Mục Phi không do dự nữa, hạ quyết tâm, cầm lấy con dao đâm thẳng về phía cánh tay mình. Cậu cảm thấy cánh tay lạnh buốt, tiếp theo là cảm giác ẩm ướt cùng hơi ấm, cuối cùng là một trận đau đớn dữ dội.
Thực ra lúc nãy lúc đâm, cậu đã cố gắng hết sức né phần cơ bắp trên cánh tay, chỉ để lưỡi dao rạch rách lớp da bên ngoài. Nhưng cậu cũng không thể làm quá giả tạo, cho nên ít nhiều vẫn phải phạm vào da thịt một chút để máu chảy ra.
Mà Hạ Tuyết nhìn thấy Mục Phi vì mình mà làm đến bước này, đôi mắt liền mở lớn, hai hàng nước mắt chảy dài trên má. Con dao đó đâm lên người Mục Phi, nhưng dường như cũng có một con dao đâm vào tim cô, cô cảm thấy trái tim mình đang rỉ máu.
Đồng thời, trái tim cô lại càng trở nên nóng bỏng hơn, trong lòng ngập tràn sự thỏa mãn. Hành động của cậu đủ để chứng minh vị trí của cô trong lòng cậu, cậu đã có thể vì cô mà làm đến bước này, cô còn có gì mà không thỏa mãn nữa chứ?
Ngoài sự cảm động, ý nghĩ muốn ở bên cạnh cậu trọn đời trong lòng Hạ Tuyết lại càng trở nên kiên định hơn.
"Đã đủ chưa?" Mục Phi cắn răng chịu đựng cơn đau nói.
Thực ra với thể chất hiện tại của cậu, vết thương này tuy đau, nhưng tuyệt đối nằm trong phạm vi chịu đựng được của cậu, cái vẻ mặt nhăn nhó nhe răng này có hơn một nửa là giả vờ.
Nhưng Hạ Tuyết nào đâu biết được, cô cứ thế nước mắt giàn giụa, cô xót xa.
Còn Bạch Lộ nhìn thấy Mục Phi như vậy, cảm giác khoái cảm trả thù mãnh liệt khiến cô ta không nhịn được ngửa đầu cười lớn. Cô ta quay đầu cười với Mục Phi, "Cái này còn cách xa chữ đủ lắm..."
Nói rồi trừng mắt, làm ra vẻ đau lòng, "Lần này anh đã biết đau là mùi vị thế nào rồi chứ? Khó chịu rồi chứ? Lúc anh ra tay đánh bị thương em trai tôi, có biết nó còn đau hơn anh bây giờ gấp trăm lần không? Anh đây mới chỉ là một nhát dao thôi, còn nó thì bị anh chém đứt cả cánh tay. Mức độ thế này còn kém xa lắm, mau lên, đâm tiếp đi..."
Bạch Lộ hét lên, trong khi ba gã tay sai cao lớn lực lưỡng đứng bên cạnh cô ta từ đầu đến cuối vẫn khoanh tay đứng đó, dường như đã quen với bộ dạng nổi đóa của cô ta rồi.
Nghe lời Bạch Lộ nói, Mục Phi "cắn răng nhịn đau", nhe răng nặn ra một nụ cười, "Tôi có thể tiếp tục, nhưng tôi không tin cô. Tôi đã tự đâm mình một nhát để tỏ rõ thành ý rồi, cô có phải cũng nên làm gì đó để tỏ thái độ một chút không?" Mục Phi nói với giọng ấp úng.
Bạch Lộ thấy chiếc áo lông vũ trên người Mục Phi đã bị máu nhuộm đỏ, cảm giác khoái cảm trả thù khiến tâm trạng u uất của cô ta khá lên đôi chút. Nghe Mục Phi nói vậy, cô ta cũng không từ chối, bèn ra hiệu cho một tên tay sai bên cạnh.
Tên tay sai hiểu ý, lấy ra một con dao găm dài hơn hai mươi phân, cắt đứt sợi dây trói ở cổ chân và sau lưng Hạ Tuyết. Như vậy, mặc dù hai tay Hạ Tuyết vẫn bị trói quặt ra sau lưng và không thể nói chuyện, nhưng ít nhất chân đã có thể cử động được.
Hạ Tuyết vừa được cởi trói liền muốn chạy về phía Mục Phi, nhưng vì bị trói suốt hai, ba tiếng đồng hồ, lại thêm thời tiết quá lạnh bị cóng đến cứng đờ, cô vừa định đứng dậy thì đôi chân lại không nghe lời, trực tiếp ngã nhào xuống đất. Tên tay sai kia bước lên đỡ cô dậy, tuy không trói cô nữa nhưng cũng không cho cô rời đi.
Lúc này Hạ Tuyết mới phát hiện ra, đôi chân và bàn chân của cô đã tê dại hoàn toàn, cứ như không phải của mình vậy, căn bản không thể sai khiến được nữa.
Mục Phi làm ra vẻ nhíu mày, ôm vết thương nhắm chặt mắt, ra điều đang cố chịu đựng cơn đau. Mở mắt ra nhìn, cậu tỏ vẻ không thỏa mãn nói, "Cởi luôn cả tay ra đi..."
The post "Chân đi được là được rồi, đừng có được đằng chân lân đằng đầu..." Bạch Lộ trừng mắt nhìn Mục Phi, "Đừng nói nhảm nữa, mau ra tay đi."
Mục Phi gật đầu, thở hổn hển hai hơi, vung tay lại là một nhát dao. Chỉ có điều giống như lần trước, lưỡi dao đi chệch sang bên, không hề đâm trúng cơ bắp mà chỉ rạch rách một miếng da, nhưng máu chảy ra lại nhiều hơn.
"Thả chị tôi ra..." Mục Phi "cắn răng nhịn đau" nói.
Bạch Lộ lắc đầu, trên mặt lại nở nụ cười như kẻ phát cuồng, "Vẫn chưa đủ..."
Mục Phi thở dốc vài hơi, lại thêm một nhát dao nữa, nhưng Bạch Lộ vẫn lắc đầu. Mục Phi đành phải bồi thêm một nhát nữa.
Qua lại mấy bận, Mục Phi đã tự đâm mình ba nhát rồi. Trong mắt người ngoài, ba nhát này quả thực không nhẹ chút nào, con dao, quần áo và cả trên tay cậu đều toàn là máu. Lại nhìn biểu cảm của cậu xem, đã đau đến mức nhe răng trợn mắt, hai mắt cũng sắp mở không nổi nữa rồi.
Nhưng chỉ có Mục Phi biết rằng, thực ra ba nhát dao này căn bản không đâm sâu chút nào, đau thì có hơi đau đấy, nhưng tuyệt đối chịu đựng được, chỉ là máu chảy ra không ít trông có vẻ đáng sợ mà thôi.
Mục Phi đã qua mặt được Bạch Lộ và những kẻ khác, nhưng lại không qua mặt được Hạ Tuyết. Hạ Tuyết nhìn bộ dạng đau đớn của Mục Phi mà nước mắt như mưa, chỉ hận bản thân không thể chịu thay nỗi đau này cho cậu, hận vì sao mình lại mang rắc rối này đến cho cậu.
Lúc này Bạch Lộ cuối cùng cũng có chút hài lòng, ha hả cười lớn hai tiếng, kéo Hạ Tuyết đẩy mạnh về phía Mục Phi. Chân cõi của Hạ Tuyết vẫn chưa hồi phục hoàn toàn, mượn đà lao về phía trước được hai bước thì ngã quỵ xuống đất.
"Chị của mày tao đã trả lại cho mày rồi đấy, đừng nói là tao thất hứa..." Bạch Lộ nói xong liền ra hiệu tiến lên với ba tên tay sai thuộc hạ, chỉ vào Mục Phi nói, "Thằng nhóc mày chẳng phải rất biết đánh nhau sao, mày đấu thử với bọn chúng xem nào..."
Ba tên tay sai nhận lệnh liền vây lấy Mục Phi. Chỉ nghe thấy giọng Bạch Lộ từ phía sau truyền đến, "Cả Lượng Lượng lẫn Tiểu Thiên đều bị nó đánh gãy tay, lại còn tống vào đồn cảnh sát nữa, tính sao thì tụi mày tự nhìn mà làm, không cần phải nương tay..."
Mục Phi cũng mặc kệ cánh tay máu chảy đầm đìa, sải bước tiến lên đỡ thốc Hạ Tuyết đang ngã dưới đất dậy, ôm chầm lấy vòng eo cô vào lòng. Chỉ chốc lát không gặp mà Mục Phi có cảm giác như cách cả một đời, cảm giác tìm lại được thứ đã mất khiến cậu không kìm được sự vui mừng trong lòng.
"Chị Tuyết, chị không sao chứ?" Mục Phi dịu dàng hỏi, giọng nói thậm chí có chút run rẩy.
Hạ Tuyết trân trân nhìn chằm chằm Mục Phi, trong mắt tràn ngập vẻ lưu luyến không rời, nghe câu hỏi của cậu thì lắc đầu ra hiệu mình không sao.
Mục Phi định giúp cô cởi thứ trói ở tay và bịt miệng ra, nhưng lại thấy ba tên tay sai đang chậm rãi vây quanh mình.
Liếc mắt nhìn sang, ba kẻ này tên nào tên nấy cũng cao lớn vạm vỡ, vai rộng lưng hùm, thân hình cường tráng nén chặt trong lớp áo bông. Trên mặt ba kẻ không có biểu cảm gì rõ rệt, nhưng trong ánh mắt lại lộ ra vẻ coi thường và lạnh lùng, rõ ràng chỉ coi Mục Phi như con tép riu, hoàn toàn không đặt vào mắt.
Mục Phi giật giật sợi dây trên cổ tay Hạ Tuyết nhưng không giựt ra được, chỉ thấy cổ tay trắng ngần như ngầu ngóe của cô bị siết đến đỏ bừng, đành phải tạm thời bỏ qua, bế thốc cô đặt vào một góc khuất gió. "Chị Tuyết, đợi em..." Mục Phi ném cho cô một nụ cười trấn an, rồi quay đầu đối mặt với ba tên tay sai.
Hạ Tuyết nhìn lại, cả tay áo khoác ngoài của Mục Phi đã nhuộm đỏ một mảng, ngay cả chỗ bị cậu chạm vào người cô cũng dính đầy vết máu đỏ rực.
Thực ra nếu trạng thái của Mục Phi tốt, cậu hoàn toàn có thể trực tiếp bế Hạ Tuyết chạy trốn, với tốc độ của cậu tuyệt đối không sợ mấy tên này đuổi theo. Nhưng vừa rồi, cậu nhận ra một vấn đề, bản thân vậy mà lại có chút hoa mắt chóng mặt. Từ sau khi cơ thể được cường hóa, cậu chưa từng gặp phải chuyện này bao giờ.
Thể chất vốn đã có thể gọi là khoa trương, cộng thêm nguyên nhân kép từ việc hậu thiên tu luyện Tiểu Hổ Hình Quyền, đã khiến thể chất của Mục Phi đạt đến mức biến thái. Đừng nói là đám lưu manh bình thường, cho dù là người có chút võ nghệ trình độ bình thường, cũng chưa chắc đã chiếm được hời dưới tay cậu.
Cũng chính vì thế, Mục Phi đã quen với lối đánh "cưỡng lực phá thập hội" (lấy sức mạnh lấn át mọi chiêu thức), luôn nghĩ rằng chỉ cần dựa vào bản lĩnh của mình là có thể giải quyết vấn đề. Nhưng lúc này cậu mới nhớ ra, cho dù cơ thể có cường tráng đến đâu, chịu đòn giỏi đến mấy, chảy nhiều máu quá thì tuyệt đối cũng không chịu thấu.
Cậu bây giờ đã cảm thấy hơi chóng mặt rồi, chính cậu cũng không biết mình có thể trụ được bao lâu. Trong trạng thái này mà ôm Hạ Tuyết chạy trốn thì máu sẽ chảy càng nhanh hơn, chi bằng làm chuyện nguy hiểm này, trực tiếp quật ngã mấy tên này còn hơn.
Đúng lúc này, giọng Long Hạo Văn vang lên, "Đàn em, cố gắng trụ vững, lính bắn tỉa đã đến bên ngoài nhà xưởng, dự kiến trong vòng năm phút nữa sẽ vào vị trí ngắm bắn, tiếp tục kéo dài thời gian..."
Lúc này trong lòng Mục Phi càng thêm chắc dạ, cho dù bản thân không giải quyết được mấy tên này, chỉ cần kiên trì một lát là viện binh sẽ đến.
Mục Phi đè cánh tay đang chảy máu không ngừng lại, ra điều khó hiểu hỏi, "Lộ tỷ, yêu cầu của cô tôi đã làm theo rồi, cô có ý gì đây?" Mục Phi nhìn chằm chằm ba tên tay sai đang vây quanh mình nói.
"Có ý gì à? Lúc đó tao nói thế nào? Mày tự phế một cánh tay, tao sẽ tha cho chị mày. Bây giờ tao đã thả cô ta ra rồi, mày có phải cũng nên thực hiện lời hứa của mình không?"
Bạch Lộ nói xong, vừa định ra lệnh cho ba tên tay sai ra tay, mà ba tên tay sai đó cũng đang đợi lệnh của cô ta. Ngay khoảnh khắc ấy, chỉ thấy Mục Phi giẫm chân một cái, cả người như mũi tên rời khỏi cung, bước một bước đã đến trước mặt tên tay sai ở giữa, vung một quyền thuận đà nện tới. Cú đấm này lực đạo không nhỏ, còn chưa đánh tới đã dường như nghe thấy tiếng gió rít ù ù.
Tên đó giật mình, nhưng hắn không hổ là tên tay sai tinh nhuệ nhất dưới trướng Bạch Lộ, vậy mà vẫn phản ứng kịp, vội vàng giơ tay đỡ, nhưng ngặt nỗi hắn vẫn chậm hơn một nhịp.
Nắm đấm của Mục Phi một nửa nện lên cánh tay hắn, nửa còn lại nện thẳng vào mặt hắn.
Tên đó chỉ cảm thấy bản thân giống như bị chiếc mô tô đang phóng với tốc độ cao tông phải một cú, chỉ cảm thấy mặt đau rát đầu óc choáng váng, cảnh vật trước mắt quay mòng mòng hai vòng, sau đó ngã nhụp xuống đất. Hắn muốn giãy giụa đứng dậy, nhưng lại phát hiện trong đầu vô cùng chóng mặt, căn bản không tài nào làm được.
Cuộc tập kích đột ngột này của Mục Phi khiến ba kẻ còn lại giật mình kinh hãi. Bọn chúng nằm mơ cũng không ngờ tên học sinh cấp ba thoạt nhìn vô hại trước mặt này ra tay lại sắc bén đến vậy, tốc độ cực nhanh thì chớ, vừa ra tay đã khiến người của bọn chúng chịu thiệt.
Đám người Quỷ Nước tuy bình thường ít nói, nhưng dù sao ăn ngủ tập luyện đều ở cùng nhau, đối với thực lực của đối phương bọn chúng đều rất hiểu rõ. Vừa nhìn thấy cảnh này, lập tức thu lại vẻ đùa cợt, bày ra tư thế, hai tên đồng loạt vung quyền tấn công Mục Phi.
Thực ra trạng thái hiện tại của Mục Phi cũng chẳng tốt đẹp gì. Cú đấm vừa rồi tuy sắc bén, hiệu quả cũng cao, nhưng đánh xong cú đó, Mục Phi lại cảm thấy chân cõi bồng bềnh, cơn chóng mặt càng trở nên dữ dội hơn.
Thấy hai tên này đánh tới, Mục Phi cũng không kịp nghỉ ngơi, vội vàng trái đỡ phải gạt, hóa giải đòn tấn công của hai người, đồng thời vung quyền phản công, đánh nhau hỗn chiến với cả hai.
Vừa rồi Mục Phi dùng thế như sấm chớp không kịp bưng tai quật ngã một tên, cậu còn chưa thấy bọn chúng có điểm gì kỳ lạ.
Lần này hai tên tay sai đã đề phòng, Mục Phi lập tức cảm nhận được hai tên này hoàn toàn khác biệt với những đối thủ từng gặp trước đây. Thân pháp linh hoạt, phản ứng cực kỳ nhanh nhạy đã đành, chiêu thức tung ra lại vô cùng hiểm hóc, khiến cậu cảm thấy cực kỳ không thích ứng.
Khi cậu muốn đánh tên này, tên kia liền từ góc độ bên hông tập kích tới, chuyên công kích những nơi buộc phải phòng thủ như mặt, mắt. Mà khi Mục Phi phòng thủ đòn tấn công của kẻ đó, tên kia lại chớp lấy cơ hội thừa thắng truy kích. Sự phối hợp ăn ý của hai người này khiến Mục Phi có sức mà không tài nào phát huy ra được...