Mục Phi nhìn Mễ Bối Bối và Hứa Tiểu Manh trong bộ đồ y tá, khóe môi giật giật, cậu trực tiếp bỏ qua Mễ Bối Bối hay làm trò, chỉ chăm chú nhìn Tiểu Manh.
Con nhóc này, sao lại mặc thành thế này? Bệnh viện này cũng thật kỳ lạ, sao lại có cả đồng phục y tá nhỏ thế này chứ, cho dù có, cũng đâu thể tùy tiện mượn người ta chứ? Cũng chẳng biết Mễ Bối Bối làm sao mà kiếm được tay nữa.
Hơn nữa, đây là quần áo quái quỷ gì chứ, lại còn mỏng thế này, ép ngực Tiểu Manh chặt đến mức ấy, đến cả đường viền nội y cũng nhìn thấy rõ mồn một, thật quá đáng trách, tuy nói thế này quả thực rất gợi cảm, rất đẹp mắt, nhưng cậu cũng đâu thể mặc thế này trước mặt người ngoài chứ?
Mục Phi chợt dâng lên cơn ghen ngầm trong lòng, cảm giác ấy giống như bạn gái mình bị lộ hàng, bị người đàn ông khác nhìn thấy vậy.
Đang lúc cậu buồn bực, Hứa Tiểu Manh rụt rè bước đến trước mặt Mục Phi, vạt áo vo ve trong tay, khuôn mặt ửng hồng, rụt rè hỏi: "Ca ca, Tiểu Manh mặc, mặc đẹp không?" Vừa nói, cô bé vừa chốc chốc ngẩng đầu lén nhìn Mục Phi, trong mắt đong đầy vẻ mong chờ.
Mục Phi kéo thốc cô bé vào lòng, nét mặt không vui, chỉ vào Mễ Bối Bối, nhưng lại nói với Hứa Tiểu Manh: "Em đấy, con nhóc này, không được học theo cậu ta, cậu ta cứ tưng tửng điên điên thế đấy, sớm muộn gì cũng dạy hư em, từ sau không được mặc thứ quần áo kỳ quái này nữa..."
Hứa Tiểu Manh nghe Mục Phi không khen mình, chốc lát lộ vẻ thất vọng, cúi đầu bĩu môi nhỏ: "Ức, Tiểu Manh biết rồi..."
Mục Phi vừa thấy bộ dạng ấy của cô bé thì sinh lòng không đành, nhỏ giọng bên tai cô bé: "Nhưng mà này, nếu em thích thì có thể mặc ở nhà, không được mặc cho người ngoài xem, biết chưa?"
Tiểu La Lị (lơ-li) như nhìn thấy hi vọng, ngẩng đầu nhìn Mục Phi: "Vậy ca ca có thích không?"
Câu hỏi này khiến Mục Phi có chút ngại ngùng, mặt già hơi đỏ, cậu vẫn gật gật đầu. Hứa Tiểu Manh cứ như đổi mặt vậy, chớp mắt mây tan trơn tru, nheo mắt cười tươi hôn lên má Mục Phi một cái: "Vậy sau này Tiểu Manh chỉ mặc cho ca ca xem thôi..."
Thế này mới phải chứ, hắc hắc... Trong lòng Mục Phi đang tưởng tượng đủ loại kiểu ăn mặc của Tiểu Manh, thì nghe phía sau truyền đến âm thanh quái dị.
"Mỹ nữ, cười một cái nào, anh chụp."
Quay đầu lại nhìn, Lý Triều Nam đang cầm điện thoại chụp ảnh Mễ Bối Bối, Mễ Bối Bối còn tạo đủ tư thế làm dáng cơ chứ, mà Cao Nguyên lại cầm điện thoại đang quay Hứa Tiểu Manh, âm thanh chính là phát ra từ chỗ này.
Thừa lúc bảo bối muội muội của mình bị tên ổi tả (biến thái) ** , Mục Phi nổi giận, vươn tay định giật điện thoại của Cao Nguyên: "Đồ béo chết bầm, mày mau xóa cho tao..."
Nhưng Cao Nguyên cứ như biết trước động tác của Mục Phi, chụp xong một tấm là cắm cổ chạy đi, vừa chạy vừa kêu lên: "Hahaha, trang phục y tá của Tiểu Manh muội muội, thu hoạch lớn nhất ngày hôm nay đây..." Vừa hô, đã chạy khỏi phòng bệnh.
Mục Phi nhấc chân liền đuổi theo, thế nhưng vừa ra đến cửa, lại nghe "á" hai tiếng, hai thân thể kiều diễm ngãào vào lòng cậu. Mục Phi sợ hai người ngã sụp xuống, theo phản xạ có điều kiện liền ôm lấy họ, hai người này rõ ràng là do Cao Nguyên đẩy tới.
Mục Phi cúi đầu nhìn, chính là Lý Linh và Lâm Nhược Y, mà hai mỹ nữ này đều dựa vào ngực cậu, tay trái cậu ôm lấy eo Lâm Nhược Y, tay phải lại chạm phải một vật thể mềm mại, thò đầu nhìn lại lần nữa, mẹ kiếp, lại là mông của Lý Linh.
Trái ôm phải ấp, hóa ra là thế này, cảm giác không tệ nhỉ.
“Khụ khụ” tiếng ho của Lý Linh kéo sự chú ý của Mục Phi trở về, mà trong mắt rõ ràng mang theo sự khó chịu.
Mục Phi vội vàng buông tay, lại ra ngoài đuổi theo Cao Nguyên, còn đuổi theo thế nào được nữa, tên kia đã đến cửa thang máy rồi, mà cửa thang máy đang mở, Mục Phi chỉ đành trơ mắt nhìn hắn chui vào.
“Cao Nguyên, đồ béo thối tha, mày mau xóa ngay cho tao, để tao phát hiện ra mày không xóa, tao thề lột sạch treo mày lên cột cờ đấy...” Mục Phi bực bội quát lớn, thu hút ánh mắt chú ý của người qua đường.
Mà Cao Nguyên cười biến thái, vẫy vẫy tay về phía Mục Phi, cửa thang máy đóng lại.
“Tức chết ông đây mà, mẹ kiếp...” Mục Phi chửi mắng một tiếng, quay lại phòng bệnh.
Hạ Tuyết nằm viện mấy ngày nay, Lâm Nhược Y ngày nào tan học về cũng đều như đưa thư đến thăm, mà hôm nay cô được nghỉ, cho nên tới vào ban ngày, trong tay xách theo lê, nho và các loại hoa quả khác.
Thấy vẻ mặt buồn bực của Mục Phi, Lâm Nhược Y ân cần hỏi: "A Phi, có chuyện gì thế?"
“Cái tên chết bầm béo địch đó, ** ảnh chụp của Tiểu Manh...” Trong giọng nói của Mục Phi lộ rõ sự khó chịu.
Lý Linh lại không biết đầu đuôi: "Ảnh chụp? Thì chụp rồi thì chụp thôi, làm gì được chứ?"
“Hầy, cậu không biết đâu, đó không phải ảnh bình thường, đó là... Thôi, cậu vào phòng khắc biết.” Mục Phi vừa nói, vừa gọi Lâm Nhược Y và Lý Linh vào phòng.
Mà trong phòng, Mễ Bối Bối hay làm điệu chưa chụp đã ghiền, đang tạo dáng, bảo Hứa Tiểu Manh dùng iPhone 4 của Mục Phi chụp hộ.
Lý Linh vừa nhìn cách ăn mặc của Hứa Tiểu Manh và Mễ Bối Bối, liền biết vì sao Mục Phi lại phải đuổi theo đánh hắn ta, chẳng ai muốn bộ dạng gợi cảm của em mình bị tên biến thái nhìn thấy cả, huống chi Hứa Tiểu Manh lại đáng yêu như thế.
Thế nhưng Lý Linh lại như muốn trả thù mối thù sờ mông ban nãy, cố ý chuyển chủ đề, chỉ thấy cô lộ vẻ khinh bỉ nói: "Mục Phi, hóa ra cậu thích kiểu này cơ à? Đồng phục cám dỗ sao?" Vừa nói, ánh mắt nhìn Mục Phi y như nhìn kẻ biến thái.
“Ân? Hóa ra A Phi thích khẩu vị này cơ à?” Câu nói này chớp mắt thu hút sự chú ý của Lâm Nhược Y, con ngốc này nghĩ ngợi, liền dán ánh mắt lên bộ đồ y tá trên người Mễ Bối Bối, mắt mở to, lông mi khẽ run, hình như đang cân nhắc xem có nên tự kiếm một bộ mặc vào thử không.
Mục Phi còn tưởng Lâm Nhược Y hiểu lầm mình có sở thích không lành mạnh, vội vàng giải thích: "Tôi thích cái quái gì chứ, đó đâu phải tôi bảo họ mặc, chẳng phải do Mễ Bối Bối con nhóc đó ham chơi sao..."
“Thiết!!” Lý Linh nguầy nguậy quay đầu, khinh bỉ đả kích: "Giải thích chính là ngụy biện!!"
Lý Linh trực tiếp đóng mác cho Mục Phi, Mục Phi khóc không ra nước mắt, cậu buồn bực thật đấy, hôm nay Lý Linh dây dưa với cậu đến cùng, nhưng cậu cũng là kẻ đuối lý, sờ mông người ta, chẳng lẽ lại không cho người ta nói vài câu xả giận hay sao?
Cho nên cậu cũng chỉ đành xoa nhẹ thái dương, thở dài sườn sượt.
Hạ Tuyết nhìn ra Lý Linh chỉ đang trêu chọc Mục Phi, không có ý ác độc, cũng không nói gì, nhìn họ nô đùa, trên mặt mang theo nụ cười ấm áp, thế nhưng Mễ Bối Bối nghe Lý Linh nói Mục Phi thì có chút không chịu được.
“Đuôi ngựa, cậu nói thế là không đúng rồi, tớ phải giải thích hộ học trưởng Mục Phi chứ, thế nào gọi là thích kiểu này hả? Y tá vốn là thiên sứ áo trắng, từ cái tên này, cũng có thể thấy rất nhiều người thích y tá, học trưởng Mục Phi thích thì có gì sai? Hơn nữa, có một tiểu y tá muội muội vừa xinh đẹp đáng yêu, vóc dáng thon thả, khí chất xuất chúng như tớ đây mà anh ấy không động lòng mới là lạ đấy chứ? Tớ thấy cậu đang ghen tị vì tớ mặc bộ đồ y tá này đẹp thì có, cậu nói xem có đúng không hả, học trưởng Mục Phi...” Mễ Bối Bối vừa nói, vừa đắc ý lắc đầu quầy quậy, hai bím tóc cà rốt lắc lư qua lại, ôm lấy cánh tay Mục Phi suýt thì treo cả lên người cậu.
Mẹ kiếp, đây là cậu đang giải thích giúp hay đang bôi nhọ vậy hả? Ai nói anh thích y tá cơ chứ, người anh thích nhất rõ ràng là hầu gái cơ mà. Mục Phi buồn bực nghĩ, nhưng cậu đã sớm quen với màn đấu khẩu giữa Mễ Bối Bối và Lý Linh rồi.
Chỉ thấy Lý Linh đánh giá Mễ Bối Bối từ trên xuống dưới vài lần, cuối cùng dùng biểu cảm khinh bỉ tột độ quay đầu đi, nhìn sang một bên: "Cậu phẳng trước dẹt sau thế kia, có gì đáng để tớ hâm mộ chứ? Còn khí chất, tớ thấy non nớt thì có thừa..." Lý Linh vừa nói, vừa nhìn sang cô bạn thân Lâm Nhược Y bên cạnh.
Mễ Bối Bối bị đả kích, đang định mở miệng phản bác, thì lại nghe Lý Linh tiếp tục nói: "Nếu như Nhược Y muội muội nhà tớ mà mặc bộ quần áo này của cậu, chắc chắn ra dáng hơn cậu nhiều..."
Lâm Nhược Y lại lắc đầu: "Không được, bộ quần áo này chật quá, Bối Bối học muội mặc thì vừa vặn, tớ, tớ thì không mặc nổi đâu..."
Mễ Bối Bối vừa định nổi giận nghe câu này xong thì thấy dễ chịu hơn hẳn, cô lại đắc ý trở lại, thầm nghĩ, cậu còn biết điều chán, bộ quần áo này chỉ có người gầy như tôi mới mặc được thôi, tuy vóc dáng cậu cũng coi là cân đối, nhưng có hơi đẫy đà một chút, sao mà mặc đẹp bằng tôi được.
Cô đang thầm nghĩ, thế nhưng câu nói của Lâm Nhược Y suýt chút nữa khiến cô tức đến hộc máu.
Chỉ thấy Lâm Nhược Y ra điều kiện như không có chuyện gì, thẹn thùng cúi đầu nhìn bộ ngực đầy đặn của mình mà bảo: "Ngực tớ thịt nhiều quá, nếu cố mặc bộ quần áo này vào, cúc áo ở đây có lẽ sẽ đứt tung mất, đến lúc đó sẽ bị lộ hàng mất..."
“Puff”, vừa nghe câu này, trừ lơ-li ngốc Hứa Tiểu Manh đầy vẻ nghi hoặc ra, những người khác đều phì cười, hóa ra người chọc tức chết người nhất chính là Lâm Nhược Y a.
Mễ Bối Bối tự ti nhất chính là ngực nhỏ, chớp mắt bị đả kích trọng thương, chút đắc ý biến mất tăm biến mất tích, cô vô cùng ấm ức, đôi mắt rưng rưng lệ nói: "Cậu rõ ràng là nói ngực tớ nhỏ đúng không? Quá đáng quá, ngực to như thế thì có gì hay ho chứ? Hơn nữa... Hơn nữa ngực tớ cũng đâu phải rất nhỏ đâu, sắp đến cúp B rồi, còn có rất nhiều người nhỏ hơn tớ cơ mà..."
Lý Linh ra vẻ nghi hoặc: "Ai cơ? Ngực ai nhỏ hơn cậu? Có không?"
Mễ Bối Bối vội nói: "Đương nhiên có, ví dụ như... Ừm, ví dụ như..." Cô vừa nói, vừa nhìn sang Lâm Nhược Y trước, không được, cái này to quá, pass đi. Sau đó nhìn sang Lý Linh.
“Ừm, khụ khụ...” Lý Linh ho nhẹ hai tiếng, ra vẻ như không có chuyện gì vươn vai một cái, ngực ưỡn về phía trước, Mễ Bối Bối nhìn thấy, cái này cũng lớn hơn mình, không được.
Lại nhìn sang Tuyết tỷ, cũng lớn hơn mình một vòng, cuối cùng, Mễ Bối Bối đành dời ánh mắt vào trong phòng bệnh, người có tuổi và chiều cao đều nhỏ nhất - Hứa Tiểu Manh.
Lơ-li ngốc Hứa Tiểu Manh cảm nhận được ánh mắt của Mễ Bối Bối, quay đầu nhìn cô, đôi mắt to ngây thơ chớp chớp, trên mặt toàn là vẻ hoang mang, mà Mễ Bối Bối vừa nhìn thấy bộ ngực nhô cao như giấu hai chú thỏ con của cô bé, cô cuối cùng cũng khóc òa lên, nhăn mũi lại, hai giọt nước mắt trượt xuống.
“Hức hức... Oa, các cậu đều bắt nạt tớ, học trưởng Mục Phi là đại ma đầu, tớ thèm vào mà lý tới cậu nữa...” Vừa nói, cô cũng chẳng màng đổi quần áo, vừa gào khóc toáng lên vừa chạy vụt ra ngoài.
Mẹ kiếp, rõ ràng là Lý Linh bắt nạt cậu, ông đây có làm gì đâu, sao lại thành đại ma đầu rồi, khốn khiếp. Cậu thầm nghĩ.
Lúc đó Mễ Bối Bối vì làm điệu, đến áo bông cũng cởi ra, trực tiếp mặc nội y và đồ y tá, Mục Phi sợ cô bị cảm lạnh, vội vớ lấy chiếc áo định đuổi theo: "Này, cái con nhóc này, mau quay lại đây, đừng mặc bộ đồ đó ra ngoài, lạnh lắm đấy!!..."
Mà nhìn Mễ Bối Bối và Mục Phi bước ra ngoài, Lý Linh cứ như thắng trận trở về, chống eo đắc ý chưa kìa.
“Thiết, đấu với tao cơ à...” Lý Linh đắc ý liếc nhìn hướng Mễ Bối Bối rời đi, sau đó lại sán đến bên Tiểu Manh: "Hắc hắc, Tiểu Manh muội muội, bộ quần áo này của em mượn ở đâu thế, cho chị mượn một bộ mặc chơi với..."
Mục Phi buồn bực sắp chết đến nơi, thầm nghĩ cuộc đời mình rốt cuộc là cái loại mệnh gì thế này, anh em bạn bè bên cạnh sao không có lấy một kẻ khiến người ta bớt lo thế cơ chứ, sầu chết mất.
Cậu đuổi kịp Mễ Bối Bối, con nhóc đó lại chết sống không thèm đếm xỉa đến cậu, Mục Phi muốn khoác áo cho cô, nhưng lại sợ cô bị thương nên không dám dùng sức, đang lúc giằng co, điện thoại bỗng reo lên, Mễ Bối Bối liền nhân cơ hội này chuồn mất.
Mục Phi hôm nay bị làm cho tức chết đi được, tức đến phát cuồng, cầm điện thoại lên liền giận dữ quát rầm lên: "Mẹ kiếp, đứa nào đấy? Không biết ông đây đang mẹ kiếp bận sấp mặt à..."
Đầu dây bên kia trầm mặc một trận, sau đó là hai tiếng nức nở...