Bố Con Cá Gai

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 3 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
7
7

❊ ❊ ❊

Tôi lại bị nhốt ở trong phòng vô trùng.

Bắt đầu từ hôm kia tôi bị sốt và ho không ngớt. Tôi đã bị cảm cúm. Bởi vì cách đây mấy hôm mẹ nói rằng phòng bệnh nóng quá nên đã chặn cái lỗ máy sưởi lại. Nếu là bố thì sẽ không có chuyện như thế. Vì bố là tiến sĩ siêu việt hiểu rõ về bệnh của tôi như bác sĩ ấy.

Bệnh cảm cúm có thể giết chết tôi. Vì cơ thể tôi vẫn chưa đủ sức mạnh để có thể chiến đấu với vi rút gây bệnh cảm cúm.

Nhưng tôi không sợ đâu. Tôi cũng chẳng thấy đau đớn như trước đây. Cứ thế này tôi lại càng có suy nghĩ thà chết quách đi còn hơn. Giá cứ đau thật nhiều như trước kia ấy. Nếu tôi nói rằng mình đau đớn đến chết đi được thì chắc chắn bố sẽ đến gặp tôi đấy nhỉ. Như thế bố sẽ không thể bỏ mặc tôi được.

Có lẽ là bố đang cố tình giả vờ. Hay là đầu bố có vấn đề gì rồi. Vì thế nên bố mới lớn tiếng và nổi giận. Bố cũng chẳng trò chuyện hay nắm tay tôi nữa. Bố nói rằng bố chán tôi lắm rồi. Chỉ nhìn tôi thôi là đã muốn nổi giận. Tại sao đột nhiên tôi lại trở thành đứa con đáng ghét thế nhỉ? Tôi ấy à, dù không phải là đứa con trai ngoan, nhưng tôi cũng không thể là đứa làm bố phải bực bội đâu.

Mỗi ngày mỗi ngày tôi đều cầu nguyện.

Chúa ơi, xin Người hãy giúp bố con lấy lại tinh thần đi ạ. Con không có nhiều thời gian đâu. Con sắp phải sang Pháp rồi. Khi đó thì bố cũng không thể làm gì khác được đâu.

Mỗi khi tôi cầu nguyện là nước mắt lại tự động tuôn ra. Tôi có cảm giác mình trở thành một đứa trẻ thật tội nghiệp. Bố còn hơn thế nữa.

Người mà tôi yêu thương nhất trên đời này chỉ có bố, và người mà bố yêu thương nhất cũng chỉ có tôi mà thôi. Chính bố đã nói rằng những người yêu thương nhau thì phải luôn ở bên nhau. Điều quan trọng như thế sao bố lại quên cơ chứ.

Nếu không có tôi ở bên cạnh nữa thì bố sẽ ra sao nhỉ? Có đúng là bố sẽ thấy dễ chịu như lời bố nói hay không?

Tôi cứ nghĩ mãi đến con cá gai. Con cá gai bố đã chui đầu vào giữa khe đá để chết ấy. Nếu không có tôi ở bên cạnh nữa thì bố sẽ buồn, rất buồn, rồi biết đâu bố lại trở thành như con cá gai bố thì biết làm sao. Khi tôi theo mẹ sang Pháp. Nếu bố chỉ buồn một chút xíu thôi thì tốt biết mấy. Nếu bố chỉ buồn một chút thôi thì một lúc nào đó chúng ta sẽ lại gặp lại nhau, đúng không nhỉ?

Mẹ đã nói rằng bố sẽ kết hôn với cô Jin Hee. Rằng cô Jin Hee chỉ muốn bố và cô, hai người sống với nhau thôi. Vì tôi sẽ cản trở cuộc sống của bố với cô Jin Hee, nên tôi phải ra đi để bố được thoải mái.

Lời nói của mẹ hoàn toàn không phải là sự thật. Lần trước, khi đến đây, mẹ cũng đã bảo tôi hãy sang Pháp sống với mẹ. Khi đó mẹ không hề nói một lời nào về việc kết hôn của bố mà. Mẹ nói rằng vì bố nghèo kiết xác nên không thể chăm sóc cho tôi được. Mẹ còn nói rằng mẹ muốn biến tôi thành họa sĩ nổi tiếng nữa.

Thật sự là cô Jin Hee nghĩ tôi sẽ trở thành kẻ phá đám thật sao? Và việc tôi ra đi sẽ tốt hơn cho bố thật chứ?

Một điều rõ ràng là, nếu bố nhất định phải kết hôn, thì lựa chọn cô Jin Hee là rất đúng. Cô Jin Hee rất yêu bố mà lại. Tôi cũng không biết là bố có yêu cô Jin Hee không. Nhưng dù sao thì cô Jin Hee cũng sẽ không bỏ rơi bố như mẹ.

Dù sao thì tôi cũng phải gặp cô Jin Hee để hỏi cho rõ.

Bình thường cứ hai ngày cô Jin Hee lại đến một lần, nhưng từ khi mẹ sang đây thì không thấy cô xuất hiện nữa. Như thể là cô tác chiến bí mật với bố vậy. Tôi đang rất băn khoăn. Làm thế nào để có thể gặp được cô Jin Hee nhỉ.

Trước tiên tôi sẽ hỏi cô Jin Hee xem những gì mẹ nói có phải là sự thật hay không. Có phải cô sẽ kết hôn với bố của cháu không? Nếu là sự thật thì tôi sẽ nói là tôi muốn sống với cô Jin Hee. Tôi cũng nói rõ rằng tôi sẽ không trở thành kẻ phá đám đâu. Nếu như thế mà vẫn không được, thì tôi đành nhờ cô yêu thương bố thật nhiều.

Một ngày, hai ngày, ba ngày...

Cả tuần rồi tôi không được gặp bố. Hình như bố đã trốn kỹ ở góc nào rồi ấy. Mà không, biết đâu bây giờ bố đang đứng đâu đó nhìn theo tôi cũng nên. Có lẽ bố cũng nhớ tôi nhiều như tôi nhớ bố vậy.

Đúng rồi. Không phải bố đã quên tôi đâu. Chỉ là bố không thể đến với tôi thôi. Dù tôi không biết là vì lý do gì.

Ngày hôm kia bố đã gửi đồ của tôi qua mẹ. Đó là những thứ tôi dùng khi ở Sarakgol. Sáu cuốn Bảy viên ngọc rồng mà tôi chưa kịp đọc, đĩa game “Thời đại hàng hải”, chiếc áo mùa thu mua ở trung tâm thương mại, chiếc kẹp tóc hình hoa cánh bướm tôi chưa đưa được cho Eun Mi, những mảnh gỗ tôi tự tay đẽo gọt... Rất nhiều miếng gỗ xếp đầy cả chiếc hộp.

Có vẻ như bố chỉ lo tôi buồn chán. Bố thật là ngốc, bố toàn lo lắng đâu đâu mà chẳng biết điều thật sự khiến tôi buồn là gì, thế nên tôi cứ khóc suốt thôi.

Mình nên đọc Bảy viên ngọc rồng tập 38, hay là đẽo gỗ nhỉ?

Cuối cùng thì tôi đã quyết định tiếp tục nhìn ra phía bức tường kính. Biết đâu bố xuất hiện mà tôi lại không để ý thì nguy to. Nhưng tôi đợi mãi mà chỉ có chị y tá và bác sĩ đi đi lại lại thôi. Cả mẹ và bác Lông Mũi cũng không thấy đâu nữa cả, kể từ sau ba mươi phút gặp mặt lúc ban sáng.

Bố vẫn luôn đứng tì mặt vào bức tường kính và nhìn tôi. Cả khi tôi ăn, khi tôi tiêm, khi đang ngủ rồi thức dậy, bố cũng luôn đứng ở đó. Bố còn chẳng biết là lúc tì vào kính mũi bố bị hếch lên như mũi lợn ấy. Mỗi khi chạm mắt với tôi, bố lại nháy một bên mắt nhìn còn lại, như thuyền trưởng một mắt.

Ở bên ngoài bức tường kính, một nhóm bác sĩ vừa xuất hiện. Đó là thời gian thăm khám bệnh buổi tối. Xôn xao tiếng nói chuyện nọ kia. Toàn những chuyện mà tôi chẳng hiểu gì cả. Tôi không thể hiểu nổi mỗi việc thăm khám bệnh chưa đầy năm phút mà sao lại cần nhiều bác sĩ đến thế.

Trong số các bác sĩ đó thì thủ lĩnh chính là bác sĩ trưởng khoa. Người luôn chăm sóc cho tôi từ khi nhập viện lần đầu tiên tới giờ chính là bác sĩ trưởng khoa. Các bác sĩ khác chỉ luân phiên thay đổi mà thôi.

“Bác sĩ trưởng khoa ơi,” sau khi cất tiếng gọi, tôi nhìn các bác sĩ khác một lượt. Bác sĩ trưởng khoa nói mọi người hãy sang phòng bệnh khác trước đi, rồi quay sang hỏi chuyện tôi.

“Daum có điều gì muốn nói với bác đúng không?”

“... Cháu bị bệnh nặng lắm có phải không ạ?”

“Không phải đâu. Bạch huyết cầu trong người của Daum gần như đã trở lại trạng thái bình thường rồi. Thế nên cảm cúm sẽ sớm bị đánh lùi thôi. Chỉ khoảng ngày mai ngày kia là cháu có thể ra khỏi phòng vô trùng rồi. Bác hứa với cháu đấy.”

“Không phải. Rõ ràng là cháu ốm rất nặng mà.”

“Tại sao cháu lại nghĩ toàn những điều không tốt như vậy?”

“Bố cháu ấy mà, bố cháu không biết là cháu đang rất đau ạ.”

Tại sao mà mình lại cứ rơi nước mắt suốt như thế chứ. Bố đã dạy mình là khóc lóc thì không xứng mặt đàn ông, nhưng sao mình lại cứ khóc như con gái thế này chứ?

“Bác sĩ trưởng khoa thân với bố cháu mà. Thế nên bác hãy nói với bố cháu giúp cháu đi. Rằng Daum rất đau. Đau đến chết mất.”

Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Cho Chang-in

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.