Yoo Gab Soo, người mà trưởng phòng Song giới thiệu với anh, là nhân viên phòng Y vụ Bệnh viện tổng hợp Shin Heung ở Kangnam. Chí ít thì xem ra anh cũng sẽ không lo bị lừa.
“Vì trưởng phòng Song tha thiết nhờ vả nên tôi đành đứng ra, chứ tôi không ham gì chuyện này đâu. Nhưng biết làm sao đây. Tình cảnh của anh quả thật éo le... Dù sao thì, trước tiên anh phải hứa với tôi. Anh biết rõ việc mua bán nội tạng là bất hợp pháp chứ? Nếu phía bệnh viện mà biết thì tôi sẽ lập tức bị cho thôi việc ngay đấy. Nếu chẳng may việc không theo đúng kế hoạch thì...”
Yoo Cab Soo tiếp tục dặn dò yêu cầu hết cái này đến cái khác, anh ta có vẻ rất có kinh nghiệm về việc này.
“Nếu như không phải người trong gia đình thì hiếm khi có trường hợp hiến tặng thận. Làm gì có ai không phải máu mủ ruột rà mà sẵn sàng lấy thận của mình ra tặng cơ chứ? Thế nên nếu như không được người trong gia đình hiến tặng, thì chỉ có thể chờ đợi được hiến tặng thận của người bị chết não, nhưng nhìn chung không nên mong đợi gì để khỏi phải thất vọng. Vì thời gian chờ đợi quá dài, nhiều người không đợi được, suy thận nặng hơn dẫn tới tử vong. Bản thân việc kiểm tra thì không có gì phức tạp. Chỉ cần làm một vài thao tác đơn giản như kiểm tra máu và chức năng thận là được.”
“Phải mất bao lâu để tìm được người cần ghép?”
“Trưởng phòng Song đã nói rõ với tôi về tình thế cấp bách của anh rồi. Anh cứ tin ở tôi. Vì cầu thì nhiều mà cung thì quá thiếu nên anh không phải lo lắng đâu. Chỉ riêng ở bệnh viện chỗ tôi cũng có rất nhiều bệnh nhân đang chờ đợi. Tôi cũng có thể liên hệ với chỗ quen biết ở bệnh viện khác nữa.”
Anh bật ra một câu hỏi đã định sẵn trong đầu, nhưng vẫn thật xấu hổ.
“Tôi sẽ nhận được bao nhiêu?”
“Nếu ngã giá qua lại thì có thể điều chỉnh giá cả được, nhưng chẳng phải tình cảnh của anh cũng đang cần kíp không kém gì người bệnh hay sao? Vì thế nên anh cứ tính khoảng ba mươi triệu như thông thường là được.”
“Tôi nghe thấy bảo rằng nội tạng khác cũng được thì phải...”
“Như giác mạc chẳng hạn. Nhưng khác với thận, hầu như không có ai lại đi bán giác mạc cả. Thận thì lấy đi một bên vẫn còn một bên, nhưng còn giác mạc thì lấy đâu ra? Vì thế nếu là giác mạc thì có thể nhận được gấp đôi so với thận.”
Cuối cùng thì Yoo Gab Soo yêu cầu được chia mười phần trăm từ ba mươi triệu won. Vì đã biết trước nên anh nhanh chóng gật đầu, và liên lục nhờ Yoo Gab Soo giúp anh có thể phẫu thuật trong thời gian sớm nhất.
Anh đã bán laptop để trang trải các loại chi phí kiểm tra, xét nghiệm, với tâm trạng như một người nông dân nghèo khó bán đi mớ hạt giống để xoa dịu cơn đói bụng của mình.
Khác với những gì Yoo Gab Soo nói, các thủ tục kiểm tra khá phức tạp. Bắt đầu bằng những xét nghiệm cơ bản như máu và nước tiểu, sau đó là siêu âm, rồi còn chụp cắt lớp, sau cùng anh còn phải làm cả xét nghiệm mô bệnh học nữa.
Cách đây hai ngày, anh lo lắng chuyện từ sau khi phẫu thuật lấy thận ra cho đến tận khi hồi phục, anh sẽ phải rời xa đứa trẻ, và bản thân cuộc mua bán bất hợp pháp này cũng làm anh day dứt lương tâm. Nhưng dù sao thì trong hai ngày nay làm xét nghiệm, tâm trạng anh cũng khá nhẹ nhõm.
Sáng nay, anh vừa nhận được cuộc gọi từ bệnh viện mà anh đã kiểm tra sức khỏe. Theo lẽ thường thì đáng ra người liên lạc với anh phải là Yoo Gab Soo, nhưng thật bất ngờ đó lại là cuộc điện thoại gọi tới từ khoa Ung bướu.
Anh vội vã chạy đến bệnh viện. Yoo Gab Soo đang đi làm bên ngoài, và nghe nói có thể buổi chiều sẽ quay lại. Không có cách nào khác anh đành đứng chờ tới lượt ở trước khu ngoại trú của khoa Ung bướu.
“Anh Jeong Ho Yeon!”
Nghe y tá gọi tên, anh liền đi vào phòng khám. Vị bác sĩ ngồi chống tay lên bàn nhìn anh chăm chú rồi mời anh ngồi xuống ghế. Sau khi kiểm tra lại tên tuổi, bác sĩ hỏi:
“Chắc là chúng tôi đã nhắc anh đi cùng với một người nhà rồi chứ?”
“Tôi chỉ nghe nói là đã có kết quả kiểm tra rồi thôi.”
“Dù sao thì bây giờ anh hãy gọi bảo người nhà đến đây đi.”
Nghe đến đây, lòng anh chùng lại, như thể tận nơi sâu thẳm trong tim có thứ gì vừa đổ sập xuống. Anh nhìn thẳng vào bác sĩ và trả lời rành mạch:
“Tôi không có gia đình.”
“Vậy sao...”
Vị bác sĩ ước chừng khoảng ngoài ba mươi, nghiêng đầu, nhìn anh dò xét rồi mở lời.
“Anh đã từng kiểm tra ở bệnh viện nào khác chưa?”
“Chưa ạ.”
“Chắc anh phải dừng ý định hiến tặng thận rồi.”
“Không biết ý bác sĩ là gì...”
“Trước tiên là chức năng thận của anh bị suy yếu.”
Vị bác sĩ đưa ngón tay trỏ di di lông mày, rồi im lặng. Anh vội vã hỏi:
“Thứ hai là gì ạ?”
“Việc chức năng thận bị suy yếu bắt nguồn từ bất thường về gan. Nói cách khác thì anh có vấn đề về gan hơn là thận.”
Vị bác sĩ lại tiếp tục im lặng.
Liệu có phải Yoo Gab Soo đã thú thật tất cả với bác sĩ rồi không? Thế nên biết được ý đồ ẩn giấu trong việc hiến tặng thận, bác sĩ mới nhìn anh bằng ánh mắt thương cảm, như thể tội nghiệp cho ông bố khốn khổ bỗng nhiên mất đi con đường lo tiền chữa bệnh cho con?
“Vấn đề gì ạ?”
“... Chúng tôi đã phát hiện anh có một khối u ở gan.”
“Sao ạ? Khối u sao?”
“Khối u ác tính. Nói cách khác thì là ung thư gan...”
Đến đây anh không nghe thêm được gì nữa. Có một thứ gì đó va vào đầu anh, tạo nên một âm thanh thật khủng khiếp rồi vỡ tung. Như thể vừa có một hành tinh bay đến xuyên thủng bầu khí quyển với một tốc độ kinh hoàng va chạm với bề mặt trái đất. Trong giây phút, đầu óc anh trở nên trống rỗng. Cơ thể anh như đang trôi nổi bồng bềnh trong một không gian vô trọng lực, nơi mà cả ánh sáng và âm thanh đều bị chặn lại.
“... Tôi quả thật không thể nào tin được. Tôi thậm chí còn không nhớ nổi lần cuối cùng mình bị cảm cúm là khi nào nữa.”
“Gan vốn là bộ phận thường không thể hiện rõ các triệu chứng ra bên ngoài để người bệnh có thể dễ dàng nhận biết được.”
“Liệu, liệu... có khả năng là chẩn đoán sai không ạ?”
Hỏi xong, anh rùng mình run lẩy bẩy. Vì anh có cảm giác quay ngược trở về quá khứ. Đúng rồi. Giây phút nhận được thông báo đứa trẻ bị bệnh máu trắng, anh cũng đã hỏi liệu có phải là chẩn đoán sai hay không. Chỉ khác là ung thư gan thay vì máu trắng, và lần này không phải là đứa trẻ mà là anh.
“Anh lại đây đi.”
Vị bác sĩ lấy ra mấy tấm phim có kích cỡ bằng tập vở vẽ đặt trên bàn và tiến về phía đèn đọc phim chụp CT gắn trên tường. Anh ta bật sáng đèn rồi chiếu cùng lúc bốn tấm phim. Anh ta lấy ra bút thuyết trình kiểu ăng ten ở túi áo ngực, cái bút di chuyển liên hồi vẽ ra vô số vòng tròn lớn nhỏ trên tấm phim.
“Xuất hiện khoảng mười cái u nằm rải rác bất quy tắc trên toàn bộ bề mặt gan. Kết quả xét nghiệm mô bệnh học cũng đã xác định được tế bào ung thư gan nguyên phát.”
Vị bác sĩ quay trở về chỗ ngồi, còn anh thì đứng nhìn chằm chằm vào tấm phim như bị đóng đinh xuống mặt đất. Tấm phim mà dù có nhìn thế nào cũng không sao hiểu được.
Anh vừa ngồi lại vào ghế thì vị bác sĩ liền nói:
“Anh hãy làm thủ tục nhập viện ngay đi. Từ ngày mai anh phải bắt đầu điều trị.”
Anh ngửa cổ ra sau ngước nhìn lên trần nhà rồi thầm thì một mình. Như anh thấy đấy, tôi hoàn toàn bình thường mà. Có bảo tôi chạy marathon tôi cũng chạy được ngay.
“Tôi hiểu tâm trạng của anh. Anh khó có thể chấp nhận được điều này ngay. Bệnh ung thư gan cũng có lúc tình cờ được phát hiện. Nhưng đa phần khi phát hiện ra thì bệnh đã nặng. Nhiều trường hợp bệnh nhân đang sinh hoạt hoàn toàn bình thường, đến khi phát hiện ra bệnh thì đã không thể cứu chữa được nữa. Đó chính là trường hợp của anh.”
Không cứu chữa được nữa? Như thế mà vẫn nói hãy nhập viện thì chẳng phải là một sự mỉa mai độc ác hay sao. Anh vẫn chưa thể chấp nhận được sự thật là mình đã mắc bệnh ung thư gan. Anh đứng dậy khỏi chỗ ngồi, cúi đầu chào bác sĩ rồi nói:
“Con tôi cũng đang nằm ở một bệnh viện khác. Nếu phải điều trị thì tôi sẽ điều trị ở đó. Xin anh hãy thông cảm cho tôi.”
Cây tử đằng chật vật chống chọi với từng cơn gió lạnh lẽo, cuốn theo những chiếc lá rơi xuống, lả tả trong gió.
Thời học trung học, nói chính xác hơn thì là một giai đoạn niên thiếu mà người ta gọi là tuổi dậy thì, anh đã từng ngắm nhìn những cây hoa tử đằng ở sân sau cô nhi viện rồi thở dài, lặng lẽ gạt nước mắt. Vào một ngày anh bị người ta mắng mỏ hay đánh đòn, hay một ngày mà những ký ức thời thơ ấu chợt ùa về, hay một đêm không ngủ được khi nghĩ đến tương lai mịt mờ, anh lại nhìn cây tử đằng như một thói quen, rồi lén lau nước mắt để chẳng ai biết và thầm tự nhủ.
Rằng anh sẽ chỉ sống như cái cây.
Giống như cái cây tự đâm rễ, tự vươn cành, tự mọc lá rồi trổ thành tán lá, giống như cái cây mà dù cho không có ai chăm sóc cũng chẳng khóc hu hu, dù không ai biết đến mình thì cũng chẳng la hét hay thể hiện, cứ âm thầm tự nhủ trong lòng, hãy chỉ sống như thế mà thôi.
Phải cố gắng lắm anh mới có thể thoát ra khỏi cô nhi viện nơi ngày ngày phải nghe câu phỉ báng của ông viện trưởng, rằng anh sẽ trở thành đứa ăn mày. Nhưng rồi anh đã không trở thành kẻ ăn mày, mà còn học ở một lớp cấp ba bổ túc buổi tối dành riêng cho những đứa trẻ có vấn đề, và vùng vẫy giữa cuộc đời để không phải trở thành một kẻ ăn mày.
Nếu nói rằng chỉ cần không trở thành kẻ ăn mày với anh đã là một điều quá may mắn, thì đúng vậy, xem như anh đã thành công rồi. Anh đã không quá bận tâm tới những tham vọng, chưa từng mơ đến vinh hoa phú quý, cũng chưa từng căm ghét hay hận thù ai vô lý. Anh chỉ sống một cách thành thực với chính bản thân mình. Đúng vậy, anh hoàn toàn có thể thú thực rằng mình đã sống một cuộc đời tử tế như thế.
Nhưng mà cái gì thế này?
Cái chết đang ở rất gần, như thể chìa tay ra là sẽ bị túm lấy. Từ khi đứa trẻ bắt đầu chiến đấu với bệnh tật thì anh luôn cảm nhận được điều này. Chứng kiến đứa trẻ lảo đảo bước đi trên sợi dây phân cách giữa sự sống và cái chết, cũng như chính anh đã sống một cuộc sống như vậy.
Nhưng không phải là lúc này.
Khi niềm hy vọng đang bao bọc lấy đứa trẻ, khi đứa trẻ đang dần hồi sinh. Thật sự đã lâu rồi anh mới đối diện với một lý do rất rõ ràng bắt anh phải sống. Nhưng đây lại là cái chết không liên quan gì đến đứa trẻ. Anh đã đau đớn và lo sợ rằng đứa trẻ sẽ bỏ anh ra đi, nhưng giờ đây thì chính anh lại phải bỏ đứa trẻ mà đi.
Anh cúi đầu nhìn xuống phong bì đặt trên đầu gối. Trong đó có bốn tấm phim CT tuyên cáo về căn bệnh ung thư gan của anh.
Anh đưa chúng cho trưởng khoa Min, bác sĩ chủ trị của đứa trẻ. Anh đã được bác sĩ xác nhận đó đúng là bệnh ung thư, thậm chí còn nhận được tuyên cáo đáng sợ và thê thảm hơn ở bệnh viện Kangnam. Sau khi xem xét cẩn thận mấy tấm phim, trưởng khoa Min hỏi:
“Đây là phim của ai vậy?”
“Của bạn tôi.”
“Có phải bạn thân không?”
Anh vừa gật đầu thì trưởng khoa Min liền nói với vẻ mặt ái ngại.
“Ung thư gan. Giai đoạn cuối rồi.”
Ôi, anh đã mong mỏi đó chỉ là chẩn đoán nhầm. Anh đã cho rằng vị bác sĩ chỉ mới hơn ba mươi tuổi kia do thiếu kinh nghiệm nên đã vội vã đưa ra kết luận không chính xác.
“Nếu là giai đoạn cuối thì liệu còn có cách nào không...”
Những lời nói như thể đang thi nhau túa ra khỏi miệng thì bị mắc chân ngã dúi dụi vào nhau, anh lắp bắp hỏi:
“Không có cách nào khác sao ạ?”
“Phương pháp điều trị tối ưu đối với ung thư gan là phẫu thuật cắt bỏ tận gốc. Nói đơn giản hơn là loại bỏ phần có khối u bằng phẫu thuật. Trong tổ chức gan thì dù có cắt bỏ chỉ để lại hai mươi phần trăm thôi cũng có thể duy trì được sinh mạng của người bệnh. Ví dụ như...”
Trưởng khoa Min mở tờ giấy nhớ đặt lên bàn làm việc rồi vẽ lên đó hình dạng lá gan. Lúc này nó có hình một củ khoai lang đầy đặn, đẹp mắt. Bác sĩ Min vạch bốn đường kẻ ở bốn góc lá gan rồi nói tiếp.
“Nếu cắt bỏ như thế này thì chỉ còn lại phần trung tâm, nhưng vì lá gan có khả năng tái sinh đáng ngạc nhiên nên cách này hoàn toàn khả thi. Nhưng đáng tiếc là có vẻ bạn của anh sẽ không thể phẫu thuật được. Tế bào ung thư đã lan rộng khắp toàn bộ vùng trung tâm rồi, và theo phim chụp như thế này thì có phẫu thuật cũng chỉ đến thế thôi. Có cả nhiều trường hợp được phán đoán là giai đoạn giữa, nhưng khi bước vào phẫu thuật, mổ phanh ra rồi lại đành phải khâu lại vì không làm gì được nữa. Thông thường chỉ có thể phẫu thuật được đối với những trường hợp bệnh nhân có tế bào ung thư gan phát triển chưa quá mười phần trăm thôi.”
“Vậy tức là không còn hy vọng gì đúng không?”
“Trước tiên phải xạ trị và dùng thuốc kháng ung thư. Nhưng mà... Liệu bạn anh có biết bệnh của mình không?
“... Có vẻ như cậu ấy cũng đoán được phần nào.”
“Bệnh ung thư gan thuộc vào loại khó phục hồi nhất trong các loại ung thư. Và dù có điều trị kháng ung thư đi chăng nữa thì có lẽ cũng khó tránh khỏi trường hợp xấu nhất.”
“Nhưng mà cho đến bây giờ bạn tôi vẫn đang sống một cách bình thường. Ngay cả lúc này cũng vậy. Nếu nói là giai đoạn cuối thì thời gian vừa qua ít ra cũng phải có một dấu hiệu gì chứ?”
“Ung thư gan là căn bệnh hung hiểm bậc nhất. Nói thế nào nhỉ? Kiểu như giả bộ không có chuyện gì rồi đến cuối cùng mới chính thức lộ bộ mặt xấu xa? Vì thế nên người ta thường nói rằng gan là nội tạng của sự thầm lặng. Và thực ra thì cũng đã phải có triệu chứng gì đó rồi, dù là không rõ ràng. Bạn của anh chắc đã không nhận ra thôi. Vậy nên ít nhất mỗi năm phải kiểm tra sức khỏe một lần là vì thế.”
Thỉnh thoảng anh lại thấy đau nhói như thể bị chọc kim vào mạng sườn bên phải. Anh bị sút cân và cảm giác mệt mỏi cứ đeo đẳng chẳng hề thuyên giảm. Nếu đó là triệu chứng thì chẳng lẽ chỉ mức đó mà anh đã phải đi kiểm tra sức khỏe tổng quát hay sao.
Sau khi đứa trẻ bắt đầu cuộc chiến với bệnh tật thì anh đã không hề nghĩ gì đến việc kiểm tra sức khỏe tổng quát. Mà cho dù có nhớ ra đi chăng nữa thì đó cũng thật là một ý nghĩ đáng xấu hổ. Chứng kiến cảnh đứa trẻ đang rên rỉ vì đau đớn, anh đã chẳng hề bận tâm đến sức khỏe của mình. Anh chỉ mong sao có thể chia sẻ được phần nào nỗi đau của đứa trẻ mà thôi.
Anh hắng giọng nhiều lần rồi hỏi:
“Nếu vậy khi dấu hiệu xấu thật sự xuất hiện thì sẽ có những triệu chứng gì ạ?”
“Mỗi người khác nhau, nhưng thông thường thì sẽ bị sốt, nôn mửa và đau bụng đến mức khó có thể chịu đựng được. Sẽ bị suy nhược đến mức không thể nuốt nổi thức ăn, và bị vàng da nghiêm trọng, khó thở, cổ trướng, rồi thì tĩnh mạch gan sẽ bị vỡ, nôn ra máu, xuất huyết rồi tử vong.”
Đó chính là tôi. Người đang bình thản ngồi trước mặt anh đấy. Anh nhắm chặt mắt lại. Anh mở đôi mắt đang nhắm chặt rồi nghĩ đến người mà anh đang thấy đau lòng và nhớ nhất lúc này. Đó chính là đứa trẻ.
Anh nắm chặt hai bàn tay để giữ bình tĩnh trong khi toàn thân đang run lên không thể nào kiềm chế được. Và cuối cùng, anh bật ra câu hỏi mà nếu có thể thì anh đã muốn né tránh.
“... Vậy bạn tôi có thể sống được bao lâu nữa?”
“Nhìn vào phim chụp thì có lẽ không quá sáu tháng.”
Sáu tháng. Thời gian từ khi ghép cho đến giai đoạn hồi phục của đứa trẻ là ba tháng.
Hóa ra cũng chưa phải là trường hợp tồi tệ nhất. Dù sao cũng thật may mắn. Không phải là kết thúc ngay bây giờ mà. Anh thầm lẩm bẩm trong lòng rồi hỏi lại.
“Chắn chắn là sẽ sống được đến sáu tháng chứ ạ?”
“Đấy là giả định nếu được điều trị tối ưu nhất. Anh hãy thận trọng khi nói với bạn anh về chuyện sáu tháng. Vì nếu muốn biết thì cũng phải được nghe từ bác sĩ chủ trị. Tôi chỉ tán thành việc anh nói thật với bạn về bệnh của anh ấy. Chẳng phải con người ai cũng có quyền được quyết định mạng sống của mình hay sao? Cũng có bác sĩ phản đối nhưng suy nghĩ của tôi thì khác. Bạn của anh cũng phải có cơ hội sắp xếp lại cuộc sống của mình chứ?”
Con người ai cũng có quyền quyết định mạng sống của mình!
Ôi, thật là một câu nói hay. Có vẻ như đủ tiêu chuẩn làm chủ đề bài luận của một bậc thiền sư về vượt qua cái chết. Tuy rằng anh nghi ngờ không biết có thể áp dụng điều đó với bản thân mình như thế nào, trước bản tuyên cáo về cuộc sống hạn định vừa nhận được.
Trưởng khoa Min cho các tấm phim vào phong bì rồi đưa lại cho anh, còn anh đứng dậy khỏi chỗ ngồi. Trưởng khoa Min cũng đứng dậy theo.
“Daum thật đáng khen. Nó không phải là đứa trẻ thông minh bình thường đâu. Sáng nay khi đi qua phòng bệnh tôi đã thông báo tin vui cho nó. Daum đã hỏi tôi ngay lập tức. Rằng tôi đã nói với bố hay chưa. Tôi vừa nói là chưa thì nó liền bảo tôi hãy giữ bí mật cho nó. Tôi hỏi lý do tại sao thì nó nói muốn tận mắt nhìn thấy vẻ vui mừng của bố. Anh đi gặp Daum ngay đi. Thằng bé có tin vui muốn báo cho anh đấy. Anh hãy vui mừng hết sức theo đúng mong ước của Daum nhé.”
Nhưng anh không đi tìm đứa trẻ ngay.
Anh ngồi ở băng ghế dài nhìn ngắm những chiếc lá cây tử đằng không ngừng rơi xuống, không nhận ra rằng một giờ, rồi hai giờ đồng hồ đã trôi qua.
Một bàn tay khẽ đặt lên vai anh. Yeo Jin Hee cười thật rạng rỡ rồi bỏ tay xuống nói:
“Em gọi anh từ đằng xa, mà đi đến gần anh cũng chẳng nhận ra. Anh đang nghĩ gì mà trông có vẻ nghiêm trọng thế?”
Anh đưa tay vỗ vỗ xuống mặt ghế bên cạnh ra hiệu bảo cô ngồi xuống. Yeo Jin Hee ngồi xuống rồi nhìn chiếc phong bì đang đặt trên đầu gối anh.
“Kết quả kiểm tra không tốt sao?”
“Em nói gì cơ?”
Anh hỏi rồi lén giấu phong bì sang bên cạnh để Yeo Jin Hee khỏi nhìn thấy.
“Đó không phải là phim chụp CT của Daum à?”
“Ờ, đây là... Kết quả kiểm tra không sao cả. Đang tốt dần lên.”
“Em vừa mới gặp Daum đấy. Đúng như lời anh nói, nhìn nó tươi tắn lắm. Hôm nay em chẳng hỏi gì mà nó cũng tự động kể hết chuyện này đến chuyện kia. Có lẽ nó đã quyết tâm từ giờ trở đi sẽ chào đón em rồi thì phải. Anh không giống Daum được sao?”
Yeo Jin Hee liếc nhìn anh rồi nói thêm:
“Gặp em anh chẳng có vẻ gì là vui mừng cả.”
Anh cười méo xệch rồi nhẩm tính ngày tháng và hỏi:
“Đang lúc bận tối mắt tối mũi mà em đến có việc gì thế?”
“Không bị anh la mắng em chẳng làm được việc gì cả.”
Có vẻ như Yeo Jin Hee đang đùa. Anh rời ánh mắt khỏi Yeo Jin Hee rồi nhìn trân trân vào chiếc lá đang động cựa trở mình dưới chân. Biết đó chỉ là một cầu nói đùa vô thưởng vô phạt, nhưng anh vẫn muốn bám víu lấy. Anh mong sao mọi chuyện đừng nghiêm trọng hơn nữa, đừng buồn hay đừng đau đớn, và những muốn rũ bỏ những ngày ảm đạm đang đến gần.
Yeo Jin Hee đặt một chiếc phong bì màu trắng lên đầu gối anh. Cái gì thế? Anh hỏi cô bằng ánh mắt.
“Em đã bị ăn mắng đấy. Hôm qua em đã gọi điện thoại đến phòng Y vụ. Em vừa hỏi anh thì họ nhắc ngay đến chuyện này. Lại chuyện tiền đặt cọc ấy mà. Em biết là em đã can dự hơi quá, nhưng biết làm sao cơ chứ. Tính em vốn như thế rồi. Đây là biên lai bên phòng Y vụ họ cấp ạ.”
Anh nhìn chằm chằm vào khuôn mặt Yeo Jin Hee khoảng mười giây rồi lại nhìn xuống chiếc lá lăn đến dưới chân mình, và ngước nhìn lên bầu trời qua những nhánh tử đằng buông rủ. Cuối cùng thì anh cất lời:
“Jin Hee, em lấy đâu ra tiền cơ chứ...”
Jin Hee là con gái út trong một gia đình làm nông ở một vùng quê miền Tây. Nghe nói gia đình cô có hai trai bốn gái, cô đã phải tự lo liệu toàn bộ tiền ăn học đại học. Trong suốt bốn năm đại học, vì phải làm thêm mà cô đã chẳng có thời gian để học. Cứ nhận lương là cô lại lấy ra một nửa và gửi về nhà. Anh vẫn luôn canh cánh vì số tiền mượn cô ở Wonju còn chưa trả được, giờ xem như lại mượn tiếp hai mươi triệu won nữa.
Anh vừa nhìn Yeo Jin Hee bằng vẻ mặt khó xử thì cô liền nhún vai.
“Em có chút tiền để dành sau này lấy chồng mà. Anh cứ từ từ trả dần cũng được.”
“Từ từ trả dần?... Tiền lấy chồng?”
“Anh chịu trách nhiệm về em là được mà.”
“Jin Hee!”
“Anh đừng nhìn em bằng vẻ mặt đấy.”
Cô lấy ngón tay gõ gõ vào mu bàn tay anh như gọi cửa.
“Em biết là trong đầu anh không có kẽ hở nào dành cho em. Nhưng khi nào Daum khỏi bệnh chắc anh sẽ thoải mái hơn. Khi ấy anh hãy suy nghĩ nhé. Rằng Yeo Jin Hee này có sức hấp dẫn với anh như một người con gái không.”
Cô là một người con gái thật ấm áp. Người con gái nếu có thể bắt đầu lại từ điểm nứt vỡ nào đó trong những ngày tháng đã qua, thì anh muốn được yêu thương. À không, chỉ cần ngay từ giây phút này, nếu như anh có thể hứa hẹn về những ngày sau...
Yeo Jin Hee nhìn bầu trời phía Tây bằng đôi mắt khép hờ.
“Hoàng hôn đẹp quá. Người ta bảo hoàng hôn đẹp vì nó đã đi qua quãng đường trải dài từ phía Đông sang phía Tây. Nhưng hoàng hôn đẹp thế này cũng là điềm báo trời sắp đổ mưa đấy.”
Điềm báo? Không hiểu sao một câu nói đơn giản như thế lại ghim vào tim anh đau nhói? Anh nhặt chiếc phong bì lên.
“Jin Hee à, hay chúng ta đi uống một chén rượu đi?”
“Chắc có việc gì đặc biệt đây. Lâu lắm không nghe thấy câu này từ miệng anh. Anh có chuyện gì à?”
“Không, chỉ là anh muốn uống một chén thôi. Cũng có những ngày như thế mà.”
Anh từng chìm đắm trong rượu suốt một thời gian dài. Đó là thời gian mà anh không đủ tự tin để có thể tỉnh táo bước đi thẳng thớm. Đó là thời gian dài sau khi người vợ ra đi. Cứ mỗi khi đi trên con đường mà anh đã từng đi với người vợ, hay khi bài hát mà họ nghe cùng nhau văng vẳng bên tai, cứ mỗi giây phút tuyệt diệu khi đổi mùa, thì nỗi nhớ người vợ lại khiến anh đau đớn như thể bước chân trần trên những mảnh thủy tinh vỡ. Mỗi lúc như thế anh lại tìm đến rượu.
Giờ đây thì anh không còn nhớ nữa. Nhưng đột nhiên anh lại thiết tha muốn được uống rượu.
“Daum thì thế nào ạ?”
Yeo Jin Hee hỏi, anh đứng dậy khỏi chỗ ngồi và thì thầm về phía hoàng hôn.
“Thỉnh thoảng tôi cũng muốn sống cuộc đời của tôi. Cuộc đời của Jeong Ho Yeon.”
Anh lê bước trên đôi chân đã tê cứng, rồi nhét chiếc phong bì chứa các tấm phim chụp vào thùng rác. Yeo Jin Hee nhìn anh với ánh mắt ngạc nhiên rồi đưa tay vào thùng rác. Anh liền giằng tay cô ra.
“Em cứ để kệ đấy. Vì bây giờ không cần nữa.”