Bố Con Cá Gai

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 3 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
9
9

❊ ❊ ❊

Tôi nghe thấy tiếng cửa phòng bệnh mở ra.

Tiếp đến là tiếng bước chân nhẹ nhàng nhẹ nhàng. Rồi tiếng cửa khép lại như thể định bước vào lại thôi.

Tôi đang nhắm mắt. Nhưng tôi có thể biết được bố di chuyển với bộ dạng ra sao, hay đi vào nhà vệ sinh như thế nào. Chắc bố nghĩ rằng tôi đã ngủ rồi. Vì thế bố đang cẩn thận không làm tôi thức giấc.

Vô ích thôi. Vì tôi đang giận sẵn rồi.

Cả ngày bố đã bỏ tôi lại một mình. Mà tôi thì cứ đau mãi thôi. Tôi có thể chịu được điều đó. Vì mỗi lần bố ra ngoài thì đều có lý do cả, với cả bố biết lúc nào tôi cũng đau mà. Nhưng bố làm gì mà không gọi nổi một cuộc điện thoại cơ chứ? Bình thường cứ ra ngoài khoảng một tiếng là bố lại gọi điện cho tôi cơ mà.

Tôi đã đợi bố đến mỏi cả mắt, cả ngày chỉ nhìn chằm chằm vào cái điện thoại. Vì tôi có tin vui mà. Tôi đã muốn báo tin vui cho bố. Thế mà bố đi liền một mạch cả mười hai tiếng đồng hồ rồi mới quay trở về, thật là quá đáng.

Tôi tưởng tượng ra cảnh bố ở trong nhà vệ sinh. Chắc bố đang đánh răng rồi súc miệng, rồi còn cắt sạch cả móng tay nữa. Bố cứ lo lắng hết cái này đến cái kia rằng các vi khuẩn gây bệnh sẽ lan sang tôi. Còn tôi thì chỉ muốn bố mau mau ra khỏi nhà vệ sinh. Vì nếu bố làm tôi giận hơn thì đến tận sáng mai tôi cũng sẽ không nói một lời nào với bố đâu.

Tôi cứ nghĩ mãi. Nên phạt bố thế nào đây. Đó là cái suy nghĩ ngốc nghếch phải làm cho bố cũng buồn như tôi đã buồn.

Nhưng bố đã ở trong nhà vệ sinh hơn hai mươi phút rồi mà chưa ra. Bố chưa từng làm như vậy. Chỉ nghe thấy tiếng vòi nước chảy không ngừng. Không phải là bố đang khóc đấy chứ? Ngày xưa, sợ tôi biết nên bố từng mở vòi nước máy ào ào mà khóc. Nhưng chắc là không phải đâu. Mấy ngày nay trông bố vui thế cơ mà.

Hay là bố mở vòi nước rồi ngủ quên mất nhỉ? Cách đây mấy hôm khi bố đang xoa bóp chân cho tôi, tôi thấy bố cứ bóp mãi một chỗ, nên chắc là bố đang ngủ quên mất rồi.

Thực ra thì có lẽ trên đời này không ai vất vả và mệt mỏi như bố đâu. Tôi vì thuốc mà không ngủ được, thế nên bố cũng vì tôi mà mất ngủ cả đêm là chuyện bình thường. Giống như cá gai bố chăm sóc cho đám cá con mà quên ngủ vậy.

Rốt cuộc tôi đã chịu thua bố. Bố đúng là thiên tài làm cho tôi phải sốt ruột mà.

“Bố ơi, bố!”

Bố lấy giấy lau tay rồi đi ra khỏi nhà vệ sinh. Bố ngồi gọn lên giường rồi nói với tôi lý do vì sao bố về muộn. Đó là vì bố có một việc quan trọng cần xử lý gấp.

Ơ, miệng bố tỏa ra mùi rượu. Điều này làm tôi hơi nghĩ ngợi. Vì bố uống rượu nghĩa là bố đang rất buồn.

Hồi mẹ mới bỏ chúng tôi mà đi, ngày nào bố cũng uống rượu. Tôi đã ghét mẹ thì chớ, nhìn bố say khướt trở về nhà tôi cũng ghét luôn. Nhưng từ khi tôi ốm thì chưa từng thấy bố uống rượu. Có lẽ vì bận chăm sóc tôi nên bố chẳng còn lúc nào rảnh rỗi để mà buồn hay là uống rượu cả. Vậy thì sao hôm nay bố lại uống rượu?

“Một chút, bố chỉ uống một chút thôi. Vì hôm nay bố đã có một chuyện rất là vui.”

“Chuyện gì thế ạ?”

“Vì sức khỏe của Daum đang tiến triển rất tốt, và nghe nói là chỉ cần đợt điều trị này kết thúc thì bệnh sẽ không tái phát nữa. Đối với bố thì còn chuyện gì vui hơn nữa?”

“Bác sĩ trưởng khoa đã nói với bố thế ạ?”

Bố gật đầu. Tôi vội hỏi:

“Bác sĩ có nói gì khác nữa không bố?”

“Không, bác sĩ chỉ nói thế thôi.”

Phù, tôi yên tâm rồi. Vì tôi cứ tưởng bác sĩ trưởng khoa đã thất hứa với tôi cơ. Sau này có tin gì vui muốn kể thì tôi phải nói ra ngay mới được.

“Bác sĩ trưởng khoa gọi điện thoại cho chị người Nhật Bản bố ạ, và chị ấy bảo từ một tháng trước đã không hề động đến một chút thịt nào, chỉ ăn mỗi hoa quả và rau xanh thôi, để có thể tặng con tủy thật sạch và khỏe đấy.”

“Thật sao?”

“Bác sĩ trưởng khoa đã bảo rằng tủy phải sạch thì mới có thể lớn nhanh trong người con mà.”

Bố nắm chặt lấy tay tôi và đưa lên đưa xuống như thể bắt tay.

“Đúng là một tin vui. Chắc bố phải làm thêm một chén mới được.”

Bố đang vô cùng vui mừng. Đúng như tôi đoán. Mỗi khi nhìn dáng vẻ vui mừng của bố là tôi lại thấy có thêm sức mạnh. Cơn đau cũng như hoàn toàn bay biến. Có lẽ giữa tôi và bố có một sợi dây liên kết vô hình nào đó. Bố mà vui thì tôi cũng vui, còn tôi buồn thì bố cũng buồn theo.

“Daum đang được điều trị tốt, đến cả chị người Nhật Bản cũng cố gắng vì Daum... Sau này bố sẽ không phải lo lắng nữa rồi.”

Bố mở rộng chăn ra rồi đắp lên đến tận cổ cho tôi. Sau đó bố kéo giường phụ ở dưới gầm giường ra. Tôi xoay người nhìn chăm chú vào bố đang nằm trên chiếc giường phụ.

Giá như ngày nào cũng như hôm nay thì tốt biết bao. Nghe nói là chỉ cần nhận tủy sống của chị người Nhật Bản thì bệnh của tôi sẽ không tái phát nữa. Nếu vậy thì bố sẽ không phải lo lắng gì nữa. Chúng tôi sẽ trở thành hai bố con hạnh phúc. Đúng rồi, cuối cùng thì có vẻ như Chúa Jesus đã nghe thấy lời cầu nguyện của tôi rồi.

“Daum à!”

Tôi đáp lại ngay nhưng mãi sau bố mới nói tiếp.

“Con có yêu bố không?”

Đương nhiên rồi. Như biển rộng nhất trên đời này là Thái Bình Dương, và ngọn núi cao nhất là Everest vậy. Tôi đưa tay nắm lấy tai bố thay cho câu trả lời.

“Con không định nói với bố là con yêu bố à?”

Thật xấu hổ. Sao bố lại thế nhỉ? Chắc là do rượu rồi. Tôi lại mân mê tai bố rồi nói:

“Bố, con yêu bố.”

Ở bàn tay đang nắm lấy tai bố có một giọt nước nóng hổi rơi xuống. Có vẻ như bố ngáp ngủ thì phải. Chẳng phải khi ngáp nước mắt sẽ tự động rơi xuống còn gì. Đêm qua bố cũng không ngủ được chút nào rồi nên chắc là bây giờ bố đang buồn ngủ lắm đây.

Tôi bỏ tai bố ra và nói “Bố ngủ ngon nhé” để bố có thể ngủ ngon. Không biết có phải đã ngủ rồi hay không mà không thấy bố trả lời.

Ở bên ngoài, tiếng còi xe cứu thương vẳng lại rồi im bặt.

“Daum à, con không nhớ mẹ sao?”

Sao bố lại làm hỏng tâm trạng của tôi thế chứ. Tôi sẽ giả vờ ngủ và không trả lời đâu.

Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Cho Chang-in

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.