Bố Con Cá Gai

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 3 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Lời Bạt

❊ ❊ ❊

Tôi đã gặp anh khi anh đang nằm ở phòng cấp cứu.

Anh đang lê bước sang phía bên kia ranh giới của sự sống và cái chết. Chưa biết chừng đây là điều hoàn toàn có thể tiên liệu. Cách đây hai ngày, đứa trẻ đã đi, cuộc đời mà anh phải gắng gượng chống đỡ dường như cũng đã kết thúc ở đó. Từ đầu đến cuối anh chỉ nhắc đi nhắc lại cùng một câu.

“Jin Hee à, Daum liệu đã đến nơi an toàn chưa nhỉ?”

Tôi không có cách nào khác, đành phải gọi điện thoại sang Pháp. Tôi muốn nói chuyện điện thoại với thằng bé nhưng mẹ nó đã ngăn cản.

“Em nghe nói là Daum đã đến nơi an toàn rồi.”

“Không có việc gì chứ?”

“Không có việc gì ạ.”

“Daum rất sợ độ cao.”

“Không sao cả mà.”

“Không biết là nó có bị say không nữa.”

“Không đâu.”

“... Vậy thì tốt rồi. Vậy là được rồi.”

Anh muốn đến nơi có tên gọi là Sarakgol. Bác sĩ điều trị chính cho Daum, trưởng khoa Min đã phản đối. Ông nói rằng vì gan đã bị phá hủy và sắp bị xuất huyết nên khó có thể qua khỏi ba, bốn ngày. Nhưng anh nhất định muốn đến Sarakgol, và cuối cùng thì anh đã tiêm moóc-phin và rời khỏi bệnh viện.

Tôi để anh ngồi ở ghế bên cạnh và chạy trên đường cao tốc, đường quốc lộ rồi đường núi. Khi về đến Sarakgol thì những bông tuyết đã bắt đầu rơi lả tả. Đó là tuyết đầu mùa. Những bông tuyết đầu mùa đang rơi một cách buồn bã xuống mái đầu anh, người đang đối diện với những phút giây cuối cùng trên thế gian.

Đã mấy lần anh bảo tôi hãy quay về.

Tôi im lặng lắc đầu. Tôi chỉ nghĩ. Rằng anh sẽ ra đi, rồi dòng chảy xiết của thời gian sẽ xóa nhòa tất cả và hình bóng của anh sẽ mờ dần trong ký ức của tôi. Nhưng tôi đã mãi đón nhận một sự thật vô cùng đau đớn rằng từ giờ, mỗi năm khi ngắm nhìn tuyết đầu mùa, tôi sẽ lại nhớ đến anh.

Anh không đến Sarakgol ngay mà chầm chậm đi đến ngôi trường đóng cửa bằng những bước chân mệt mỏi. Cũng may mà tiêm moóc-phin nên anh mới còn có thể bước đi như vậy.

Chúng tôi dừng lại hồi lâu ở ngôi trường bỏ hoang. Anh nói rằng ở đó chứa đầy những kỷ niệm hạnh phúc của anh với đứa trẻ. Khi tìm thấy tên của đứa trẻ trong những hình vẽ nguệch ngoạc trên bức tường bên ngoài lớp học, anh liền bật khóc, và khi mân mê cái xà tập thể dục, anh lại khóc, rồi khi bước vào lớp học, chống một tay vào chiếc bàn học đã bám đầy bụi mờ, anh đã khóc nấc lên.

Khi tôi đặt anh nằm xuống trong căn phòng mà anh đã ở cùng với đứa trẻ suốt một tháng, những bông tuyết đầu mùa liền chuyển thành một trận bão tuyết. “Lần đầu tiên đến đây, anh đã chỉ mong sao Daum có thể sống đến mùa đông thôi.”

Anh bắt đầu câu chuyện như thế. Vừa nói vừa nắm chặt lấy miếng hình đẽo. Anh nhớ lại chi tiết từng phút từng giây trong cuộc đời của đứa trẻ, như thể đang hồi tưởng lại qua một thước phim quay chậm.

Ngoài chiến đấu với bệnh tật thì không có gì đặc biệt cả. Đó chỉ là một trong những đứa bé bình thường trên thế gian này. Phải chăng anh chỉ muốn chọn ra và nhớ lấy những gì cho thấy Daum là một đứa trẻ không khác gì với những đứa trẻ khác trên đời này? Biết đâu đó chính là anh đang tái hiện lại niềm hy vọng khẩn thiết những ngày qua, niềm hy vọng mong sao có thể đặt Daum vào giữa cuộc sống bình thường như bao đứa trẻ khác trên đời này.

Đôi khi anh dừng câu chuyện lại và hỏi:

“Tuyết vẫn rơi sao?”

Mỗi lúc như vậy tôi lại mở hé cửa sổ cho anh thấy tuyết đang lặng lẽ rơi. Tôi chỉ có ý nghĩ rằng đó là sự quan tâm của tôi dành cho anh. Có lẽ anh đã mong muốn được ngắm nhìn tuyết đầu mùa dù chỉ một chút thôi, với cảm xúc của một người làm thơ.

“Anh đã hứa với Daum rằng sẽ đi nhà thờ, thế mà anh vẫn chưa đi được lần nào. Bây giờ thì có lẽ anh phải cầu nguyện. Em hãy dựng anh dậy một chút.”

Anh chắp hai tay lại với nhau, và tì trán xuống sàn nhà. Lời hứa đó lớn lao đến thế sao? Ngay cả khi đứa trẻ đã ra đi, chẳng còn ai có thế kiểm chứng lời hứa đó nữa...

Thời gian chầm chậm trôi qua, tuyết đầu mùa thì cứ rơi không ngớt, còn anh thì ra đi lặng lẽ trong tư thế đang cầu nguyện.

Anh đã rời bỏ thế gian như thế. Ngay cả con đường cuối cùng cũng cô độc một cách nghiệt ngã. Đó là nghi thức chỉ có mình tôi và ông cụ tham dự.

Nghe nói là đầu của người chết phải đặt ở hướng Đông, nhưng tôi đã cố chấp để đầu anh quay về hướng Tây Bắc mà mai táng anh. Bởi ở hướng ấy có một đứa trẻ mà đến cả giây phút cuối cùng, anh vẫn vừa nhớ nhung, rơi nước mắt, vừa chịu đựng nỗi đau đớn và gọi tên nó.

Ba ngày sau, tôi xới tung lớp tuyết đã dâng đến tận đầu gối để rời khỏi Sarakgol. Tôi không vội vã. Không, tôi khắc ghi cẩn thận tất cả từng cái cây, từng phiến đá vào trong lòng. Tôi biết rằng đây là con đường mà một ngày nào đó sau này, một ngày xa xôi tôi sẽ phải cùng với đứa trẻ quay trở lại.

Đó là giây phút cuối cùng ở một góc núi trước khi Sarakgol biến mất dần. Giọng nói của anh dường như vang lên từ sau lưng tôi như một tiếng vọng. Đó là câu chuyện mà anh vừa khẽ cười, vừa nói với tôi sau khi biết về bệnh của mình.

“Jin Hee, em có biết câu nói này không? Con người ấy mà... Khi đã để lại đứa con trên cuộc đời này, thì dù có phải chết đi, cũng không phải là chết đâu.”

Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Cho Chang-in

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.