Ban đầu khi nghe thấy tiếng bước chân ấy, Mục Phi vẫn chưa tỉnh, đến lúc có người chui vào chăn của mình, cậu mới có cảm giác, thế nhưng cũng không để trong lòng.
Dù sao Hứa Tiểu Manh cũng có quá nhiều "tiền khoa" loại này, con bé luôn tranh thủ lúc cậu không chú ý, chui vào trong chăn của cậu, sáng sớm mở mắt ra, nếu gương mặt đáng yêu ấy không ở trước mắt cậu mới là chuyện kỳ lạ.
Mục Phi không động đậy, đang chuẩn bị bắt quả tang, lại cảm thấy một thân hình mảnh mai áp sát vào lưng mình, đôi tay thon dài từ nách luồn qua, nhẹ nhàng ôm lấy eo cậu.
Mục Phi giật mình hoảng hốt, tuy rằng Hứa Tiểu Manh cũng rất gầy, thế nhưng Hứa Tiểu Manh tuyệt đối không cao đến thế, hơn nữa tay con bé tuyệt đối không dài như vậy, đã không phải Tiểu Manh, vậy thì chính là…… Tuyết, Tuyết tỷ?
Nghĩ đến đây, Mục Phi không khỏi rùng mình một cái.
Mà người đẹp đang ôm lấy cậu từ phía sau cũng cảm nhận được cậu vốn dĩ chưa ngủ, dứt khoát buông lỏng động tác ra, không còn rụt rè nữa, cánh tay ôm càng thêm chặt.
Lúc này Mục Phi chỉ mặc một chiếc quần đùi lớn, cởi trần thân trên, cậu chỉ cảm giác được hai khối mềm mại khẽ dán lên lưng mình, không cần nói cũng biết đó là cái gì, tuy rằng cách một lớp quần áo, thế nhưng cậu phân minh có thể cảm nhận rõ ràng xúc cảm mỹ diệu do hai chú thỏ trắng nhỏ kia mang lại.
Ưm!! Tuyệt đối không phải Tiểu Manh, cái này tính ra còn nhỏ hơn Tiểu Manh một vòng……
Ý nghĩ này bỗng nhiên xuất hiện trong đầu Mục Phi, cậu hận không thể tự tát mình cho mấy bạt tai, hai người này một người là chị, một người là em, sao lại có thể tơ tưởng vẩn vơ về họ chứ, tội lỗi thật đấy, tội lỗi thật đấy.
Thế nhưng nói đi cũng phải nói lại, Tuyết tỷ hôm nay đúng là rất bất thường, sao nửa đêm lại chạy đến chỗ tôi thế này? Chị ấy không biết hành vi này của mình đối với một nam sinh đang ở thời kỳ sinh lý vượng thịnh, huyết khí phương cương có sức quyến rũ lớn cỡ nào sao?
"Tuyết, Tuyết tỷ?" Mục Phi dò hỏi, còn Hạ Tuyết lại không trả lời, chỉ áp má lên lưng Mục Phi.
Mục Phi phân minh cảm nhận được gò má nhẵn nhụi của Hạ tỷ cũng đang khẽ run rẩy.
Mục Phi cảm thấy bụng dưới nóng rực, hạ thân cứng rắn như thiết, cậu nghiêng người, không dám động đậy dù chỉ một chút, sợ rằng Hạ Tuyết sẽ phát hiện ra bộ dạng mất mặt của mình.
"Tiểu Phi, em run cái gì? Chị đáng sợ vậy sao? Em có bạn gái rồi, chị ôm em một cái cũng không được nữa à?" Giọng nói dịu dàng của Hạ Tuyết truyền đến, trong giọng nói rõ ràng mang theo chút u oán.
"Em không phải sợ chị! Em là sợ mình sẽ nhịn không được mà đè chị ra đấy……"
"Lời em nói ấy thế nào chứ, tỷ tỷ của em đây chính là chim sa cá lặn, nguyệt thẹn hoa nhường, ngôi sao điện ảnh nhìn thấy cũng phải cúi đầu ba phần là đại mỹ nữ đấy, nếu em còn đáng sợ, phụ nữ đi đầy đường chẳng lẽ đều là quỷ xấu xí hết rồi sao……" Mục Phi đùa cợt nói.
"Cái miệng của em đúng là dẻo quẹo……" Hạ Tuyết hờn dỗi véo eo Mục Phi một cái, chẳng dùng chút sức nào, xoa bóp thì có vẻ hợp hơn.
"Chị, chị lại chưa từng nếm thử, sao biết miệng em dẻo quẹo cơ chứ……"
Hạ Tuyết ngẩn người ra trước, "Tiểu tiểu quỷ, đến tiện nghi của tỷ tỷ mà cũng dám chiếm, đánh em này……"
Hạ Tuyết bị trêu chọc đến đỏ bừng cả mặt, vừa thẹn vừa cười đánh nhẹ lên lưng Mục Phi. Đùa giỡn như vậy, bầu không khí cuối cùng cũng dịu đi đôi chút, không còn lúng túng thế nữa.
Mục Phi cười ngốc hai tiếng, dò hỏi: "Tuyết tỷ, em thấy hình như hôm nay tâm trạng chị có chút không yên, chị có tâm sự à?"
Nghe thấy câu này, Hạ Tuyết không đùa nữa, trên mặt lộ ra một tia ưu sắc.
"Tiểu Phi, hai chúng ta đã lâu lắm rồi không được trò chuyện đàng hoàng với nhau, bồi tiếp trò chuyện với chị một chút, được không?" Chị bảo Mục Phi nằm ngửa ra, còn mình thì giống như một tân nương nhỏ nằm nghiêng bên cạnh cậu, tựa bàn tay thon thả lên bờ vai cậu.
Mục Phi chợt có cảm giác như thể có thứ gì đó trong ký ức bị lật tìm ra, rất lâu rất lâu trước kia khi cả hai còn chưa biết nam nữ khác biệt, họ thường hay ngủ cùng nhau như thế này, Hạ Tuyết cũng thích ôm Mục Phi rồi gác đầu lên tay cậu, mà hiện tại khoảng cách với thời điểm đó đã rất xa rất xa rồi, xa đến mức Mục Phi có chút không thể nhớ nổi tình hình lúc ấy nữa.
"Tiểu Phi, có phải em có bạn gái rồi…… liền không cần tỷ tỷ nữa không?" Hạ Tuyết u oán hỏi.
"Chị, chị nói cái gì thế, em giống loại người đó lắm à?"
"Ở Đông Bắc bọn mình có câu thành ngữ, nói con trai có vợ rồi là quên luôn mẹ, ngay cả mẹ còn có thể quên, huống chi là một người chị như chị chứ……"
Mục Phi cảm thấy buồn bực, thầm nghĩ Tuyết tỷ nửa đêm chạy tới đây, chẳng lẽ chỉ vì lo lắng chuyện này thôi sao? Điều này cũng kỳ lạ quá rồi.
"Chị, chị cứ yên tâm đi, loại chuyện đó tuyệt đối sẽ không xảy ra đâu, cho dù em có quên mất chính mình, cũng tuyệt đối không quên chị đâu……" Mục Phi thề non hẹn biển nói.
Kỳ thực Hạ Tuyết nào phải không biết Mục Phi không phải là loại người đó, chỉ là chị rất muốn nghe Mục Phi nói như vậy, bởi vì chỉ có thế chị mới cảm nhận được tầm quan trọng của mình đối với cậu, mới có thể khiến trái tim đang phiêu phù không yên ổn của mình bình tâm lại đôi chút.
"Có câu này của em là tốt rồi……" Nghe xong lời của Mục Phi, trên mặt Hạ Tuyết lộ ra nụ cười phảng phất, chị lay lay cánh tay Mục Phi, "Thôi bỏ đi, không nói chuyện này nữa, chúng ta nói chuyện gì vui vẻ đi, trò chuyện về…… chuyện hồi nhỏ của hai chúng ta đi, chịu không?"
Mục Phi bị một đôi tay thon thả của Hạ Tuyết nắm lấy cổ tay, rõ ràng là trong chăn rất ấm, thế nhưng tay chị lại rất lạnh, "Tuyết tỷ đã có nhã hứng như vậy, em tự nhiên phải phụng bồi rồi……"
Hai người cứ tựa vào nhau, tận lực vắt óc tìm kiếm ký ức thủa nhỏ ở bên nhau trong đầu.
Không nghĩ tới thì thôi, vừa nghĩ đến Mục Phi cũng giật mình thon thót, tất cả những sự việc quan trọng trong đầu cậu, nơi nào cũng có thể tìm thấy bóng dáng của Hạ Tuyết.
Lần đầu tiên đi học, những đứa trẻ khác đều do bố mẹ dắt đi, còn cậu là do Hạ Tuyết đưa đi.
Lúc đánh nhau với trẻ hư chịu thiệt thòi, là Hạ Tuyết giúp chặn bọn chúng lại để cậu trốn chạy, kết quả là chị lại bị đánh bị thương.
Có năm mẹ đi vắng không có ai tổ chức sinh nhật cho mình, Hạ Tuyết để dỗ dành đứa trẻ đang khóc nháo là cậu, đã lén lấy tiền trong nhà đi mua mấy que pháo hoa, kết quả là bị đánh đến sưng cả mông, đi học cũng không dám ngồi.
Ngay cả lần đầu tiên yêu đương, cũng là ngửa tay xin tiền Hạ Tuyết.
Lúc này Mục Phi mới biết được, hóa ra trong cuộc sống của cậu, sớm đã vương vấn những dấu vết của Hạ Tuyết.
---❊ ❖ ❊---
Hai người vừa nói vừa cười, những ngày tháng hồi nhỏ tuy khổ hơn bây giờ rất nhiều, thế nhưng lại rất vui vẻ, nhưng khi nhắc đến chuyện Mục Phi yêu đương với Tề Oánh, giọng điệu của Hạ Tuyết lại trở nên có chút mất mát, "Tiểu Phi, em có biết khi chị nghe đại Vĩ nói chuyện em yêu đương với cô gái tên Tề Oánh kia, cảm giác đầu tiên của chị là gì không?"
"Là gì thế?" Mục Phi dò hỏi.
“Phản bội……” Vừa nhắc đến đây, Hạ Tuyết dường như lại hồi tưởng lại trạng thái lúc bấy giờ, chua xót khôn xiết, mà Mục Phi cảm nhận được tâm trạng đau buồn của Hạ Tuyết, không kìm được vươn tay khẽ xoa lưng chị.
“Tiểu Phi, từ sau khi ông nội qua đời, em chính là người thân duy nhất của chị, chị vừa nghe tin em yêu đương, liền có cảm giác bản thân giống như bị vứt bỏ vậy, cả thế giới biến thành một màu xám xịt, không nhìn thấy hy vọng và tương lai, không biết bản thân sống vì cái gì……”
“Lúc đó, chị từng giận em, giận em có bạn gái liền không thèm để ý đến chị, nhưng chị lại không trách em, bởi vì chị không có quyền ngăn cản em mưu cầu hạnh phúc, nhưng nhiều hơn cả lại là không biết nên đối mặt với em thế nào, chị không biết nên trái lương tâm nở nụ cười chúc phúc cho em, hay là làm thế nào khác, chị không biết……”
“Lúc đó chị không dám gặp em, không biết nên dùng thái độ gì để đối mặt với em, cho nên, ngoài phòng vẽ ra, chị còn nhận thêm hai công việc vẽ manga, một mặt là để thực hiện nguyện vọng thuở nhỏ của hai chúng ta, mặt khác, chị cũng là muốn khiến bản thân bận rộn lên, không đi nghĩ đến chuyện của em……”
Lòng Mục Phi từng trận xót xa, cậu cách nào cũng không thể ngờ tới, Hạ Tuyết lúc đó lại đau buồn đến vậy, càng không thể ngờ tới, Hạ Tuyết lúc ấy liều mạng nhận nhiều công việc như vậy hóa ra lại là vì nguyên nhân của mình.
Mục Phi vừa định xin lỗi, lại nghe Hạ Tuyết nói tiếp, “Sau đó nữa, khi chị nghe tiểu Vĩ nói em bị Tề Oánh đá, chị thật sự vừa mừng vừa giận, mừng là em lại có thể quay về bên chị, giận là Tiểu Phi của chị xuất sắc như vậy, vậy mà lại bị đá……”
Hạ Tuyết ngẩng đầu nhìn Mục Phi, trên gương mặt xinh đẹp tuy mang theo nụ cười, thế nhưng hai mắt lại đẫm lệ, dưới ánh phản chiếu từ ngọn đèn đường ngoài cửa sổ, đôi mắt đẹp cùng tích lệ tinh khôi ánh lên rực rỡ.
“Khoảng thời gian sau đó, chị rất vui mừng, thế nhưng lại chẳng vui vẻ được mấy ngày……” Hạ Tuyết lau nước mắt, “Cho nên, vào ngày hôm đó khi chị nhìn thấy cô gái tên Nhược Y kia, chị liền có cảm giác giống như bảo bảo bối thất nhi phục đắc (mất đi rồi tìm lại được), nhưng lại bị người ta cướp mất, mới có chút địch ý với cô ấy, còn khiến em khó xử, chuyện đó là chị làm không đúng, xin lỗi em……”
“Ấy, chị, đừng nói vậy, em mới là người có lỗi với chị nha……” Mục Phi thở dài, cậu làm sao biết được những việc mình làm, lại có thể mang đến cho Hạ Tuyết nhiều ảnh hưởng đến thế, hay nói là tổn thương cũng không ngoa, bây giờ nghĩ lại thôi đã thấy đau lòng.
“Thôi đi, Tiểu Phi, hai chúng ta cũng đừng nói câu xin lỗi qua lại nữa, chuyện quá khứ coi như xong đi, chị hỏi em hai câu hỏi……” Hạ Tuyết vừa nói, vừa dịch chuyển vị trí người một chút.
“Chị nói đi……” Mục Phi cũng nằm mệt rồi, nửa thân trên dựa vào đầu giường ngồi dậy, mà Hạ Tuyết xoay người lại, vậy mà lại cưỡi ngựa ngồi lên người Mục Phi.
Mục Phi cảm nhận được cặp mông căng mọng rắn chắc của Hạ Tuyết, vừa vặn khẽ đè lên bụng dưới của mình, cảm giác thoải mái trơn mịn, săn chắc ấy khiến cậu suýt chút nữa thốt lên thành tiếng.
“Tiểu Phi, nếu như…… Ý chị là nếu như nha, có một ngày, tỷ tỷ cũng có bạn người trai của riêng mình, tâm trạng của em…… sẽ thế nào?” Hạ Tuyết ngồi trên người Mục Phi, hai tay giữ lấy bơ vai cậu, đôi mắt to xinh đẹp lấp lánh ánh nhìn mong chờ, trên mặt nửa mừng nửa thẹn, ra dáng một thiếu nữ nhỏ.
Mục Phi chợt có một ảo giác, cô gái trước mắt này không phải là người chị che chở cho mình mưa gió, mà là một tiểu muội muội nhà bên cần được chăm sóc.
“Nghĩ cái gì thế, mau trả lời đi chứ……” Hạ Tuyết thẹn thùng nói, chị ra vẻ bình tĩnh, thế nhưng giọng nói lại run rẩy, trái tim nhỏ bé sắp nhảy cả ra ngoài rồi.
“Hừm, để em nghĩ đã……” Mục Phi đáp, nói xong, bắt đầu thử tưởng tượng ra cảnh tượng Hạ Tuyết bị người đàn ông khác ôm vào ngực thì tâm trạng cậu sẽ ra sao.
Ngay lập tức, một cảm giác mất mát vô cùng mạnh mẽ ập tới, giống như máu trong cơ thể bị rút cạn với tốc độ chóng mặt, cảm giác đau đớn ấy không sao diễn tả bằng lời.
Mục Phi bị kết quả này dọa cho giật mình, cậu biết có một loại thí nghiệm, muốn kiểm tra xem bản thân có thích một người hay không, chính là có thể tưởng tượng ra dáng vẻ cô ấy bị người khác ôm vào lòng, tim mình đau bao nhiêu, thì thích cô ấy sâu sắc bấy nhiêu.
Mà Mục Phi trước đó cũng từng thử, tưởng tượng Lâm Nhược Y, Lý Linh, Mễ Bối Bối ba người có bạn gái à nhầm có bạn trai, bị người khác ôm vào ngực, bản thân sẽ thế nào.
Trong đó đối với Lý Linh thì hoàn toàn không có cảm giác, đối với Mễ Bối Bối thì có chút u buồn nho nhỏ, chỉ có tưởng tượng lúc Lâm Nhược Y có bạn trai, tim mới đau đớn như bị xé rách.
Mà mức độ khó chịu ngày hôm nay, vậy mà không hề kém ngày hôm đó chút nào, đây là tình huống gì thế này?
Chẳng lẽ tôi…… tôi cũng đã yêu Tuyết tỷ rồi sao?
Mục Phi ngây người ra……