Bố Con Cá Gai

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 3 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
5
5

❊ ❊ ❊

“Chắc là anh vui lắm.”

Đó là câu đầu tiên mà người vợ thốt ra sau khi ra khỏi phòng bệnh của đứa trẻ. Anh đuổi theo sau người vợ nói:

“Em nói thế là ý gì?”

“Trong thời gian không có tôi, anh đã lôi kéo triệt để Daum về phía mình rồi đấy nhỉ. Nó thậm chí còn không muốn nhìn tôi nữa. Người mẹ sau bốn năm trời mới gặp lại. Chúc mừng anh. Có vẻ như anh đã phục thù thành công rồi đấy.”

Phục thù? Anh vội vàng giật lấy cánh tay người vợ. Người vợ dừng bước chân, lạnh lùng hất tay anh ra, rồi hếch cằm lên bảo nếu anh có điều gì muốn nói thì cứ việc nói.

“Có lẽ là do Daum bị bất ngờ nên mới thế. Biết đâu vì đã lâu quá mới gặp lại mẹ nên nó không biết phải làm sao. Em đừng suy nghĩ lệch lạc như thế.”

“Xem ra anh vẫn điềm tĩnh đến phát sợ như xưa nhỉ. Anh không thay đổi một chút nào cả.”

“Ý anh là em hãy hiểu cho tâm tư của Daum.”

“Tâm tư của tôi thì sao? Ý anh là anh không quan tâm đến tâm tư của tôi chứ gì?”

“Em biết là anh không có ý đó cơ mà.”

“Anh nghĩ rằng trong thời gian cách xa con, tôi sống dễ dàng lắm sao?”

“Anh không nói thế.”

Người vợ nhìn anh chằm chằm với cái nhìn lạnh nhạt rồi quay lưng đi về phía sảnh. Anh nhìn theo bước chân vội vã của người vợ bỏ đi xa dần rồi cũng khẽ thì thầm một mình.

“Em cũng không thay đổi gì cả. Đúng như anh đã nghĩ.”

Người vợ đang bước đi trên con đường của cô, và dù rất nhiều ngày tháng đã trôi qua thì đứa trẻ và anh vẫn không thể trở thành người đồng hành với cô. Xem ra Yeo Jin Hee đã vất vả vô ích rồi.

Người vợ dừng bước. Anh ngẩng đầu lên thì thấy Park In Seok đang chìa tay về phía anh rồi tiến đến. Bỗng trong anh lại dấy lên một ý nghĩ vô vị rằng không biết chiếc mũ bê rê Park In Seok đang đội trên đầu có phải là chiếc mũ lần trước hay không.

Sau khi cả hai bắt tay nhau, Park In Seok mở lời trước.

“Chúng ta nên kiếm chỗ nào yên tĩnh để nói chuyện thì hơn nhỉ?”

Ở đây anh chỉ biết có một chỗ yên tĩnh duy nhất, nên anh đi trước về phía chiếc ghế đá đặt trước nhà thờ. Park In Seok và người vợ ngồi cạnh nhau, còn anh chọn ngồi kế bên cô, ở giữa họ là có một khoảng trống khá rộng cỡ hai người có thể ngồi vừa.

Một khoảng lặng gượng gạo trôi qua. Anh đưa mắt nhìn theo sườn núi Chiak buồn thảm. Mặt trăng ban ngày mà anh đã thấy từ hôm kia giờ đã bỏ ra khỏi sườn núi và đang chiếu xuống những vệt sáng thật dài.

Người vợ nhìn theo Park In Seok đang châm lửa vào tẩu thuốc rồi mở lời.

“Sau khi anh đi khỏi buổi triển lãm, tôi đã tìm đến bệnh viện. Nhưng hóa ra anh đã cho thằng bé xuất viện.”

Rõ ràng anh đã nói rằng sau ba ngày nữa đứa trẻ sẽ xuất viện và thậm chí còn cố đợi thêm hai ngày nữa. Nhưng anh im lặng đợi cho người vợ nói hết.

“Tôi đã gặp trưởng khoa Min. Theo lời của trưởng khoa Min thì lẽ ra lúc đó thằng bé chưa được xuất viện. Nhưng anh cứ nhất quyết đòi xuất viện. Tại sao thế?”

“Anh phải giải thích sao?”

“Tôi là mẹ của thằng bé. Đương nhiên tôi phải được biết con tôi bị người ta đối đãi như thế nào rồi. Tôi nói sai sao?”

“Anh không muốn Daum phải khổ sở vì những cuộc điều trị không còn hy vọng nữa. Chỉ thế thôi... Anh không biết em có biết hay không, nhưng điều trị chống ung thư kinh khủng hơn tưởng tượng rất nhiều.”

“Vì thế sao? Vì kinh khủng nên anh đã có suy nghĩ để mặc cho con chết hay sao?”

“…”

“Anh thật là không thể nào hiểu nổi. Chẳng phải anh đã nói là không thể sống thiếu thằng bé hay sao? Một con người như thế tại sao lại cố chấp bắt thằng bé xuất viện cơ chứ?”

“Anh không mong là em hiểu. Nhưng lúc đó không còn cách nào khác. Bây giờ nếu quay trở lại tình cảnh lúc ấy, thì anh cũng không thể có cách lựa chọn nào khác.”

“Làm sao anh để con ra nông nỗi này rồi buông một câu vô trách nhiệm như thế được.”

Người vợ đột nhiên hét lớn và run người giận dữ. Park In Seok nắm lấy tay người vợ rồi xen vào.

“Ý của cô ấy là việc anh quyết định xuất viện thật vội vàng. Thời gian vừa qua chúng tôi đã tìm đủ mọi cách để lần tìm theo tung tích anh Jeong. Chúng tôi đã phải lùi lại cả thời gian về nước.”

Người vợ lắc đầu thật mạnh rồi nói:

“Không cần phải nhiều lời. Anh hãy chuyển đứa trẻ lên Seoul ngay đi.”

“Không, anh không muốn như vậy.”

Người vợ đứng phắt dậy rồi hét lên:

“Nếu anh không muốn làm thì tôi sẽ làm. Từ giờ anh hãy buông đứa trẻ ra. Anh là người không có tư cách làm bố.”

“Ơ kìa, em đừng hành động theo cảm tính như vậy.”

Park In Seok nói rồi nắm lấy cánh tay người vợ, kéo cô ngồi xuống.

Anh nhìn lên bức tranh thiếu hài hòa vầng trăng ngày giữa bầu trời mùa thu rồi thở dài. Câu nói của người vợ cứ lởn vởn bên tai anh. Anh là người không có tư cách làm bố.

Anh thậm chí còn chẳng hề giận dữ. Ngược lại, anh chỉ thấy tuyệt vọng. Không phải về người vợ mà về chính mình.

Giá như anh là một người bố tốt. Anh đã không muốn trở thành giống như người bố đã từng đặt nắm thuốc chuột vào tay anh. Nhưng rốt cuộc thì xem như anh vẫn trở thành ông bố không đủ tư cách. Đứa trẻ đang chết dần chết mòn còn anh chỉ là một người bố vô dụng không có cách nào khác ngoài đứng nhìn bất lực.

“Anh Jeong!”

Park In Seok ngập ngừng giây lát rồi nói:

“Tuy tôi chỉ là người thứ ba, không có tư cách gì can dự vào chuyện đứa trẻ, nhưng có vẻ như anh nên chuyển thằng bé đến bệnh viện ở Seoul như lời cô ấy thì hơn.”

“Daum từng được điều trị ở Seoul rồi nhưng cũng chỉ thế thôi, không có cách nào cả.”

Người vợ tiếp lời thay cho Park In Seok.

“Phải có cách thì tôi mới bảo anh chuyển viện cho nó chứ?”

Anh nhìn chằm chằm người vợ, còn giọng nói Park In Seok thì đóng đinh vào tai anh như thể một mũi tên rẽ không trung bay đến.

“Đã có người hiến tặng tủy.”

“…”

“Vì thế nên chúng tôi mới cố gắng tìm anh Jeong.”

Anh nhìn người vợ và lắp bắp mở lời:

“Họ nói là không có mẫu tủy thích hợp cơ mà.”

“Họ đã tìm được mẫu tủy phù hợp ở Hiệp hội tủy sống Nhật Bản. Trưởng khoa Min đã nói, đây đúng là kỳ tích. Rằng mẫu tủy sống đó khớp với thằng bé một cách hoàn hảo như anh chị em ruột. Họ gọi cái đó là gì ấy nhỉ...”

Anh tiếp lời câu nói cuối của Park In Seok:

“Hệ kháng nguyên bạch cầu người phù hợp.”

“Đúng vậy. Vì thế nên chúng ta phải nhanh lên.”

Park In Seok vừa dứt lời thì người vợ thêm vào.

“Nếu anh không hấp tấp cho thằng bé xuất viện trước ngày rằm thì chắc là giờ đã cấy ghép tủy xong rồi. Giờ anh đồng ý rồi chứ? Rằng anh không đủ tư cách làm bố?”

Anh nhắm chặt mắt lại. Anh có cảm giác như thể hàng trăm hàng nghìn bông pháo đang nhất loạt nổ tung trước mắt. Vẫn chưa thể mở mắt ra nổi, anh lắp bắp hỏi người vợ:

“Chắc là, chắc là... Chắc là chưa quá muộn chứ?”

“Vì thế tôi mới nói phải nhanh lên trước khi quá muộn.”

Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Cho Chang-in

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.