Bố Con Cá Gai

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 3 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
6
6

❊ ❊ ❊

“Con chào mẹ. Con nhớ mẹ lắm.’’

Đứa trẻ nói như vậy làm người vợ hết sức cảm kích. Nhưng anh thì muốn òa khóc.

Nó đang tỏ ra thân thiện với mẹ, chỉ vì nó nghĩ làm thế sẽ thay đổi được suy nghĩ của anh. Anh biết làm thế nào đây? Biết giải thích lý do anh phải rời xa con thế nào đây.

Anh muốn sống. Dù thế nào anh cũng muốn được sống, được nhìn con, được chạm vào con và dang tay ôm lấy nó. Dù có phải sống một cuộc đời đau khổ và tê tái đi chăng nữa thì anh vẫn muốn sống và bảo vệ đứa con này.

Nhưng cái chết đang đến rất gần, như thể đã tóm lấy tay anh.

Buổi sáng ngày anh đẩy đứa trẻ ra xa, nói nó hãy sống với mẹ, thì dường như không thể nào giữ thăng bằng trước nỗi buồn quá lớn, anh đã nôn ra máu và ngã sập xuống trước cửa nhà vệ sinh. Ai đó đã đưa anh đến phòng cấp cứu, nghe bảo áp suất tĩnh mạch trung tâm của anh đã tăng cao gây xuất huyết ở tĩnh mạch thực quản. May mắn là đã cầm được máu, nhưng anh vẫn phải ở lại một thời gian trong phòng cấp cứu. Nhưng thật không may là anh lại bị trưởng khoa Min phát hiện. Cả sự thật rằng người bạn thân mắc bệnh ung thư gan ấy thực ra chính là anh.

Trường khoa Min đã yêu cầu anh phải nhập viện ngay lập tức, còn anh thì chỉ muốn mau chóng rời khỏi phòng cấp cứu. Trưởng khoa Min đã giữ tay anh lại dẫn về văn phòng mình. Cả hai đôi co hồi lâu về vấn đề nhập viện, rồi sau đó có vẻ hiểu ra, trưởng khoa Min nói:

“Với cơ thể như vậy, thật tôi còn không thể đoán nổi anh sẽ chăm sóc cho đứa trẻ như thế nào nữa. Anh vô cùng đau đớn đúng không?”

Anh chỉ cười. Mỗi khi cơn đau dồn đến thì anh lại nghiến răng ngồi sụp xuống. Dù sao thì anh cũng phải cố chịu cho đến giây phút đứa trẻ theo mẹ sang Pháp.

“Để cứu sống đứa trẻ, anh đã làm tất cả mọi việc, thời điểm khó khăn nhất đã qua và bây giờ gần như có thể an tâm được rồi... Vậy mà sao anh lại bỏ bê việc chăm sóc sức khỏe cho bản thân mình như thế?”

“Với đứa trẻ thì đương nhiên rồi, nhưng với mẹ nó, xin bác sĩ cũng giữ bí mật giúp tôi.”

Sau khi nghe đi nghe lại lời hứa từ trưởng khoa Min, anh mới yên tâm rời khỏi văn phòng. Anh nghe thấy giọng của trưởng khoa Min vọng lại từ phía sau.

“Nếu khó chịu đựng quá thì anh hãy đến đây. Tôi sẽ cho anh moóc-phin.”

Cái chết, bản thân việc đó không làm anh sợ hãi. Nhưng việc phải bỏ lại đứa con giữa thế giới mênh mông này làm anh sợ đến đau nhói trong tim. Và ngay đến cả lý do ly biệt cũng không thể nói với con, điều này càng làm anh thấy đau đớn và tội nghiệp cho nó.

Giờ đây, điều duy nhất anh có thể làm, đó là mong đứa trẻ sẽ không suy sụp khi mất đi điểm tựa tinh thần mà thôi. Anh chỉ mong sao nó quên đi sự tồn tại của người bố là anh mà sống tiếp như vết thương lên da non rồi lành hẳn. Hy vọng rằng người vợ sẽ giúp anh lấp đầy khoảng trống trong trái tim của đứa trẻ...

Ngay trước khi về nước, vợ anh đã nói:

“Daum sẽ sống với tôi mãi mãi. Vậy thì anh còn định làm cho nó vương vấn, quyến luyến anh đến khi nào nữa? Anh thử nghĩ mà xem. Điều đó có lợi gì cho nó cơ chứ? Dù sao thì anh đã giao phó nó cho tôi, vậy thì chẳng phải anh nên kết thúc một cách rõ ràng hay sao?”

“Em muốn anh làm gì?”

“Anh hãy cắt đứt tình cảm với Daum đi. Đặc biệt là tình cảm Daum dành cho anh ấy. Tôi biết đó là điều khó khăn. Nhưng tôi mong anh hãy suy nghĩ xem đâu là điều tốt cho nó.”

Người vợ nói đúng. Đứa trẻ sẽ sớm phải đối diện với một cuộc sống mới. Nhưng chỉ vì tình cảm đối với người bố không còn trên đời mà nó sẽ không thể có mối quan hệ tốt với mẹ và dượng. Để điều đó không xảy ra thì đúng là cần xóa bỏ hoàn toàn hình ảnh của người cha trong ký ức vốn đã như một gò đá lởm chởm trong tâm hồn nó. Đứa trẻ sẽ mang một vết thương lòng. Nhưng dù sao đó vẫn là cách làm đúng đắn, và bớt đau khổ hơn.

Việc phải đối xử lạnh lùng với đứa trẻ, phải nói những câu như đóng đinh vào sâu trong trái tim của đứa trẻ, phải quát nạt và trách mắng đứa trẻ đang khóc tu tu, quả thật là hình phạt còn khắc nghiệt hơn cả cái chết. Dẫu có phải chết đi cả trăm lần cũng không đau đớn đến thế. Anh đã xô đứa con, đứa con mà lẽ ra anh phải giữ chặt lấy dỗ dành, về phía người vợ. Để lại những lời yêu thương đến nghẹn ngào vẫn còn không đủ, vậy mà anh chẳng còn cách nào khác để thể hiện bao yêu thương chất chứa trong lòng, ngoài tỏ ra lạnh lùng với nó.

Cuối cùng thì đứa trẻ cũng không van xin được sống cùng bố nữa. Nó chỉ nhìn anh với đôi mắt ầng ậng nước.

Đứa trẻ đang ngủ. Phải khi nó ngủ thì anh mới có thể ngắm nhìn nó thỏa thích. Dù đã kiểm tra chắc chắn đứa trẻ đã ngủ rồi nhưng anh vẫn không dám khẽ đưa tay chạm vào nó. Và khi nó thức giấc thì anh lại vội vã quay trở về vẻ mặt lạnh lùng.

Người vợ gọi anh ra ngoài phòng bệnh.

“Một tuần nữa tôi sẽ quay trở lại Pháp.”

Ôi, anh lắp bắp như người bị mờ mắt bước đi trên con đường lạ lẫm.

“Em... em không cần phải vội vàng đi sớm như thế mà. Con cũng vẫn còn chưa hoàn toàn hồi phục hẳn.”

“Tôi đã bàn bạc kỹ lưỡng với bác sĩ điều trị rồi.”

Người vợ nói một cách cương quyết rồi lấy từ trong túi xách ra một phong bì màu trắng đưa cho anh.

“Cái gì vậy?”

“Đây là tiền viện phí phải chi trả trong thời gian ghép tủy. Một khi anh đã giao phó con cho tôi thì đương nhiên chi trả tiền viện phí là trách nhiệm của tôi rồi.”

“Em đừng làm như vậy, xin em đấy.”

“Tôi không có ý gì khác. Tôi chỉ muốn làm rõ mọi chuyện. Có lẽ như thế sẽ tốt cho cả hai.”

“Anh đã viết giấy cam kết như mong muốn của em, anh cũng đã đối xử lạnh lùng với con theo ý em. Như thế vẫn chưa đủ sao? Em đừng làm anh phải khổ sở nữa.”

“Trước đây hay bây giờ đều vậy, vì anh suy nghĩ quá nhiều nên như vậy đấy. Anh hãy suy nghĩ một cách đơn giản đi. Chẳng phải anh chẳng có lý do gì để khổ sở, hay giữ lòng tự trọng hay sao?”

Anh muốn hỏi lại người vợ.

Em có biết đó là tiền anh kiếm được bằng cách nào không? Rằng anh đã thỏa hiệp với sự phi đạo đức, anh đã bán rẻ lương tâm của mình. Anh làm ô nhục những người hiến tặng nội tạng với động cơ trong sáng. Tất nhiên anh đã không còn lựa chọn nào khác. Đó là tình yêu cuối cùng của người cha, mà anh có thể làm cho đứa trẻ. Nhưng giờ đây em lại quay lại và định biến nó thành một việc vô nghĩa hay sao.

“Coi như là anh nhận. Em hãy giữ thay anh và dùng cho con.”

“Tôi có đủ tiền để nuôi dạy con một cách tốt nhất.”

“Nếu như con có thể được sống theo những gì mà bản thân nó mong muốn thì tốt biết mấy. Em hãy nghĩ rằng không cần phải luôn là tốt nhất. Cuộc sống tốt nhất chưa chắc là cuộc sống hạnh phúc.”

“Người chưa từng cố đứng ở vị trí cao nhất không có tư cách gì để nói về cuộc sống tốt nhất cả. Giống như những kẻ nghèo khó bàn tán mù quáng rằng người giàu có là kẻ bất hạnh. Và tôi sẽ nuôi con theo cách của tôi. Đó không phải là việc anh có thể can thiệp vào. Tôi muốn làm rõ, vì tôi mong trong tương lai anh sẽ không can thiệp vào như bây giờ nữa.”

“Sau này dù anh muốn can thiệp cũng không thể. Anh hứa đấy. Em thử nghĩ mà xem. Liệu đã bao giờ anh thất hứa với em chưa? Chi phí điều trị lần này em hãy để anh lo liệu. Anh có tiền. Rất nhiều, chẳng phải anh cũng phải làm điều gì vì con hay sao. Lần trước em đã nói rồi mà. Tâm tư của em khi ấy cũng là tấm lòng của anh bây giờ vậy. Anh nhờ em đấy.”

Người vợ chăm chú nhìn anh giây lát bằng ánh mắt lạ lẫm rồi nói:

“Tốt thôi. Nếu anh đã nhất quyết không muốn thì tôi cũng chẳng làm thế nào được. Bắt đầu từ giây phút này anh không nên xuất hiện trước mặt nó nữa thì hơn.”

“Vẫn còn một tuần nữa cơ mà...”

“Thế thì sao chứ. Chẳng phải giây phút biệt ly càng ngắn ngủi thì càng tốt hay sao?”

“Một tuần là quãng thời gian ngắn mà. Đâu phải nhiều nhặn gì.”

“Dù sao thì người từ bỏ con chính là anh. Đó là quyết định của anh. Hơn nữa bây giờ mỗi khi nhìn anh nó lại khổ sở. Thế nên giờ đây chỉ cần anh không xuất hiện trước mặt con thì đã là giúp nó lắm rồi.”

Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Cho Chang-in

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.