“Mục Phi, cứ đắc ý cho lắm vào, lát nữa sau khi nhận được tin tức kia, để xem cậu có còn cười nổi nữa không, hừ...” Tổ Thiếu Long hễ thấy Mục Phi vây quanh bởi mỹ nhân là trong lòng lại bực bội, phẫn nức nghĩ.
Thế nhưng chuyện khiến Tổ Thiếu Long u uất vẫn chưa kết thúc, đúng lúc này, cửa phòng học bị gõ nhẹ vài cái, cánh cửa hé mở một đường nhỏ, lại có một thiếu nữ vô cùng xinh đẹp thò đầu vào nhìn ngó, sau đó nhẹ nhàng bước vào.
Thiếu nữ này có mái tóc đen dài như thác đổ, môi anh đào, mày liễu, mắt phượng má đào, trên người phảng phất khí chất cổ điển, cách ăn mặc của cô cũng rất thời thượng, nửa thân trên là một chiếc áo sơ mi dài màu mẻ lai sáng, bên ngoài khoác áo gót bông xù, quần thể thao thụng thẫng, dưới chân còn mang một đôi giày bánh mì mềm mại.
Nếu nói ngoại hình của cô thuộc loại thanh tú, thì phong cách ăn mặc lại đáng yêu, thế nhưng hai phong cách khác nhau xuất hiện trên cùng một người, chẳng những không khiến người ta cảm thấy chút nào bất ổn, ngược lại càng thêm hút mắt. Cô đứng ở cửa, tựa như một khối nam châm lớn, thu hút ánh nhìn của tất cả mọi người trong phòng.
Sau khi nữ sinh đó bước vào, trong chốc lát, ánh mắt học sinh lớp một đều bị cô hấp dẫn, người đang hát cũng ngừng lại, lần lượt ném ánh mắt kinh diễm về phía đó.
Gò má nữ sinh hơi ửng hồng, đi đến giữa phòng học, đảo mắt nhìn quanh các bạn học rồi hơi gật đầu ra hiệu, cẩn thận nói: “Các bạn học lớp một, xin chào mọi người, mình là Ninh Tử Tiêm đến từ lớp năm. Mình đại diện cho toàn thể thầy trò lớp năm, chúc các bạn học lớp một năm mới vui vẻ, đồng thời, cũng mang đến cho mọi người một tiết mục...”
“Hay!”
“Hoan nghênh...”
Mặc dù Vương Xuân Lan rất không được lòng người, nhưng học sinh lớp một, đặc biệt là các nam sinh, đối với đại mỹ nhân như Ninh Tử Tiêm vẫn giữ thái độ chào đón, không vì chuyện của Vương Xuân Lan mà có ấn tượng xấu với cô, thế nên nghe thấy vậy, phần lớn đều vỗ tay hoan nghênh cô.
“Phù” Dù sao trước đó lớp một và lớp năm suýt chút nữa thành kẻ thù giai cấp, lúc đến Ninh Tử Tiêm đã chuẩn bị tâm lý sẵn sàng để bị mắng rồi, bây giờ thấy học sinh lớp một lại ôn hòa bình thản như thế, không khỏi thở phào nhẹ nhõm.
“Thế nhưng mà, dù sao tôi cũng đại diện cho lớp năm dâng lên tiết mục cho các bạn học lớp một, nếu như tiết mục này chỉ có một mình tôi diễn thì hơi nhạt nhẽo, cho nên, tôi muốn mời một bạn học lớp một, ra giúp tôi một tay, cùng nhau hoàn thành tiết mục này...” Vừa nói, cô vừa ngước mắt quét về phía Mục Phi đang ngồi bên dưới.
Lời cô vừa dứt, tất cả học sinh lớp một đồng loạt nhìn về phía Mục Phi. Mục Phi ngẩn người đầy khó hiểu, Ninh Tử Tiêm đang bán thuốc gì trong hồ lô thế này??
Nào ngờ cậu còn chưa kịp đáp lời, Lý Linh đã nhận ra có điều bất thường, thầm nghĩ quả nhiên có gian tình. Cô vươn tay đập vào đầu Mục Phi một cái, chỉ vào cậu dữ dằn nói: “Không cho phép đi! Cậu chính là bạn trai của Nhược Y đấy, cô ấy đang ở đây mà cậu lại đi ca khúc tình ca sâu lắng với nữ sinh khác, như vậy có hợp lý không?”
Mục Phi ngẫm lại cũng thấy phải, quay đầu nhìn lại, Lâm Nhược Y tuy không đến mức không vui, nhưng rõ ràng cũng không muốn cậu đi.
Thực ra nếu đây là nữ sinh khác, hợp tác với Mục Phi một chút thì Lâm Nhược Y cũng chẳng có suy nghĩ gì đâu, nhưng cô từng nghe Lý Linh nói qua, Ninh Tử Tiêm hình như cũng thích Mục Phi, bây giờ lại nhìn thấy tình trạng này, không khỏi càng tin lời Lý Linh hơn vài phần. Nhưng với tính cách của cô, thì tuyệt đối sẽ không nói ra những lời cứng nhắc như ‘không cho phép đi’ với Mục Phi.
Ninh Tử Tiêm thấy Mục Phi không có phản ứng gì, mỉm cười dịu dàng, không hỏi Mục Phi nữa mà quay sang hỏi các bạn học khác của lớp một: “Các bạn học, không biết mọi người muốn xem màn trình diễn của ai nào...”
Lý Linh biết u khúc trong chuyện này, nhưng các bạn học khác thì đâu có biết, đều cảm thấy cho dù Lâm Nhược Y là bạn gái của cậu, thì cậu và người khác chỉ diễn một tiết mục thôi, cũng không phải chuyện lớn gì, liền nhao nhao gọi tên Mục Phi.
Nhìn thấy toàn thể học sinh trong lớp đều nhìn về phía mình, Mục Phi dẫu có chút khó xử nhưng cũng không thể không lên tiếng. Cậu đành cười khổ liếc nhìn Lâm Nhược Y, hì hì cười gượng hai tiếng, nói với Ninh Tử Tiêm: “Cái đó, bạn học Ninh Tử Tiêm, cậu muốn biểu diễn tiết mục gì thế?”
Ninh Tử Tiêm mỉm cười nhẹ: “Lần này tớ không chuẩn bị nhảy múa, muốn hát bài <Can đảm> của Lương Tĩnh Như. Ban đầu tớ định hát song ca, nhưng đã là đối tượng hợp tác là cậu, vậy chi bằng thay đổi một chút, tớ hát, cậu dùng đàn ghi-ta đệm đàn cho tớ, mọi người nói xem, có được không?”
Tiếp theo lại là một tràng tiếng hò reo cổ vũ, thế nhưng Mục Phi lại buồn cười.
“Ấy da, thật đáng tiếc quá, hôm nay tớ không chuẩn bị trước, cũng không mang theo ghi-ta nữa. Chìa khóa phòng âm nhạc của tỷ Mi Nhã cũng không mang theo người, ở đây chẳng có ghi-ta đâu...” Nói đoạn, cậu còn lén lút chớp chớp mắt với Mi Nhã ra hiệu bảo cô đừng nói gì, cuối cùng ra vẻ áy náy nói, “Cho nên, hôm nay hay là thôi đi, chuyện hợp tác này để dịp khác có cơ hội hãy nói vậy...”
Nào ngờ Ninh Tử Tiêm lại mỉm cười một tiếng, suýt chút nữa khiến Mục Phi ngã ngửa: “Không sao đâu, ghi-ta lớp chúng tớ có, để tớ đi lấy...”
Nói xong, cô toan quay người đi lấy ghi-ta, Mục Phi liên tục xua tay: “Ấy, đợi đã, đợi chút đã nào...”
“Ừm? Còn có chuyện gì sao?” Ninh Tử Tiêm hỏi.
“À, cái này...” Mục Phi ngẫm nghĩ, vỗ đét vào trán một cái, “Ây, đúng rồi, trình độ của tớ chưa đạt đến mức biết hát là biết đệm đâu, cậu có mang ghi-ta tới, tớ cũng không biết đệm đàn đâu...”
“Không sao đâu, trước kia tớ cũng từng học qua ghi-ta, bản phổ tớ cũng có, rất đơn giản thôi.”
Mả mẹ nó chứ, sao tên này cái gì cũng có thế hả? Đột nhiên, Mục Phi có cảm giác như mình bị lừa rồi. Cậu còn muốn nói thêm gì đó, nhưng lại thấy các bạn học trong lớp đều đang nhìn về phía mình.
“Mục Phi, cậu đừng từ chối nữa chứ...”
“Đúng thế đấy, trong buổi dạ hội văn nghệ bọn mình vẫn luôn muốn biết cậu và bạn học Ninh Tử Tiêm hợp tác thì sẽ tạo ra hiệu ứng gì, hôm nay cuối cùng cũng có cơ hội được xem, cậu đừng làm mọi người mất hứng chứ...”
“Hơn nữa, cậu hát và đàn ghi-ta giỏi như vậy, từ nãy đến giờ tới đây gần một tiếng rồi, cũng chưa biểu diễn tiết mục nào cho tụi mình xem mà...”
Thậm chí còn có nam sinh đê tiện nhỏ giọng là nhằu: “Thật là, chỉ là hát một bài thôi mà, có mang thai được đâu...”
Mục Phi mặt đầy cười khổ, đến nước này thì chẳng tài nào thốt ra được lời từ chối nào nữa, đành áy náy liếc nhìn Lâm Nhược Y, gật đầu đồng ý. Và ngay khoảnh khắc cậu gật đầu, cậu rõ ràng nghe thấy tiếng hừ nhẹ đầy bất mãn của Lý Linh.
Dù thế nào đi nữa, đây cũng là buổi tiệc trà cuối cùng thời cấp ba, Mục Phi không đành lòng làm mất hứng của mọi người, cuối cùng vẫn cùng Ninh Tử Tiêm biểu diễn tiết mục này.
Ninh Tử Tiêm không chỉ nhảy đẹp mà hát cũng rất hay, tuyệt đối không hề thua kém thành tựu vũ đạo của cô. Điều đặc biệt đáng nhắc tới là chất giọng của cô khi hát vô cùng trong trẻo, còn mang một thứ sức xuyên thấu đi thẳng từ tai vào tận đại não, tựa như tiếng phượng hoàng hót vang vọng từ cõi tiên truyền đến vậy.
Trong suốt quá trình biểu diễn, Ninh Tử Tiêm hòa theo tiếng ghi-ta gọn gàng dứt khoát của Mục Phi mà cất tiếng hát khẽ khàng. Phần lớn khán giả chỉ mãi thưởng thức giọng ca êm ái cùng vẻ ngoài xinh đẹp của cô, lại chẳng hề nhận ra rằng trong lúc hát, bàn tay nhỏ bé cầm tờ lời bài hát của cô vẫn luôn run nhẹ.
Ninh Tử Tiêm vô cùng kích động trong lòng, quả nhiên, quả nhiên là chuyện này, cảm thụ âm nhạc đã trở lại rồi, cảm giác muốn nhảy múa uyển chuyển cũng đã quay về rồi.
Kể từ lần thua cược trước trước Mục Phi, cô hễ nhảy múa là mãi chẳng tìm lại được trạng thái như trước kia, và cô cảm thấy chuyện này có liên quan đến Mục Phi. Bây giờ thì cô có thể khẳng định chắc chắn rồi, chính là vì lý do đó, cô đã tìm được phương pháp giải quyết vấn đề.
Lắng nghe tiếng ghi-ta du dương của Mục Phi, cô cảm giác trong lòng mình tựa như có một dòng suối mát rượi chảy qua. Lúc này, không phải là cô đang hát, mà là trái tim cô đang cất lời. Khi tiếng ghi-ta của Mục Phi vang lên đến đâu, cô hầu như không cần phải cố ý phản ứng, liền tự nhiên hòa theo khúc đệm của cậu mà cất giọng ngân nga, sự phối hợp vô cùng ăn ý, tựa như sự kết hợp hoàn hảo từ thiên nhiên.
Hơn nữa, trong đầu cô tràn ngập một ý nghĩ — muốn khiêu vũ. Đúng vậy, cô rất muốn khiêu vũ, và cô có một cảm giác rằng, nếu bây giờ cho cô một không gian rộng rãi, nhất định cô có thể nhảy ra những bước nhảy linh động nhất, khoe ra những tư thế uyển chuyển động lòng người nhất.
Màn trình diễn của hai người quá đặc sắc, các bạn học có mặt vẫn chưa thưởng thức đã thèm thì tiết mục đã kết thúc, sau đó họ dành tặng cho cả hai tràng pháo tay nhiệt liệt nhất.
Buổi biểu diễn kết thúc, Ninh Tử Tiêm dù vẫn còn thòm thèm chưa đã cơn ghiền nhưng cũng đành chịu, chỉ có thể gật đầu ra hiệu với xung quanh, sau đó bắt tay Mục Phi rồi quay người rời đi.
Đúng lúc cô chuẩn bị bước ra khỏi phòng học lớp một, ngoảnh đầu nhìn lại, Mục Phi đang ngồi sóng vai cùng Lâm Nhược Y, cậu con trai thì rạng rỡ anh khí, cô bé lại trong trẻo đáng yêu, trông vô cùng xứng đôi, trong lòng cô bỗng dâng lên một nỗi hụt hẫng không đâu.
“Phù” Bước ra khỏi phòng, Ninh Tử Tiêm không nhịn được khẽ thở dài một tiếng.
---❊ ❖ ❊---
“Buổi tiệc trà” vẫn đang tiếp tục, thế nhưng vì tiết mục của Mục Phi và Ninh Tử Tiêm trước đó quá mức chói sáng, rất nhiều học sinh đã mất đi dũng khí biểu diễn. Có hai ba người miễn cưỡng lên biểu diễn, nhưng cảm giác của khán giả lại giống như ăn hoa quả ngay sau khi ăn kẹo ngọt, hoàn toàn chẳng nếm ra được chút hương vị nào nữa.
“Đã tạm thời không có bạn học nào biểu diễn nữa, vậy thì chúng ta nghỉ ngơi một chút, nhảy múa một lát đi đã nào...” Ủy viên văn nghệ nói với các bạn học, ra hiệu tắt bớt một ngọn đèn, học sinh quản lý máy tính cũng phối hợp bật nhạc điện tử sôi động lên.
Đúng vào lúc này, Tổ Thiếu Long vẫn luôn ngồi ở góc phòng học không lên tiếng nấy một câu bỗng nhếch khóe môi cười đầy đắc ý, chợt hô lớn: “Đợi một chút đã!!”
Giọng anh ta cực kỳ lớn, cho dù có tiếng nhạc sôi động chăng nữa, các bạn học có mặt đều nghe thấy tiếng hét của anh ta, trong chốc lát đều đổ dồn ánh mắt về phía đó. Anh ta tỏ ra vô cùng hài lòng với hiệu quả này, xua xua tay ra hiệu âm lượng nhỏ lại một chút.
Nếu như ban nãy anh ta chỉ đến đây với tư cách đi theo bạn gái Tề Oánh, ngồi yên lặng ở góc phòng, coi như khách khứa thì các bạn học còn có thể chấp nhận; đằng này một người ngoài như anh ta lại lấn át cả chủ nhà, không ít học sinh không khỏi cảm thấy bất mãn. Thế nhưng bọn họ cũng đều biết tên ác thiếu có tiền có thế này, trong lúc nhất thời chẳng ai dám lên tiếng.
“Các bạn học, bạn gái tôi Tề Oánh là học sinh lớp một, tôi cũng hay đến đây, quen mặt với mọi người rồi, tính ra cũng coi như nửa học sinh lớp một nhỉ...” Tổ Thiếu Long thậm chí còn chẳng thèm đứng dậy, cứ ngồi nguyên ở đó vắt chéo chân, vẻ ưu thế ngập tràn cất lời, “Cho nên, lần này tôi cũng chuẩn bị hai tiết mục để góp vui cho mọi người, trước tiên là tiết mục thứ nhất...”
Nói đoạn, Tổ Thiếu Long vỗ vỗ eo của nữ sinh xinh đẹp bên cạnh: “Đến lượt em đấy...”
Nữ sinh đó gật đầu, đi đến cạnh máy tính tự chọn một bản nhạc, sau đó chính là một màn nhảy đường phố phong cách Hàn Quốc cực kỳ bốc lửa. Hất đầu, lắc hông, quay người, đánh hông, từng động tác tràn ngập sự co dãn mạnh mẽ lập tức thu hút trọn vẹn ánh nhìn của học sinh lớp một. Cho dù rất nhiều người nhìn cô ta đi cùng Tổ Thiếu Long với ánh mắt vô cùng khinh bỉ, nhưng cũng không thể không thừa nhận, điệu nhảy này của cô ta quả thực rất chất, năng lực biểu diễn của học sinh trường nghệ thuật đúng là không phải dạng vừa.
Sau khi biểu diễn xong, cô gái này trở về chỗ ngồi cạnh Tổ Thiếu Long rồi an phận ngồi xuống, cả phòng toàn là những ánh mắt kinh diễm.
Tổ Thiếu Long nhìn khắp căn phòng ngập tràn vẻ kinh ngạc, nụ cười hài lòng hiện lên, rồi cất lời: “Mọi người đừng vội, đây chỉ là tiết mục thứ nhất thôi, xem chưa đã ghiền cũng không sao, lập tức sẽ có tiết mục thứ hai, hơn nữa nhất định còn đặc sắc hơn tiết mục này, thế nhưng...”
Tổ Thiếu Long ngưng lại một nhịp, quay đầu nhìn về hướng Mục Phi: “Trước đó, tôi muốn hỏi đại ca bạo lực của chúng ta hai câu, không biết có được không nhỉ.”
{Phải Thiên Văn học www.piaotia.com cảm ơn sự ủng hộ của các đạo hữu, sự ủng hộ của các bạn chính là động lực lớn nhất của chúng tôi}
Giá sách của tôi
Thêm sách này vào giá sách
Lỗi chương/Báo cáo điểm này
Đọc thêm các chương mới nhất của tiểu thuyết xin vui lòng quay lại trang chủ Phải Thiên Văn học Viện, địa chỉ vĩnh viễn của trang đọc tiểu thuyết: www.piaotia.net
Copyright © 2012-2013 Phải Thiên Văn học - Phải Việt Thiên Không Chi Tiểu Thuyết Thư Uyển All rights reserved.