Bố Con Cá Gai

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 3 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
6
6

❊ ❊ ❊

“Giấy cam kết đồng ý điều trị ghép tủy đồng loại sử dụng phương pháp xạ trị toàn thân tiền cấy ghép và Cytoxan đối với bệnh lý ác tính về máu”, “Giấy đồng ý cam kết điều trị ghép tủy đồng loại sử dụng Busultan và Cytoxan tiền gây mê ở bệnh lý ác tính về máu”.[1]

Đó là hai loại giấy tờ cam kết dài mấy trang kín đặc chữ trình bày về bối cảnh y học cấy ghép tủy, quá trình điều trị, nguy cơ và tác dụng phụ, ý kiến của bác sĩ điều trị chính, sự đồng ý của bệnh nhân và gia đình...

Nó có ý nghĩa là phác đồ điều trị chuẩn bị tiến hành ghép tủy chính thức đã bắt đầu. Việc xạ trị toàn thân và sử dụng thuốc kháng ung thư liều cao để loại bỏ hoàn toàn tế bào ác tính sẽ được tiến hành song song cùng với việc tạo khoảng trắng để tế bào tủy sống mới có thể phát triển và xử lý nhằm phòng ngừa phản ứng thải ghép sau ghép tủy.

Anh đọc đi đọc lại cảnh báo về nguy cơ đi kèm trong giấy đồng ý cam kết.

Trong trường hợp tủy sống được ghép không phát huy chức năng thì có thể nguy hiểm đến tính mạng.

Sau khi ghép, trong trường hợp bệnh chủ cơ cấu cấy ghép gặp phản ứng từ chối tiếp nhận cấy ghép thì có thể xảy ra nhiều biến chứng nguy hiểm khác nhau.

Có thể gây ảnh hưởng xấu đến chức năng của nội tạng như thận, gan, phổi, não...

Với trường hợp gặp phải chứng tắc tĩnh mạch thì có thể dẫn tới các tình huống nghiêm trọng.

Việc xạ trị toàn thân có thể gây vô sinh.

Anh run run ký tên vào tờ giấy cam kết rằng sẽ không truy cứu trách nhiệm pháp lý đối với bác sĩ điều trị chính và bệnh viện về kết quả của cuộc điều trị và biến chứng có thể phát sinh trong quá trình điều trị.

Trong buổi sáng ngày mai, đứa trẻ sẽ được chuyển từ khu phòng bệnh trẻ em sang trung tâm cấy ghép và bước vào quá trình điều trị tiền ghép tủy. Để như vậy thì trước tiên anh phải nộp đủ hai mươi triệu won tiền đặt cọc.

Trong suốt một tiếng đồng hồ anh cứ cúi dập đầu trước bàn của trưởng phòng Song phòng Y vụ. Anh van nài xin hoãn nộp tiền đặt cọc với dáng vẻ như một kẻ tôi tớ nhìn ông chủ. Nhưng trong suốt một giờ đồng hồ, trưởng phòng Song hầu như chỉ nghe điện thoại hoặc đi ra ngoài, hay nói chuyện phiếm với đồng nghiệp, thỉnh thoảng lại tỏ ra lãnh đạm.

“Thật là mệt mỏi. Để xem nào, nếu anh cứ như thế này thì không thể giải quyết được vấn đề đâu.”

Chính anh cũng thấy việc này thật là mệt mỏi. Tất cả chỉ vừa mới bắt đầu, vậy mà anh lại bước hụt chân ở ngay vạch xuất phát, để rồi lảo đảo, hụt hơi và mất phương hướng.

Cuối cùng thì anh đã nhận lời viết tập thơ theo ý đồ của giám đốc Hong.

Mỗi khi nảy ra một ý thơ và biểu đạt ra bên ngoài bằng công cụ ngôn ngữ, anh lại thấy mệt mỏi chán chường với một cảm giác xấu hổ như thể không mặc gì đứng giữa đám đông. Ngày xưa để có thể hoàn thành một tập thơ, anh đã phải vật vã, chật vật trong suốt mấy tháng trời. Vậy mà lần này anh đã hoàn thành mười bốn bài thơ chỉ trong có mấy ngày. À không, anh chỉ viết cho xong thôi. Vì anh không có thời gian mà lười biếng, và cũng vì anh chỉ muốn nhanh chóng quên đi ngay cái dáng vẻ khổ sở này của mình.

Giám đốc Hong đã hứa sẽ trả cho anh mười triệu won tiền bản quyền ngay trong sáng nay. Nhưng đến tận khi hết thời gian làm việc của ngân hàng, ông ta vẫn chưa chuyển tiền. Cứ khoảng ba mươi phút anh lại gọi điện thoại đến nhà xuất bản, nhưng lần nào giám đốc Hong cũng đi vắng.

Rời khỏi chỗ làm việc hồi lâu, khi quay trở lại, trưởng phòng Song đi về phía anh, lắc trái lắc phải rồi cầm ống nghe điện thoại lên. Vì kẻ tôi tớ thì chẳng thể nói gì về cách cư xử của ông chủ nên anh đành chờ đợi anh ta gọi điện thoại xong. Trưởng phòng Song gọi điện thoại thông báo về cuộc họp mặt khóa nghĩa vụ quân sự, và đó chính là lực lượng thủy quân lục chiến.

Đợi trưởng phòng Song đặt ống nghe điện thoại xuống, anh liền hỏi:

“Anh là học viên khóa mấy vậy?”

Tinh ý, trưởng phòng Song sốt sắng hỏi lại:

“Anh cũng ở thủy quân lục chiến sao?”

Anh vừa gật đầu, trưởng phòng Song liền trả lời khóa nghĩa vụ mà mình tham gia với một giọng căng thẳng, rồi hỏi xem anh là khóa mấy.

“Anh đóng quân ở đâu thế?”

Khi anh trả lời là Baengnyeongdo thì miệng trưởng phòng Song khẽ phát ra một tiếng reo.

“Tôi cũng ở đội trinh sát Baengnyeongdo đây...”

Quả đúng là nơi anh từng đóng quân. Hóa ra hai người cùng xuất thân từ đội trinh sát vất vả nhất trong lực lượng thủy quân lục chiến, mối nhân duyên ấy khiến trưởng phòng Song vô cùng ngạc nhiên và mừng rỡ. Nhưng anh ta nhanh chóng chuyển sang vẻ mặt khó xử rồi vừa nhìn anh, vừa mở lời:

“Anh uống cà phê nhé?”

Không chờ anh đồng ý, trưởng phòng Song liền bước ra cửa, anh chậm chạp đi theo sau. Tiến đến máy bán hàng tự động ở sảnh, trưởng phòng Song cho xu vào rồi lấy ra hai cốc cà phê. Họ chia nhau hai cốc cà phê và đến gần phía cửa sổ. Rồi họ vừa uống cà phê, vừa ngắm nhìn thế giới đang bắt đầu chìm vào bóng tối mờ mịt ngoài kia.

Người phá vỡ sự im lặng là trưởng phòng Song.

“Đến cả là tiền bối mà cũng không biết... Nếu đã thất lễ thì anh hãy bỏ qua cho em nhé.”

“Cậu khách sáo quá. Tôi chỉ thấy có lỗi vì là tiền bối mà chẳng cho cậu thấy được dáng vẻ đàng hoàng của mình thôi.”

“Tiền bối, anh đừng dùng kính ngữ mãi thế.”

Đó là giây phút mà quản lý phòng Y vụ trước đó đã làm cho người giám hộ phải e sợ, bất ngờ lại trở thành một hậu bối lễ phép. Có vẻ như lý do cùng xuất thân từ đội trinh sát thủy quân lục chiến đã nhanh chóng rút ngắn khoảng cách giữa hai bên. Chắc hẳn người ngoài nhìn vào sẽ thấy khó hiểu.

Trong lực lượng thủy quân lục chiến, chỉ cần là tiền bối trên một khóa thôi cũng đã được đàn em kiêng nể ngang ngửa Chúa Trời. Lính thủy quân lục chiến có một tinh thần đoàn kết đáng kinh ngạc, cho dù đã xuất ngũ mấy chục năm đi nữa thì họ vẫn luôn sống với câu khẩu hiệu gắn trên trán rằng một lần đã là lính thủy quân lục chiến thì sẽ mãi mãi là lính thủy quân lục chiến. Tất cả những ai xuất thân từ thủy quân lục chiến sẽ đều nhớ mãi không quên ký ức lạ lùng về sự phân biệt cấp bậc trên dưới rạch ròi ngay từ buổi ban đầu.

Họ say sưa hàn huyên về đội trinh sát hồi lâu. Ba năm ở Baengnyeongdo chỉ căng mắt nhìn chằm chằm ra biển đến chán ngấy. Tâm tư của anh chàng binh nhất lo sợ bị đánh đến mức không tài nào ngủ được. Cuộc huấn luyện IBS khắc nghiệt đến mức chết đi sống lại, những năm tháng tuổi trẻ đã qua có thể tự hào vui mừng với vạn cổ giang sơn, rồi kỷ niệm cùng nhau uống rượu...

Thế rồi đột nhiên cả hai quay trở về với hiện thực, anh chần chừ mở lời:

“Biết cậu là hậu bối thì tôi càng ngại khi nói đến điều này. Ngày mai có lẽ sẽ bắt đầu điều trị ngay. Lần điều trị này xem như là cơ hội cuối cùng của đứa trẻ. Tôi sẽ không làm trưởng phòng Song phải khó xử đâu. Cậu hãy giúp đỡ tôi.”

“Đây không phải là vấn đề mà em tự ý đưa ra quyết định được, nhưng dù sao thì ngày mai em cũng sẽ cố gắng để cháu được chuyển sang trung tâm cấy ghép đúng theo kế hoạch.”

“Chân thành cảm ơn cậu. Tôi không thể lo được toàn bộ tiền đặt cọc ngay. Khoảng một nửa thì đến ngày mai hoặc ngày kia tôi có thể sẽ lo được.”

“Tuy em đã gặp tiền bối với tư cách là một nhân viên của phòng Y vụ, nhưng trong thâm tâm, thực lòng em vẫn luôn nghĩ anh là một người tử tế. Làm việc ở phòng Y vụ, em đã gặp đủ loại người. Người thì quá hạn thanh toán đến mấy lần vẫn hiên ngang lớn tiếng, người thì khóc lóc van xin mất hết mặt mũi, rồi hằng hà sa số những người đòi bọn em phải tìm cách cho... Dù sao thì em tin anh và em sẽ viết giấy đảm bảo thay anh.”

Anh giải thích thành thật về lý do anh không thể lo liệu được tiền đặt cọc. Sau khi im lặng lắng nghe hết câu chuyện của anh, trưởng phòng Song hỏi:

“Cháu đã ra vào bệnh viện được bao lâu rồi anh?”

“Hơn hai năm rồi.”

“Chiến đấu với bệnh máu trắng hơn hai năm... Nếu không phải là người giàu có với một núi tiền thì đúng là khó có thể cáng đáng nổi.”

Trưởng phòng Song thở hắt ra một hơi rồi nói tiếp:

“Còn bao nhiêu ngày nữa thì cháu được ghép tủy ạ?”

“Nghe nói là nếu như điều trị suôn sẻ thì sẽ mất ba tuần.”

“Ba tuần sao, ba tuần... Thật tình, tiền đặt cọc đã đi một nhẽ, nhưng chi phí điều trị sau này còn đáng lo hơn đấy. Anh nghĩ ra cách nào chưa?”

Anh chỉ cười tươi. Ngay tức khắc, trưởng phòng Song hiểu ra ý nghĩa trong nụ cười của anh.

“Anh đừng nghĩ em là nhân viên phòng Y vụ, mà hãy nghĩ em là hậu bối và thử nói cho em xem anh có bao nhiêu rồi.”

“Vẫn chưa có gì cả. Nhưng cậu đừng lo. Anh đã chống đỡ được hai năm rồi, chẳng lẽ còn ba tuần nữa mà lại không lo nổi sao? Chắc chắn sẽ có cách gì đó thôi.”

Anh chìa tay ra về phía trưởng phòng Song.

“Hết giờ làm rồi, cậu cũng phải về đi chứ. Rất vui vì gặp cậu. Cảm ơn cậu đã quan tâm đến bố con tôi.”

Ngày đầu tiên đứa trẻ được đưa vào trung tâm cấy ghép, người vợ đã rời đi.

Không biết có phải vì thấy đứa trẻ được chuyển vào trung tâm cấy ghép nên cô cho rằng anh đã nộp đủ tiền đặt cọc hay không. Đến tận buổi sáng người vợ vẫn không có vẻ gì là sắp về nước, vậy mà rồi cô lại nhanh chóng quyết định bay về Pháp, nơi cô đang sống. Giống như đứa trẻ mải chơi quên hết tất cả mãi đến đêm mới vội vã chạy liền một mạch về nhà.

Lúc anh quay trở lại sau cả một ngày trời chạy vạy khắp nơi để lo liệu tiền đặt cọc, đứa trẻ lấy ra một mảnh giấy đưa cho anh. Đó là một mảnh giấy nhỏ ghi số điện thoại kèm theo lời nhắn nếu anh đổi ý thì hãy liên lạc. Có vẻ như người vợ còn muốn bỏ qua cả lời chào tạm biệt. Từ sau khi lớn tiếng vì chuyện của đứa trẻ, ngay cả việc nhìn nhau cô cũng tránh.

Anh đón nhận sự ra đi của người vợ với một thái độ lãnh đạm. Đó là kết quả mà người vợ và năm tháng đã rèn luyện cho anh. Nếu như đứa trẻ bị tổn thương vì người mẹ, và vì thế mà nhụt ý chí chiến đấu với bệnh tật thì mới thật đáng lo.

“Mẹ đột nhiên bỏ đi chắc con thấy buồn lắm phải không?”

“Không ạ. Mẹ vẫn thế mà.”

“Không có mẹ con cũng cố gắng được chứ?”

“Tất nhiên rồi ạ. Con đã có bố rồi mà.”

Đứa trẻ hồn nhiên trả lời rồi cười thật tươi. Nhưng anh không thấy sự thản nhiên đó là một điều may mắn. Dù sao thì người vợ cũng là mẹ của đứa trẻ, và vào giây phút mệt mỏi của cuộc sống, chỉ cần nhắm mắt lại và nhớ đến, thì hình ảnh người mẹ cũng sẽ luôn là một nguồn động viên vô bờ.

Anh để lại sau lưng đứa trẻ đang chìm vào giấc ngủ rồi đi ra khỏi phòng bệnh, về phía phòng Y vụ.

Đã ba ngày trôi qua kể từ khi việc điều trị ở trung tâm cấy ghép bắt đầu. Ngày mai dự định sẽ bắt đầu xạ trị. Đó là may mắn nếu như việc điều trị không bị gián đoạn vì vấn đề đặt cọc.

Rốt cuộc thì anh đã không giữ được lời hứa với trưởng phòng Song. Giám đốc Hong lại một lần nữa trì hoãn việc chuyển tiền bản quyền cho anh. Vì không thể ngồi một chỗ chờ đợi ông ta xử lý, nên anh đã chạy đi chạy lại nghe ngóng nhiều lần nhưng kết quả lần nào cũng đều mơ hồ, và nó chỉ giúp anh xác nhận đi xác nhận lại một điều rằng mình thật vô dụng.

Anh đã luôn có dự cảm không lành rằng có lẽ đến cuối cùng anh cũng sẽ không lo liệu được tiền đặt cọc. Nghĩ mãi đến mảnh giấy người vợ viết rằng nếu đổi ý thì hãy liên lạc, anh còn có cảm giác sự cố chấp vô lý của anh dường như đang lấn át cả tình yêu dành cho đứa trẻ. Biết đâu đáng lẽ ra anh nên giao phó việc nuôi dưỡng đứa trẻ cho người vợ. Như thế thì anh sẽ không phải mất đứa trẻ mãi mãi.

Nhưng bản thân ý đồ của người vợ đã không hề trong sáng. Tình yêu của người mẹ đối với con đâu phải là thứ có thể tăng lên hay bớt đi căn cứ vào tài năng của đứa trẻ. Người vợ vẫn chưa sẵn sàng làm mẹ một cách đúng nghĩa. Tình mẫu tử trong cô dường như chỉ bất chợt thức tỉnh trong giây lát, rồi sẽ ngay lập tức xẹp xuống như xưa. Rồi cô sẽ trở lại làm một người mẹ lạnh lùng cho rằng đứa trẻ là gánh nặng, và chỉ say mê vùi đầu vào công việc của bản thân.

Mỗi khi nghĩ đến cảnh mai kia, đứa trẻ sẽ ở một mình không nơi nương tựa ở một mảnh đất xa lạ, phải khóc một mình, anh lại cắn chặt răng. Anh không thể lùi bước, cho dù ngày ấy có đến, thì hiện tại anh vẫn phải đứng lên đối diện và đấu tranh với nó.

Anh đang đi loanh quanh gần phòng Y vụ thì vừa may lúc đó trưởng phòng Song đẩy cửa bước ra, anh liền gọi lại.

“Nếu cậu không bận thì chúng ta làm một tách trà nhé?”

Trưởng phòng Song khẽ gật đầu, rồi nói nếu đã đi thì kiếm chỗ nào hay hay anh em ngồi nói chuyện, và dẫn anh ra ngoài bệnh viện.

Hai người ngồi bên cạnh cửa sổ có tầm nhìn đẹp, sau một hồi nói chuyện này chuyện kia, anh mở lời:

“Đáng ra hôm qua đã phải nộp tiền rồi, vậy mà tôi vẫn chưa kiếm được. Chắc vì tôi mà cậu gặp không ít phiền toái phải không?”

“Một chút thôi ạ.”

“Người ta đã hứa trả tiền cho tôi mà vẫn chưa trả. Tôi thật không còn mặt mũi nào để gặp cậu. Cậu có thể cho tôi thêm mấy ngày nữa không?”

“Biết làm thế nào khác được. Nhưng mà theo em thấy thì tiền bối tuyệt đối không phải là người bất tín. Có phải không ạ?”

“Tôi đã sai hẹn với với trưởng phòng Song rồi đấy thôi.”

“Anh nói là sẽ nhận được mười triệu won, vậy mười triệu won còn lại thì anh định tính thế nào?”

“Chắc là tôi phải vay mượn chỗ này chỗ kia rồi.”

Cà phê được mang ra, trưởng phòng Song vừa nhìn đăm đăm ra ngoài cửa sổ, vừa uống cà phê.

Sau cả ngày hôm qua mưa gió sụt sùi, nay bầu trời được gột rửa sạch sẽ sáng sủa, đã có thể cảm nhận rõ rệt không khí mùa thu.

“Tiền bối...” Trưởng phòng Song ngập ngừng.

“Em có thể để hoãn thêm khoảng mấy ngày. Nhưng nếu như anh không nhanh chóng nộp đủ tiền thì em cũng không thể nào giúp được nữa đâu. Theo dõi những bệnh nhân phải nộp tiền viện phí cao không chỉ có em mà còn có nhiều người khác nữa. Chẳng phải bệnh viện cũng là nơi kinh doanh hay sao. Vì thế, nếu thấy tình hình gia đình bệnh nhân không thể lo được phí, thì bệnh viện sẽ ngừng việc điều trị đấy ạ.”

“Sẽ không có chuyện đó đâu.”

“Vậy anh định làm sao? Chẳng lẽ tiền tự nhiên rơi từ trên trời xuống?”

“…”

“Không phải vì em là nhân viên phòng Y vụ, sợ bị khiển trách vì giúp anh nên mới nói như thế này đâu. Em cũng lo lắng và sốt ruột nên mới vậy. Thà rằng anh cứ hỏi thẳng em xem có cách nào khác không thì còn đỡ hơn.”

Trưởng phòng Song đan hai tay vào nhau, ngước mặt lên nhìn anh trong khoảng năm giây rồi lắc đầu. Tại sao mình lại vướng vào việc này cơ chứ? Trưởng phòng Song nhỏ giọng thì thầm một mình rồi nói:

“Tiền bối, xin anh đừng hiểu lầm những điều em sắp nói sau đây. Chuyện là em có một người anh họ. Anh ấy từng làm công việc lắp ráp máy móc chế tạo, nhưng sau khi bị mất một phần ngón tay, giờ anh ấy chỉ sống bằng đồng lương bảo vệ ít ỏi. Nhưng năm ngoái con gái của anh ấy lại được bác sĩ chẩn đoán là mắc u não và phải nhập viện điều trị ngay, cần phải nhanh chóng phẫu thuật nhưng hoàn cảnh khó khăn không biết xoay xở chi phí ra làm sao. Một ngày, anh ấy bảo quyết định bán thân thể của mình. Thì ra lúc ngồi lom khom trong nhà vệ sinh bệnh viện, anh ấy đã nhìn thấy một mẩu giấy môi giới mua bán nội tạng, bèn thử liên lạc thì họ nói họ chuyên mua thận. Em đã ngăn anh ấy là lừa đảo đấy. Nhưng mà anh ấy không thèm nghe lời em. Có lẽ đấy là tâm tư của người sắp chết đuối dù chỉ là một cọng rơm thôi cũng cố phải nắm lấy. Không còn cách nào khác nên em đành phải đứng ra. Em đã liên lạc với bạn bè làm việc ở bệnh viện này bệnh viện khác. Đương nhiên việc mua bán nội tạng là điều không hay ho gì, nhưng thông qua những người bạn đó thì ít nhất cũng không lo bị lừa.”

Anh đã hiểu ý của trưởng phòng Song trong câu chuyện dài lê thê này. Nhưng đây là điều anh chưa từng nghĩ đến, nên không khỏi bàng hoàng.

Anh từng thấy vô cùng cảm kích trước hành động của cô gái người Nhật Bản quyết định hiến tủy sống cho một đứa trẻ hoàn toàn xa lạ, chưa một lần gặp mặt. Đó có khác nào một sự hy sinh cao cả, đến mức có thể cho đi một phần cơ thể của mình để cứu sống một sinh mệnh đang lay lắt của người khác? Nhưng ngay khi có sự can thiệp của tiền bạc, thì đó không còn là sự hy sinh đầy cao cả nữa, mà chỉ có thể xem là một hành vi phi đạo đức và phi nhân tính.

Dù biết sẽ bị chê trách, lên án nhưng anh cũng khó có thể làm ngơ với việc này. Chỉ cần cứu được đứa trẻ, thì anh nghĩ dù có phải làm những việc tày đình hơn gấp trăm lần, nghìn lần việc bán đi cơ thể của mình, anh vẫn sẽ phải làm.

Anh uống một hơi hết tách cà phê đã nguội lạnh rồi hỏi:

“Nếu như bán thận thì sẽ được khoảng bao nhiêu tiền?”

“Anh họ em đã nhận ba mươi triệu.”

Ba mươi triệu. Và số tiền mười triệu sẽ nhận được từ giám đốc Hong nữa.

Trưởng phòng Song lảng tránh ánh mắt anh rồi nói:

“Em đang cảm thấy mình cứ như là một kẻ môi giới vậy. Nếu như không phải là chỗ quen biết thì em tuyệt đối không nói chuyện này đâu. Ý em là nếu như anh thật sự không có cách nào khác để lo tiền phí điều trị, thì hãy cân nhắc tới giải pháp sau cùng này xem sao nhé.”

Đó là cách duy nhất và cũng là tối ưu nhất trong thời điểm hiện tại, nếu như anh không nhặt được một khoản tiền từ trên trời rơi xuống hay đi cướp ngân hàng hoặc lừa đảo. Anh tự động viên rồi lại động viên mình rằng hãy suy nghĩ đơn giản thôi.

Quả thận là phần duy nhất của cơ thể con người mà đấng tạo hóa đã cho phép dù có lấy đi một bên, vẫn không hề gây trở ngại gì đến cuộc sống bình thường của họ. Nếu như với phần dư thừa đó mà có thể cứu sống được đứa trẻ... thì không có lý do gì để anh phải khổ tâm suy nghĩ hay do dự cả. Đó là một điều may mắn bất ngờ, và là một cơ hội mà anh phải nhanh chóng đưa tay ra giữ chặt lấy.

❀ ❀ ❀

[1] Cytoxan, Busultan: tên hai loại thuốc điều trị ung thư có tác dụng cản trở sự phát triển và lây lan của các tế bào ung thư trong cơ thể.

Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Cho Chang-in

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.