Bố Con Cá Gai

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 3 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
4
4

❊ ❊ ❊

Tôi đang làm rất tốt.

Hôm qua khi xét nghiệm tủy cũng thế, cả hôm nay đặt ống thông tĩnh mạch cũng vậy, tôi đều chịu đựng được hết.

Tôi rất sợ ống thông. Tôi đã bị tiêm tủy sống nhiều lần rồi, nhưng mà ống thông thì đây là lần đầu tiên. Hãy thử tưởng tượng bị người ta đục một cái lỗ trên ngực phải của mình mà xem. Làm sao không sợ được cơ chứ.

Việc xuyên một lỗ trên ngực rồi đưa một cái ống cao su dài vào sâu trong cơ thể được gọi là đặt ống thông tĩnh mạch trung tâm. Ống dẫn cao su sẽ treo lủng lẳng trên ngực tôi như cái dây phơi đến tận khi tôi xuất viện. Việc tiêm tĩnh mạch đáng chán thì không cần phải làm nữa. Nhưng điều không thể quên là, người ta sẽ đưa tủy của một chị người Nhật Bản qua cái ống dài này cứu sống tôi.

Tôi đã chịu đựng thật giỏi, và tôi thấy tự hào về bản thân mình.

Nhưng mà tôi mệt lắm. Như thể người ta liên tục rót nước sôi sùng sục lên ngực tôi, chỗ đang bị cái ống cao su ghim vào ấy. Tôi lúc nào cũng thấy buồn nôn, còn đầu thì đau đau, ong ong như thể có cả một đàn ếch chui vào trong đó. Từ sáng nay tôi còn bắt đầu bị rụng tóc. Khi ngủ dậy, nhìn xuống gối tôi thấy đen sì những tóc là tóc.

Tôi nâng miếng gỗ đẽo hình dáng bố trên tay.

Mỗi khi mệt mỏi, đau đớn, buồn rầu hay muốn òa khóc, tôi lại nhìn vào miếng gỗ. Đúng rồi, giờ đây tôi đang muốn cổ vũ cho bản thân mình. Vừa tự cổ vũ, tôi vừa tự nhủ, đúng rồi mình có bố cơ mà, bố là người yêu thương mình nhất trên đời.

Để giữ lời hứa với bố, tôi đang nỗ lực một cách chăm chỉ. Nhưng bố đã hứa là sẽ không đi đâu cả, chỉ luôn ở bên cạnh tôi thôi, vậy mà dạo này cứ loáng một cái bố lại bỏ tôi một mình. Mẹ thì ở đây, nhưng mà xem ra cũng không khác gì tôi ở một mình cả.

Mẹ đứng ở phía của sổ, quay lưng lại, nói chuyện với bác Lông Mũi. Không biết có chuyện gì nhiều thế mà mẹ cứ thì thà thì thầm mãi không dứt. Cũng chẳng liên quan gì đến tôi. Nhưng tai của tôi cứ như thể có chân, cứ muốn chạy về phía mẹ vậy.

Thỉnh thoảng mẹ quay đầu lại và khẽ cười bằng mắt với tôi. Có lẽ là mẹ muốn cười. Mẹ muốn làm gì thì làm chứ. Giờ thì tèn tén ten, mẹ với tôi đã kết thúc hoàn toàn rồi mà.

Lúc nãy, tôi đã hỏi về sự hiện diện của bác Lông Mũi. Tôi do dự mãi mới dám hỏi, vậy mà mẹ thản nhiên trả lời:

“Mẹ đã kết hôn với bác ấy rồi.”

“Bố thì sao ạ?”

“Hóa ra bố chưa nói với con à. Mẹ và bố con đã chia tay từ lâu rồi.”

“Tại sao ạ?”

Mẹ chẳng nói gì mà chỉ cười.

“Bố ấy à...”

Bố yêu mẹ mà. Tôi đã định nói như thế. Nhưng vào giây phút định nói câu ấy, tự nhiên tôi có cảm giác như mình sắp trở thành một tên ngốc vậy. À không, vì nói ra câu ấy thật là buồn, nên tôi đã nghĩ chẳng thà cứ im lặng thì sẽ tốt hơn cho cả bố và tôi.

Rốt cuộc khó khăn lắm tôi mới nói ra được lời này:

“Bố không hề ghét mẹ mà.”

“Mẹ cũng không ghét bố con. Nhưng suy nghĩ của bố và mẹ khác nhau. Vì thế nên bố mẹ mới chia tay.”

Con người thì ai cũng có suy nghĩ của riêng mình chứ. Làm gì có ai không có suy nghĩ của riêng mình đâu.

Thế nên nếu nói mỗi người đều có suy nghĩ khác nhau thì là đương nhiên rồi. Tôi cũng vậy. Suy nghĩ của tôi và Seong Ho khác nhau, cả với Eun Mi cũng vậy, thậm chí có nhiều lúc suy nghĩ của tôi và bố cũng khác nhau. Nếu chỉ vì suy nghĩ khác nhau mà chia tay thì có lẽ con người chẳng trở nên thân thiết với ai được cả.

“Bác ấy là họa sĩ nổi tiếng, không chỉ ở nước mình mà cả ở Pháp nữa.”

Hừm. Tôi không muốn nghe chuyện của mẹ thêm nữa. Nhưng mẹ thì cứ thao thao bất tuyệt chẳng hề biết đến tâm trạng của tôi.

“Bác ấy đang giúp mẹ rất nhiều.”

Chưa biết chừng mẹ kết hôn với bác Lông Mũi chỉ vì bác ấy là họa sĩ nổi tiếng thôi. Rõ rành rành là mẹ đã dối tôi, khi nói suy nghĩ của mẹ và bố khác nhau.

Đã chia tay với bố rồi vậy mẹ còn đến với mình làm gì cơ chứ.

Tôi định mở to mắt mà hỏi mẹ như vậy. Tôi không quan tâm mẹ sẽ trả lời như thế nào. Tôi chỉ muốn cho mẹ thấy rõ là bố và tôi, khác với mẹ. Nhưng đột nhiên bác Lông Mũi lại đẩy cửa bước vào.

Tôi có cảm giác như mẹ đang tiến về phía tôi. Cả bác Lông Mũi nữa.

“Nãy giờ con cứ chăm chú nhìn cái gì suốt thế?”

Mẹ khom lưng nhìn chằm chằm vào miếng gỗ khắc của tôi, tôi liền rụt tay vào sâu trong khăn trải giường.

“Con đưa đây xem nào.”

Không được, con không thích. Tôi muốn hét lên và nổi cáu nhưng rốt cuộc lại đưa miếng gỗ khắc cho mẹ như một tên ngốc. Tôi ấy mà, từ ngày xưa tôi đã sợ mẹ rồi. Tôi biết cái gì mà mẹ ra lệnh thì nhất định tôi phải làm theo. Thói quen ấy hình như vẫn còn lại đến tận bây giờ.

Mẹ xem xét miếng gỗ rồi hỏi:

“Cái này ở đâu ra thế?”

“Con làm ạ.”

“Con nói là chính tay con đẽo ra nó sao?”

Mẹ há hốc miệng.

Con nói dối đấy. Thực ra thì con nhặt được ở trên đường. Bất thình lình tôi cảm thấy chỉ muốn bật lại như vậy. Tôi không biết lý do là gì nữa. Không hiểu sao tôi có cảm giác không tốt. Nhưng mà tôi không có suy nghĩ nào khác cả. Ngoài ý nghĩ rằng trong một thời gian dài, mẹ đã coi thường tôi, và cả bố nữa.

Cuối cùng tôi nói với mẹ:

“Cái đấy thì có gì khó cơ chứ.”

Mẹ lắc lắc đầu rồi đưa hình đẽo cho bác Lông Mũi. Dù chẳng hề được tôi cho phép. Bác Lông Mũi lần lượt nhìn hình đẽo, tôi và mẹ rồi cất lời:

“Đúng là tự tay Daum làm ra thật chứ?”

Nếu nói một lần mà không tin thì dù có nói trăm lần hay nghìn lần cũng chỉ đau miệng mà thôi. Tôi im lặng chìa tay ra. Ý là hãy trả lại hình đẽo cho tôi.

“Cháu đã học điêu khắc à?”

Bác Lông Mũi chẳng hề có ý định trả lại hình đẽo cho tôi, mà tiếp tục hỏi, còn tôi thì lắc đầu.

“Cháu chưa từng học điêu khắc sao? Bác không thể nào tin được.”

“Khi nhìn miếng gỗ, chạm vào nó và ngửi mùi thì cháu cảm nhận được hình dạng ở bên trong nó. Cháu chỉ đưa hình dạng đó ra bên ngoài thôi ạ.”

Đúng là như vậy. Nếu nghĩ đến bố thì có bố, nếu nghĩ đến Eun Mi thì có Eun Mi ở bên trong miếng gỗ mà. Chỉ cần lấy con dao điêu khắc đẽo bỏ những phần thừa đi thì bố và Eun Mi sẽ hiện ra ngoài mà. Chẳng có gì khó, cũng chẳng có gì đáng khen ngợi cả.

Bác Lông Mũi nhìn mẹ rồi nói:

“Nhìn miếng gỗ và có thể đọc được hình thù bên trong đó? Nếu thật thì đúng là thiên tài đấy.”

Mẹ vừa xoa xoa đầu tôi vừa hướng mắt nhìn về phía bác Lông Mũi. Mà từ khi tôi bắt đầu rụng tóc, bố chẳng bao giờ xoa đầu tôi nữa.

“Cháu có thích vẽ không?”

Tôi trả lời không.

“Cháu đã từng học vẽ chưa?”

“Chưa ạ.”

“Vậy cháu có muốn thử học không?”

“Không ạ.”

“Theo chú Daum có vẻ giống mẹ thì phải. Cháu có tố chất rất tốt đấy. Bác muốn giúp cháu.”

Tôi giật lấy hình đẽo từ tay bác Lông Mũi. Và tự nhủ trong lòng:

Như bác đã giúp mẹ cháu á? Cháu không giống mẹ đâu.

Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Cho Chang-in

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.