Bố Con Cá Gai

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 46 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
3
3

❊ ❊ ❊

Anh đứng dựa lưng vào tường chăm chú nhìn cửa ra vào phòng phẫu thuật.

Đã hai giờ đồng hồ trôi qua nhưng anh vẫn không hề nhúc nhích. Chí ít bằng cách này, anh cũng muốn gửi tấm lòng biết ơn đến Midori, người đã chấp nhận vào phòng phẫu thuật để chia sẻ tủy sống cho một đứa trẻ hoàn toàn xa lạ.

Ở trong phòng phẫu thuật, Midori sau khi được gây mê toàn thân chắc đã chìm vào giấc ngủ, còn các bác sĩ trong kíp mổ có lẽ đang bận rộn thao tác để lấy tủy sống từ xương chậu của cô.

Hự, anh rên lên một tiếng rồi đưa một tay ôm bụng. Cơn đau đột nhiên dồn đến như thể bị dao thọc vào mạng sườn, làm cho lưng anh tự động gập xuống.

Ban đầu chỉ là cảm giác khó chịu như nuốt phải hòn đá, nhưng bắt đầu từ hôm kia triệu chứng này đã chuyển thành cơn đau. Mới chỉ mười một ngày trôi qua từ khi anh nhận được thông báo đã mắc ung thư. Nhưng sau khi phát hiện ra thì mỗi ngày trôi qua, cơn đau lại nặng hơn như thể các tế bào ung thư đang tổng công kích anh vậy. Có lẽ đúng như dự đoán của trưởng khoa Min, các dấu hiệu xấu đã chính thức xuất đầu lộ diện.

Cửa phòng phẫu thuật bật mở và y tá bước ra.

Anh duỗi thẳng lưng hỏi y tá về tình hình ca phẫu thuật. Việc lấy tủy đã kết thúc. Chỉ một lúc nữa thôi thì nhóm cấy ghép tủy sẽ đi ra. Y tá trả lời nhanh rồi đi xa dần.

Trước khi bước vào phòng phẫu thuật, anh đã bày tỏ lòng biết ơn với Midori khi gặp cô trong phòng bệnh. Midori cười thật trong trẻo và nói:

“Người cảm ơn phải là cháu mới phải. Thật lòng đấy ạ. Trong thời gian vừa qua cháu đã rất lo lắng lưỡng lự, sau đó mới nhận ra nhiều điều. Thực ra thì cháu thuộc loại người khá ích kỷ. Nhưng thông qua cơ hội lần này, có lẽ sau này cháu có thể yêu thương bất cứ ai ạ. Và cháu nhận ra rằng gia đình và những người xung quanh thật quý giá, cháu cũng cảm thấy cần phải sống chăm chỉ hơn nữa.”

Midori còn nói thêm:

“Cháu đã nhớ lại lúc cháu mười tuổi. Hồi ấy cháu rất tham lam. Cháu muốn đi thật nhiều nơi, ăn thật nhiều món ăn, và mơ ước thì nhiều không sao đếm xuể. Nếu em có thể nhận tủy của cháu rồi cũng sống khỏe mạnh như đứa bé mười tuổi tham lam là cháu hồi ấy thì tốt biết mấy.”

Anh nói rằng đứa trẻ rất muốn gặp Midori. Midori ngập ngừng do dự giây lát rồi lắc đầu.

“Cháu nghĩ rằng chỉ cần chúng cháu đã mang may mắn đến cho nhau là đủ rồi ạ.”

Lời nói của Midori hàm ý cô bé không hề mong chờ một sự báo đáp nào cả. Thật là một con người có tâm hồn trong sáng. Đứng trước tâm hồn của Midori, anh tự nhìn lại mình rồi chìm vào cảm giác hổ thẹn.

Cách đây hai ngày anh đã bán giác mạc của mình. Giống như người nông dân đi chợ bán cải thảo tự trồng được vậy. Một người đàn ông hơn bốn mươi tuổi nhờ giác mạc của anh mà đã có thể nhìn được thế gian, còn anh thì nhờ tiền của người đàn ông đó mà đã lo được viện phí cho đứa trẻ. Nhưng liệu có thể nói là anh và người đàn ông đó đã mang lại may mắn cho nhau không? Đó là một cuộc mua bán sòng phẳng, thêm vào đó lại còn là việc mua bán phi pháp nữa chứ.

Trưởng khoa Min bước ra khỏi phòng phẫu thuật. Anh kéo lê đôi chân tê cứng tiến về phía trưởng khoa Min. Nhận ra anh, trưởng khoa Min nói với một vẻ mặt vô cùng hào hứng.

“Trong cuộc đời của tôi, đây là lần đầu tiên tôi gặp tủy sống sạch và tốt như vậy. Có thể cấy ghép tủy sống tốt nhất cho Daum thật là may mắn quá.”

Anh cúi thấp đầu. Với trưởng khoa Min, và với cả Midori đang nằm trong phòng phẫu thuật nữa.

Anh vừa nhìn về phía cửa ra vào phòng phẫu thuật thì trưởng khoa Min nói ngay:

“Chúng tôi đang thực hiện bước lọc. Phải lọc bỏ mỡ, mảnh vụn xương, tế bào bị lẫn vào trong quá trình lấy tủy. Ngay sau khi kết thúc thì sẽ tiến hành cấy ghép. Việc chuẩn bị người hiến tặng tiểu cầu không có vấn đề gì chứ?”

Trưởng khoa Min muốn nhắc đến người hiến tặng tiểu cầu cho đứa trẻ. Sau khi phẫu thuật cần phải liên tục truyền tiểu cầu cho đến khi tủy sống được ghép ổn định và có thể tạo ra tế bào máu. Trước khi ghép tủy, việc của người giám hộ là phải tìm ra hai mươi người hiến máu khỏe mạnh có cùng nhóm máu với người bệnh.

Biết rõ việc tìm kiếm người hiến tiểu cầu không phải là dễ dàng, trưởng phòng Song đã đứng ra giúp anh. “Em có giúp được gì khác đâu cơ chứ?” Trưởng phòng Song nói vậy rồi đến thăm đơn vị cảnh sát chiến đấu ở gần đó và phấn khởi nhận được lời hứa hiến máu.

Anh gật đầu, trưởng khoa Min nói:

“Chúng ta đừng đứng đây mãi thế này, trước tiên hãy đến chỗ Daum đã.”

Trưởng khoa Min bước lên trước, còn anh đi theo sau. Bắt kịp bước chân thoăn thoắt của trưởng khoa Min thật không hề dễ dàng. Anh cứ có cảm giác như sắp bước hụt. Hai ngày trôi qua nhưng anh vẫn chưa quen với việc chỉ còn lại một bên mắt.

Anh tì trán vào lớp kính và chăm chú ngắm nhìn đứa trẻ trong phòng vô trùng. Đứa trẻ nhắm nghiền mắt. Nó cứ sốt ruột hỏi khi nào thì được ghép tủy, thế mà cuối cùng vào giây phút quan trọng như thế lại ngủ mất.

Trưởng khoa Min đứng kề vai cạnh anh, báo:

“Sắc mặt của anh Jeong trông không tốt đâu. Sau khi kết thúc việc ghép tủy cho Daum, anh hãy dành thời gian kiểm tra sức khỏe xem sao. Daum còn có bố chăm sóc, chứ anh thì phải tự lo cho sức khỏe của mình chứ.”

Anh gật gù. Trưởng khoa Min còn định nói thêm, nhưng đúng lúc đó thì nhóm ghép lũ lượt đi tới.

“Tốt rồi. Bây giờ anh có thể yên tâm rồi.”

Trưởng khoa Min vỗ nhẹ lên vai anh động viên.

Khi trưởng khoa Min dẫn đầu nhóm ghép đi vào trong phòng vô trùng thì đứa trẻ liền mở mắt. Nó tròn mắt nhìn một vòng xung quanh, và khi chạm ánh mắt của anh ở phía bên kia lớp kính, nó liền khẽ mỉm cười.

Túi máu truyền chứa tủy sống được treo trên giá đỡ và nối với ống thông tĩnh mạch trung tâm. Từ túi máu truyền, tủy sống nhỏ giọt rơi xuống. Bắt đầu rồi. Đó là cố gắng thử nghiệm cuối cùng để kéo đứa trẻ từ trong bóng tối của cái chết đến vùng ánh sáng ấm áp của sự sống.

Không biết anh đã mong mỏi đến giây phút này bao nhiêu. Ôi, từng giọt tủy sống, hãy vực dậy cơ thể tàn tạ của đứa trẻ nhé!

Cả cuộc đời anh đã từng khát khao đến cháy bỏng một điều gì đó như thế chưa nhỉ? Anh vừa tì trán vào lớp kính, vừa nhìn từng giọt tủy sống chảy vào trong cơ thể đứa trẻ, hai chân vừa run rẩy, vừa nghiến răng chịu đựng cơn đau như bị một con dao sắc lẹm đâm sâu vào mạng sườn, vừa chìm đắm trong ngọn lửa của nỗi mong mỏi đang dâng trào mãnh liệt.

Đó là người cha vẫn còn đang sống. Anh mong mỏi rồi lại mong mỏi không ngơi nghỉ, rằng đến khi từng mảnh cuối cùng của thể xác và linh hồn này hoàn toàn tan biến thì cũng không còn gì phải hối hận.

Trưởng khoa Min giơ ngón tay cái về phía anh. Ý muốn tạo thêm niềm tin và giảm bớt nỗi bất an trong anh.

Thật ra không cần hành động khích lệ của trưởng khoa Min thì anh cũng không hề bất an. Anh biết đây là cơ hội cuối cùng, và nếu như thất bại thì sẽ là chấm hết. Dù là với đứa trẻ hay với anh. Vì thế mà anh không hề bất an, đến kỳ lạ. Sự căng thẳng trong anh lúc này không hề xuất phát từ nỗi bất an.

Người bước đi trên con đường độc đạo thì không có sự lựa chọn nào khác. Ngay cả hành động quay đầu lại với vẻ mặt bất an cũng vô ích. Chỉ còn cách vững tin dấn bước trên con đường đó mà thôi.

Nhóm ghép đứng vây quanh giường của đứa trẻ, anh nhìn thấy khuôn mặt đứa trẻ qua khoảng trống bên hông họ. Cả anh cả đứa trẻ đã không hề rời mắt khỏi nhau dù trong chốc lát. Khi nhóm ghép di chuyển che mất tầm mắt thì cả anh cả đứa trẻ đều dáo dác quay ngang quay ngửa tìm nhau.

Thi thoảng đứa trẻ lại hướng về phía anh, khóe môi khẽ nở một nụ cười nhợt nhạt. Mỗi khi như thế, anh lại tự nhủ rằng phải cười thật tươi nhưng rồi đến cả một nụ cười nhạt nhòa với anh cũng trở nên khó khăn. À không, ở một bên mắt của anh, những giọt nước mắt nóng hổi đang cứ thế tuôn ra.

Đó là những giọt nước mắt cảm kích. Nghĩ lại quá trình đấu tranh với bệnh tật giành giật sự sống dài đằng đẵng mà đứa trẻ đã phải trải qua, anh không kìm nổi cảm xúc. Cầu mong cuộc ghép tủy này sẽ cứu sống đứa trẻ. Niềm tin ấy tràn ngập trong tim anh. Nhưng không muốn bị đứa trẻ nhìn thấy những giọt nước mắt của mình, anh liền hà hơi vào bức tường kính và vẽ chữ V.

Thành công hay thất bại còn phụ thuộc vào quá trình phục hồi sau ghép tủy. Vẫn còn phải chờ đợi đến khi tủy sống được ghép ổn định trong cơ thể đứa trẻ. Nếu nhanh thì cũng phải hai tuần sau mới có thể xác nhận được.

Một ai đó nhấc túi truyền treo trên giá đỡ ra. Ca ghép tủy đã kết thúc.

Cơn đau vừa tạm quên đi giờ lại ập đến. Anh ôm lấy bụng ngồi sụp xuống sàn nhà. Một ý nghĩ nhanh chóng quét qua người anh. Anh đắng cay nhận ra một điều.

Có lẽ trong chuyện này, phần việc của mình đã kết thúc. Biết đâu điều cuối cùng mình có thể làm được cho con chính là đây...

Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Cho Chang-in

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.