Bố Con Cá Gai

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 3 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 3 - 1
1

❊ ❊ ❊

Mẹ Seong Ho nhìn tôi chăm chú hồi lâu. Cô ấy nhìn tôi với dáng vẻ như một quả bóng bay bị xẹp mất gần nửa. Chắc là Seong Ho lại làm cho mẹ cậu ta buồn rồi. Tôi đoán cậu ta đã nổi nóng rồi cứ hễ vớ được cái gì là ném cái ấy đây mà.

Tôi lưỡng lự không biết có nên bắt chuyện trước hay không. Vì tôi cũng tò mò về tình hình Seong Ho. Nhưng dù sao cố nhịn thì có vẻ tốt hơn.

Sau khi Seong Ho rời khỏi phòng 201 thì tôi không hề có tin tức gì về cậu ta cả.

Đó là một đêm tĩnh lặng. Tôi giật mình tỉnh giấc vì tiếng hét thất thanh. Seong Ho à, con tỉnh lại đi! Mẹ Seong Ho thét lên, cậu ta đang nằm thì bỗng vọt dậy như chơi nhảy cao. Từ miệng Seong Ho, bong bóng phun ra như từ miệng con còng ở dưới bùn ấy.

Các bác sĩ chạy đến, và Seong Ho nhanh chóng được chuyển đến phòng chăm sóc đặc biệt.

Tôi cũng đã từng đến phòng chăm sóc đặc biệt hai lần. Lần đó, đột nhiên tôi bị bất tỉnh, lúc mở mắt ra thì đã thấy mình đang trần như nhộng nằm trong phòng chăm sóc đặc biệt. Nhưng chỉ sau một đêm, rồi hai đêm là tôi lại được quay về lại phòng bệnh thông thường.

Đến ngày thứ năm rồi mà vẫn không thấy tin tức gì của Seong Ho, chỉ thấy mẹ cậu ta quay trở về phòng bệnh.

Tôi đã có suy nghĩ rằng biết đâu sẽ không được gặp lại Seong Ho nữa. Thế là từ hôm qua, tôi cứ hối hận mãi. Tôi đã cầu được Chúa Jesus tha thứ. Về việc tôi đã ghét Seong Ho.

Seong Ho vừa ngốc nghếch, vừa bướng bỉnh, rồi động một cái là lại đánh vào đầu tôi, nhưng mà cũng có nhiều điểm tốt lắm. Đó là khi tôi rất đau. Tôi nhớ là Seong Ho đã nắm tay tôi thật chặt. Lúc đó cậu ấy còn lén giấu chị y tá uống cả thuốc thay tôi. Tôi biết là thuốc sẽ giúp mình đỡ bệnh, cả Seong Ho nữa. Nhưng mà thứ làm cho chúng tôi đau ngay lập tức cũng chính là thuốc.

Mấy ngày trước khi Seong Ho bị chuyển đến phòng chăm sóc đặc biệt, hai đứa bọn tôi đã hứa với nhau rằng khi xuất viện sẽ cùng nhau đến chơi công viên Everland. Seong Ho chắc chắn sẽ thích mê những trò đu quay hay tàu lượn. Còn tôi thì thích xem biểu diễn hải cẩu hơn.

Chỉ cần ngủ ở đây thêm năm đêm nữa thôi là tôi được xuất viện rồi.

Bố đã hỏi tôi muốn đi đâu sau khi xuất viện. Dạo này bỏ rất hay hỏi kiểu như vậy. Nào là con thích ăn gì, con muốn có cái gì, con thích làm gì?

Tôi muốn đến biển. Hồi học mẫu giáo tôi từng được đi nghỉ hè ở biển Dong Hae. Bố đã hứa nhân dịp tôi được xuất viện sẽ đưa tôi đến biển Dong Hae chơi. Mỗi khi đau đến phát khóc, nghĩ tới lời hứa của bố tôi lại cố gắng chịu đựng.

Từ sau khi mẹ ra đi, tôi không còn được đến biển nữa. Thật ra là vì tôi cứ ốm mãi nên mới không đi được, chứ cũng không thể nói là tại mẹ.

Phải rồi. Dù mẹ có ở bên cạnh chúng tôi thì hẳn cũng không có gì đổi khác. Không chỉ biển mà tất cả mọi thứ. Một khi nào đó gặp lại mẹ, nhất định tôi sẽ phải nói cho mẹ biết sự thật này. Chắc là mẹ sẽ hiểu ngay điều tôi muốn nói thôi. Và biết đâu mẹ lại hối hận cũng nên. Rồi biết đâu mẹ lại xin chúng tôi tha thứ cho mẹ nữa.

Việc đó thật sự sẽ xảy ra chứ? Tôi đang phân vân nếu việc đó xảy ra thật thì tôi phải làm thế nào. Thực ra đó cũng không phải là vấn đề đáng phân vân. Bố nghĩ thế nào mới là quan trọng. Nếu mà bố “gật” thì tôi cũng “gật” thôi. Nhưng nếu mà bố nói không muốn sống cùng mẹ nữa thì tôi cũng vậy.

Mẹ Seong Ho lấy trong túi đựng đồ mua sắm ra một chiếc hộp thật to rồi đặt ở cạnh đầu giường tôi. Đó là bộ Lego cướp biển. Thứ mà Seong Ho quý nhất đây mà.

“Seong Ho nói rằng đây là quà tặng cho Daum.”

Trong lòng tôi như thể có một hòn đá rơi cái tõm.

Một cảm giác thẫn thờ như thể có ai đó vừa lấy cắp mất tất cả mọi suy nghĩ trong cái túi đựng suy nghĩ của tôi ấy.

Hay là Seong Ho chán chơi Lego rồi nhỉ? Hay là nó muốn tặng tôi - bạn nó, một món quà quý giá? Rốt cuộc là Seong Ho nghĩ gì chứ, tôi không thể nào hiểu nổi.

Phải mãi sau tôi mới mở miệng hỏi đầy khó khăn.

“Seong Ho thì sao ạ?”

“Seong Ho nhà cô xuất viện rồi. Nó xuất viện vội quá nên không kịp chào cháu. Nó muốn cô chuyển đến cháu lời xin lỗi.”

Mẹ của Seong Ho nói rất khẽ và chậm rãi nhưng rõ ràng là cô đang run.

“Bệnh của bạn ấy đã đỡ hẳn rồi chứ ạ?”

“Tất nhiên rồi, đã đỡ hẳn rồi. Daum cũng phải chịu khó uống thuốc cho chóng khỏe để còn xuất viện nhé.”

“Giống Seong Ho ấy ạ?”

“Đúng rồi, giống Seong Ho.”

Mẹ Seong Ho vừa nói vừa gật đầu lia lịa. Giống như con châu chấu bị buộc chân sau lại vậy. Rồi cô bỗng ôm chầm lấy tôi.

“Daum à, Daum nhất định phải khỏe trở lại nhé. Dù có việc gì xảy ra đi chăng nữa, dù có việc gì xảy ra đi nữa... Daum đừng làm bố buồn nhé.”

Tôi cảm nhận được một giọt nước mắt âm ấm rơi trên cái đầu bóng loáng của mình. Rồi lại một giọt, một giọt nữa.

Không biết đã bao lâu trôi qua. Trong thời gian đó tôi đã suy nghĩ lung lắm. Dù chỉ là một lát thôi, giá như tôi là Seong Ho thì tốt biết mấy. Nếu thế thì mẹ của Seong Ho sẽ không phải khóc nữa.

Mẹ Seong Ho vuốt ve má tôi hồi lâu rồi đứng dậy. Và đi xa dần.

“Cô ơi!”

Mẹ Seong Ho dừng bước nhưng không quay đầu lại. Chắc là vì không muốn để lộ điều gì đó với tôi.

Tôi có rất nhiều điều muốn nói. Với Seong Ho và với cả mẹ của Seong Ho nữa. Nhưng ngay lúc này thì tôi không nghĩ ra được gì. Tôi ngắc ngứ mãi mới nặn ra được một câu.

“Cô nói với Seong Ho... là cháu cảm ơn bạn ấy vì bộ Lego nhé.”

Có lẽ tôi sẽ không được gặp lại Seong Ho nữa nên chắc cũng sẽ không có chuyện tôi được gặp lại mẹ Seong Ho đâu. Tuy đã có bộ Lego cướp biển ở lại thay cậu ấy nhưng không biết là sau này tôi có thể chơi Lego nữa hay không. Và tốt hơn hết là tôi cũng nên quên lời hứa sẽ cùng Seong Ho đến Everland đi.

Nếu cứ nhìn hộp Lego thì chắc tôi sẽ lại rơi nước mắt. Thế là tôi liền nhắm mắt lại.

Bắt đầu từ bây giờ, ngày ngày tôi sẽ cầu nguyện cho Seong Ho. Tuy rằng không tin vào Chúa thì sẽ không được lên thiên đàng đâu, nhưng chắc là Seong Ho sẽ được đặc cách thôi mà. Tôi nghĩ rằng Seong Ho hoàn toàn xứng đáng được lên thiên đàng. Vì cậu ấy đã phải chịu đau đớn suốt trên mặt đất này rồi. Và việc bị mắc bệnh cũng đâu phải tại Seong Ho.

Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Cho Chang-in

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.