Bên ngoài trường Trung học số 8, bên trong một chiếc Audi A6, Tổ Thiếu Long và An Tại Vinh - kẻ từng chịu thiệt thòi trước mặt Mục Phi - đang bàn tán chuyện gì đó, ba cô bạn gái của bọn họ thì ngồi ở ghế sau, không dám ho he một câu.
"An thiếu, xin lỗi nhé, tôi chỉ biết tên nhóc Mục Phi đó đánh nhau giỏi, nhưng không ngờ hắn lại lợi hại đến vậy..." Tổ Thiếu Long nói với An Tại Vinh, nói được nửa câu lại thôi, nửa câu sau tự nhiên chính là "Ngay cả cậu cũng không phải đối thủ của hắn."
Nhưng ý trong lời nói của hắn ta đã biểu lộ ra ngoài, ngụ ý rằng: Mặc dù tôi dẫn cậu tới, nhưng cậu đánh không lại mà chịu thiệt là do cậu kém cỏi, còn chuyện này không liên quan gì đến tôi, đừng tính lên đầu tôi.
An Tại Vinh đang lúc bực dọc nên không để tâm đến lời của Tổ Thiếu Long, nghĩ đến cú đấm kia của Mục Phi là hắn lại không kìm được cục tức: "Tôi quản hắn đánh giỏi hay không giỏi, chuyện này chưa xong đâu! Cú đấm đó của hắn, tôi nhớ cả đời, xì..."
An Tại Vinh vừa nói vừa chạm phải vết thương trong miệng, không kìm được hít một ngụm khí lạnh.
"Hầy, chuyện này cũng trách tôi, nếu tôi không dẫn An thiếu cậu tới thì đã chẳng có chuyện gì, vậy... An thiếu định tính sao?" Tổ Thiếu Long hỏi.
"Tính sao ư? Đương nhiên là tìm lại thể diện rồi, chẳng lẽ tôi lại chịu không công cú đấm đó chắc? Chỉ là tôi mấy ngày nữa phải về quê ở Thẩm Thành rồi, muốn báo thù cũng đành phải đợi qua năm mới tính tiếp, thật là bực mình, hầy." An Tại Vinh vừa nói vừa khởi động xe, đi tìm phòng khám nha khoa.
Nhưng hắn vừa lái xe vừa nghĩ đến chuyện răng của mình bị đánh gãy, mấy ngày nữa về quê ăn Tết thịt không thể ăn, rượu không thể uống, ngay cả hôn môi cũng đau, tức đến mức muốn chết đi được. Càng nghĩ hắn càng giận, không nhịn được đấm mạnh một cú lên vô lăng: "Không được, tên nhóc họ Mục kia đánh tôi thành ra thế này, đến cái Tết cũng chẳng được yên ổn, tôi cũng không thể để hắn sống dễ chịu được..."
Tổ Thiếu Long rất thích nghe những lời này: "Nghe An thiếu nói vậy, hình như là có cách rồi nhỉ?"
"Tôi đánh không lại tên nhóc đó, nhưng không có nghĩa là người khác không trị nổi hắn..." An Tại Vinh cười lạnh hai tiếng, "Đội trưởng cũ của tôi khi còn trong quân ngũ vốn là lính đặc chủng, xuất ngũ cùng tôi ba năm trước. Dù không muốn thừa nhận, nhưng tôi quả thật tiếp không qua nổi mười lăm chiêu dưới tay anh ta. Mục Phi kia đấu lại tôi, chứ tôi không tin hắn đấu lại được anh ta..."
Mặc dù An Tại Vinh miệng gọi đội trưởng từng câu từng chữ, nhưng trong giọng điệu lại chẳng có chút tôn kính nào, không giống như đang gọi người thầy cũ của mình, mà giống như đang gọi một tên nô lệ có thể sai bảo tùy tiện vậy.
"Ồ, lợi hại vậy sao? Vậy cao thủ thế này..." Tổ Thiếu Long kinh ngạc hỏi.
"Mời khó cái khỉ gì, thời buổi này, có tiền chính là cha, biết không?" An Tại Vinh bĩu môi giải thích, "Tên đó tuy đánh nhau giỏi nhưng lại đầu đất tính tình thẳng thắn, sau khi xuất ngũ sống rất thảm hại, lại thêm việc đang gánh vác người vợ bệnh tật. Nếu không phải tôi thỉnh thoảng cho hắn mấy việc chém thuê để cứu giúp, thì mẹ kiếp hắn đến cơm cũng chẳng có mà ăn. Tôi đưa mười lăm vạn, bảo hắn đánh gãy một tay của Mục Phi, hắn sẽ vui vẻ nhận lời ngay..."
An Tại Vinh nói xong, với tay ra phía sau, cô tiểu thư kia liền đưa điện thoại di động vào tay hắn: "Thiếu Long, chuyện này cứ giao cho tôi lo. Nhưng anh em ruột cũng phải tính toán rõ ràng, tiền chém người này mỗi người một nửa..."
"Hiểu rõ..." Tổ Thiếu Long vui vẻ gật đầu. Đối với hắn mà nói, bảy vạn đồng chẳng qua chỉ là tiền tiêu vặt nửa tháng mà thôi. Thật ra trước đây hắn cũng từng nghĩ đến chuyện bỏ tiền thuê sát thủ xử lý Mục Phi, nhưng hắn nhát gan sợ rắc rối.
Lần này có người làm thay, hắn cầu còn không được. Cho dù có xảy ra chuyện thật thì đã có An Tại Vinh gánh vác, với thế lực của nhà họ An, hoàn toàn có thể giải quyết êm thấm, tuyệt đối không đến lượt hắn phải gánh chịu.
Sau đó, An Tại Vinh bấm gọi một dãy số: "Này, đội trưởng à, tôi An thiếu đây..."
---❊ ❖ ❊---
Cùng lúc đó, bên ngoài ban công của một khu chung cư cũ kỹ nào đó ở thành phố Tân Nam, một người đàn ông trông chừng hai mươi tám, hìn mười chín tuổi nghe điện thoại của An Tại Vinh.
"Có chuyện gì nói thẳng..." Giọng điệu của người đàn ông này vô cùng lạnh lùng, không hề khách sáo chút nào.
"Đội trưởng đừng lạnh lùng thế chứ, lần nào tôi tìm anh chẳng phải là mang tiền đến cho anh sao? Có phải không..." Giọng nói trong điện thoại truyền đến, "Có một tên nhóc tên là Mục Phi, anh giúp tôi phế đi một cánh tay của nó, mười lăm vạn, làm hay không?"
"Đối phương có thân phận gì?" Người đàn ông hỏi ngược lại.
"Ngoài mặt là học sinh, thực chất là một tên tay sai xã hội đen, dù sao cũng chẳng phải người tốt gì cho cam. Anh nghĩ xem, người qua lại với tôi có thể là người tốt được sao? Đúng không? Ha ha..." Đầu dây bên kia cười lớn.
"Chuyển tiền qua đây, qua năm tôi làm..."
"Không được!! Qua năm là tôi từ Thẩm Thành về rồi, còn cần anh làm nữa chắc?" Người đàn ông chưa nói dứt lời đã bị đầu dây bên kia cắt ngang, "Tiền ngày mai tôi sẽ chuyển cho anh, chuyện này anh nhất định phải làm trong dịp Tết, cứ... giữa mùng Ba mươi Tết đến mùng Mười đi, tôi nhất định phải bắt hắn trải qua một cái Tết khó quên, ha ha!!"
Người đàn ông suy nghĩ một lúc: "Được, tôi biết rồi..." Nói xong, anh ta liền cúp điện thoại.
Anh ta đẩy cửa bước vào nhà, một người phụ nữ tầm hai mươi tư, hai mươi lăm tuổi đang chống nạng đứng ở cửa chờ sẵn. Người phụ nữ này tuy không gọi là tuyệt sắc nhưng cũng mày thanh mục tú, dung mạo xinh xắn, chỉ có điều đôi chân của cô ấy vô cùng gầy gò, chiếc quần mặc trên người trống hơ trống hoác, rõ ràng là bệnh tình không nhẹ.
Người đàn ông sững sờ, sau đó bước tới đỡ cô, dịu dàng nói: "Không phải bảo em nghỉ ngơi cho đàng hoàng sao, sao lại dậy rồi?"
"Nằm lâu cũng mỏi, dậy vận động một chút..." Khi người phụ nữ nói chuyện, ánh mắt vẫn dán chặt vào người đàn ông, trong mắt tràn ngập vẻ dịu dàng, "Hải Bân ca, đơn vị tìm anh à?"
"Không có, anh đều nói với lãnh đạo đơn vị rồi, họ cho anh nghỉ thêm một tuần phép năm để ở bên chăm sóc em thật tốt, còn nói muốn đến thăm em nữa, nhưng anh thấy không tiện nên từ chối rồi..." Người đàn ông tên Hải Bân vừa cười vừa nói, hoàn toàn trái ngược với vẻ lạnh lùng khi nghe điện thoại lúc nãy. Anh ta đỡ người phụ nữ đi vào trong nhà.
Người phụ nữ chậm rãi bước đi, trên mặt lại lộ vẻ tự trách và áy náy: "Hải Bân ca, xin lỗi anh, nếu không phải em vô dụng thì anh cũng chẳng đến mức ngay cả việc làm lính cũng không giữ được, lại còn phải ngày ngày chăm sóc em thế này..."
Người phụ nữ nói được nửa câu đã bị Hải Bân cắt ngang: "Đừng nói vậy chứ, em là vợ của anh, anh chăm sóc em là điều hiển nhiên mà. Thật ra là anh vô dụng, không kiếm được nhiều tiền, bằng không thì cũng chẳng để bệnh tình của em kéo dài đến tận bây giờ..."
---❊ ❖ ❊---
Ăn Tết ở Hoa Quốc là một việc rất được coi trọng. Ngày hai mươi ba tháng Chạp là Tết Ông Công Ông Táo, phải cúng Táo quân tiễn Táo quân về trời, còn ngày hai mươi bốn tháng Chạp chính là ngày quét dọn của mỗi nhà mỗi hộ. Đúng như tên gọi, chính là phải quét dọn phòng ốc, giặt giũ quần áo và các loại dụng cụ, ngụ ý là quét sạch vận xui, từ cũ đón mới.
Có lẽ nhiều gia đình đã mất đi truyền thống cúng Táo quân này, nhưng việc quét dọn nhà cửa thì nhà nào cũng phải làm, nhà của Mục Phi tự nhiên cũng không ngoại lệ.
"Anh trai, sang trái!!"
"Anh trai, sang phải!!"
Từ Tiểu Manh đầu đội túi nilon, thắt tạp dề, tay cầm chiếc chổi mới mua, tỉ mỉ quét dọn từng ngóc ngách trên trần nhà. Với chiều cao của tiểu gia hỏa, cho dù có cầm chổi thì cũng chẳng với tới trần nhà, thế là Mục Phi tự nhiên bị cô bé gọi ra làm phu khuân vác, đóng vai trò như một chiếc thang người.
Lúc này, Từ Tiểu Manh đang cưỡi trên cổ Mục Phi, Mục Phi nắm lấy hai cổ chân mảnh khảnh của cô bé để giúp cô bé giữ thăng bằng. Cô bé vừa quét dọn vừa thỉnh thoảng chỉ huy Mục Phi di chuyển qua lại.
Thật ra với chiều cao của Mục Phi, chỉ cần đứng lên ghế là có thể dễ dàng quét dọn căn phòng, nhưng tiểu gia hỏa thế nào cũng không chịu, cứ khăng khăng việc nhà là công việc của cô bé, quyết không cho anh trai làm một chút nào. Nhìn vẻ mặt kiên quyết của tiểu gia hỏa, Mục Phi đành chịu thua, yên lặng làm một cái thang người. Ban đầu cậu còn hơi không cam lòng, nói rằng làm thế này còn mệt hơn tự mình quét dọn, nhưng khi tiểu gia hỏa vừa cưỡi lên thì cậu liền chẳng còn than phiền nửa lời.
Bởi vì ở nhà tiểu gia hỏa chỉ mặc một chiếc váy ngủ rộng thùng thình, hơn nữa lại để trần đôi chân. Cô bé vừa cưỡi lên là Mục Phi liền cảm thấy hai đôi chân nhỏ nhắn trơn tuột, múp míp, ấm áp, thơm phức bao lấy cổ mình. Cảm giác đó, nhiệt độ đó, hương thơm đó, quả thực là tuyệt cú mèo. Nói một cách ví von thì cảm giác này thật sướng vô cùng, đây đâu phải là lao động, đây hoàn toàn là tận hưởng mà.
Mặc dù Mục Phi cảm thấy tà dâm em gái nhỏ thì có hơi không hay cho lắm, nhưng dù sao đây cũng là yêu cầu của chính tiểu gia hỏa. Ôi trời cao đất dày ơi, đây không phải tôi Mục Phi muốn làm chuyện xấu đâu nhé, các người không thể trách tôi được đâu đấy.
Tên Mục Phi vô lương tâm này vừa chiếm hời vừa ra vẻ nghĩ thầm.
"Hức hức, sặc quá. Anh trai, phòng bếp xong rồi đấy, chúng ta đi quét phòng khách thôi..." Từ Tiểu Manh hào hứng nói.
"Ừ, được, cái đó... Tiểu Manh à, nếu mệt thì nghỉ ngơi một lát đã, chúng ta thong thả làm, không vội đâu, hì hì..." Mục Phi ân cần nói, thực ra cậu chỉ muốn chiếm hời thêm một lúc.
Nhưng Từ Tiểu Manh rõ ràng không biết suy nghĩ trong đầu cậu, rạng rỡ đáp: "Không sao đâu anh trai, Tiểu Manh không mệt đâu, lát nữa quét xong trần nhà là có thể lau chùi những đồ đạc khác rồi..."
Nói xong, như thể đang sốt ruột lắm, cô bé lắc lư đôi chân nhỏ dài trắng nõn nà: "Anh trai, đi nhanh lên nào, nhanh lên nhanh lên..."
Không chiếm hời được nữa, Mục Phi đành thất vọng nói: "Ồ, vậy sao? Thôi được rồi..."
Quét dọn trần nhà xong, công việc tiếp theo là dọn dẹp phòng ốc. Thật ra từ sau khi Từ Tiểu Manh đến nhà, nhà của Mục Phi cơ bản là luôn sạch bóng không một hạt bụi, hoàn toàn có thể bỏ qua bước này.
Nhưng tiểu gia hỏa cứ khăng khăng nói sắp Tết rồi, nhất định phải lau chùi lại từ đầu một lượt, Mục Phi đành chiều theo cô bé. Cô bé rửa dọn, Mục Phi làm chân sai vặt, giúp cô bé làm mấy việc như khiêng TV, tháo chụp đèn... Chờ đến khi quét dọn toàn bộ căn nhà xong thì trời đã xế chiều, hai người đã dọn dẹp suốt năm sáu tiếng đồng hồ.
"Anh trai, nhìn đi, lau lại một lượt xong sạch sẽ hơn nhiều rồi phải không nào?" Từ Tiểu Manh nheo mắt, ra vẻ khoe khoang nói.
Thật ra nhà của Mục Phi vốn dĩ đã rất sạch sẽ, cậu hoàn toàn chẳng nhìn ra việc lau với không lau có gì khác biệt, nhưng cậu hiểu ý của tiểu Loli: "Đúng vậy, Tiểu Manh lợi hại thật, bây giờ sạch sẽ hơn nhiều rồi..." Mục Phi xoa cái đầu nhỏ của cô bé khen ngợi.
"Hì hì..." Tiểu Loli hưởng thụ cười ngốc hai tiếng, nói: "Lát nữa tháo chăn ra, lại giặt thêm vỏ chăn với quần áo bẩn của hai chúng ta nữa là công việc dọn dẹp đón Tết coi như hoàn thành rồi."
"Ừ." Mục Phi đáp một tiếng, rút tay đang xoa đầu cô bé lại nhìn thử, kết quả toàn là bụi bẩn.
"Chăn với quần áo lát nữa nói sau, em vẫn nên đi tắm trước đi, em mà bẩn thêm chút nữa thì không phải Từ Tiểu Manh nữa, mà là Từ Tiểu Hôi mất thôi..." Mục Phi giơ tay ra hiệu cho cô bé nhìn đống bụi trên tay mình.
Từ Tiểu Manh sờ đầu mình, quả nhiên rất bẩn, sau đó kiễng chân sờ tóc Mục Phi, cũng là một đầu đầy bụi.
"Anh trai, tóc anh cũng bẩn lắm, anh cũng phải đi tắm đấy..." Từ Tiểu Manh tươi tắn nói.
"Ừ, để anh để lát nữa rồi tính, em đi trước đi..." Mục Phi nói.
Nào ngờ Từ Tiểu Manh khuôn mặt nhỏ nhắn đỏ bừng, nét mặt mang theo nụ cười ngại ngùng, dùng giọng nói cực kỳ nhỏ nhẹ bảo: "Anh trai, hay là... hay là chúng ta cùng tắm chung nhé?..."
{Phỉ Thiên văn học www.piaotia.com cảm ơn sự ủng hộ của các đạo hữu, sự ủng hộ của các bạn chính là động lực lớn nhất của chúng tôi}
Tủ sách của tôi
Thêm sách này vào tủ sách
Báo lỗi chương/Báo cáo
Đọc thêm các chương mới nhất của tiểu thuyết xin vui lòng quay lại trang chủ Phỉ Thiên văn học, địa chỉ vĩnh viễn của trang đọc tiểu thuyết: www.piaotia.net
Copyright © 2012-2013 Phỉ Thiên văn học - Trnag đọc tiểu thuyết bay vượt bầu trời All rights reserved.