Đó là dòng chữ viết bằng mực đen ở trên bức tường cạnh giường đứa trẻ.
Không biết là ai đã viết. Cũng không biết nó đã ở đó từ khi nào. Và cũng không thể biết bao nhiêu bệnh nhân nằm trên chiếc giường này đã ngước nhìn lên dòng chữ ấy.
Vào ngày nhập viện trở lại, đứa trẻ đã hỏi:
“Bố ơi, câu này có nghĩa là gì thế ạ?”
Anh đã không thể giải thích được một cách rõ ràng cho đứa trẻ. À không, anh đã lảng sang chuyện khác. Khi ấy anh chỉ nghĩ có lẽ người nào đó đã viết dòng chữ ấy lên tường và quyết tâm rằng ngày hôm nay sẽ không sống một cuộc sống vô nghĩa. Nhưng rồi anh suy nghĩ lại. Liệu rằng người đó giờ còn nhớ đến lời hứa này, hay là đã sớm trở thành người của ngày hôm qua rồi.
Cái chết, sự ly biệt với thế giới này.
Thời khắc cái chết ập tới cũng giống như ai đó bất thình lình mở cửa rồi đi ra ngoài. Những cái chết mà anh biết đều như vậy. Vụ bắn nhầm mà anh từng chứng kiến khi ở trong quân ngũ, hai vụ tai nạn giao thông, và cả cái chết của bố một người bạn đã chiến đấu với bệnh ung thư phổi trong một thời gian dài, cũng đều xảy ra chỉ trong một khoảnh khắc.
Anh hoàn toàn không tin về sự tồn tại của một thế giới bên kia sau cái chết. Nhưng đứa trẻ thì khác.
“Nếu mà bố đi nhà thờ thì thật tốt.”
Rồi đứa trẻ lại nói bằng một vẻ mặt đầy lo lắng.
“Nếu mà không tin vào Chúa Jesus thì không thể lên thiên đường được. Tất cả mọi người đều sẽ chết mà. Nếu sau khi chết không gặp được con nữa bố cũng sẽ không sao chứ ạ?”
Việc đứa trẻ mang trong mình một niềm tin vào thế giới bên kia có lẽ lại là một điều may mắn. Vì niềm tin ấy sẽ làm dịu đi nỗi đau hiện tại cho đứa trẻ, và ít nhiều cũng giúp giảm bớt nỗi lo âu về sự ly biệt với thế gian này.
Đứa trẻ bắt đầu đi nhà thờ kể từ lần đầu tiên nó được chẩn đoán khỏi bệnh hoàn toàn. Có lẽ vì chịu ảnh hưởng từ Yeong Jae, cô bé từng ở cùng nó trong phòng bệnh dành cho hai người suốt ba tháng.
Anh chuyển ánh mắt từ trên tường xuống đứa trẻ.
Phải gần sáng đứa trẻ mới thiếp đi được một lúc. Cơn đau hành hạ nó suốt đêm. Đêm qua nó sốt cao gần bốn mươi độ, khó thở và nôn không biết bao nhiêu lần. Những lúc như thế, anh lại xem xét những thứ mà đứa trẻ nôn ra. Nếu như thuốc kháng ung thư cứ thế bị nôn ra hết, thì anh lại cho đứa trẻ uống lại từng vốc thuốc.
Hai mươi hai viên thuốc. Anh nhủ thầm trong lòng rằng chỉ cần đứa trẻ có thể sống được bằng con số ấy, không hơn cũng không kém, chỉ cần đứa trẻ có thể trở thành một thanh niên hai mươi hai tuổi thì anh không còn mong ước gì hơn.
Uống một ngụm nước rồi lại nuốt một viên thuốc chống ung thư... Phải mất tới ba mươi phút đứa trẻ mới khó khăn uống được hết số thuốc ấy, vậy mà khoảng mười phút sau đã không chịu nổi lại nôn ra hết.
Đứa trẻ rùng mình. Nó năn nỉ anh, rằng chỉ cần không phải uống thuốc nữa thì sẽ không sao cả. Anh đành phải tỏ ra lạnh lùng, cắn răng lặp đi lặp lại chuỗi hành động giống nhau. Dù chính bản thân cũng mơ hồ không biết phải lạnh lùng vì cái gì, nhưng anh vẫn không thể dừng lại được.
Đứa trẻ trở mình. Từ miệng nó phát ra một tiếng rên khe khẽ.
Hôm qua rồi cả hôm kia nữa, nó cứ nằng nặc đòi xuất viện. Mỗi lần như thế anh lại lắc đầu đầy cương quyết. Nhưng anh có cảm giác rằng một ngày không xa nữa, rồi sẽ đến lúc mà anh vờ như không thể chiến thắng được sự hối thúc của đứa trẻ và quyết định xuất viện.
Ngày mà anh hẹn sẽ thanh toán viện phí đã trôi qua, từ buổi chiều hôm qua, trưởng phòng Song đã liên tục gọi anh. Trên đường đến phòng Y vụ, trong đầu anh ngập tràn những con số, không phải là số tiền mà đáng ra anh phải nộp từ ban đầu. Mà gấp mười lần con số ấy. Tức là khoảng ba mươi, bốn mươi triệu.
Ghép tuỷ là cơ hội duy nhất của đứa trẻ. Nếu như không thể ghép tủy thì chắc chắn đứa trẻ sẽ sớm quỵ ngã. Nhưng lúc này, ngay cả con đường để lo liệu viện phí cũng thật mờ mịt. Như thể bị lạc đường giữa sa mạc mênh mông. Dù là bất cứ đâu cũng phải đi nhưng lại chẳng biết đi đâu, đó chính là tình cảnh của anh. Anh thật là một người bố đáng xấu hổ, một người bố vô dụng.
Anh vừa bước vào phòng Y vụ, trưởng phòng Song liền nhằm thẳng anh mà nói:
“Từ mai chúng tôi sẽ dừng tất cả mọi biện pháp điều trị.”
“Tôi xin lỗi. Tôi sẽ thanh toán hết trong thời gian sớm nhất.”
Trưởng phòng Song cười nhạt rồi ngoảnh mặt đi. Nụ cười như chứa đựng sự mỉa mai rằng chẳng lẽ chỉ vì ngần ấy tiền mà anh để đứa trẻ phải chết hay sao.
Anh ra sức trình bày, nài nỉ. Nhưng trưởng phòng Song nhất quyết ngoảnh mặt làm ngơ. Lẽ ra anh phải nắm chặt lấy gấu quần anh ta mà van nài, nhưng cơn giận trong anh bỗng chốc bùng lên.
“Anh nói dừng điều trị, vậy ý anh là để đứa trẻ chết đi hay sao?”
Phải đến lúc đó thì trưởng phòng Song mới quay đầu lại và nói:
“Thì anh phải giữ lời hứa chứ... Anh hãy đặt mình vào địa vị của những người điều hành bệnh viện chúng tôi mà nghĩ thử xem. Nếu anh là chúng tôi thì anh có thể bình tĩnh ngồi chờ được không?”
“Tôi xin anh đấy. Hãy cho tôi thêm một ít thời gian nữa thôi.”
“Thật là khó cho chúng tôi quá. Chẳng phải tôi đã cho anh thêm thời gian rồi hay sao?”
“Tôi đã rao bán nhà rồi.”
Căn nhà có thể bán được thì anh đã sớm bán đi rồi. Lần đầu tiên đứa trẻ nhập viện, anh đã chuyển từ căn chung cư 32 pyeong sang căn nhà cho thuê trả tiền một lần[1], nhưng từ năm ngoái thì anh đã chuyển hẳn sang thuê nhà trả tiền theo tháng để lo liệu tiền viện phí. Anh bảo bán nhà nhưng thực chất là đang nhắm đến số tiền đặt cọc của căn phòng thuê theo tháng. Đó là căn phòng ở tầng bán hầm của một khu nhà tập thể với số tiền đặt cọc là năm triệu won và tiền nhà mỗi tháng là ba trăm nghìn won. Nếu trừ đi ba tháng tiền nhà bị chậm thì số tiền đặt cọc còn lại cũng chẳng đủ để trả tiền viện phí đang nợ.
Trưởng phòng Song lắc lắc đầu rồi bảo:
“Nhà thì không phải ngày một ngày hai là có thể bán được... Thôi thì cũng chẳng còn cách nào khác. Trước tiên anh hãy tìm người bảo lãnh đi.”
Anh ta còn nói thêm quy định của bệnh viện là không chấp nhận các trường hợp bảo lãnh. Nhưng đây là ưu tiên đặc biệt của bệnh viện sau khi đã xem xét trường hợp bố con anh.
“Chúng tôi cần hai người bảo lãnh, đã nộp hơn một trăm nghìn won thuế tài sản.”
Không phải một người mà những hai người. Anh thấy thật khó thở. Với người không giỏi giao thiệp như anh thì việc ngay lập tức tìm ra hai người có thể bảo lãnh quả thật không hề dễ dàng. Nhưng dù thế nào nhất định anh cũng phải tìm cho ra.
Anh lao ra khỏi phòng Y vụ, còn nghe sau lưng câu nói của trưởng phòng Song rằng sẽ cho thời hạn đến hết ngày kia.
❀ ❀ ❀
[1] Hình thức thuê nhà mà người thuê nhà sẽ trả chủ nhà một khoản tiền đặt cọc thường là khá lớn đề sử dụng căn nhà trong một thời gian nhất định theo hợp đồng, mà không phải trả tiền thuê hằng tháng, sau khi người thuê trao trả căn nhà, chủ nhà sẽ hoàn lại số tiền đặt cọc ban đầu.