đã đủ rồi.

Anh khẽ áp lon cà phê vào má đứa trẻ rồi chỉnh lại khẩu trang cho nó.

Đứa trẻ chỉ về phía tập bản đồ đặt trong sạp bán báo.

“Trong đó có nơi chúng ta đến không ạ?”

“Đương nhiên là có rồi. Con muốn mua à?”

“Trông có vẻ đắt bố ạ.”

“Daum à, bố là đại gia đấy nhé.”

Vừa nói anh vừa tỏ vẻ huênh hoang vỗ vỗ vào túi quần phía sau nơi để ví. Nhưng rồi anh thấy lòng mình nhói đau. Vì người bố nghèo khó này mà đứa trẻ phải đắn đo suy nghĩ đủ điều.

Đang bước đi về phía đỗ xe, đứa trẻ nhìn về phía nhà vệ sinh rồi nói:

“Bố ơi, con mắc tiểu.”

“Không đi vệ sinh ở đó được đâu con. Bẩn lắm.”

Anh nắm lấy tay đứa trẻ rồi quay lại phía nhà vệ sinh của trạm dừng chân. Quanh bức tường gạch, những bông hoa cánh bướm đua nhau nở rộ, còn những con chuồn chuồn thì bay lượn vòng quanh hoa như thể đang rất say sưa với nhiệm vụ của mình.

“Nếu mà con đi tiểu ở đây thì mọi người sẽ mắng đấy ạ.”

“Không sao đâu.”

“Con xấu hổ lắm.”

“Bố cũng đi tiểu ở đây với con thì có gì mà xấu hổ chứ.”

Phải thế thì đứa trẻ mới có vẻ yên tâm và kéo quần xuống. Anh đứng sát bên cạnh, bảo:

“Thi xem ai tè xa hơn nhé!”

Đứa trẻ vội vàng đẩy hông lùi về phía sau hết mức, làm ánh nắng trời chiều giật nẩy mình như hoảng hốt trước tia nước tiểu của nó. Không nhớ anh đã từng đứng sát vai và đi tiểu cùng đứa trẻ thế này lần nào chưa nhỉ. Dù đây là lần đầu tiên thì cũng có gì to tát lắm đâu. Nhưng anh lại đang nhìn theo tia nước tiểu của đứa trẻ với một cảm xúc lẫn lộn thật khó diễn tả và những bông hoa cánh bướm đang đua nở đẹp đến rơi nước mắt.

“Lúc đi tiểu con sợ lắm.”

“Sợ người khác nhìn thấy hả?”

“Không ạ, con sợ chuồn chuồn cắn ‘quả ớt’ của con.”

Đứa trẻ nói rồi bật cười thành tiếng.

Nhìn nụ cười sảng khoái của đứa trẻ, anh có cảm giác như những nỗi lo lắng và bất an của mình bỗng chốc tan biến.

Anh đã đúng khi ra viện. Quả là một quyết định sáng suốt. Nếu như vẫn đang ở trong bệnh viện thì có lẽ cho đến tận giây phút cuối cùng chắc anh cũng không thể một lần được thấy đứa trẻ cười thành tiếng như thế này.

Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Cho Chang-in

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.