Tôi ấy mà, tôi đã trở thành một tên ngốc mất rồi.
Tôi không thể nhớ ra nội dung cuốn truyện mà tôi đọc cách đây mấy hôm. Dù có nhìn hồi lâu vào lịch tôi cũng không thể biết hôm nay là thứ mấy nữa. Cả công thức tính diện tích hình tam giác, và cách giải phương trình tôi cũng quên sạch. Khuôn mặt của Eun Mi, Seong Ho và mẹ của Seong Ho, chị Yeong Jae, mục sư, ông cụ ở Sarakgol... Khuôn mặt của những người mà tôi yêu quý cứ dần mờ mịt.
Rõ ràng là tia xạ đã biến tôi thành tên ngốc.
Hôm kia và hôm qua, và đến cả hôm nay nữa, tôi vẫn cứ tiếp tục xạ trị. Một ngày hai lần, vậy là tất cả sáu lần. Hình như tia xạ không giết chết các vi khuẩn gây bệnh xấu xa trong cơ thể tôi, mà nó đục một lỗ hổng trong cái túi đựng suy nghĩ trong đầu tôi rồi, vì thế mà các suy nghĩ của tôi cứ ào ạt chảy ra ngoài mất tiêu.
Nếu cho chọn giữa xạ trị hay chọc dò tủy sống, thì chắc bọn trẻ con đứa nào cũng nhất loạt chọn xạ trị.
Khi chọc dò tủy sống thì có cảm giác như thể mình trở thành con cá thu hay cá đao vậy. Như thể người ta cho tôi lên thớt rồi dùng một con dao lớn cắt làm hai miếng ấy. Nếu nói về đau thì xạ trị chẳng là gì so với chọc dò tủy sống cả. Chỉ cần nằm im khoảng ba mươi phút là xong.
Nhưng tôi lại ghét xạ trị hơn. Khi chọc dò tủy sống thì bố luôn nắm tay tôi, nhưng mà ở trong phòng xạ trị thì tôi phải một mình chịu đựng tất cả. Dù bố có yêu tôi đến mấy cũng không được theo vào trong đó. Mỗi khi bị buộc kín khắp người trong phòng xạ trị là nước mắt tôi lại trào ra. Cảm giác như thể mọi người đang đẩy tôi xuống tít một cái địa ngục khủng khiếp ấy.
Mỗi khi đi vào trong phòng xạ trị là tôi lại nghĩ. Không biết tôi còn có thể ra ngoài nữa không? Và trong khoảng thời gian dài suốt ba mươi phút, à không, như thể ba mươi năm, tôi chỉ nghĩ tới những điều thật đáng sợ. Hàng nghìn, hàng vạn lần tôi đã nghĩ cứ như thế này mà chết luôn thì tốt biết mấy. Rồi sau đó thì đầu tôi như muốn nổ tung. Như một quả bóng bay chực vỡ cái bụp.
Mục sư ở trường dòng đã nói rằng địa ngục giống như biển lửa. Nhưng theo suy nghĩ của tôi thì, địa ngục giống phòng xạ trị hơn. Vì cái ý nghĩ trên thế gian này không có ai khác ngoài mình còn đáng sợ và kinh khủng hơn cả biển lửa.
Đúng vậy. Chọc dò tủy sống làm cơ thể bị đau, còn khi xạ trị thì có cảm giác khổ sở trong lòng. Cảm giác khổ sở ấy làm tôi không thể sống nổi trong một thời gian dài. Không những vậy còn biến tôi thành một tên ngốc nữa chứ.
Tôi đã hỏi bác sĩ lý do. Bác sĩ bảo tôi đừng lo lắng. Đấy chỉ là triệu chứng xuất hiện trong chốc lát thôi. Tôi cũng khá an tâm vì dù sao tôi sẽ không trở thành kẻ ngốc mãi mãi. Dù sao thì cuộc xạ trị gớm ghiếc đáng ghét cũng sẽ kết thúc vào ngày mai.
Tôi chỉ vừa mới nhận ra là cái laptop của bố biến mất. Nghĩ lại thì từ hôm qua đã không thấy laptop của bố đâu rồi. Thật là kỳ lạ. Vì bên cạnh bố lúc nào cũng có cái laptop mà. Giống như quân nhân đeo súng bên mình ấy.
Ngày ngày bố đều ngồi làm việc trước laptop. Lần nào tỉnh giấc giữa đêm khuya tôi cũng thấy bố đang căm cụi gõ bàn phím lạch cạch. Bố ấy, chẳng nghỉ ngơi mà cũng chẳng ngủ nghê, chỉ làm việc chăm chỉ để kiếm tiến chữa bệnh cho tôi thôi.
Mấy ngày trước khi tôi được chuyển từ khu phòng bệnh trẻ em sang trung tâm cấy ghép, mẹ đã nói rằng bố không thể lo được tiền viện phí cho tôi nữa. Tôi cũng biết là bố nghèo lắm. Nhưng tôi nghĩ mẹ không nhất thiết phải cố tình nói ra điều ấy, mà cũng không được nói ra ấy chứ.
“Nhưng đã có mẹ đây rồi. Con không phải lo lắng gì, chỉ cần khỏe mạnh trở lại là được. Thế nên con hãy sang Pháp với mẹ nhé.”
Mẹ đang nói điều quái lạ gì vậy nhỉ ?
“Bắt đầu từ bây giờ mẹ sẽ chăm sóc cho Daum.”
“Bố thì sao ạ?”
“Mẹ chẳng nói rồi sao. Bố của con là kẻ nghèo kiết xác.”
Tôi không biết mẹ là người giàu có đến đâu. Hoặc không thì chắc bác Lông Mũi phải giàu có lắm nhỉ. Nhưng nếu mẹ nghĩ rằng vì bố là người nghèo kiết xác nên bố không thể chăm sóc cho tôi, thì mẹ thật là ngốc.
Tôi biết thừa ý đồ của mẹ. Mẹ định cướp tôi khỏi tay bố đấy mà. Ngay từ đầu mẹ đã chẳng hề quan tâm đến suy nghĩ của tôi và bố. Vì với mẹ, chỉ suy nghĩ của mẹ mới là quan trọng thôi. Tôi phải nói rõ ràng cho mẹ biết mới được.
“Con sẽ không sang nước Pháp đâu. Với con bố mới là quan trọng. Con không cần bố dượng đâu.”
Cả mẹ cũng không. Nhưng tôi đã cố kìm lại câu nói cuối cùng. Chỉ cần từng ấy thôi chắc mẹ cũng hiểu suy nghĩ của tôi rồi.
Dù sao thì ngày tôi được chuyển vào trung tâm cấy ghép, mẹ đã quay trở về nước Pháp, và một tuần đã trôi qua. Mẹ nói sẽ sớm quay trở lại. Nhưng từ hôm đó đến giờ mẹ chẳng gọi lấy một cuộc điện thoại.
Tôi cũng không buồn lắm. Vì tôi đã biết trước là sẽ như thế mà.
Mà không biết laptop của bố đi đâu rồi nhỉ? Nếu không có laptop thì bố sẽ không kiếm được tiền, mà như vậy thì sẽ không thể lo được viện phí của tôi... Nhưng không biết có chuyện gì mà từ nãy đến giờ nhìn bố tươi vui thế nhỉ.
Cuối cùng thì tôi đã hỏi bố về chiếc laptop.
“Bố cho bạn mượn rồi.”
“Còn bố thì sao ạ?”
“Bố quyết định sẽ nghỉ ngơi rồi.”
Nếu bố mà nghỉ như thế thì sẽ bị mẹ cướp mất Daum đấy, bố ơi!
Bố vẫn chỉ cười thật tươi. Chẳng hề biết là tôi muốn khóc thét lên. Không phải là bố đã đổi ý giống như lời mẹ viết trong mảnh giấy để lại đấy chứ?
“Mẹ định chia rẽ bố và con đấy.”
“Điều đó có nghĩa là mẹ yêu Daum rất nhiều. Không phải mẹ định chia rẽ bố con mình đâu.”
“Bố cũng muốn cho con sang nước Pháp sao?”
“Thế Daum nghĩ sao?”
Bố chỉ cần nói ra suy nghĩ của bố là được, sao còn phải băn khoăn xem tôi nghĩ thế nào nữa. Tôi cố gắng ngăn cho nước mắt không trào ra rồi nói:
“Dù có chết, có chết con cũng không sang nước Pháp đâu. Con sẽ sống với bố cơ.”
“Bố cũng nghĩ như vậy đấy. Bố sẽ sống cùng với Daum lâu thật là lâu.”
“Đương nhiên rồi, bố hãy bảo bạn nhanh nhanh trả lại laptop cho bố đi nhé.”
Bố đặt tay lên vai tôi rồi im lặng nhìn tôi. Tôi quay đầu lại và đặt tay bố lên má mình.
“Con lo lắng vì tiền viện phí sao?”
“Một chút xíu thôi ạ.”
“Nếu bố làm thay việc mà đáng ra Daum phải làm thì Daum thấy thế nào? Chắc Daum sẽ không vui đâu nhỉ. Bố cũng vậy đấy. Tiền viện phí bố sẽ tự khắc lo được. Còn Daum chỉ cần khỏe mạnh là được. Và tiền viện phí bố đã chuẩn bị sẵn rồi. Vì thế nên bây giờ bố cũng phải nghỉ ngơi chứ?”
“Thật ạ?”
“Đương nhiên rồi. Bố đã nói dối Daum bao giờ chưa nhỉ?”
Tôi gật đầu cái rụp. Đúng rồi, bây giờ tới lượt bố phải nghỉ ngơi thoải mái. Nhìn khuôn mặt gầy guộc và đen sạm đi của bố, tôi đã lo lắng biết bao nhiêu.
Bố lấy ra trong tủ lạnh một hộp kem vani. Được ở phòng một người thật là thích. Có cả tủ lạnh dành riêng cho chúng tôi. Phòng một người chắc là sẽ vô cùng đắt. Nhưng mà theo tôi biết thì ở trung tâm cấy ghép chỉ toàn là phòng một người thôi.
Sau khi xạ trị thì trong miệng tôi nóng bừng như thể có lửa đốt vậy. Thế nên phải ngậm một cục đá hoặc thỉnh thoảng phải ăn kem để hạ nhiệt.
Bố xúc một thìa kem cho vào miệng tôi và nói:
“Mấy ngày nữa bố phải đi tỉnh công tác. Thế nên trong lúc bố không có ở đây, Daum cũng sẽ ngoan chứ?”
Tôi nuốt ực miếng kem rồi chăm chú nhìn bố. Từ khi mẹ bỏ đi cách đây bốn năm, bố chưa từng để tôi phải ngủ một mình. Chỉ trừ mỗi khi tôi phải ở phòng chăm sóc đặc biệt thôi.
Cho đến bây giờ thì tôi vẫn đang chịu đựng tốt. Nhưng chắc bố cũng biết rõ bây giờ là thời điểm khó khăn biết bao. Nếu không có bố ở bên cạnh thì tôi không thể làm gì được. Nhưng bây giờ bố lại bỏ tôi lại một mình đi công tác ở tỉnh sao, không thể nào.
“Có một việc rất quan trọng cần phải giải quyết.”
Tôi sẽ không hỏi bố đó là việc gì. Nhưng chẳng lẽ lại có việc quan trọng hơn cả Daum sao ?
Tôi nhìn vào mắt bố và chợt nghĩ rằng hỏi như thế thì không được. Vì tôi biết là bố đã rất khó khăn mới có thể nhờ tôi việc này mà.
“Bố đi bao lâu ạ?”
“Nhanh thì bốn ngày, lâu thì năm ngày.”
Đối với bố tại sao bốn ngày là nhanh và năm ngày lại là lâu được cơ chứ? Đối với tôi thì bốn ngày hay năm ngày cũng dài như nhau cả thôi. Tôi thở dài sườn sượt.
“Khi nào thì bố sẽ đi ạ?”
“Không phải ngay ngày mai đâu. Bố sẽ liên lạc với chị Yeong Jae trước đã, và một cô tốt bụng sẽ đến chăm sóc cho con.”
“Chỉ một lần này thôi bố nhé. Lần sau là tuyệt đối không được đâu.”