Cuộc chiến, nếu có thể gọi như thế, đã kết thúc trước cả khi nó bắt đầu. Tracy Hastings nói đúng. Chỉ có một cách duy nhất để họ vượt qua từng ấy chặng đường để kịp thời tóm được bọn khủng bố ở đầu bên kia. Trong khi cả đội có thể len lỏi qua dòng người và xe cộ đông đúc, thậm chí nếu cần họ còn đi cả lên vỉa hè, thì việc đó vẫn quá nguy hiểm và mất nhiều thời gian. Đó chính là lúc Tracy nảy ra ý tưởng.
Lúc tới Quảng trường Thời đại, họ không ngạc nhiên khi thấy rằng giống mọi bến xe điện ngầm khác trong thành phố New York, bến xe này cũng khá gần. Một cánh cổng sắt nặng nề ở dưới chân cầu thang đã bị khóa chặt. Harvath nhìn Morgan trong lúc anh leo xuống chiếc xe máy và rút khẩu súng săn Mossberg 590 12 li từ trong bao ra.
Morgan ném vỏ bao đi, cầm theo mấy băng đạn và bắt đầu bước xuống cầu thang. Hệ thống xe điện ngầm của thành phố không bao giờ ngủ chẳng bao giờ bị khóa lại để phòng những cuộc tấn công bất thần. Vì thế Morgan mở cánh cổng ra bằng một tiếng nổ chói tai phát ra từ khẩu Mossberg. Chưa đầy một phút sau, anh đã cho nổ tung ổ khóa thứ hai của cổng vào gần cửa quay, và quay lại chân cầu thang vẫy những người còn lại trong đội đi xuống.
Những chiếc xe máy của họ lóc cóc trên đường xuống cầu thang và bay vèo qua chỗ anh. Khi Morgan nhận lại được chiếc xe của mình và đóng cánh cổng sau lưng lại, cả đội lao về phía sân ga và thấy hình ảnh chiếc cầu thang dẫn vào đường hầm.
Harvath cười méo mó, nhưng đây không phải là cuộc dạo chơi trong vườn. Lũ chuột bọ cùng rác rưởi mục rữa lẫn vào nước đái và phân người. Mặc dù dưới này khá mát mẻ, nhưng không khí ngột ngạt trên phố lùa xuống khiến mùi không được dễ chịu cho lắm.
Họ chọn đường hầm số 7 vì nó dẫn thẳng đến Nhà ga trung tâm. Họ ở trong đường hầm chưa đầy ba phút thì nghe thấy tiếng động cơ ầm ì và thấy ánh sáng hắt ra từ phía trước. Tất cả đều biết thứ ánh sáng ở cuối đường hầm kia là ánh sáng gì, nên họ tới bến đỗ, bám chặt vào bức tường của đường hầm.
Ngay sau đó, một chiếc tàu điện ngầm chậm chạp tiến đến chở theo những người còn sống sót và các nhân viên cứu hộ từ đường hầm số 7, vượt qua sông Đông để đến thành phố Queens.
Thật kì lạ. Những người đàn ông và đàn bà ngồi trong bị bám đầy tàn tro từ đầu đến chân. Những đôi mắt của họ, bất kể là màu gì giờ đều nhuốm màu đen, và trũng sâu khiến đầu họ trông chẳng khác gì những chiếc sọ người. Họ vẫn còn sống, và khi họ nhìn chằm chằm qua cửa sổ tàu, họ chẳng thấy gì khác ngoài những hình ảnh khiếp sợ vừa qua. Lẽ ra linh hồn họ đã có thể vượt qua sông Styx[1] để đến với kiếp sau một cách thanh bình. Cảnh tượng thật đáng sợ.
Sau khi con tàu vút qua, cả đội tiếp tục hành trình của mình.
Tại sân ga của Nhà ga trung tâm, họ thấy mình đang ở trong sân ga có hình dáng giống một hòn đảo đơn độc. Trần nhà hình tròn bên trên khiến Harvath nhớ tới bến xe điện ngầm Luân Đôn hay Paris và một lần nữa, anh thấy mình biết quá ít về New York.
Ở giữa sân ga, họ cùng nhau xem lại kế hoạch lần cuối cùng. Họ không biết điều gì sẽ xảy ra nếu chúng tấn công chính Nhà ga trung tâm. Những gì họ biết là chúng sẽ không dừng tay vì bất cứ ai hay bất cứ cái gì - kể cả đó là cảnh sát hay quân đội.
Gật đầu xong, Harvath rồ máy chiếc xe và phóng đi. Herrington, Cates, Morgan và Hastings đi theo ngay phía sau.
Theo bản đồ của Tecklin, sân ga bí mật của khách sạn Waldorf nằm giữa đường ray số 61 và 63. Họ phải mất vài phút để tìm ra đúng sân ga và họ đã phải vòng đi vòng lại hai lần. Toàn bộ sân ga bị bỏ hoang. Khi chắc chắn đã tới đúng địa điểm, họ nhảy xuống xe và tiến về phía bắc.
Harvath chưa bao giờ xuống một bến xe điện ngầm sâu như thế, chứ chưa nói đến Nhà ga trung tâm. Số đường ray, thiết bị và máy móc chất đầy nhà ga đến khó tin. Dường như nó trải dài hàng dặm.
Sân ga của khách sạn Waldorf cách nơi họ xuất phát khoảng sáu tòa nhà. Khi tới gần, Harvath có linh tính họ đã tới quá muộn. Hai nhân viên đưa thư đang chăm sóc cho một đồng nghiệp đầy máu trên ngực. Harvath tiến đến, rút tấm thẻ của mình ra và hỏi “Đã xảy ra chuyện gì vậy?”
“Anh ấy bị bắn, chúng tôi không thể gọi nhân viên cứu thương tới đây được. Họ đều đang rất bận ở những địa điểm khác”, một người trả lời.
Harvath không cần nói thêm điều gì. Trong tích tắc, Paul Morgan đã xuống xe và mở chiếc hộp cứu thương của mình ra.
Trong lúc Morgan chăm sóc người bị thương, Harvath cố gắng lấy thêm thông tin từ hai nhân viên kia, nhưng họ chỉ biết rằng một nhóm tấn công nào đó đã ùa xuống từ những cánh cổng trên vỉa hè, bắn đồng nghiệp của họ và đi lên trên bằng chiếc thang máy chở hàng của sân ga Waldorf.
Sau khi Morgan hướng dẫn hai nhân viên đưa thư phải làm gì trước khi có cứu trợ tới, cả đội tiến về phía cầu thang máy. Harvath bấm mã số Tecklin đã đưa cho họ, nhưng chẳng thấy gì. Hoặc mã số sai hoặc thang máy đã bị khoá.
“Giờ thì sao, chỉ huy?” Cates hỏi.
Sẽ là rất lạ nếu bất cứ ai trong số họ gọi anh là chỉ huy, nhưng rõ ràng dáng vẻ lãnh đạo của anh thì ai cũng thừa nhận. Harvath nhìn quanh sân ga. Theo bản đồ, có hai cầu thang bộ dẫn vào địa điểm Grail, nhưng chúng đã bị khóa chặt, lối ra duy nhất là những cánh cửa sắt nằm trên phố số 49 và 50 bên cạnh khách sạn. Ngoài ra còn có một lối ra ở gara bí mật, nhưng Tecklin chỉ nói qua với Morgan, nó không hề được nhắc đến trên bản đồ. Người lính thủy đánh bộ dự đoán cả đội sẽ vào bằng lối mà các nhân viên ở địa điểm Grail dùng, qua sân ga Waldorf. Harvath đã có một quyết định.
Quay lại chỗ mấy nhân viên đưa thư, Harvath hỏi họ cách nhanh nhất để đi lên phố. Một người chỉ về phía cánh cửa ở đầu kia của sân ga và cho anh biết chiếc cầu thang dẫn ra một hành lang của khu dịch vụ ngay bên ngoài sảnh khách sạn. Bỏ những chiếc xe máy lại, cả đội lao về phía cánh cửa và nhảy lên các bậc thang. Khi tới hành lang của khu dịch vụ, họ chạy về chỗ chiếc cửa của sảnh khách sạn, đó là lúc họ nghe thấy âm thanh của những loạt súng.
❀ ❀ ❀
[1] Sông Styx : trong thần thoại Hy Lạp, sông Styx là con sông tạo nên ranh giới giữa âm phủ và dương gian - thế giới thuộc quyền cai trị của thần Hades.