Bố Con Cá Gai

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 3 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
5
5

❊ ❊ ❊

Ngày hôm kia tôi đã được chuyển từ phòng vô trùng sang phòng bệnh bình thường.

Có nghĩa là tủy của chị người Nhật đang lớn lên một cách khỏe mạnh trong người tôi.

Niềm vui trong lòng tôi đang lớn dần như cây đậu thần dẫn Jack lên trời diệt gã khổng lồ ấy. Chắc là bố cũng như thế.

Từ hôm qua bố đã bắt tôi tập bước đi. Lúc đầu chỉ cần di chuyển một bước thôi cũng thật khó khăn, nhưng rồi từ lúc nào đó, tôi đã có thể đi một vòng quanh phòng bệnh không cần sự giúp đỡ của bố. Vì là phòng bệnh dành cho một người nên có lẽ cũng không được tới hai mươi bước chân, nhưng dù sao cũng thật tốt phải không?

Khi ở phòng vô trùng, tôi chỉ có một ước muốn là được ra khỏi phòng vô trùng mà thôi. Nhưng bây giờ thì tôi lại muốn được ra viện thật nhanh. Có lẽ tâm trạng bố cũng giống vậy. Vì thế nên bố đang chăm chỉ luyện tập cho tôi.

Bố đang ngồi trên ghế lặng lẽ nhìn theo tôi.

Bố vẫn chưa thoát khỏi cảnh thuyền trưởng một mắt. Bố nói là sẽ đỡ ngay mà đã một tháng rồi đấy. Tôi lo lắm. Tôi muốn bỏ bông băng và kiểm tra xem mắt bố đau đến mức nào. Có lẽ lúc bố ngủ say tôi phải thử kiểm tra một lần mới được.

“Bố có chuvện muốn nói với Daum.”

Từ nãy tôi vẫn đang đợi câu chuyện của bố mà. Nhưng bố đã im lặng một hồi lâu. Có vẻ như bố quên mất là hôm qua bố kể chuyện đến đâu rồi.

“Bố đã nói đến đoạn lần đầu tiên bố nhìn thấy con khi con vừa được sinh ra, bố ạ.”

Bố kể rằng tất cả mọi người đều nói tôi rất giống bố còn bố chỉ thấy kỳ diệu và thật là run. Nhưng bố đã nhanh chóng nhận ra một điều. Đó là, ngày hôm đó là ngày hạnh phúc nhất trong những ngày bố đã sống.

“Daum rất thông minh, nên chắc sẽ hiểu những điều bố sắp nói ngay thôi. Từ giờ con phải nghe theo lời bố nhé.”

Đột nhiên khuôn mặt của bố biến đổi như người đang nổi giận. Giọng nói của bố cũng trở nên khô cứng như vỏ quả óc chó vậy.

“Tối nay mẹ sẽ sang đây.”

“... Tại sao ạ?”

“Vì mẹ nhớ con, mẹ yêu con nên mẹ đến đây.”

“Không phải. Mẹ không yêu con.”

“Tại sao con lại nghĩ là mẹ không yêu con?”

Nếu nói tôi không hề nhớ mẹ chút nào thì là nói dối. Đặc biệt trong thời gian ở phòng vô trùng, tự nhiên tôi đã nhớ đến khuôn mặt của mẹ. Quãng thời gian ở trong phòng vô trùng khó khăn biết chừng nào. Vì quá mệt nên phải hơn một trăm lần tôi đã có ý nghĩ giá được chết đi thì tốt biết mấy. Nhưng đến tận lúc này mẹ mới xuất hiện sao? Tôi hiểu rõ mẹ mà.

“Mẹ thật xấu. Mẹ ấy mà, mẹ đã bỏ rơi con. Mẹ cũng bỏ rơi bố còn gì.”

“Không phải thế đâu. Mẹ không bỏ rơi ai cả. Người bỏ rơi mẹ chính là bố. Từ đầu mẹ đã muốn sống với con nhưng bố đã phản đối.”

“Bố, con buồn ngủ lắm. Con ngủ đây.”

Tôi cố gắng hết sức nhắm mắt lại cho xong. Thế là hiểu rồi còn gì, nhưng bố vẫn tiếp tục nói.

“Có phải bố đã dẫn Daum vào tận sâu trong thung lũng Sarakgol không nhỉ? Khi đó bố đã nghĩ là Daum không thể sống được. Bố đã từ bỏ con. Nhưng mẹ đã tìm ra cách đấy. Thế nên nhờ mẹ mà con đã được cứu sống đấy.”

Bố nói dối. Rõ ràng là bố đang nói dối để lừa tôi đây mà. Tốt thôi. Bố cứ nói dối đi. Vì đến cuối cùng tôi cũng sẽ không bị lừa đâu.

“Nếu gặp mẹ con tuyệt đối không được làm mẹ thất vọng như lần trước nữa đâu nhé. Con phải thân thiện với mẹ. Con hãy yêu mẹ giống như mẹ yêu con ấy. Và... Sau này, sau này con hãy sống với mẹ.”

“BỐ!”

Nhưng tôi đã không nói thêm được một lời nào nữa.

Người lớn thường hay nói “tức nghẹn họng”, và đến tận bây giờ tôi mới hiểu ý nghĩa của câu đó. Vì quá khó chịu nên tự nhiên họng tôi cũng nghẹn lại. Nhưng dù có tức đến không nói được gì thì cũng phải khóc chứ? Tôi giơ tay gạt nước mắt, còn bố thì nói mà chẳng nhìn tôi.

“Mẹ có điều kiện nên mẹ có thể làm mọi điều mà Daum muốn. Con hãy đến nước Pháp và sống thật thoải mái, hãy sống và làm mọi điều con muốn nhé.”

Liệu có phải bố đã thay đổi đúng như những lời mẹ viết trong mảnh giấy không? Vì thế mà bố quyết định giao tôi cho mẹ? Hình như bố tưởng tôi là đồ chơi thì phải. Như thể chơi chán rồi cho người khác ấy.

“Con hãy nghe lời bố. Vì con đã sống với bố bốn năm rồi, nên con cũng phải sống với mẹ từng ấy thời gian chứ. Phải thế mới công bằng chứ.”

Rõ ràng là đang mơ. Giấc mơ luôn trái ngược với hiện thực còn gì. Bố muốn sống mãi mãi với tôi nên trong mơ mới nói ngược như thế. Chắc không có cách nào khác ngoài hét lên mới có thể tỉnh dậy khỏi giấc mơ kinh khủng này.

“Con không thích, không thích!”

“Dù không thích thì con vẫn phải làm.”

Nếu như nghĩ rằng cũng giống như để sống thì phải uống thuốc, phải tiêm, dù có không thích tôi vẫn phải đến với mẹ, thì bố thật là ngốc. Cho đến bây giờ, dù không có mẹ thì chúng tôi vẫn sống rất vui vẻ, sao giờ bố lại nói những điều lạ lùng thế nhỉ?

“Lẽ ra con nên chết quách luôn cho xong. Không biết chị người Nhật cho con tủy sống làm gì nữa.”

Bố không nói thêm được một lời nào cả. Tôi giàn giụa nước mắt nên cũng không biết vẻ mặt của bố giờ ra sao. Nhưng có lẽ bố đã thấy day dứt lương tâm. Bố thất bại rồi. Tôi ấy mà, tôi biết đến khoảng một trăm cách để làm bố phải ngạc nhiên ấy chứ.

Biết đâu bố đang định thử tôi nhỉ. Giống như hôm bố say rượu, muốn nghe tôi nói yêu bố nên bố mới cố tình thử lòng tôi thôi.

“Bố ơi, con yêu bố. Rất rất nhiều. Con chỉ cần có bố thôi.”

“... Giờ đây bố đã kiệt sức rồi. Vì thế việc chăm sóc con đối với bố thật quá vất vả. Vì con mà thời gian vừa qua bố đã chẳng thể làm được việc gì cả. Bây giờ bố cũng muốn làm việc của bố.”

“Những việc khó khăn đã trôi qua hết rồi mà. Sẽ chỉ còn những việc tốt đẹp thôi. Bố cứ làm việc của bố là được mà. Sau này con sẽ tự làm những việc của con. Con sẽ không làm phiền bố nữa đâu. Con cũng không để bố phải bận tâm nữa. Con cũng sẽ không đau ốm nữa.”

Bố thở hắt ra một hơi dài thật dài như thể muốn ném cái giường của tôi ra ngoài cửa sổ.

“Con sẽ nghe lời bố, con sẽ không làm mẹ thất vọng như lần trước nữa đâu. Con sẽ nói chuyện thân thiện. Vì thế nên bố đừng giao con cho mẹ. Bố hứa đi.”

Tôi chìa ngón tay út về phía bố. Bố đứng bật dậy khỏi ghế.

“Cái thằng này! Bố đã nói thì phải nghe chứ, sao cứ giỏi lý do lý trấu thế nhỉ? Bố đã nói là không thể sống cùng với mày nữa cơ mà. Nếu không đến ở với mẹ, thì mày đến cô nhi viện nhé? Rồi suốt ngày chịu đòn roi hay đối xử tệ bạc như bố nhé?”

Bố chưa từng cáu giận, thế mà giờ bố nổi giận đùng đùng.

Tôi nói một cách khó khăn.

“Bố, con đau đầu lắm. Bố gọi bác sĩ cho con đi.”

Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Cho Chang-in

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.