Bố Con Cá Gai

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 3 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
5
5

❊ ❊ ❊

Người vợ bảo rằng có điều nhất định cần phải nói và dẫn anh đến một quán ăn Nhật trước bệnh viện. Park In Seok cũng cùng đến với cô. Sau khi chọn một chỗ ngồi ở phía bên trong quán và gọi đồ ăn, người vợ mở lời:

“Tôi sẽ nói trước nhé. Không cần phải cao giọng hay cáu giận với nhau làm gì.”

“Đương nhiên là anh sẽ không làm vậy rồi. Cũng không có chuyện gì đáng phải như vậy cả.”

“Không lâu nữa tôi sẽ sớm quay trở lại Pháp. Trước đó tôi muốn làm rõ một việc.”

Người vợ hướng ánh nhìn về phía Park In Seok. Anh ta đang tỉ mẩn cho thuốc lá vào tẩu, còn người vợ có vẻ ngập ngừng.

“Nếu là vì Daum thì em đừng lo lắng gì cả, cứ về đi. Daum sẽ tốt thôi mà.”

Câu nói của anh kéo ánh mắt của người vợ từ từ quay trở lại.

“Vấn đề là có vẻ như anh đâu có làm tốt được.”

“…”

“Lúc chiều phòng Y vụ tìm anh đấy. Tôi đã đi hỏi xem có việc gì. Họ nói là anh vẫn còn nợ tiền viện phí, chưa trả. Thật là xấu hổ. Tôi đã muốn thanh toán luôn cho xong. Nhưng rồi tôi cố nhịn. Vì nghĩ cho anh.”

“Xin lỗi nếu đã để em phải xấu hổ. May mà em làm như vậy. Chỉ là anh quên khuấy mất hạn thanh toán thôi.”

“Quên khuấy mất sao? Anh không thể thẳng thắn hơn được à?”

Khói thuốc mà Park in Seok nhả ra làm mũi anh ngứa ngáy. Anh thèm thuốc khủng khiếp. Nhưng từ khi đưa đứa trẻ lên Seoul, anh đã bỏ thuốc. Vì đứa trẻ ghét anh hút thuốc, và anh không muốn đứa trẻ phải lo lắng thêm nữa, nó chiến đấu với bệnh tật cũng đủ mệt mỏi rồi.

“Cái gì tìm hiểu được về anh tôi đã tìm hiểu hết rồi. Không phải tôi bí mật điều tra vì có ý gì khác đâu. Chỉ là tôi muốn biết liệu anh có thể chịu trách nhiệm về con hay không thôi. Hóa ra anh đã bán cả chung cư rồi à. Tôi sẽ không hỏi tại sao và anh đã dùng tiền đó vào việc gì. Dù sao thì bây giờ anh chẳng có nhà cũng chẳng có chốn dung thân, không việc làm, lại càng không tài sản gì cả, vậy tiền viện phí cho con anh định làm thế nào đây?”

“Anh sẽ tự biết phải làm gì. Không liên quan gì đến em.”

“Không liên quan? Anh nói dễ nhỉ. Daum cũng là con tôi cơ mà. Nó là đứa con mà tôi đã phải vất vả mang nặng đẻ đau đấy.”

“Em nói đúng. Vì thế nên anh lúc nào cũng biết ơn em. Nhưng không phải em cũng có cuộc sống riêng của mình sao?”

Anh thoáng nhìn sang Park In Seok. Anh ta đang lấy một tay chống cằm và nhìn vào khoảng không.

Người vợ đang ngồi cạnh người chồng hiện tại và nói chuyện với người chồng cũ. Không biết liệu tâm tư của Park In Seok như thế nào? Nếu đặt ở địa vị của Park In Seok thì không biết anh sẽ hành động như thế nào? Không biết anh có thể kiên nhẫn ngồi đó như Park In Seok không. Không, có lẽ anh đã sớm bỏ đi rồi. Dù sao rõ ràng đây là một tình huống buồn cười và thật hoang đường.

“Đúng vậy, tôi có cuộc sống của tôi. Nhưng đứa trẻ cũng là một phần cuộc sống của tôi.”

Người vợ thở dài rồi nói tiếp:

“Không phải bây giờ tôi mới quay về rồi vội vàng nói về thiên chức làm mẹ đâu. Nhưng tôi không thể nào bỏ mặc đứa trẻ nằm một chỗ trong tình trạng như thế được. Và tôi đã định không nói điều này, nhưng Daum giống tôi nhiều hơn anh đấy.”

“Việc đứa trẻ giống ai không quan trọng. Em hãy vào vấn đề chính đi, đừng vòng vo nữa.”

“... Tôi nghĩ rằng tôi không thể tiếp tục giao phó đứa trẻ cho anh được nữa.”

“Em căn cứ vào đâu mà nói vậy?”

“Tôi đã nói rồi còn gì. Chắc là anh cũng biết, nếu không nộp tiền đặt cọc thì bệnh viện sẽ không đồng ý chuyển sang trung tâm cấy ghép. Bây giờ anh là kẻ nghèo kiết xác không thể cáng đáng được hai mươi triệu won. Nếu cứ thế này thì đứa trẻ sẽ không thể nào được điều trị một cách tử tế, chứ đừng nói gì đến được ghép tủy, và không khéo anh lại dẫn nó lên khe núi như lần trước chưa biết chừng.”

“Không có việc như thế đâu, tuyệt nhiên không.”

“Anh đừng có nói chắc nịch như vậy. Con người có thể lừa được tiền sao? Tiền mới lừa con người ta chứ. Tôi biết là anh đã cố gắng vì con. Tôi có ý định sẽ bù đắp đầy đủ cho anh về mặt đó. Nhưng anh đừng hiểu lầm thành tôi lấy con ra để mặc cả. Chỉ là tôi muốn chúng ta hãy lựa chọn một cách thực tế. Vì đứa trẻ và vì cả anh nữa.”

Bù đắp? Mặc cả? Lựa chọn thực tế? Anh bật cười thành tiếng và chỉ biết cười. Nhưng nỗi cô độc đến nghiệt ngã xâm chiếm trong anh. Có phải đó là tâm trạng như thể anh đang đứng trên cánh đồng hoang tàn, nơi bước chân của mùa thu bỏ lại đằng sau, và thẫn thờ nhìn về phía Tây?

“Dù sao thì không phải việc đầu tiên là phải cứu sống đứa trẻ hay sao? Nếu vậy thì đương nhiên tôi chịu trách nhiệm về đứa trẻ thì sẽ hợp lý hơn là người vô dụng... tôi xin lỗi... như anh.”

“Như suy nghĩ của em thì anh có thể là người cha vô dụng, ừ, đúng rồi đấy. Anh vẫn còn nhiều thiếu sót. Nhưng anh sẽ không trở thành người cha xấu xa bỏ mặc đứa con mình phải chết trong vô vọng đâu.”

Giọng người vợ bật ra như thế cái lò xo bị nén xuống.

“Nếu vậy thì anh định làm như thế nào đây? Rốt cuộc là anh định không từ bỏ đứa trẻ chứ gì? Hay thế nào?”

“Từ bỏ? Đứa trẻ không phải là đồ vật để mà từ bỏ hay là lấy lại.”

“Anh đừng có bắt bẻ lời nói của tôi như vậy. Hèn hạ lắm.”

“... Daum và anh, bố con anh có cuộc sống riêng của bố con anh. Giống như em có cuộc sống của em vậy. Anh nghĩ rằng em đang mãn nguyện với cuộc sống hiện tại của em. Anh cũng thành tâm mong rằng tương lai của em sẽ như vậy. Nếu em cũng hiểu cho anh và con theo cách ấy thì tốt biết mấy. Đúng là hiện nay anh và con đang rất vất vả. Nhưng đừng tùy tiện phán đoán là sau này cũng sẽ như thế.”

Người vợ vừa cắn môi dưới, vừa nhìn chằm chằm vào anh. Anh nhìn trả, và muốn nhanh chóng kết thúc cuộc nói chuyện vô nghĩa này.

“Anh có một điều thắc mắc. Là không hiểu lý do tại sao đột nhiên em lại quyến luyến con như vậy.”

“Khi phải rời xa con, chưa phút giây nào tôi cảm thấy thoải mái cả. Anh có biết thời gian vừa qua đã bao nhiêu lần tôi ngủ mơ gặp ác mộng, thét lên rồi tỉnh giấc hay không?”

“Vậy em muốn chịu trách nhiệm về con để em thấy thoải mái hơn, để em không mơ gặp ác mộng nữa sao?”

Người vợ đá văng ghế ngồi rồi đứng bật dậy.

“Tôi xin anh đừng nói cái kiểu như thể con là vật toàn quyền sở hữu của riêng anh vậy. Tôi chán ngấy rồi.”

“Không liên quan gì đến anh, rõ ràng em vẫn là người mẹ duy nhất của con. Trước đây, bây giờ và cả những ngày sau nữa. Anh lúc nào cũng luôn muốn em và Daum có một mối liên hệ tình cảm, mong em quý trọng và lo lắng cho con. Suy nghĩ này ngay cả sau này cũng không thay đổi. Đương nhiên là em có quyền nhớ mong, lo lắng cho con như nó tìm kiếm em vậy. Nhưng có một điều anh muốn nói rõ ràng với em. Đó là em không có quyền mang con đi khỏi tay anh. Bây giờ, và cả sau này cũng sẽ mãi như vậy.”

“Có vẻ như anh dương dương tự đắc vì đang cầm tờ giấy cam kết ấy trong tay. Nhưng tôi e rằng mình không thể làm theo mong muốn của anh. Nếu như đến cuối cùng anh vẫn không từ bỏ thì tôi không thể không tính đến biện pháp sau cùng. Điều đó có nghĩa là tôi sẽ giải quyết bằng pháp luật. Anh là người có tiền sự còn gì.”

“Tiền sự?”

“Không phải thế sao. Anh đã bất chấp sự ngăn cản của bệnh viện, làm gián đoạn việc điều trị rồi đẩy con đến bờ vực của cái chết còn gì. Thêm vào đó, hiện tại anh còn là người không có năng lực, tòa án đương nhiên sẽ trao lại quyền nuôi con cho tôi thôi.”

Người vợ hét lên cho thấy quyết tâm của mình rồi đẩy cửa, bước ra ngoài.

Người vợ đã bỏ đi rồi thì đồ ăn của ba người mới được mang ra hết.

Vấn đề nuôi con không phải là điều gì đặc biệt cả. Cho dù ngay từ lúc đầu, người vợ có quyết tâm đặt vấn đề đi chăng nữa thì đó cũng là điều được quyết định từ trước rồi. Anh không muốn tranh cãi về tư cách của người vợ. Làm như vậy thì không hơn gì hành động hèn hạ đúng như lời của cô.

Tuy nhiên, anh khó có thể hiểu được thái độ của người vợ khi cứ sốt sắng nhắc đến giấy cam kết từ bỏ quyền nuôi con. Anh chưa từng yêu cầu cô phải viết giấy cam kết, hồi người vợ gửi giấy cam kết về, anh cũng đã không thể hiểu được rốt cuộc thì cái thể loại giấy tờ này có ý nghĩa gì, và chỉ biết mỉm cười cay đắng. Vậy mà bây giờ người vợ nói rằng sẽ giải quyết bằng luật pháp, câu nói ấy chẳng khác nào con dao găm sâu vào trái tim anh.

Anh chưa hề muốn căm ghét người vợ. Dầu sao thì họ đã chia tay nhau, và chia tay trước khi trở nên căm ghét nhau thì có thể xem như một điều may mắn. Nhưng cái suy nghĩ không biết liệu sau này anh có phải căm ghét cô không làm anh thấy rối bời một cách vô lý.

Khi anh nhìn chằm chằm sang bát canh cá nóc của người vợ, Park In Seok liền đặt cái tẩu lên trên gạt tàn rồi mở lời:

“Cơm thì chắc khó nuốt, vậy anh uống một chén rượu nhé?”

“Anh uống đi. Tôi sẽ ăn cơm.”

Nhưng anh chỉ đảo thức ăn lên vài lần rồi lại đặt thìa đũa xuống. Park In Seok tự rót tự uống mấy chén rượu rồi đẩy một chén về phía anh.

“Anh hãy nhận một chén đi. Tôi muốn mời anh Jeong một chén.”

Trong khi Park In Seok rót rượu, anh chợt chìm vào cảm giác mơ hồ kỳ lạ như thể anh và Park In Seok là hai người đàn ông đang tranh giành một người phụ nữ rồi cuối cùng lại rót rượu cho nhau. Cũng không phải không có lý. Nói vậy chứ anh hoàn toàn không có lý do gì để căm hận hay phẫn nộ với Park In Seok. Giây phút người vợ quyết định từ bỏ thì với anh Park In Seok đơn giản chỉ là một người đàn ông xa lạ vô danh thôi, chỉ là, mỗi khi đối diện với Park In Seok, anh lại có cảm giác khó xử như thể đang lang thang vô định trong màn sương mù dày đặc vậy.

Park In Seok với lấy chén của người vợ, rót đầy rượu rồi nói.

“Nhìn lại mọi việc đã xảy ra, nếu như vì tôi mà làm cho anh Jeong bị tổn hại, thì thật lòng tôi muốn xin lỗi. Nghe toàn bộ câu chuyện của hai người thì lạ là tôi lại nghĩ nhiều hơn cho lập trường của anh Jeong hơn là vợ tôi. Tôi cũng sắp bước sang tuổi năm mươi rồi. Thật xấu hổ nhưng đến tuổi này rồi mà tôi vẫn chưa từng được làm cha. Vì thế nên có thể tôi không hiểu được tâm tư của anh Jeong. Tuy nhiên có lẽ tôi cũng đoán được Daum có ý nghĩa như thế nào đối với anh.”

Không biết đáp lại như thế nào, anh chỉ khẽ gượng cười. Park In Seok nâng chiếc mũ bê rê lên, xoa xoa lòng bàn tay lên trán rồi tiếp tục.

“Có lẽ anh Jeong cũng biết rõ, cô ấy là người không để bụng lâu đâu. Tòa án hay gì đó thì rõ ràng chỉ là vì cô ấy quá kích động nên mới nói thế thôi. Mà nếu như cô ấy quyết tâm như thế thật thì tôi cũng sẽ chịu trách nhiệm ngăn cô ấy lại.”

“Nhờ anh chuyển lời cho mẹ của Daum giúp tôi. Rằng nếu như đơn giản chỉ vì chi phí điều trị thì không cần cô ấy phải lo lắng đâu.”

“Có lẽ không phải vì phí điều trị đâu. Phải nói như thế nào nhỉ? Có lẽ là tình mẫu tử đã ngủ quên bấy lâu nay, khi gặp lại đứa trẻ liền thức giấc chăng...”

Tình mẫu tử đã từng ngủ quên? Nếu là sự thật thì là một điều thật đáng mừng. Thật lòng là như vậy. Giá như với tình mẫu tử thức giấc trở lại, người vợ có thể chữa lành những vết thương tuổi thơ của đứa trẻ.

Trong ký ức tuổi thơ, đứa trẻ vừa oán trách mẹ nhưng cũng vừa nhớ nhung mẹ vô bờ bến. Anh luôn nặng lòng vì cảm thấy như thể nỗi đau của những năm tháng niên thiếu mà anh đã phải trải qua một cách khó khăn, nay lại truyền sang cho đứa trẻ một cách vẹn nguyên.

“Dù sao thì tôi cũng thật sự lo lắng về vấn đề phí điều trị của Daum.”

Park In Seok vừa nhìn chằm chằm vào anh, vừa thêm vào.

“Ngày xưa tôi cũng từng là một kẻ nghèo xơ nghèo xác. Bây giờ thì nhờ vẽ tranh tôi cũng đã dành dụm được một số tiền nho nhỏ. Mong anh đừng hiểu lầm. Tôi chỉ muốn giúp đỡ anh Jeong thôi.”

“Cảm ơn anh. Nhưng tôi xin được từ chối.”

“Tôi chỉ muốn giúp anh và Daum, không có ý gì khác. Và đó cũng là nguyện vọng của vợ tôi, tôi cũng khó có thể vờ như không biết được.”

Trong giây lát bỗng chốc anh bị bao quanh bởi sự cám dỗ.

Anh hoàn toàn có thể đón nhận lời đề nghị của người đàn ông này một cách ngây thơ và đơn thuần lắm chứ. Cũng chẳng có cách nào hợp lý hơn còn gì. Nếu vấn đề là lòng tự trọng, thì hãy vứt bỏ cái lòng tự trọng vớ vẩn ấy cho chó gặm đi. Cũng không cần phải cố chấp làm gì. Hiện tại mới quan trọng. Cứ coi như là anh vay tạm, sau này sẽ trả đủ. Nhưng... anh sẽ phải ôm trong mình nỗi hối hận cả đời. Và... dù có phải hy sinh như thế nào thì anh cũng phải bảo vệ đứa trẻ bằng sức lực của chính mình.

Anh lắc đầu một cách cương quyết.

“Đó là việc liên quan đến sinh mệnh của đứa trẻ. Nếu rơi vào tình huống này, liệu họa sĩ Park có muốn cứu sống con mình bằng sự giúp đỡ của người khác không?”

“Chẳng lẽ mẹ Daum là người ngoài sao? Tôi mong anh hãy hiểu cho tâm tư của cô ấy. Chẳng phải cô ấy cũng cần làm điều gì đó cho đứa bé hay sao?”

“Tôi nghĩ rằng không nhất thiết phải là chi phí điều trị. Ngoài điều đó ra thì người mẹ còn biết bao nhiêu trách nhiệm khác cơ mà.”

Park In Seok cho thuốc lá vào trong tẩu rồi châm lửa với vẻ mặt thất vọng. Anh ta nhả khói thuốc như thở hắt một hơi thật dài rồi hỏi:

“Tôi hiểu rõ ý của anh Jeong rồi. Tôi sẽ thuyết phục cô ấy. Nhưng anh đã tìm ra cách chuẩn bị phí điều trị cho thằng bé chưa?”

“Tôi phải giải thích từng thứ một hay sao?”

“Vì tôi muốn biết. Phải biết thì tôi mới có thể dễ dàng thuyết phục cô ấy được.”

“Tôi đã quyết định xuất bản thơ. Điều kiện đưa ra khá tốt nên tôi sẽ dễ dàng giải quyết được phí điều trị.”

Thật ra thì điều đó chưa được quyết định. Và ngay cả xuất bản thơ thì anh cũng chưa thể chi trả được toàn bộ phí điều trị. Nhưng anh nghĩ rằng nhất định sẽ có một cách giải quyết nào đó, chỉ là anh chưa tìm ra ở đâu thôi, đó là cách anh tự động viên và khích lệ mình.

Một khoảng lặng nặng nề và khó chịu trôi qua. Khi anh đang nghĩ không biết lúc nào nên đứng dậy, thi Park In Seok mở lời.

“Daum có năng khiếu điêu khắc đáng kinh ngạc. Có lẽ là khi điều trị khỏi hoàn toàn, chúng ta nên tìm một cách nào đó để nuôi dưỡng tài năng của thằng bé một cách chính thức.”

“Tôi thấy không nhất thiết phải như vậy. Điều quan trọng nhất là lựa chọn của bản thân Daum. Trước khi thằng bé có thể tự đưa ra lựa chọn thì tất cả chỉ là cưỡng ép mà thôi. Tôi không muốn làm đứa trẻ phải sợ hãi vì tham vọng của bố mẹ nó.”

“Daum có tố chất của một thiên tài. Nhưng ngay cả thiên tài mà không được nuôi dưỡng phát triển thì cũng sẽ chỉ dừng ở đó, và cuối cùng là bị chôn vùi mà thôi.”

Phần lớn lý do khiến cho cuộc sống của con người trở nên mệt mỏi là vì tham vọng quá độ, cũng như vậy, chính sự kỳ vọng thái quá của bố mẹ sẽ làm cho cuộc sống của con trẻ bị đảo lộn. Dẫu rằng có thể phát huy được tài năng của đứa trẻ đi chăng nữa, nhưng nếu như đó là lựa chọn cưỡng ép, thì một ngày xa xôi sau này, đứa trẻ sẽ nhìn lại cuộc sống của mình bằng ánh mắt hối hận.

Park In Seok lén dò xét thái độ của anh rồi nói:

“Thật lòng mà nói thì tôi đã đặt nhiều kỳ vọng vào tài năng của Daum. Rõ ràng là cô ấy cũng cùng suy nghĩ với tôi. Thế nên cô ấy càng tha thiết với thằng bé.”

Đến tận lúc đó anh mới hiểu được ý của người vợ khi nói rằng đứa trẻ rất giống cô. Nhưng đó quả thật là một lập luận vô lý, và một ý nghĩ không trong sáng. Không biết điều đó có đồng nghĩa với việc nếu không phải vì tài năng của đứa trẻ thì cô sẽ không quan tâm hay không. Park In Seok thì cứ xem là như vậy đi. Nhưng ngay cả người vợ mà cũng có ý nghĩ như vậy thì thật đáng buồn.

“Nếu như điều trị khỏi hoàn toàn thì anh vẫn không có ý định giao phó tương lai của Daum cho chúng tôi sao?”

Anh nhìn theo làn khói bay lên như những sợi chỉ mỏng manh từ chiếc tẩu trên tay Park In Seok, cuối cùng cũng cất lời hỏi:“Tại sao anh và mẹ Daum không có con với nhau?”

“Muốn cũng không thể được.”

Park In Seok tiếp lời bằng một giọng buồn buồn sau khi uống cạn chén rượu đặt trước mặt.

“Cách đây gần hai mươi năm, tôi đã ly hôn. Ngay sau đó tôi đã phẫu thuật thắt ống dẫn tinh. Cũng có thể nói đó là quyết tâm sẽ không kết hôn nữa mà chỉ dành toàn bộ tâm huyết cho việc vẽ tranh. Nhưng bây giờ gặp cô ấy, và khi ngày càng có tuổi, tôi mới càng cảm nhận được một cách rõ ràng đó thật sự là một hành động thiếu suy nghĩ.”

Park In Seok quay trở lại chủ đề tương lai của đứa trẻ, còn anh thì nhanh chóng đứng dậy khỏi chỗ ngồi.

Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Cho Chang-in

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.