Cô Bạn Gái Đến Từ Tương Lai

Lượt đọc: 1090 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 296
Tranh cãi

❊ ❊ ❊

"Long ca, cảm ơn anh..." Ra khỏi đại ốc, Mục Phi nhỏ giọng nói với Long Hạo Văn.

"Cậu biết đây là vi phạm kỷ luật không?" Long Hạo Văn trừng mắt nhìn Mục Phi đầy bất mãn, "Chuyện này mà để Khương cục biết, tôi cũng tiêu đời..."

"Xin lỗi, Long ca, tôi làm vậy là có nguyên nhân..."

"Cậu cứ không nghe lời tôi đi!" Long Hạo Văn vừa nói với vẻ hận sắt không thành thép, bước chân lại nhanh hơn vài phần.

Long Hạo Văn đối với Mục Phi vẫn rất quan tâm.

Thứ nhất, là bởi vì Mục Phi có thể coi là người bạn đầu tiên cậu ấy kết giao khi đến Tân Nam. Lúc ấy cậu theo Khương Chính Quân đến Tân Nam, đất khách quê người, không quen ai, trơ trọi một mình, đồng nghiệp cũng đều lạnh nhạt nhìn bằng nửa con mắt, chính là lúc đó cậu quen biết Mục Phi, thế nên rất coi trọng đối phương.

Thứ hai, cậu ấy xuất thân là quân nhân, vô cùng thưởng thức tính cách gan dạ tỉ mỉ, dám đánh dám liều của Mục Phi, đặc biệt là thân thủ biến thái của Mục Phi lại càng khiến cậu khâm phục không thôi, cho dù bản thân cậu cũng thuộc loại đánh đấm giỏi, nhưng tự biết bản thân còn lâu mới là đối thủ của Mục Phi.

Thứ ba, chính là vì Mục Phi mấy lần ra tay cứu giúp mình. Lúc cậu giúp Mục Phi, bản thân cũng nhờ ánh sáng của đối phương mà liên tiếp lập công, đặc biệt là lần trước tiêu diệt Bạch Lộ cùng vài kẻ khác, sau sự việc còn lục soát được không ít ma túy trên xe của Bạch Lộ. Vụ án này không nhỏ, mà công lao này tự nhiên cũng được tính lên đầu cậu và Khương Chính Quân. Cuối năm, cậu còn vì chuyện này mà được thưởng thăng chức, đích thân gọi tên biểu dương.

Đủ mọi nguyên nhân, Long Hạo Văn thực sự không muốn Mục Phi bước vào con đường xã hội đen. Mình là cảnh sát, hắn là phần tử giang hồ, nếu thực sự như vậy, sớm muộn gì hai người cũng có ngày đối đầu.

"Hầy!" Ngực Long Hạo Văn phập phồng lên xuống, vô cùng khó chịu, giống như vừa cãi nhau với anh em tốt vậy. Thế nhưng lúc này tình thế căng thẳng, cậu cũng không thể nói nhiều với Mục Phi, đành cất bước đi nhanh.

Có cậu dẫn đường, dọc đường đi đều thông suốt không trở ngại. Ra cửa nhìn lại, đám bảo vệ canh cửa ban nãy đều biến mất, thay vào đó là cảnh sát vũ trang đạn lên nòng, toàn bộ Đại ốc Lục Cốc bị ít nhất mười chiếc xe cảnh sát bao vây, quả thực trận thế không nhỏ.

Long Hạo Văn đi thẳng tới trước một chiếc xe cảnh sát, mở cửa ngồi lên. Đợi ba người lên xe, xe bắt đầu chuyển động.

Mà xe này vừa chạy đi không lâu, điện thoại của Mục Phi đã rung liên hồi, cuối cùng cũng ra khỏi vùng chắn sóng. Cậu nhìn lại, đại phần lớn đều là dãy số xa lạ mà Đồng Cửu dùng, còn một cuộc gọi do Hạ Tuyết gọi tới.

Tim Mục Phi đập cuồng loạn, lồng ngực như đang đánh trống, vội vàng gọi lại.

Cầu xin, ngàn vạn lần đừng xảy ra chuyện gì đấy...

Mục Phi cảm thấy bàn tay mình đang run rẩy, thế nhưng tiếng chuông bên kia vang lên hoài nhưng rốt cuộc vẫn không có ai bắt máy, lòng cậu chìm xuống hết lần này đến lần khác.

"Tôi không thể đưa các cậu đi xa, các cậu xuống ở đâu?" Đúng lúc này, Long Hạo Văn lên tiếng hỏi.

Sự lo lắng mãnh liệt khiến Mục Phi hoảng loạn khôn cùng. Cậu hít sâu hai hơi mới đỡ hơn một chút, chỉ tay về chỗ đã hẹn trước với Triệu Hải Long, nơi đó đã có một chiếc xe van nhỏ đang đợi sẵn: "Ở chỗ đó là được..."

"Long ca, đại ân không nói lời cảm ơn, lát nữa tôi liên lạc lại với anh..." Mục Phi nói một câu rồi xuống xe, Đồng Cửu cũng đỡ Lý Đông Cương xuống theo.

Đồng Cửu liếc nhìn Long Hạo Văn một cái, vốn định nói cảm ơn nhưng cuối cùng vẫn không thốt ra được. Cậu ta vừa định đi thì bị Long Hạo Văn gọi giật lại: "Đứng lại!!"

Long Hạo Văn bước xuống xe, trừng mắt nhìn hai người: "Tôi tuy không biết trước kia các cậu đã giúp Mục Phi thế nào, nhưng Mục Phi đã hai lần cứu các cậu, tổng cộng là bốn cái mạng, lần này lại càng bất chấp nguy hiểm kéo các cậu từ cửa tử trở về, ơn nghĩa nặng đến đâu cũng đã trả hết rồi. Các cậu không tự đi cho đàng hoàng thì thôi, đừng có kéo theo làm hư Mục Phi. Nếu còn chút lương tâm thì hãy tránh xa cậu ấy ra!! Đừng lợi dụng cậu ấy nữa, được không?"

Ngực Long Hạo Văn phập phồng, rõ ràng là đang thực sự nổi giận.

Đồng Cửu biết việc mình được cứu cũng có liên quan đến Long Hạo Văn, nhưng lời cậu ta nói khiến bản thân có thể nhịn, chứ nói đến đại ca Lý Đông Cương của cậu ta thì không khỏi khiến Đồng Cửu khó chịu. Cậu ta liền phản bác: "Thế nào là tà đạo, thế nào là chính đạo? Người khác thế nào tôi không biết, đại ca tôi thu phí bảo kê, giúp người ta canh bãi, chỗ nào không hợp tình hợp lý? Ngoài ra không cướp đoạt hào đoạt, cũng không ép lương làm kỹ nữ, lại còn quản thúc tiểu đệ, không cho phép chúng dựa dẫm thế lực bang hội để bắt nạt người khác, gây chuyện thị phi, chúng tôi tà ở chỗ nào chứ?"

"Nói cho cùng, ngược lại là các người đấy, mở miệng ra là phục vụ nhân dân, nói nghe hay lắm, dân thường phạm chút chuyện nhỏ thì các người giỏi hơn bất kỳ ai, nhưng khi người dân bình thường gặp phải kẻ có quyền có thế có tiền, bị bắt nạt thì các người đang ở đâu? Người khác bắt nạt chúng tôi, chúng tôi đánh trả lại thì có gì sai? Các người có tư cách gì mà nói chúng tôi?"

"Bà ngoại nuôi của Mục Phi đệ bị đám công tử bột đâm phải, bây giờ vẫn nằm trong bệnh viện đấy, sao các người không đi bắt đi? Đụng phải kẻ không trêu nổi thì hèn nhát rồi chứ gì? Sao các người không phục vụ nữa đi?"

"Còn nữa, chuyện lớn thế này, tôi không tin là không có ai báo cảnh sát. Chúng tôi là xã hội đen, không có chứng cứ thì cũng là công dân hợp pháp, lúc chúng tôi ăn đạn thì các người đang ở đâu? Cuối cùng chẳng phải vẫn là đệ của tôi liều chết cứu tôi ra hay sao? Các người còn bảo vệ nhân dân, bảo vệ cái con khỉ gì, phi..."

Đồng Cửu càng nói càng giận, ban đầu còn điềm tĩnh, đến sau thì giọng lớn dần, gần như đang quát lên.

"Cái anh nói chỉ là hiện tượng cá biệt, người khác làm thế nào tôi không quản được, nhưng Long Hạo Văn tôi thẹn với lòng!!" Long Hạo Văn mở to mắt nói.

"Hiện tượng cá biệt ư? Tín hiệu điện thoại của chúng tôi đều bị chặn, cảnh sát bình thường làm được chuyện này chắc? Đừng tưởng chúng tôi lăn lộn xã hội đen thì tứ chi phát triển đầu óc đơn giản, cái gì cũng không biết. Chuyện này rõ ràng là do cái tên phó cục trưởng Lưu Cao của các anh câu kết với bang hội khác để hám hại chúng tôi!! Ngay cả cục trưởng cũng chẳng phải thứ tốt lành gì, đám người bên dưới thì có thể là thứ đàng hoàng gì chứ? So với chúng tôi, thủ đoạn của các người còn tàn nhẫn hơn, các người mới chính là xã hội đen thực sự!!" Đồng Cửu quát.

Long Hạo Văn sao lại không biết Lưu Cao không phải thứ tốt lành gì? Thế nhưng hắn ta ngồi cái ghế phó cục trưởng cao ngất ngưởng lại còn có quan hệ rộng rãi, cậu và Khương cục không ít lần chịu cục tức vì hắn, nhưng lại chẳng có cách nào trị hắn. Đây cũng là cái gai trong lòng cậu và Khương cục, giờ bị Đồng Cửu nói thẳng ra như vậy, cậu nhất thời á khẩu không trả lời được, chỉ vào Đồng Cửu hồi lâu, cuối cùng vung tay lên: "Tôi mặc kệ mấy chuyện đó, dù sao các người không được phép làm hư Mục Phi nữa, bằng không, cho dù có liều cả bộ cảnh phục này, tôi cũng không tha cho các người..."

"Hai người đừng cãi nhau nữa!!" Tiếng quát đầy thiếu kiên nhẫn của Mục Phi đã cắt đứt cuộc tranh cãi của hai người.

Mục Phi quay đầu nói với Đồng Cửu: "Long ca và Khương cục không phải một giuộc với Lưu Cao đâu. Anh ấy lúc đó nhận được tin của tôi liền lập tức điều động nhân lực đến cứu các anh, nhưng người trong cục đều bị Lưu Cao chơi xấu điều đi nơi khác, thế nên mới đến muộn. Bị Lưu Cao chơi xỏ không ít lần, tình cảnh của họ vốn đã rất khó khăn rồi, anh đừng nói nữa..."

Nghe đến đây, Đồng Cửu hình như cũng biết mình hơi kích động, hơi quay đầu đi, không nói nữa.

Lúc này, Lý Đông Cương cũng lên tiếng: "Long cảnh sát, tôi biết cậu là vì muốn tốt cho Mục Phi, nhưng chúng tôi tuyệt đối không có ý hại cậu ấy hay lợi dụng cậu ấy. Cả hai bên đều là bạn bè của cậu ấy, nếu chúng ta làm lớn chuyện, người khó xử cuối cùng vẫn là cậu ấy. Cho nên, những lời như khuyên cậu ấy rời xa chúng tôi, nói đến đây thôi, đừng nói nữa."

Lý Đông Cương nói xong, nhìn về phía Mục Phi: "Tôi biết Long cảnh sát không tin chúng tôi, nhưng có một câu 'đường dài mới hay sức ngựa, ngày tháng lâu dài mới rõ lòng người'. Mục Phi lão đệ là người có chủ kiến, chúng tôi tốt hay xấu, có lợi dụng cậu ấy hay không, tôi tin trong lòng cậu ấy tự hiểu rõ. Chuyện hôm nay vô cùng cảm ơn, sau này có cơ hội nhất định sẽ báo đáp..."

Nói xong, ông ta chầm chậm bước về hướng chiếc xe van.

Long Hạo Văn tức đến mức thở hồng hộc, nhưng phải thừa nhận rằng, lời của Đồng Cửu đâm trúng tim đen. Lúc cậu xuất ngũ chuyển ngành bước chân vào ngành cảnh sát, quả thực mang theo một bầu nhiệt huyết, muốn làm chút việc trong khả năng của mình vì nhân dân và xã hội. Nhưng mấy năm nay, chứng kiến quá nhiều sự tăm tối và mục rữa, những thứ không thể thấy ánh sáng ấy đã khiến cậu gần như tuyệt vọng. Chẳng lẽ đúng như lời Đồng Cửu nói, đám người bọn họ mới chính là xã hội đen?

Long Hạo Văn chỉ cảm thấy lồng ngực đè nén, khó chịu khôn cùng. Cậu nhìn Mục Phi một cái: "Tôi đi trước đây, có gì liên lạc qua điện thoại..." Nói xong, cậu quay lại xe châm một điếu thuốc, rít mạnh một hơi. Nhất thời vì tức giận nên bị hụt hơi, sặc cho ho sù sụ. Cuối cùng tức giận đập mạnh vào vô lăng, rồi vẫn lái xe rời đi.

Triệu Hải Long và Lý Tiến Nam đã đợi từ lâu, thấy ban nãy cãi nhau nên không xuống xe. Lúc này thấy Long Hạo Văn đi rồi, cả hai liền chạy xuống.

"Cửu ca!!" Lý Triều Nam lên tiếng chào, giúp Đồng Cửu dìu Lý Đông Cương lên xe, sau đó Triệu Hải Long cũng lên xe, gọi với ra ngoài cửa sổ: "Phi ca, lên xe đi chứ..."

Mục Phi không lên xe, cúi người dặn dò qua cửa sổ: "Hải Long, Đông Cương ca và Cửu ca tôi giao hết cho cậu đấy, nhất định phải bảo đảm an toàn cho họ..."

Nói đoạn, cậu đảo mắt nhìn một vòng trong xe, phát hiện ngoài bọn họ ra thì chỉ còn lại hai tên tiểu đệ.

"Cái này cầm lấy!!" Mục Phi nói xong liền nhét thẳng thứ trong tay vào tay Triệu Hải Long.

Triệu Hải Long nhìn lại hóa ra là một khẩu súng lục, giật mình sợ hãi, chỉ sợ cướp cò bắn trúng mình, nhưng sau đó lại trở nên hưng phấn, ngắm nghía rồi mở to mắt hết cỡ: "Á chà, hàng thật giá thật đây này, phen này anh em ngầu vãi chưởng rồi, ha ha..."

"Các cậu chưa chừng vẫn sẽ đụng phải kẻ chặn đường cướp bóc, cái này cho các cậu để giữ mạng đấy, không nói nữa, đi nhanh đi, tôi cũng đi đây." Mục Phi nói.

"Phi ca, anh không đi cùng chúng tôi sao?" Triệu Hải Long nghe Mục Phi nói không đi cùng liền vội vàng hỏi.

Mục Phi lắc đầu, vẻ mặt vô cùng ngưng trọng: "Lưu Huy đã về rồi, tôi phải về nhà xem thử..."

"Cái gì!!!" Nghe được tin này, Triệu Hải Long chấn động mạnh, "Không phải hắn ta đang bị truy nã, trốn biệt tích rồi sao? Sao nhanh thế đã quay lại rồi!!!"

Cậu ta thoạt đầu là kinh ngạc, sau đó nét mặt liền biến thành âm ngoan: "Tuy nhiên, quay về cũng tốt, tôi cuối cùng cũng có cơ hội báo thù rồi, tôi nhất định phải bắt hắn trả giá cho những việc mình đã làm..."

Đúng lúc này, một chiếc xe taxi chạy ngang qua, Mục Phi giơ tay vẫy lại: "Các cậu đi mau lên, bây giờ toàn bộ khu đô thị đều không an toàn, tìm chỗ trốn trước đã, dù là cảnh sát hay người khác, đều phải cẩn thận..."

Mục Phi nói xong liền lên xe taxi. Trên xe, cậu lại gọi cho Hạ Tuyết một cuộc nữa, vẫn không có ai bắt máy, lòng Mục Phi lại chìm xuống.

Mẹ ơi, Tuyết tỷ, Tiểu Manh, ba người ngàn vạn lần đừng xảy ra chuyện gì đấy.

Mục Phi cau mày chặt chẽ, nhắm nghiền hai mắt, siết chặt chiếc điện thoại trong tay đến mức lồng ngực phập phồng. Chiếc iPhone 4 trị giá hơn bốn ngàn tệ vậy mà bị cậu nắm đến mức kêu kẽo kẹt. Gương mặt đỏ bừng lại có chút dữ tợn của cậu khiến tài xế taxi giật mình thon thót. Lại tưởng Mục Phi có bệnh, tài xế đạp ga chạy nhanh hơn, muốn nhanh chóng tống khứ cậu xuống xe.

Xuống xe, Mục Phi móc ra một tờ tiền xem là tờ trăm tệ, ném phắt cho tài xế taxi không nói hai lời liền cắm cổ chạy về phía tòa nhà nhà mình. Vào đến tòa nhà thì dưới chân trượt một cái, ngã nhào xuống đất, cậu vội vàng bò dậy tiếp tục chạy lên lầu.

Thế nhưng càng đến gần, trong lòng lại càng sợ hãi. Đến trước cửa nhà, cậu ngẩn người ra.

Cửa phòng đang mở, nhìn vị trí ổ khóa thấy rõ những vết hư hỏng rõ rệt, có vẻ như đã bị khoan điện khoan thủng. Mà trong nhà, đồ đạc vương vãi khắp nơi, lộn xộn một mảnh, ngoài tiếng gió thổi vù vù ra, tuyệt không có một tiếng động nào...

[Dịch từ bản vi] ChuongId:285
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 20 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.