Bố Con Cá Gai

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 3 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
9
9

❊ ❊ ❊

Một tháng đã trôi qua cái vèo.

Trong khoảng thời gian ấy, mùa hè đã biến mất không một lời từ biệt. Từ sớm đến tối, những ngọn gió se se lạnh thổi vi vút, và đã thấy cây lá trên đỉnh Pakji rực rỡ sắc màu.

“Thời tiết ở vùng núi này, hễ cứ thấy thu sang là y như rằng mùa đông đã chực ập đến.”

Ông cụ bảo vậy. Rằng mùa đông ở đây rất dài và lạnh. Một khi tuyết bắt đầu rơi thì sẽ chất dày, phủ kín cả mái hiên. Và những lúc đó thì chỉ còn biết trói chân trói tay trong nhà không đi đâu được suốt cả mấy ngày liền.

Giá như có thể quay lại Seoul trước khi tuyết rơi thì tốt biết mấy. Được ngắm tuyết thì cũng thích đấy, nhưng mà tôi ghét nhất là bị nhốt trong nhà. Và tôi không thể cứ bỏ bê trường lớp thế này mãi được.

Bây giờ bố đang nấu canh rắn ở trong bếp.

Ôi, món canh rắn đáng sợ.

Tôi đã ăn khoảng gần năm mươi con rắn độc đáng sợ. Hãy thử nghĩ mà xem. Một đứa trẻ mười tuổi mà ăn nhiều rắn đến như thế, lại còn không bỏ sót một ngày nào, nghe có tin được không cơ chứ.

Bố đầu tiên nói rằng đây là canh gà tần sâm. Lúc đầu, tôi cũng đã tưởng thế thật, vì mùi vị khá giống với gà tần sâm. Nhưng tôi vốn cực kỳ thích ăn đùi gà vậy mà dù có xới tung cả nồi canh lên, tôi cũng chẳng tìm thấy một miếng thịt gà nào chứ đừng nói gì đến đùi gà. Chỉ có mỗi nước canh sền sệt. Không thể có chuyện bố gỡ thịt ra ăn một mình được, nên tôi lấy làm lạ lắm.

Thế là cách đây mấy hôm, tôi đã thử rón rén mò xuống bếp. Ặc, tôi suýt thì ngất xỉu. Chẳng phải bố đang lấy cái đũa tre dài cho con rắn vào trong cái nồi đặt trên bếp củi hay sao? Lại còn là một con rắn đang sống và ngọ nguậy nữa chứ. Thì ra đây là lý do mà hôm nào bố cũng để tôi ở nhà một mình đi bắt rắn. Và tôi thì ngày ngày đã ăn cái món canh rắn kinh khủng ấy.

Bố là một kẻ nói dối.

Tôi đùng đùng nổi giận, thét lên rằng tôi sẽ không bao giờ ăn canh rắn nữa. Bố đã xin lỗi tôi. Nhưng bố nói dù gì chăng nữa thì tôi vẫn phải ăn canh rắn. Vì rắn thật sự rất tốt cho sức khỏe của tôi.

Có đúng là ăn rắn thì sẽ tôi sẽ khỏe hơn không? Không thể tin được. Thật lòng mà nói thì đúng là tôi đã khỏe khoắn hơn. Bây giờ thậm chí tôi còn tự tin có thể cùng bố leo lên tận đỉnh núi Pakji ấy chứ. Dù thế nào đi chăng nữa thì rắn vẫn thật là kinh khủng.

Ôi, món canh rắn đáng sợ. Và cả ông bố cố chấp của tôi.

Sau khi ra viện, bố đã nghe theo mọi mong muốn của tôi. Nhưng tôi không thể nào nhượng bộ món canh rắn được. Như thế có khác gì ngày nào cũng phải uống thuốc ở bệnh viện đâu. Nhưng rốt cuộc thì tôi cũng đành giơ hai tay chào thua bố. Vì nếu bố đã khăng khăng làm điều gì thì chắc hẳn đều có lý do cả.

Bây giờ tôi đang đẽo gỗ. Tôi đã hoàn thành được khá nhiều hình rồi. Nào là con sóc, con thỏ, cây thánh giá, nào là khuôn mặt của Seong Ho, và cả Eun Mi cài kẹp tóc hoa trên đầu nữa... Có vẻ như tôi thật sự có năng khiếu điêu khắc đúng như lời bố nói thì phải.

Lần này là tới lượt bố. Thực ra tôi đã muốn đẽo hình khuôn mặt của bố đầu tiên cơ. Nhưng tôi đã cố đợi. Đợi đến khi khả năng của tôi tốt lên ấy. Nhất định ngày mai tôi sẽ hoàn thành. Để còn tặng bố nữa. Và tôi sẽ bắt bố hứa. Là lúc nào bố cũng phải mang theo nó trong túi.

Bố mang món canh rắn đựng trong bát sứ lớn bước vào. Sau khi bị lộ, bố đã không gọi là gà tần sâm nữa mà gọi là thuốc. Vì thuốc thì bắt buộc phải uống rồi. Dù sao thì cũng là những giây phút thật kinh dị.

Tôi giả bộ không biết, lấy giấy nhám mài nhẵn phần khuôn mặt gần mũi trong hình tôi đẽo bố.

“Chắc lớn lên Daum thể nào cũng trở thành nhà điêu khắc thôi.”

Tôi thì có suy nghĩ khác. Tôi tuyệt đối sẽ không trở thành nhà điêu khắc đâu. Vì điêu khắc hay vẽ tranh thì cũng gần giống nhau mà. Nếu thế thì tôi sẽ phải nghe mọi người nói rằng tôi giống mẹ là họa sĩ. Mà tôi ấy à, tôi muốn trở thành nhà thơ, như bố cơ.

Bố vẫn tiếp tục khen ngợi tài năng của tôi. Trong lời khen của bố có ý bảo tôi phải ăn canh rắn đi.

“Con phải uống thuốc chứ.”

Tôi vẫn tiếp tục mài giấy nhám và giả vờ không nghe thấy.

Bố xoa đầu tôi. Giờ đây thì tóc tôi đã mọc lên tua tủa. Mỗi khi nhìn vào gương, tự nhiên tôi lại phì cười vì như thể lâu lắm rồi mới tìm lại được khuôn mặt thật sự của mình. Giá như tóc mọc thật nhanh để bố có thể thỏa thích luồn sâu bàn tay vào trong tóc tôi thì tốt biết mấy. Vì bố rất thích làm thế mà.

“Nào, con hãy uống ực một hơi hết bát canh rồi bố con mình xuống làng đi.”

Bố cứ nhất định phải thế. Luôn cùng lúc đưa ra cả việc tôi thích lẫn việc tôi ghét.

Muốn vào làng thì phải mất khoảng nửa tiếng đồng hồ đi xuống con đường dốc. Ở trong làng có một ngôi trường bỏ hoang. Đến chơi ở trong ngôi trường bỏ hoang ấy thật thú vị. Cảm giác như thể một mình tôi đang chiếm hết ngôi trường ấy vậy. Cứ cách khoảng ba ngày thì chúng tôi lại xuống làng một lần. Mặc dù ngày nào tôi cũng muốn vào làng, nhưng vì bố còn bận vào núi để hái nấm rồi bắt rắn nữa.

Tôi đành phải bịt mũi và nhắm tịt mắt lại để húp hết bát canh rắn.

Chẳng lẽ có mỗi tôi là thế thôi sao? Hay ai cũng thế nhỉ? Dù sao thì cũng thật là buồn cười. Khi không biết đó là canh rắn tôi đã ăn rất ngon. Nhưng bây giờ thì chỉ cần nhìn thôi tôi đã thấy buồn nôn rồi. Dù vậy tôi vẫn cố ăn hết chỗ canh ấy. Vì phải thế thì bố tôi mới vui được.

Tôi thật thích tiết trời không nóng cũng không lạnh này. Cả ngọn gió nơi vùng núi chạy sượt qua chóp mũi, và cả bầu trời cao và xanh như thể được vẽ nên bằng màu nước nữa.

Trong khi nắm tay bố đi xuống theo khe suối, tất cả các loài hoa dọc hai bên đường, nào là hoa cúc nhí, hoa ngải cứu, hoa chuông, hoa thất diệp... đều như gom hết những lời chào trong ba ngày để chào đón tôi vậy. Những chú chim nào bạc má, nào sẻ xanh, sẻ đầu đen, nào chim lội suối nâu, chim gõ kiến, rồi chim sẻ nâu... lũ lượt, ríu rít bay ra từ trong rừng và trong thung lũng. Đám sóc chuột và sóc đỏ thì nhảy lách chách từ cây này sang cây kia rồi nhìn chúng tôi chăm chú.

Đi đến đâu bố chỉ cho tôi biết đến đó. Về hoa và chim thì không có cái gì mà bố lại không biết cả.

Ở trước cổng trường có dựng một bảng thông báo. Trên bảng có viết là vào năm 1989, chỉ có hai học sinh cuối cùng tốt nghiệp và trường đã đóng cửa kể từ đó, vậy là đã mười năm trôi qua rồi. Theo lời bố thì những người dân làm rẫy ở đây đã rời đến thành phố hết cả, nên trường học cũng vì thế mà đóng cửa. Tức là ngôi trường này đã đóng cửa trước cả khi tôi được sinh ra rồi.

Dù sao thì ở sân vận động của trường vẫn còn lại cầu trượt, xà đu tập thể dục, bập bênh và khung thành bóng đá. Ở vườn hoa trước cửa lớp học, những bông hoa hướng dương và hoa mào gà vẫn nở. Tất cả những đứa trẻ từng tưới nước và nhổ cỏ cho vườn hoa đã đi, nhưng có vẻ như những bông hoa vẫn không thể quên ngày xưa, vẫn tự đâm chồi và bung nở.

Và cả bức tường đầy những nét vẽ bậy cũng vẫn còn y nguyên.

“Yeong Seok ngốc. Byeong Tae còn ngốc hơn.”

Mỗi khi nhìn những nét vẽ nguệch ngoạc ấy, tôi lại thấy thật buồn. Vì tôi nghĩ rằng Yeong Seok hay Byeong Tae có lẽ cũng đã cô đơn như tôi vậy. Thế nên cách đây mấy ngày, tôi đã viết tên của tôi lên bức tường đó. Một chữ rất nhỏ thôi.

Hôm nay chúng tôi đến chỗ xà đu tập thể dục trước tiên. Bố lại bắt tôi tập đu xà. Rõ ràng là chẳng có tác dụng gì cả. Vì dù đã cố treo mình lên xà rất nhiều lần rồi nhưng đến bây giờ tôi vẫn chưa đu lên được một lần nào cả.

“Con hãy hít một hơi thật sâu xem nào. Sau khi hít vào thì lấy hơi thật mạnh ở bụng rồi đu thử lên.”

Bố đỡ lấy eo tôi rồi giúp tôi nắm lấy xà. Đúng rồi, đúng rồi, thêm một chút nữa thôi. Tiếng reo cổ vũ của bố vang khắp sân vận động.

Ôi, cái gì thế này. Cuối cùng thì tôi cũng làm được. Tôi thành công rồi.

“Con làm tốt lắm, tốt lắm.”

Bố khuỵu đầu gối xuống nền đất, nhanh tay đỡ lấy tôi. Tôi như ngạt thở. Tôi vừa tì cằm vào vai bố vừa nói:

“Mục tiêu tiếp theo của con là hai cái.”

“Mục tiêu tiếp theo nữa đương nhiên sẽ là ba cái.”

Bố cười thật tươi. Nhưng hai mắt bố thì ầng ậng nước mắt. Vui mừng đến rơi nước mắt. Câu nói này có vẻ đúng thật. Thực ra thì mũi tôi cũng cay cay như chườm một túi đá lạnh buốt vào chóp mũi ấy.

Chúng tôi băng qua sán vận động, đi qua cột cờ rồi bước vào trong lớp học. Ngôi trường có tất cả ba lớp học. Trong đó, chúng tôi đã chọn lớp học mà các học sinh lớp Ba và lớp Bốn từng cùng sử dụng. Chẳng phải là hiển nhiên hay sao? Nói gì thì tôi cũng là học sinh lớp Ba mà.

Tôi nhìn một vòng quanh lớp học. Chẳng có gì khác so với ba ngày trước đây cả.

Bàn và ghế chất đầy phía cuối lớp, rồi chiếc ấm nước màu vàng để ở bên cạnh tủ đựng dụng cụ vệ sinh vẫn y nguyên. Cả những bức tranh dán đầy trên mục “Tài năng của chúng ta” cũng không hề suy suyển... Đúng rồi mà. Ở một ngôi làng ẩn sâu trong núi, và lại là một ngôi trường bỏ hoang như thế này, thì có ai tìm đến cơ chứ. Thế nên dù có mười năm nữa trôi qua thì chắc cái dáng vẻ ngày xưa vẫn cứ thế thôi.

Lúc nào bố cũng mang bàn ghế đến phía trước bục giảng rồi bắt tôi ngồi xuống. Từ bây giờ thì bố sẽ là thầy giáo, còn tôi là một học sinh ngoan.

Bố nhặt một mấu phấn rơi ở khe giữa sàn nhà rồi viết lên bảng năm phép tính nhân phân số, năm phép chia phân số. Cái này thì dễ như ăn kẹo ấy mà. Vì siêu sao Toán học có thể giải làu làu cả những bài giải phương trình của các anh lớp Sáu chính là tôi đây.

Môn Toán thât là thú vị. Nhưng Eun Mi lại cực ghét môn Toán. Eun Mi bảo môn Toán khó nhằn làm bạn ấy đau cả đầu. Vì thế nên tôi đã nói với Eun Mi rằng làm toán cũng giống y như đi tìm một bức tranh đang bị giấu ấy. Nếu cứ tìm tòi thì một lúc nào đó nó sẽ tự động đập vào mắt mình. Làm toán cũng như vậy, chỉ cần một lần biết cách làm là sẽ tự động làm được các câu tương tự.

Hình như Eun Mi đã hiểu ý tôi ngay lập tức, vì bạn ấy rất thông minh mà. Nhưng mà không biết bây giờ Eun Mi đang làm gì? Không biết Eun Mi có nghĩ đến tôi không nhỉ?

Tôi muốn viết thư cho Eun Mi. Nội dung thư thì tôi đã nghĩ sẵn từ trước rồi. Tôi sẽ bắt đầu bằng: “Eun Mi à, mình đang rất rất là khỏe.” Nhưng tiếc là tôi lại không biết địa chỉ nhà Eun Mi. Chán thế cơ chứ. Tất nhiên là tôi có thể gửi đến nhà thờ, chắc chắn Eun Mi sẽ nhận được thư. Nhưng mà thế thì tôi sẽ bị lộ với những đứa bạn khác mất.

“Bài lần này rất khó đấy. Em nào giải được bài này thì giơ tay lên nào.”

Bố vừa đứng chống một tay xuống bàn giáo viên, vừa nói như một thầy giáo thật sự. Tôi liền nhanh nhảu giơ tay phải lên.

“Em Jeong Daum nào.”

Nếu bố là thầy giáo thật thì chắc chắn sẽ được nhiều học sinh yêu mến lắm cho mà xem. Vì bố hiểu rõ lòng tôi hơn cả tôi nên chắc là với những đứa trẻ khác cũng thế thôi.

Tôi đã nhẩm tính rồi viết đáp án của mười câu lên bảng, đợi bố sẽ cho tôi một trăm điểm.

“Hóa ra con khỉ cũng trượt khỏi cành cây nhỉ?”

Ôi không... Tôi đã làm sai câu cuối cùng mất rồi.

Tên ngốc, tên khờ, tên đầu đất này. Làm thế nào mà tôi lại quên rút gọn phân số cơ chứ. Tôi giận dữ với chính mình.

Tôi ấy à, tôi có rất nhiều thứ thua kém những đứa trẻ khác.

Tôi mà chạy thì kiểu gì cũng rớt lại sau cùng, tôi cũng chẳng thể leo lên cầu trượt. Tôi thậm chí không được xếp vào đội bóng đá, và đu xà ngang thì cố hết sức cũng chỉ được một cái. Tôi còn thấp bé, yếu ớt, và hễ một cái là lại đau ốm phải nhập viện... Thế nên tôi đã quyết tâm phải học thật giỏi, tôi phải học giỏi để không thua kém bất cứ ai.

Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Cho Chang-in

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.