“Cái này đẹp không?”
“Còn cái này thì sao?”
Mục Phi và Lâm Nhược Y đang gọi video với nhau, Lâm Nhược Y khoe với Mục Phi những bộ quần áo mới mua.
“Còn cả cái này nữa... Ơ... Đúng rồi, cái này là để tặng Linh Tử, A Phi, anh thấy thế nào?” Lâm Nhược Y cầm một chiếc áo lông màu tím lên nói.
“Ừ, nhìn cũng đẹp đấy, em định dùng cái này làm quà năm mới cho cậu ấy à? Sao có phần của cậu ấy mà không có phần của anh? Em không sợ anh ghen à?” Mục Phi nhìn Lâm Nhược Y trong màn hình trêu chọc, hễ nghĩ tới một cô gái xinh đẹp như thế này lại chính là bạn gái của mình, ngoài sự thỏa mãn ra thì vẫn là thỏa mãn.
“Mới không có chuyện đó nhé, sinh nhật của Linh Tử là mùng một Tết, đây là quà sinh nhật mà...” Lâm Nhược Y ngọt ngào cười nói, sau đó bồi thêm một câu, “A Phi, đợi đến sinh nhật anh, em cũng sẽ tặng quà cho anh...”
Mục Phi nghe xong liền cười, mặt dày nói, “Đến sinh nhật anh thì em không cần mua đồ nữa, cứ trực tiếp lấy thân báo đáp là được, anh sẽ rất vui đấy...”
“Đồ xấu xa...” Lâm Nhược Y bị chọc cho đỏ bừng mặt, dịu dàng mắng, “A Phi, mau nói đi muốn em thử bộ nào nào, bằng không, lát nữa là em ra ngoài đấy...”
“Ha ha, không phải vẫn chưa chọn được bộ nào ưng ý sao, em tiếp tục đi...” Mục Phi nói, bảo Lâm Nhược Y tiếp tục lấy quần áo ra cho mình xem.
Xem thêm mấy bộ nữa, Mục Phi bỗng sáng bừng mắt, hưng phấn nói, “Dừng, dừng lại!!”
“Bộ này, cứ thử bộ này đi, chính là bộ ở dưới tay trái của em ấy...” Mục Phi mang theo một thứ ánh sáng nào đó trong mắt nói.
“Hả?” Lâm Nhược Y khó hiểu cầm lấy bộ quần áo bên tay trái, ngẩn ra một lúc, sau đó liền đỏ bừng mặt.
Bởi vì bộ cô đang cầm trong tay chính là bộ nội y mới mua.
“Cậu, cậu thật là biến thái, em mới không thèm thử đâu...” Lâm Nhược Y đỏ mặt thẹn thùng nói.
“Đừng mà, Nhược Y, anh cầu em đấy, em thử bộ này đi, anh đã lâu không gặp em, nhớ muốn chết rồi, anh dù sao cũng là một người đàn ông tràn đầy sinh lực mà, có nhu cầu sinh lý đàng hoàng có biết không? Cầu xin em đấy, mặc cho anh xem đi mà...”
Lâm Nhược Y da mặt mỏng, cho dù trước đó từng có hành động thân mật với Mục Phi, nhưng bảo cô biểu diễn một màn nội y tú thì cô tuyệt đối không tài nào mở mặt nổi, chỉ trách Mục Phi nói nghe quá đáng thương, đến cả ảnh hưởng sức khỏe sinh lý cũng lôi ra, cộng thêm việc cô vốn có tính cách thuận theo, cuối cùng đành miễn cưỡng đồng ý.
“Vậy, vậy được rồi, nhưng mà chỉ cho anh xem một chút thôi đấy, em đi thay đây...” Lâm Nhược Y nói, vươn tay tắt video.
Hầy, con gái đúng là kỳ lạ thật, rõ ràng đến cả thân thể trần như nhộng cũng xem qua rồi, mà thay cái quần áo thôi cũng phải trốn đi nữa!!
Mục Phi nhìn khung chat đối phương đã ngắt video, bất đắc dĩ nghĩ, nhưng nghĩ lại, chẳng phải Lâm Nhược Y đáng yêu cũng chính là nhờ cái tính cách thẹn thùng này hay sao?
Đợi chừng hai phút, cuối cùng Lâm Nhược Y cũng quay lại, Mục Phi trực tiếp chấp nhận lời mời gọi video.
Nhìn lại, Lâm Nhược Y quả thật đã thay bộ nội y mới, nhưng bên ngoài lại mặc thêm một chiếc áo ngủ, khuy áo cũng không cài, tuy nhiên chừng đó cũng đủ để nhìn thấy phong cảnh quyến rũ trước ngực và khe rãnh sâu hoắm của Lâm Nhược Y rồi.
Oa, vóc dáng của Nhược Y nhà mình quả nhiên bá đạo thật, trà sữa đủ đủ quả nhiên có hiệu quả.
Mục Phi thầm nghĩ, nhưng vẫn chưa chịu thỏa mãn như vậy, cậu giả vờ ra vẻ không hài lòng, bất mãn nói, “Nhược Y, em không thể như thế được chứ, em mặc áo ngủ thế này, anh làm sao mà nhìn thấy chứ...”
“Nhưng mà người ta ngại lắm mả...” Lâm Nhược Y hơi bĩu môi nói.
“Mau cởi áo ngủ ra đi...”
“Em...”
“Nghe lời, mau đi đi...” Lâm Nhược Y còn chưa nói hết câu, đã bị Mục Phi chặn họng, cô đành phải ngoan ngoãn nghe lời, chậm rì rì cởi áo ngủ ra, ngay lập tức, một cỗ thân thể tuyệt mỹ xuất hiện trong mắt Mục Phi.
Cổ ngọc, vai thon, tay ngọc, eo thon, không chỗ nào là không đẹp, tỷ lệ cơ thể hoàn hảo khỏi phải bàn, lại còn mang theo một cảm giác hơi mũm mĩm, khiến người ta nhìn vào chỉ muốn nắn bóp vài cái, đặc biệt là bầu ngực đầy đặn trước ngực cô, theo ước tính của Mục Phi, kiểu gì cũng từ cúp E trở lên, vô cùng hùng vĩ, cảnh tượng đó, quả thực vô cùng tráng lệ.
Lâm Nhược Y nhìn bộ dạng trợn mắt há hốc mồm thèm thuồng của Mục Phi, tuy xấu hổ đến đỏ cả cổ, nhưng trong lòng ít nhiều vẫn có chút đắc ý, “Đồ, đồ xấu xa, xem đủ chưa?”
“Hầy, đẹp quá đi mất...” Mục Phi lắc đầu, ca thán, “Có cho anh xem cả đời, cũng xem không chán.”
Trong lòng Lâm Nhược Y ngọt lịm, nhưng cô đang đắc ý thì bỗng giật mình thon thót, mặt lộ vẻ kinh hãi, “A, A Phi, đằng sau anh, cái, cái gì thế kia...”
Lâm Nhược Y mang biểu cảm như nhìn thấy quỷ, Mục Phi quay đầu lại nhìn, chiếc chăn của cậu giống như quái vật thể mềm Slime trong game vậy, đang “ngọ nguậy” ở đó, Từ Tiểu Manh còn đang kêu la như thỏ lưu manh, “Ca ca, cứu mạng với, thả Tiểu Manh ra ngoài đi mà...”
Mục Phi bị vẻ ngốc nghếch của cô nhóc chọc cười, nhưng cậu cũng mặc kệ cô, cười nói với Lâm Nhược Y, “Đừng sợ, đó là Tiểu Manh, anh nhốt con bé vào trong chăn rồi, vui lắm đúng không?……”
Lâm Nhược Y lúc này mới thở phào nhẹ nhõm, sao chăn lại tự động đậy nhúc nhích thế cơ chứ, sợ chết khiếp đi được, nhưng anh ác ghê cơ, lại đi bắt nạt Tiểu Manh tiểu thư chứ...”
“Bình thường thôi, em gái chẳng phải sinh ra là để bắt nạt sao? Tạm thời không nói chuyện đó nữa, mau đứng dậy xoay một vòng cho anh xem nào...”
Lâm Nhược Y nghe lời, đứng dậy xoay một vòng để Mục Phi thưởng thức, nhưng đúng lúc này, Mục Phi bỗng nghe thấy bên phía Lâm Nhược Y truyền đến tiếng mở cửa “cạch” một tiếng, sau đó thấy Lâm Nhược Y biến sắc, rời khỏi tầm nhìn của camera, chỉ nghe bên đó có tiếng đối thoại truyền đến.
“Mẹ, sao mẹ vào phòng mà không thèm gõ cửa thế ạ...”
“Làm mẹ vào phòng con gái thì gõ cửa cái gì chứ, ái chà, Nhược Y, con cởi trần trụi thế này làm gì đấy?” Giọng một người phụ nữ truyền đến, rõ ràng là mẹ ruột của Lâm Nhược Y.
“Con, con đang thử quần áo thôi mà, mẹ ra ngoài trước đi đã, có chuyện gì lát nữa nói sau...”
“Ấy, cái con bé này, mẹ có phải chưa từng thấy đâu, thay quần áo trước mặt mẹ thì có gì mà phải ngại chứ, ai gia, đừng đẩy, con thay xong thì mau ra ăn cơm, lát nữa ra sân bay lái xe còn mất nửa tiếng nữa đấy...”
“Biết rồi biết rồi con biết rồi, ra ngay đây, mẹ ra ngoài trước đi đã...”
Sau đó lại là một tiếng “cạch”, cửa bị đóng lại.
Lâm Nhược Y đỏ mặt quay lại trước máy tính, oán trách nói, “Đều tại anh đấy, hại suýt chút nữa em mất mặt trước mặt mẹ rồi...”
“Hì, hì hì, tại anh, là tại anh...” Mục Phi đành phải thừa nhận, chuyện này mà để mẹ cô phát hiện con gái mình đang chơi “chat sex”, không mắng cho tơi bời mới là lạ, “Nhược Y em đừng trách anh nữa, chẳng phải anh nhớ em không thấy được nên mới thế thôi sao...”
“Vâng, em chỉ nói vậy thôi, không trách anh đâu ạ...” Lâm Nhược Y vừa nói, trên mặt vừa lộ vẻ khó xử, ngập ngừng nói, “Đúng rồi A Phi, còn có một chuyện nữa, đó là khoảng thời gian này... em có lẽ không thể ở bên anh được nữa rồi...”
“Hả?” Mục Phi nghe thấy câu này liền thấy chán hẳn, “Không thể nào, rốt cuộc là sao chứ?”
“Nhà em họ hàng khá nhiều, cứ đến Tết là những nơi cần phải đi, rồi khách đến nhà quá trời nhiều, em phải ở nhà tiếp khách mà... Nhưng mà anh cũng không cần phải buồn đâu, hễ em rảnh, sẽ sang tìm anh, ở bên anh mà...” Lâm Nhược Y nói.
“Ồ, vậy thì đành chịu vậy thôi...” Mục Phi nghĩ cũng đúng là lý do đó, dù không nợ cũng đành chịu, đang định nói tiếp thì giọng của Từ Tiểu Manh lại từ sau lưng truyền đến.
“Ca ca, Tiểu Manh muốn ra ngoài, thả em ra ngoài đi mà...” Từ Tiểu Manh kêu lên, nhưng giọng điệu đó không giống đang cầu xin, mà giống đang đùa nghịch hơn, con bé vừa kêu vừa lăn lộn trong chăn.
Mục Phi bị cô làm cho phiền đến mức nghe không rõ tiếng nữa, không nhịn được quay đầu mắng một tiếng, “Tiểu Manh, nhỏ tiếng lại chút...”
“Thả em ra, Tiểu Manh muốn ra ngoài cơ...” Từ Tiểu Manh vẫn vừa kêu vừa náo loạn, cái chăn từ giữa giường đã “ngọ nguậy” dịch ra tận mép giường, sắp rơi xuống đất đến nơi rồi, con bé lại càng quậy dữ hơn.
“Hi hi, Tiểu Manh muội muội đáng yêu quá đi,” từ trong máy tính truyền đến tiếng cười của Lâm Nhược Y, “A Phi, anh đi dỗ Tiểu Manh muội muội đi, em lát nữa còn có việc, cúp trước đây...”
Mục Phi cười cười, “Ừ, anh biết rồi, anh sẽ nhớ em mà...”
Lâm Nhược Y đỏ mặt, nhỏ giọng nói, “Em cũng nhớ anh, bái bai...”
“Bái bai...” Mục Phi nói xong liền cúp video, quay đầu nhìn lại, Từ Tiểu Manh vẫn đang lăn lộn kêu la ở đó, mà lúc này chiếc chăn đã ra đến mép giường rồi.
“Ấy, đừng nhúc nhích nữa, sắp rơi xuống rồi kìa...” Mục Phi vội vàng khuyên nhủ, nhưng vẫn muộn một bước, lời cậu vừa dứt, chỉ nghe “bịch” một tiếng, tiểu gia hỏa ngã thẳng cẳng xuống đất, hơn nữa lại là người tiếp đất trước, chăn ở bên trên.
Tiếng kêu đùa nghịch của Từ Tiểu Manh bỗng ngắt bặt, im lặng một giây, sau đó chỉ nghe thấy hai tiếng nức nở, tiếp theo chính là tiếng khóc “òa òa”.
“Trời ạ, Tiểu Manh em không sao chứ?” Mục Phi nói xong, vội vàng chạy tới.
---❊ ❖ ❊---
Lâm Nhược Y gọi video xong với Mục Phi, vội vàng thay một bộ quần áo mới để che đậy sự thật vừa rồi “chat sex”, đi ra phòng khách thì thấy bố mẹ đang ăn cơm rồi.
“Nhược Y, mau ăn đi, ăn xong chúng ta còn xuất phát sớm một chút, thà đi sớm chứ đừng đến muộn, ơ, sao mặt con đỏ thế kia?”
Con bé từ trước đến nay vẫn là đứa con ngoan, lần này là chột dạ làm trái phép, sao có thể không đỏ mặt cho được chứ, “Làm, làm gì có chuyện đỏ mặt, cho dù có đỏ thì cũng tại bố mẹ cứ giục con, nên mới vội thế thôi...”
“Ấy, cái con bé này, gọi con ăn cơm mà con còn thành ra có lỗi nữa à? Hơn nữa con xem con kìa, rõ ràng biết thời gian eo hẹp, còn thử nội y cái gì chứ? Lại còn trần như nhộng đi lại trong phòng nữa chứ, ra thể thống gì cơ chứ...” Mẹ Lâm Nhược Y lải nhải nói.
Lâm Nhược Y nghe vậy, mặt lại càng đỏ hơn, sợ bọn họ truy hỏi thêm điều gì nữa, vội vàng húp mấy miếng cơm, đặt bát xuống, “Con ăn xong rồi...” Nói xong quay người chạy về phòng.
“Ấy, ăn có từng này thôi á?” Mẹ Lâm Nhược Y hỏi vọng theo.
“Vừa nãy con ăn quà vặt rồi, không đói...”
Nghe thấy giọng Lâm Nhược Y truyền đến, mẹ Lâm Nhược Y nhìn hướng cô vừa rời đi, trên mặt lộ vẻ khó hiểu, nói với bố Lâm Nhược Y, “Lão Lâm, dạo này con gái chúng ta hình như có gì đó không ổn thì phải?”
“Có gì mà không ổn? Tôi thấy đúng là con gái lớn mười tám biến, càng ngày càng xinh đẹp ra thôi...” Lão Lâm đầu cũng không ngẩng lên, vừa ăn vừa nói.
“Không chỉ thế đâu... Ông nói xem... nó có phải là... yêu sớm rồi không chứ?”
“Yêu sớm? Hai mươi tuổi đầu rồi còn gì, yêu thì cứ yêu thôi, hơn nữa con gái chúng ta xinh đẹp thế này, không có ai thích mới là lạ đấy...”
Vừa nghe thấy câu này, mẹ Lâm Nhược Y không chịu được nữa.
“Này, ông nói thế là không đúng rồi, cho dù có thật sự muốn yêu đương, thì cũng phải chọn đối tượng chứ? Khuôn mặt này của Nhược Y nhà chúng ta, chiều cao này, vóc dáng này, lại thêm tính cách dịu dàng nữa, vứt ra ngoài thì cái nào chẳng là hàng vạn mới chọn được một? Lại thêm gia thế nhà mình nữa chứ, tuy không phải phú quý đại gia, nhưng cũng là gia đình thư hương mạn điệu, tri thức đấy nhé?”
Mẹ Lâm Nhược Y vừa nói, vừa vươn tay chỉ thẳng về hướng trường Bát Trung, “Ông nhìn lại đám con trai ở trường nó xem, đều là cái gì không cơ chứ, hoặc là thành tích kém cỏi, hoặc là con nhà bình thường, những người đó, sao mà xứng với Nhược Y nhà mình chứ...”
Lão Lâm nghe đến đây, cuối cùng cũng ngẩng đầu lên, “Cái đồ cổ làm văn hóa như tôi đây đã đủ bảo thủ rồi, cô vậy mà còn bảo thủ hơn cả tôi tưởng nữa đấy? Cô còn tưởng đang là thời đại hai chúng ta yêu nhau hồi đó chắc? Lại còn môn đăng hộ đối? Bây giờ người ta chuộng tự do yêu đương, lưỡng tình tương duyệt.
Theo tôi nói nhé, chỉ cần Nhược Y không bị kẻ khác chiếm hời, thì chuyện yêu đương chẳng có gì là không tốt cả, cho dù thất bại thì cũng chẳng sao cả, người trẻ tuổi muốn trưởng thành, thì phải trải qua đủ loại sóng gió chứ...”
“Thôi thôi, không nói nữa...” Mẹ Lâm Nhược Y cãi không lại lão Lâm, đâm ra bực mình, “Dù sao tôi cũng không thể để con gái chúng ta yêu đương sớm thế này đâu... Không được, đợi qua Tết, tôi phải đến trường xem sao mới được...”
---❊ ❖ ❊---
Từ Tiểu Manh ngã xuống đất khóc òa lên, Mục Phi giật mình thói vó, sợ con bé bị thương, hai bước đi đến trước mặt cởi khóa kéo của chăn ra, nhìn lại, Từ Tiểu Manh đang bò trên đất, đôi mắt to ngấn nước tủi thân, vành mắt đỏ hoe liên tục dụi mắt, mũi cũng đỏ lựng lên, rõ ràng là va phải chỗ đau rồi.
Mục Phi vội vàng bế cô nhóc từ trong vỏ chăn ra, lo lắng đánh giá Từ Tiểu Manh từ trên xuống dưới, “Đừng khóc đừng khóc, em thế nào rồi?”
Nghe thấy câu này, Từ Tiểu Manh càng khóc to hơn, vừa dụi nước mắt vừa nói, “Ca ca, hu hu, Tiểu Manh đau lắm...”
“Đau chỗ nào nào? Ái chà, cái mũi này va đỏ hết cả lên rồi, trông giống chú hề ghê cơ, để anh xoa giúp cho nào...” Mục Phi nói, ngồi lên giường, để tiểu la lỵ ngồi cõng lên đùi mình, vuốt ve chiếc mũi nhỏ của con bé rồi nhẹ nhàng xoa xoa.
Xoa được mấy cái, Mục Phi hỏi, “Tiểu Manh, có đỡ hơn chút nào chưa? Còn đau ở đâu nữa không?”
Từ Tiểu Manh kéo tay Mục Phi đặt lên đầu gối mình, “Hu hu, chỗ này cũng đau...”
“Được được, anh xoa giúp cho, đừng khóc nữa nhé, là anh sai rồi...” Mục Phi nhẹ nhàng khuyên nhủ, tự biết mình đuối lý, không trốn tránh trách nhiệm, giúp tiểu la lỵ xoa bóp những chỗ bị va đập, làm dịu cơn đau của con bé.
“Còn cả đây nữa, hu...” Từ Tiểu Manh lại kéo tay Mục Phi đặt lên khuỷu tay mình.
Đầu gối, khuỷu tay và mũi của tiểu gia hỏa đều bị va đập đến mức đỏ bừng lên, Mục Phi nhìn mà xót xa hết cả ruột gan, cậu nhìn Từ Tiểu Manh nói, “Tiểu Manh, là lỗi của anh, sau này chơi với em nhất định sẽ chú ý hơn, không để em bị thương nữa đâu, còn chỗ nào đau nữa không?”
Nghe thấy lời của Mục Phi, tiếng nức nở của Từ Tiểu Manh nhỏ đi đôi chút, sau đó lại dời tay Mục Phi đến một chỗ khác, “Chỗ này cũng đau...”
“Ồ, anh xoa... cho... hửm...” Mục Phi vừa nói, lại cảm thấy thứ trong tay mình mềm mềm, ấm áp, xúc cảm cực kỳ tốt, cậu cảm thấy có gì đó không ổn, cúi đầu nhìn lại, lập tức ngây người.
Bàn tay của cậu, đang đặt ngay trên bầu ngực không hề nhỏ chút nào của Từ Tiểu Manh...