Bố Con Cá Gai

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 3 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
3
3

❊ ❊ ❊

Ngay sau khi vượt qua một ngọn núi thì lại gặp một con sông sâu, và sau khi vùng vẫy để vượt qua con sông thì lại phải đối mặt với một vách đá dựng đứng. Ngày dần tàn và khi đường trở về bị chặn đứng, cả thân xác mệt mỏi đến khốn khổ.

Đó chính là tâm trạng của anh lúc này. Cứ nghĩ đến số tiền ghép tủy cho đứa trẻ là anh lại có cảm giác như đang đứng dưới chân thẫn thờ ngước nhìn lên vách đá dựng đứng. Nhưng đó là vách đá mà dù cho có trầy da tróc vẩy, rách đầu gối, bật móng tay, dù có thương tích đầy mình thì bằng mọi giá anh cũng phải bò lên cho kỳ được.

Đó chính là dấu chấm hết. Là nhà ga cuối cùng của tuyệt vọng và nỗi đau đớn, của hỗn loạn rối ren và cả xót xa. Chỉ cần lên tới đỉnh vách đá thôi thì thân xác khốn khổ của anh có thể tìm được nơi nghỉ ngơi. Đó là nơi vừa có thể nhìn xuống con đường đã qua, vừa có thể mỉm cười nói rằng mi đã vất vả nhiều rồi.

Hai mươi triệu won. Đó là số tiền mà anh phải đặt cọc trước khi tiến hành phẫu thuật cấy ghép tủy.

Và còn hai mươi triệu won nữa. Đó là số tiền ước tính phải chi cho các loại điều trị trước khi ghép tủy, cho đến tận giai đoạn tiếp nhận và phục hồi. Ngoài ra thì người hiến tặng tủy là người nước ngoài nên còn phải dự trù trước các chi phí như vé máy bay và nơi ở nữa.

Nghĩ đến việc bệnh của đứa trẻ có thể được chữa khỏi hoàn toàn thì con số ấy chẳng đáng gì. Nhưng với những gì anh còn lại lúc này thì ngay cả tiền điều trị một ngày cũng chẳng cáng đáng nổi.

Việc không có tiền chỉ là điều phiền toái, chứ không lý nào lại trở thành nỗi bất hạnh được. Thế nên anh đã từng nghĩ không có lý do gì mà lại phải nản chí vì không có tiền cả. Nhưng khi đứa trẻ bắt đầu bước vào cuộc chiến với bệnh tật thì anh đã thật sự cảm nhận được đó chỉ là ý nghĩ của kẻ mơ mộng xa rời hiện thực mà thôi. Tuy tiền không mang lại hạnh phúc nhưng nó có khả năng đẩy người ta xuống hố sâu của bất hạnh đến chừng nào cũng được.

Từ buổi sáng anh đã chạy long nhong khắp nơi. Anh gặp bạn bè, rồi ghé thăm hết nhà xuất bản này đến nhà xuất bản khác. Anh vứt bỏ lòng tự trọng của mình. Anh kiếm tìm nhà xuất bản với tâm trạng giá có thể bán rẻ thân mình đi thì anh cũng sẵn sàng. Mỗi ngày cứ trôi qua như thế một cách chóng vánh, và khi mờ tối con đường trở về bệnh viện ảm đạm đã xa càng xa lại đón bước anh về.

Giám đốc Hong In Soo của nhà xuất bản Myeong In đến muộn hơn so với giờ hẹn một tiếng đồng hồ.

Hôm qua lúc gặp nhau, Lee Guk Seong đã nói. Tốt hơn là cậu hãy xin việc đi. Vị trí tổng biên tập ở nhà xuất bản của anh rể mình hình như đang trống đấy. Mình sẽ nói hộ cậu. Có vẻ Lee Guk Seong đã liên lạc trước rồi nhưng giám đốc Hong hình như vẫn quên cuộc hẹn.

Là phía chủ động liên hệ, anh mở lời trước.

“Tôi nghe Guk Seong nói là anh đang tìm người cho vị trí tổng biên tập.”

“Guk Seong đã nói với tôi qua điện thoại rồi. Thật sự là anh có ý định làm việc với chúng tôi sao?”

“Nếu anh cho tôi cơ hội thì tôi sẽ làm việc chăm chỉ.”

“Nhưng ý tôi là, tôi băn khoăn tại sao mà anh Jeong lại có ý định gửi gắm sự nghiệp vào tay chúng tôi. Nếu nhìn vào kinh nghiệm hay năng lực thì chẳng phải anh nên làm việc ở một nhà xuất bản nổi tiếng hơn sao?”

“Ở đâu cũng có ưu nhược điểm riêng. Nhưng tôi muốn lựa chọn nhà xuất bản Myeong In vì đó là nơi tôi có thể phát huy tối đa năng lực của mình.”

Anh cảm giác như có một con côn trùng nhiều chân đang bò qua bò lại trên mặt. Nếu là trước đây thì anh không thể thốt ra một câu như vậy. Nhưng giờ anh lại nói chắc nịch trước ánh mắt nghi ngờ của giám đốc Hong.

“Nếu vậy thì chúng ta hãy cùng làm tốt nhé.”

Giám đốc Hong chìa tay ra, còn anh thì cúi đầu nhận lấy cái bắt tay. Nhưng quyết định như vậy thì có phần vội vàng, nên anh thận trọng mở lời.

“Tôi muốn nói một chút về vấn đề lương...”

“Tổng biên tập trước đây đã nhận mức lương là một triệu năm trăm won. Tôi tin tưởng vào năng lực của anh Jeong nên cũng tạm thời đưa ra mức một triệu năm trăm won.”

Đã có nhà xuất bản đề nghị với anh mức lương hai triệu won. Nhưng đến nước này thì anh cũng không quay lại được nữa. Giám đốc Hong tiếp lời.

“Hiện tại thì tình hình của chúng tôi cũng không đến nỗi nào nên tạm thời có thể coi đó là một mức phù hợp. Nhưng nếu anh Jeong có ý khác thì chúng tôi cũng có thể cân nhắc.”

“Như thế là tôi được ưu ái quá rồi. Tôi chỉ muốn phiền anh một việc hơi khó nói.”

Đó là giây phút mà nếu có thể thì anh muốn im lặng. Nhưng anh không có cách nào khác để thuyết phục giám đốc Hong. Sau khi giải thích về tình trạng của đứa trẻ, anh thêm vào:

“Tôi muốn dốc toàn bộ khả năng và sức lực cho giám đốc. Từ lên kế hoạch, biên tập cho đến kinh doanh, tôi sẽ không nề hà bất cứ việc gì và cố gắng hết mình. Đổi lại rất mong anh sẽ ứng trước cho tôi tiền lương ba năm.”

Giám đốc Hong mang vẻ mặt như thể đang ngủ thì bị tát một cái, rồi lắc đầu và nói:

“Tôi hiểu tình cảnh của anh Jeong. Nhưng ở vị trí của tôi thì đó thật là một đề nghị khó có thể chấp nhận được. À không, chắc là các nơi khác cũng thế thôi. Chuẩn bị đủ số tiền đó đã khó, mà vốn công việc con người nay mai còn chưa thể chắc chắn được điều gì.”

Anh không thể đồng ý rằng đây thật sự là một yêu cầu quá sức. Vì con số mà anh đưa ra chỉ bằng số tiền thăm dò mang tính chất chào hỏi ban đầu khi các nhà xuất bản đang trong thời kỳ làm ăn tốt.

Rõ ràng tôi cũng đâu có muốn nhận ngay một cục tiền. Chỉ cần nghĩ đến việc sống trong ba năm mà không có lương đã thấy thật ảm đạm. Nhưng số tiền điều trị của đứa trẻ thì không phải là thứ có thể trả góp được. Nếu phải viết giấy cam kết thì tôi sẽ viết ngay. Hãy tin ở tôi. Nhất định tôi sẽ đưa nhà xuất bản phát triển hơn.

Anh cứ lặp đi lặp lại những lời giống nhau. Mà có lẽ đối với giám đốc Hong, đó chỉ là tiếng vọng hão huyền mà thôi. Cuối cùng thì giám đốc Hong vẫn lắc đầu.

Nếu như điều kiện trả lương trước không được chấp nhận thì bản thân việc xin việc không còn ý nghĩa gì nữa. Thỏa hiệp cũng là vô ích. Dường như đây chỉ là cách để anh xác nhận lại lần nữa sự vô dụng của mình, và một mảnh hy vọng lại vừa bị cướp đi.

Anh vừa đứng dậy khỏi chỗ ngồi thì giám đốc Hong liền nói:

“Anh Jeong, thay vì xin việc thì sao anh không thử suy nghĩ lại về tập thơ mà lần trước chúng ta đã nói chuyện, thế chẳng phải hơn ư?”

Có vẻ như giám đốc Hong muốn nói chuyện nghiêm túc về tập thơ đó. Một tập thơ gồm khoảng hai mươi bài thơ vô thưởng vô phạt rồi trang trí bắt mắt, trên bìa có hình một bông hoa.

Anh lom khom ngồi xuống rồi nói:

“Tôi có thể làm thơ nhưng tôi không tin nó có kiếm ra tiền.”

“Còn tùy thuộc xem anh Jeong viết hấp dẫn đến đâu, và phía chúng tôi trang trí trình bày đẹp đến mức nào đã chứ. Trước tiên quan trọng là anh Jeong hãy viết những bài thơ không khó, những bài thơ dễ đọc ấy. Ví dụ như...”

Ví dụ như những bài thơ ủy mị và phù hợp tâm lý của các cô gái mới lớn. Chắc là giám đốc Hong định nói như thế. Nhưng giám đốc Hong lại đưa ra một đề nghị hoàn toàn nằm ngoài dự liệu của anh.

“Cuộc sống ngắn ngủi của đứa con trai, và tình cha da diết hy sinh thân mình để kéo dài cuộc sống cho con... Hãy hình tượng hóa tâm tư của anh Jeong thành thơ. Giống như viết nhật ký ấy. Tôi có dự cảm rất tốt về tập thơ này đấy. Chưa biết chừng sẽ thành công lớn ấy chứ.”

Anh có thể làm một vài bài thơ kiểu như thế.

Jeong Ho Yeon vì tiền mà quỳ dưới gót chân thiên hạ. Hắn cứ tự giả nghèo giả khổ thế thôi. Đúng vậy, cứ ra sức chỉ trích, phê phán đi. Nếu có thể bán được thân mình hay linh hồn thì anh cũng sẵn sàng, đâu có gì ghê gớm cơ chứ. Nhưng đặt đứa trẻ vào trong câu chuyện này thì thật là một sự xúc phạm khó có thể chịu đựng được.

Anh đan tay vào nhau rồi ngồi lún sâu hơn vào trong ghế xô pha. Trong lòng anh đang sôi lên vì giận dữ, nhưng anh vẫn quyết đợi đến cùng.

“Đứng ở vị trí của anh Jeong thì chắc khó có thể chấp nhận ngay lập tức, nhưng chẳng phải là những cảm xúc chân thực đều xuất phát từ trải nghiệm của cuộc sống hay sao? Lại cũng không phải là điều gì làm hạ thấp giá trị của thơ ca. Hãy làm theo lời tôi đi. Mấy chục năm làm xuất bản, lần đầu tiên tôi có cảm giác chắc chắn như thế này đấy. Cứ tin lời tôi mà xem.”

Giám đốc Hong hào hứng đến độ nói bắn cả nước bọt ra ngoài. Chưa biết chừng ông ta còn đang động não nghĩ mấy câu quảng cáo cũng nên. Không khác gì anh, một biên tập viên, khi đứng trước một bản thảo cũng thường cân nhắc xem nó có thể bán bao nhiêu bản trước khi gật đầu đồng ý hay lắc đầu từ chối.

Không biết nên phản ứng thế nào, từ đầu đến cuối anh vẫn chỉ im lặng. Nhưng câu hỏi của giám đốc Hong ngay sau đó thật sự đã đánh gục anh.

“Chẳng phải anh cần cứu sống đứa trẻ hay sao?”

Anh nhắm chặt mắt lại. Cho dù là chửi bới hay tức giận, tất cả những cảm xúc ấy đều thật xa xỉ và thừa thãi. Bởi hiện thực đã rõ rành rành và vô cùng nghiệt ngã. Đó là phải cứu sống đứa trẻ. Chẳng phải anh đã thề rằng nếu cứu được đứa trẻ thì thậm chí anh còn có thể hy sinh mạng sống của mình hay sao.

“Tôi sẽ đưa ra cho anh một mức nhuận bút rộng rãi.”

“Bao nhiêu ạ...”

“Có thể lên tới năm triệu.”

Anh vừa ngoảnh đầu đi thì giám đốc Hong vội vã tiếp lời.

“Chắc là anh Jeong cũng đã nắm rõ tình hình của giới xuất bản rồi đấy. Năm triệu cho một tập thơ chẳng phải là một số tiền rất lớn hay sao? Dạo này ngay cả tiểu thuyết ba tập cũng khó có thể nhận được số tiền như thế. Vì thế đó là con số đáng ao ước đối với một tập thơ rồi. Chỉ riêng những bản thảo tự túc chi phí xuất bản cũng đang chất đầy trong tủ hồ sơ của tôi kia kìa.”

Anh hỏi giám đốc Hong về khả năng từ bỏ nhận tiền nhuận bút trên số lượng sách phát hành, để nhận tiền ngay một lần. Đó là lựa chọn mà nếu có thể thì tác giả thường tránh.

Giám đốc Hong suy nghĩ hồi lâu rồi trả lời:

“Tôi sẽ trả anh thêm năm triệu nữa. Chắc là anh Jeong cũng hiểu tôi không thể mạo hiểm đưa ra con số lớn hơn chứ?”

Khoảng cách giữa mười triệu và bốn mươi triệu là bao nhiêu nhỉ? Bằng khoảng cách từ đây đến ngọn lửa lập lòe nơi ngôi nhà hẻo lánh nằm trên núi? Hay là khoảng cách từ trái đất đến hành tinh cuối cùng trong Hệ Mặt Trời...

Anh nói sẽ trả lời sớm rồi đứng dậy.

Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Cho Chang-in

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.