Bố Con Cá Gai

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 3 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
3
3

❊ ❊ ❊

Lúc đứa trẻ còn mê man bất tỉnh, trong đầu anh chỉ nghĩ đến khả năng hồi phục của nó. Nhưng ngay khi vừa ra khỏi phòng chăm sóc đặc biệt, anh đã phải chống chọi với một nỗi lo lắng mới.

Lại là vấn đề tiền bạc. Lại là tiền...

Số tiền mà anh chuẩn bị khi rời khỏi Seoul hầu như vẫn còn nguyên. Vì họ đã sống ở nơi núi non trùng điệp không có việc gì dùng đến tiền cả.

Nhưng số tiền viện phí anh phải chi trả khi ở phòng cấp cứu rồi đến phòng chăm sóc đặc biệt thì không hề nhỏ, và giờ đây anh hầu như không còn một đồng nào. Tiền điều trị cho đứa trẻ sau này còn chưa biết phải kiếm đâu ra.

Lúc này, không còn cách nào khác, khuôn mặt của những người quen biết lần lượt hiện ra trong đầu anh. Đây không phải là lúc để giữ cái lòng tự trọng vớ vẩn của mình.

Bạn cùng trường, tiền bối, hậu bối trong văn đàn, giám đốc nhà xuất bản, đồng nghiệp nơi làm việc... Dòng suy nghĩ của anh dừng lại ở Yeo Jin Hee.

“Rốt cuộc là anh đã ở đâu vậy? Tại sao điện thoại của anh lại không gọi được?”

“Anh đã đi khá xa. Ở đó không có sóng điện thoại nên anh cũng đành tắt máy luôn.”

“Dù xa đến mấy thì vẫn phải là nơi có người sống chứ? Chỉ cần anh có lòng thì khó đến đâu cũng có thể liên lạc được. Em biết rõ anh là người vô tâm, nhưng thế này thì thật quá đáng. Anh không biết là em đã tìm anh như thế nào đâu. Em có điều muốn chuyển lời tới anh.”

“Điều muốn chuyển lời?”

“Không biết gần đây anh có gặp mẹ Daum không?”

“Gần đây thì không.”

“Nếu vậy thì em phải nói với anh rồi. Mẹ của Daum đã tìm gặp em. Chị ấy nói là có việc vô cùng gấp và hỏi em số điện thoại liên lạc của anh. Em đã rất do dự không biết phải làm như thế nào. Em cũng không ưa gì chị ta, em nghĩ bây giờ chị ta có hối lỗi thì cũng đã muộn rồi. Nhưng em cũng không biết lòng anh nghĩ ra sao. Rốt cuộc thì em đã cho chị ta số điện thoại của anh. Nếu là em thì chắc em sẽ không dây dưa với chị ta làm gì, nhưng anh vốn là người nặng tình mà. Thế cũng tốt, nói thế không có nghĩa là em ủng hộ suy nghĩ của anh đâu nhé, anh hiểu chứ?”

Đương nhiên là anh hiểu. Yeo Jin Hee đang trách móc anh không thể hoàn toàn rũ bỏ được quá khứ.

Thật vậy sao? Chẳng lẽ đã có lúc anh rảnh rỗi đến mức có thể bị cuốn vào và vấn vương với quá khứ hay sao? Suốt kể từ khi đứa trẻ bắt đầu chiến đấu với bệnh tật đến giờ?

Giọng nói của Yeo Jin Hee tiếp tục vọng tới từ đầu dây bên kia.

“Em đã đến nhà anh. Em còn sang cả ủy ban phường xác nhận xem anh có ở đấy hay không. Nhưng thật sự là anh đã bốc hơi không để lại một lời nào. Dù sao thì hai ngày sau, mẹ Daum lại tìm đến em lần nữa. Chị ta nói không thể gọi điện được cho anh nên hỏi em anh còn số điện thoại nào khác không. Nhưng phải biết thì em mới cho được chứ. Chị ta để lại số điện thoại cho em và nói nếu anh có liên lạc thì nhờ em nhắn giúp là có chuyện muốn bàn bạc về vấn đề của Daum. Em đọc cho anh nhé?”

Không biết liệu người vợ có chuyện gì muốn bàn bạc với anh về đứa trẻ cơ chứ? Chẳng phải cô đã muốn quên đi sự tồn tại của đứa trẻ hay sao? Cô quyết tâm đi theo con đường của riêng mình, và thực tế thì cô đã làm như thế. Nếu giờ đây cô có ý định quay trở về tìm đứa trẻ thì đúng như lời Yeo Jin Hee nói, đó chỉ là một sự hối lỗi muộn màng mà thôi.

Phải đến khi Yeo Jin Hee liên tục hối thúc thì anh mới lên tiếng.

“Không, không cần đâu.”

“Dù sao thì chị ta cũng đã có thành ý tìm đến những hai lần, chẳng phải là đáng ghi nhận hay sao? Biết đâu lại thật sự có việc gì gấp? Em sẽ đọc cho anh nên anh ghi lại đi.”

Yeo Jin Hee đọc rành mạch từng con số. Mặc dù đã cố chối bỏ nhưng các con số điện thoại vẫn ghim sâu vào trong óc anh.

“À, Daum thế nào rồi ạ?”

“Anh có việc muốn nhờ em.”

Anh hít thật sâu, cố dẹp bỏ chút lòng tự trọng nằm dưới đáy đang chực ngóc đầu dậy.

“Anh cần tiền. Nếu Jin Hee cho anh mượn được thì tốt quá.”

Sau khoảng năm giây im lặng, anh nghe thấy giọng của Yeo Jin Hee.

“Có chuyện gì với Daum hả anh?”

“Nó đang ở bệnh viện. Vì thế nên...”

“Bị tái phát sao?”

Anh im lặng thay cho câu trả lời. Nghe như có tiếng thở dài vọng lại từ đầu dây bên kia.

“Anh cần bao nhiêu?”

Anh ngập ngừng rồi nói ra con số tối thiểu anh cần lúc này và không quên nói thêm:

“Không biết là anh có thể trả em được không nữa.”

“Sẽ không có chuyện đó đâu. Dù có phải đi đến tận cùng trái đất thì em cũng sẽ đuổi theo anh mà đòi. Em cần phải gặp anh ngay. Bây giờ anh đang ở đâu?”

Đúng như lời Yeo Jin Hee nói, cô chạy đến bệnh viện ngay lập tức.

Cô đang nóng lòng muốn gặp đứa trẻ, nhưng anh vẫn phải bảo cô đợi đến giờ thăm bệnh theo quy định của phòng chăm sóc đặc biệt. Nếu có thể thì anh không muốn cô nhìn thấy tình cảnh của đứa trẻ lúc này. Đó cũng là tâm tư của người cha.

Nhưng với sự tháo vát của một nhà báo, Yeo Jin Hee chẳng mấy khó khăn đã đẩy thời gian thăm bệnh lên sớm trước ba giờ đồng hồ.

Trước đứa trẻ, Yeo Jin Hee luôn giữ một vẻ mặt tươi vui. Cô cứ trêu đùa hết câu này đến câu khác dù đứa trẻ không thể đáp lại, nhưng vừa ra khỏi phòng bệnh, mắt cô đã đỏ hoe từ lúc nào. Có lẽ tình cảnh không thể nhìn và cũng chẳng thể nói được của đứa trẻ làm cô đau lòng.

Họ cầm cốc cà phê giấy rồi đi ra khỏi khu tòa nhà bệnh viện, tiến về phía hàng ghế ở trước nhà thờ. Yeo Jin Hee lấy trong túi xách ra một chiếc khăn mùi soa phủ lên mặt, lát sau vai cô bắt đầu rung lên.

Không biết phải làm sao, anh đưa mắt nhìn về phía vạt núi Chiak u ám rồi nhả khói thuốc.

Bầu trời xanh trong và mặt trời vẫn còn cách đằng Tây cả một quãng dài nhưng vầng trăng ban ngày đã vội vã đổ xuống vạt núi. Trăng đầu mùa giống như khuôn mặt trắng bệch của đứa trẻ, toát lên vẻ vụng về và buồn bã thật chẳng hài hòa với bầu trời trong xanh và ánh nắng lấp lánh bao quanh.

Yeo Jin Hee vẫn chưa ngừng khóc.

Người ta nói rằng khi phụ nữ khóc thì đừng ngăn cản. Vì như thế chỉ thêm dầu vào lửa. Khi phụ nữ khóc cũng đừng hỏi lý do tại sao. Vì nhiều khi ngay cả bản thân phụ nữ cũng không hiểu vì sao mình khóc.

Nhưng Yeo Jin Hee nói cô khóc vì đứa trẻ tội nghiệp quá, sau khi hỏi anh rằng sau này định sẽ thế nào cô lại khóc, cuối cùng cô vừa khóc vừa nói rằng vì anh mà cô đau lòng.

Hóa ra trên đời này vẫn có người khóc vì mình. Vì những kẻ cô độc như anh và đứa trẻ.

Anh đã cố lờ đi nhưng Yeo Jin Hee vẫn cứ khóc vùi. Anh đành nhìn trân trân về phía vầng trăng ban ngày. Đó là vầng trăng ngày thiếu đi ánh sáng và chẳng được ai quan tâm để ý, vì thế anh mới dấy lên ý nghĩ dù chỉ có một mình thì chí ít anh cũng phải ngắm nhìn vầng trăng ấy.

“Trong thời gian vừa qua anh đã ở đâu và sống thế nào?”

Anh trả lời thành thật những câu hỏi ấy.

Đó là một câu chuyện dài. Yeo Jin Hee cứ chốc chốc lại thở dài nhưng cũng đã im lặng nghe hết câu chuyện. Anh có cảm giác như đang ngồi trước gương và nói chuyện với chính mình. Vì thế nên anh không cần thêm, mà cũng chẳng nhất thiết phải giấu giếm hoặc bớt đi chi tiết nào cả.

Im lặng một hồi lâu, Yeo Jin Hee cất tiếng hỏi:

“Sau này anh định như thế nào?”

“Chỉ cần điều trị xong bệnh viêm phổi cho Daum thì anh sẽ quay lại nơi đang sống.”

“Về nơi khỉ ho cò gáy ấy sao?”

“Nơi đó rất tốt. Khi nào Jin Hee cũng đến đó đi. Chắc là em sẽ thích ngay đấy.”

“Anh định sẽ sống như một kẻ từ bỏ thế gian thật sao? Thực lòng là anh muốn thế sao?”

“Sống trong núi cũng là một cách sống.”

“Em biết là cho đến bây giờ, vì Daum anh đã cố gắng nhiều thế nào. Đến mức người khác phải đau lòng ấy. Có lẽ trên đời này không có người bố nào làm được như anh đâu. Nhưng em không thể nào hiểu được hành động của anh bây giờ. Hoàn toàn không giống anh chút nào.”

Sau khi uống một hơi hết cốc cà phê đã nguội lạnh, anh lại đốt thuốc. Trước khi châm lửa, anh nghe thấy giọng Yeo Jin Hee nói nhanh và dứt khoát.

“Tiền bối, anh hãy nói thật lòng đi. Thật sự là anh có thể từ bỏ Daum sao? Em muốn hỏi là anh định cứ để Daum chết ở cái nơi khỉ ho cò gáy đấy sao?”

Chẳng lẽ anh muốn như thế sao? Chẳng lẽ quyết định như thế với anh dễ dàng lắm sao? Nhưng chẳng phải là không có cách nào khác hay sao? Anh đã muốn hỏi lại như thế nhưng rồi anh lại lựa chọn im lặng và tiếp tục đốt thuốc.

“Em xin anh hãy quay về Seoul đi. Chúng ta sẽ bắt đầu lại. Anh không thấy uất ức hay sao?”

Đó chỉ là bước đầu tiên trong tất cả những cung bậc cảm xúc mà anh đã trải qua. Như thể thanh sắt nung đỏ lửa bị búa mãi nện xuống, dù cho có uất ức đè nén, chồng chất thì đến một lúc nào đó củng sẽ trở thành mất cảm giác.

“Nếu là vì tiền viện phí thì em cũng sẽ cố giúp.”

“Cảm ơn em. Nhưng không phải vì tiền viện phí. Việc điều trị ở bệnh viện giờ đây không còn ý nghĩa gì nữa cả. Ý anh là, anh không muốn hành hạ Daum bằng việc điều trị ung thư kinh khủng ấy thêm nữa. Thật lòng đấy. Chỉ cần biết là có thể chữa khỏi cho Daum thì cho dù cuộc điều trị có khắc nghiệt hơn thế nữa, anh cũng sẽ không ngần ngại. Nhưng biện pháp cuối cùng mà bệnh viện đưa ra cũng đã thành vô vọng rồi. Khi đó anh đã nghĩ. Nghĩ xem anh và Daum còn lại những gì, điều mà anh và Daum có thể làm là gì.”

Nói rồi anh lại hướng về phía vầng trăng ban ngày trắng sáng nhợt nhạt mà nhả khói. Yeo Jin Hee im lặng cho đến khi anh hút thuốc xong rồi hỏi:

“Anh đã gọi điện thoại cho mẹ Daum chưa?”

“Chưa.”

“Anh thử liên lạc xem thế nào. Vì chị ấy nói rằng có việc muốn bàn bạc về vấn đề của Daum mà. Liệu biết đâu đó, biết đầu mẹ Daum lại có cách nào thì sao.”

“Không có chuyện có cách gì được đâu. Và...”

Kể từ sau khi nói chuyện điện thoại với Yeo Jin Hee, anh đã không ngừng suy nghĩ. Rằng rốt cuộc sự xuất hiện của người mẹ có ý nghĩa gì với đứa trẻ. Nếu chỉ mang đến những lúng túng và xáo trộn thì anh lo không biết đứa trẻ có thể dàn xếp ổn thỏa những cảm xúc đó trong thời gian còn lại dành cho nó hay không. Ngược lại, nếu điều đó chỉ khơi lại nỗi đau trong quá khứ thì có lẽ đứa trẻ nên quên đi sự tồn tại của mẹ nó là tốt hơn. Như lâu nay vẫn vậy.

“Nếu anh không liên lạc thì em sẽ gọi.”

“Anh sẽ coi như không nghe thấy em nói vậy.”

Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Cho Chang-in

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.