Tôi đang chờ bố.
Tôi đã đợi bố suốt hai tiếng đồng hồ từ lúc tỉnh giấc tới giờ rồi. Không biết là bố đã đi đâu nhỉ. Không biết có phải vì nghĩ là có mẹ rồi nên bố có thể đi đâu tùy ý hay không. Thời gian chờ đợi càng dài tôi càng giận. Nhưng mà dù thế đi nữa tôi cũng không muốn thể hiện sự tức giận với mẹ.
Mẹ ngày nào cũng đến. Còn nước Pháp hay việc vẽ tranh thì sao chứ. Vẫn biết nước Pháp và việc vẽ tranh không phải là thứ có thể dễ dàng bay đi mất tiêu chỉ trong mấy ngày, nhưng dù sao tôi cũng muốn mẹ nhanh chóng quay trở lại cái nơi quan trọng đối với mẹ ấy.
Mỗi khi có mẹ ở cạnh thì tôi lại thấy thật khó chịu. Như thể người tôi bị gập lại làm đôi rồi nhét vào trong một cái thùng ấy. Có lẽ mẹ cũng như vậy. Từ nãy tới giờ cứ năm phút mẹ lại xem đồng hồ một lần.
Dù mẹ có làm thế thì tôi cũng chẳng nghĩ mẹ có việc gì quá bận rộn cả. Chắc là thói quen của mẹ thôi. Thói quen chỉ mới xuất hiện ở trong bệnh viện ấy mà.
Mẹ quả thật là không hề hợp với bệnh viện một chút nào. Không chỉ có tôi mà ngay cả những người khác trong phòng bệnh chắc cũng sẽ nghĩ như vậy. Tất nhiên là không thể nói gì về việc mẹ đến bệnh viện cả. Nhưng giá như mẹ chỉ trang điểm nhẹ nhàng một chút thôi có phải tốt không. Quần áo cũng mặc giản dị thôi, và giá mẹ đừng có đi giày cao gót đến thì tốt biết mấy.
Mẹ lấy trong tủ lạnh ra một hộp dứa đóng hộp và hỏi tôi:
“Con ăn không?”
Tôi lập tức lắc đầu.
“Thế con ăn cháo hạt thông nhé?”
Tôi lắc đầu tỏ vẻ không thích.
“Vậy thì con phải uống sữa chứ?”
Lần này thì tôi chỉ im lặng nhìn mẹ.
Khuôn mặt mẹ đỏ lên. Ôi, hình như mẹ nổi giận rồi. Không biết mình có bị ăn roi không nữa. Như ngày xưa ấy. Bố chẳng bao giờ lớn tiếng với mình, trong khi mẹ thì động một chút là cho mình ăn roi ngay.
Tôi lén quay đầu về phía cửa sổ, từ sau gáy, giọng nói lạnh lùng của mẹ vang đến.
“Sao cứ nhất định phải là bố cho ăn thì nó mới chịu ăn thế không biết?”
Mẹ thật sự không biết lý do sao? Tôi muốn hỏi mẹ như vậy. Nhưng tôi chỉ tiếp tục nhìn chằm chằm ra ngoài cửa sổ.
“Con ghét mẹ đến thế à?”
Không phải mẹ hỏi vì muốn nghe câu trả lời. Vì mẹ cũng không biết là tôi đã nói lại được, ừ đúng rồi mà, mẹ có rất nhiều điều không biết về tôi.
Buổi sáng khi tôi vừa mở mắt, đã có một điều kỳ lạ xảy ra. Đó là cảm giác cái nút chai to đùng chặn ngang cổ họng tôi đã biến đi đâu mất. A a, tôi thử hắng giọng khe khẽ. Thế rồi, tiếng “A” thoát ra khỏi miệng.
Từ lúc đó đến giờ tôi vẫn đang chờ bố. Vừa chờ tôi vừa tưởng tượng đến khuôn mặt tươi cười của bố. Tôi đã hạ quyết tâm rồi. Khi có thể nói được thì tôi sẽ gọi bố đầu tiên.
Tôi nghe thấy tiếng cửa mở. Tôi vội ngoái đầu lại nhìn về phía cửa. Thất vọng, thất vọng, thất vọng tràn trề. Đó là bác Lông Mũi.
Tôi đã gặp bác Lông Mũi hai lần. Lần đầu tiên là khi tôi từ Wonju lên Seoul. Khi đó bác đến thăm tôi cùng với mẹ. Bác đội mũ nồi và nuôi lông mũi dài gần chạm đến tận môi, thế nên tôi liền đặt biệt danh cho bác ngay.
Mẹ liền đi về phía bác Lông Mũi. Sau khi nói chuyện một lát, mẹ khoác tay bác Lông Mũi và tiến về phía tôi. Mỗi lần nhìn bác Lông Mũi là tôi lại thấy lo lắng. Nếu như bác Lông Mũi mà xì mũi thì lông mũi sẽ dính đầy nước mũi hết cả. Mà lại chẳng thể nào lấy bàn chải mà quẹt đi như đánh răng được...
“Cháu khỏe chứ, Daum?”
Mỗi khi bác Lông Mũi nói thì thật kỳ lạ, lông mũi của bác cũng đung đưa theo. Tôi vẫn chưa biết rốt cuộc thì bác Lông Mũi là ai. Bác làm gì? Bác với mẹ có quan hệ thế nào nhỉ?
Tôi đang định sẽ hỏi bố. Nhưng thực ra thì tôi không mấy tự tin. Nếu như bác Lông Mũi và mẹ rất thân thiết với nhau thì chắc là bố sẽ thất vọng lắm lắm.
Hình như bố vẫn còn yêu mẹ. Tôi chưa từng nghe thấy bố nói xấu mẹ bao giờ cả. Vấn đề là ở mẹ ấy chứ. Mẹ nói là mẹ không yêu bố nữa. Ánh mắt của mẹ khi nhìn bố nhọn hoắt như mảnh thủy tinh vỡ vậy. Giọng nói của mẹ thì lạnh lùng hết sức.
Mẹ chẳng hề thay đổi chút nào so với trước kia. Không biết ở nước Pháp, mẹ có bị nhốt ở dưới lớp băng như chú khủng long nhỏ Dooly[1] không nhỉ, ý nghĩ này cứ không ngừng luẩn quẩn trong đầu tôi. Thế nên mẹ mới chẳng hề già đi, suy nghĩ cũng chẳng lớn lên, và tấm lòng của mẹ với bố cũng chẳng thay đổi?
Mẹ vừa tìm túi xách vừa nói:
“Mẹ có việc gấp phải đi ngay. Daum à, con ở một mình được chứ?”
Thật là một câu hỏi buồn cười. Mẹ đã cầm túi xách trên tay rồi thì còn hỏi ý tôi làm gì nữa chứ. Dù tôi có nói gì thì mẹ cũng sẽ đi mất thôi mà.
“Con chỉ cần ở một lúc thôi. Bố con sẽ đến ngay ấy mà.”
Mẹ kéo chăn đến tận cổ cho tôi rồi thơm vào má tôi. Rồi mẹ khoác tay bác Lông Mũi rời khỏi phòng bệnh.
Tôi lấy tay mân mê má nơi môi mẹ chạm vào. Hình như có một cái bóng đèn nhỏ bật sáng trong tim tôi vậy. Tại sao vậy nhỉ? Là do lớp son môi màu đỏ dính trên ngón tay ư? Ôi, tôi không biết nữa.
Tôi nhanh chóng tắt bóng đèn nhỏ đó đi luôn. Và tôi suy nghĩ, về sự hiện diện của bác Lông Mũi. Liệu có phải là mẹ và bác Lông Mũi sẽ kết hôn với nhau không? Làm gì có chuyện đó, làm gì có... Bác Lông Mũi phải già hơn mẹ đến mười, à không, đến hai mươi tuổi ấy chứ. Nếu lấy người hơn mình nhiều tuổi thế, thì rõ ràng là đầu mẹ có vấn đề rồi.
Nghe nói bệnh tình của tôi đã tái phát, và tôi lại phải điều trị trở lại. Và việc điều trị sẽ mệt hơn rất nhiều so với những lần trước. Giây phút nghe bố nói, nước mắt bắt đầu trào ra từ mắt tôi như cái vòi nước bị hỏng.
Bệnh máu trắng gớm ghiếc đến chán ngán.
Từ lúc nằm ở bệnh viện Wonju tôi cũng đoán chắc là bệnh của mình lại tái phát rồi. Sau khi quay trở lại Seoul và nhập viện, tôi biết rằng mình đã đoán đúng. Tôi cũng đã nhận thức được phần nào cuộc điều trị kinh khủng này. Nhưng nghe bố nói tôi vẫn khóc. Như một kẻ ngốc nghếch vậy.
“Bố hiểu cảm giác của Daum mà. Bố mà không biết thì còn ai biết được cơ chứ? Con cứ khóc thoải mái đi.”
Nói rồi bố lấy mu bàn tay lau nước mắt cho tôi. Tôi quay đầu đi và vùi luôn đầu vào gối.
Tôi chán ghét tất cả. Cả bố, cả Chúa Jesus, cả bản thân mình nữa.
Tại sao tất cả lại không để cho mình yên cơ chứ? Mình ấy mà, mình chỉ muốn được sống như những đứa trẻ khác thôi. Mình ghét phải thở dài mỗi khi nhìn lũ bạn cười đùa, trò chuyện hay chạy nhảy. Chẳng lẽ không đảo lộn mọi thứ lên, làm cho mình phải khổ sở thì không được à? Bố lại đưa mình đến bệnh viện làm gì? Chúa Jesus sao không chữa bệnh cho mình? Tại sao giữa bao nhiêu là bệnh thì lại bắt mình phải mắc bệnh máu trắng, tại sao không làm mình chết quách đi cho xong mà suốt ngày bị bệnh máu trắng kéo lê lết cơ chứ?
Bố vỗ nhè nhẹ lên vai tôi hồi lâu, rồi đến lúc tôi kiệt sức vì khóc. Khóc rõ ràng cũng là một việc rất mệt mỏi.
Bố giúp tôi nằm xoay người trở lại rồi nói:
“Con hãy thử nghĩ xem nhé, có người nào đó có mười điều ước, trong khi một người khác lại chỉ có duy nhất một điều ước thôi. Cả hai người cùng cầu nguyện với Chúa Jesus. Chúa Jesus sẽ nghe điều ước của người nào nhỉ? Nếu mà nghe theo người có mười điều ước thì Chúa Jesus sẽ vô cùng mệt mỏi. Nhưng nếu chỉ có một điều ước thôi thì khác đấy. Với bố, bố chỉ có duy nhất một điều ước mà thôi. Và bố đã xin Chúa Jesus hãy biến điều ước thành hiện thực. Bố còn dọa rằng nếu mà Chúa Jesus không lắng nghe điều ước này thì bố sẽ không tin Chúa nữa. Thế rồi Chúa Jesus đã hứa là nhất định sẽ nghe theo điều ước của bố đấy. Con không tò mò đó là điều ước gì sao?”
“Có ạ.” Tôi đáp với giọng nấc nghẹn của một chú chuột nhắt.”
“Daum của chúng ta lớn thật nhanh và cưới Eun Mi làm vợ.”
“Bố, làm gì có điều ước buồn cười thế?”
Tôi phì cười. Tôi có cảm giác như ai đó đang cù nách mình vậy. Bố ơi, nếu mà con muốn lấy Eun Mi thì còn phải đợi hơn mười năm nữa cơ. Tôi thầm nghĩ như vậy.
Vì thế nên, điều ước của bố, chính là mong tôi khỏe mạnh trở lại. Để khỏe mạnh trở lại có nghĩa là tôi phải chiến đấu với bệnh máu trắng và chiến thắng. Nếu muốn chiến đấu và chiến thắng thì dù có đau đớn như thế nào tôi cũng phải chịu đựng.
“Nhưng bố ơi! Con điều trị, điều trị, rồi lại điều trị, nhưng bệnh cứ tái phát đấy thôi?”
“Bệnh của Daum cũng giống như cái cây bị mắc bệnh ấy. Mỗi lần điều trị cái cây lại bị cắt bỏ. Nhưng cái cây vẫn không chết và còn tiếp tục đâm cành ra nữa. Thế nên lần này các bác sĩ đã quyết định sẽ nhổ lấy bộ rễ cây lên rồi. Đây là lần cuối cùng. Sau lần điều trị này thì bệnh sẽ không tái phát nữa đâu. Không tái phát nữa đâu...”
Bố lặp đi lặp lại mấy lần câu cuối. Tôi biết đó là mong muốn của bố. Nhưng từ khóe mắt tôi, nước mắt lại bắt đầu trào ra.
“Một ngày không xa Daum sẽ khỏe trở lại, và bố sẽ đi nhà thờ với Daum... Chỉ cần nghĩ thế thôi tự nhiên bố cũng thấy có động lực hẳn lên. Nhưng hình như Daum không nghĩ giống bố nhỉ?”
Không đâu. Daum cũng muốn được sống. Daum không muốn chết. Từ khi ở Sarakgol đã như thế, khi ở bệnh viện Wonju cũng như thế, và ngay cả bây giờ cũng như thế. Nhưng mà tôi sợ lắm.
Bố giải thích cho tôi nghe về lần điều trị ngày xưa với lần này khác nhau như thế nào suốt một hồi. Bố bảo lần trước xuất viện không phải vì bệnh của tôi đã đỡ. Mà bởi phải cấy tủy sống giống y hệt với của tôi vào cơ thể thì tôi mới sống được, nhưng vì khi ấy lại chưa tìm thấy tủy sống giống của tôi.
“Khi đó cả bệnh viện và bố đã đều đầu hàng trước bệnh của Daum. Vì không có cách nào để điều trị. Lý do bố con mình đến Sarakgol cũng vì như vậy.”
Bệnh máu trắng là một căn bệnh đáng sợ, chỉ cần sơ sẩy một chút thôi là nó có thể giết chết tôi. Có lẽ nếu cứ ở Sarakgol mãi thì biết đâu tôi đã chết rồi ấy chứ. Nếu vậy thì bố phải làm sao đây?
Trong đầu tôi tự nhiên lại nổi lên hình ảnh một con cá gai. Con cá gai bố tội nghiệp không ăn không ngủ chỉ chăm sóc cho con mình ấy mà.
“Khó khăn lắm các bác sĩ mới tìm ra được mẫu tủy sống giống hệt với Daum đấy. Bố cũng không muốn nhìn Daum phải khổ sở nữa. Nhưng chỉ vì sợ khổ mà để tuột mất cơ hội có thể khỏi bệnh hoàn toàn thì có được không? Bố thật sự muốn Daum thành người lớn rồi kết hôn, rồi cũng trở thành bố. Nhưng Daum cứ chỉ khóc lóc yếu ớt như thế này thì khỏi bệnh sao được?”
Tôi vừa lắc đầu thì bố liền dí dí ngón tay trỏ vào má tôi.
“Daum suy nghĩ như thế nào, đó mới là điều quan trọng nhất. Mình có thể chịu đựng được. Mình tuyệt đối sẽ không chịu thua bệnh tật, mình nhất định sẽ khỏe mạnh trở lại... Chỉ cần con suy nghĩ như thế. Bố tin là nhất định Daum sẽ làm được.”
Bố thật sai lầm khi quá tin tôi. Tôi ấy mà, tôi chỉ là đứa bé mới gần mười tuổi thôi. Nhưng tôi biết nghe lời bố, tôi chỉ được nghĩ tích cực thôi. Nhất định. Phải như thế thì tôi mới không biến bố thành con cá gai bố tội nghiệp.
Bố lấy cái gì đó ở trong túi ra. Đó là miếng gỗ mà tôi đã đẽo tặng bố. Bố đặt nó vào tay tôi.
“Thời gian vừa qua bố đã rất mệt mỏi. Mỗi lúc như thế bố lại nhìn miếng gỗ đẽo này và nghĩ. Hãy cố gắng lên, đừng lo lắng, sẽ ổn thôi mà. Bây giờ là tới lượt Daum đấy. Mỗi khi mệt mỏi con hãy nhìn vào miếng gỗ đẽo này và suy nghĩ nhé. Giống như bố ấy. Làm như thế con sẽ có thêm sức mạnh. Và bố sẽ ở bên cạnh con. Có bố ở đây rồi thì Daum còn gì phải lo lắng nữa nhỉ?”
❀ ❀ ❀
[1] Nhân vật trong bộ truyện tranh Khủng long nhỏ Dooly của tác giả Kim Soo Jung.