Cô Bạn Gái Đến Từ Tương Lai

Lượt đọc: 1090 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 283
Nhường ngôi

❊ ❊ ❊

“Phi ca, sau này em và các anh em đều nghe lời anh, anh chính là đại ca của Hải Vương Bang chúng ta!!” Triệu Hải Long nói.

Nghe thấy lời này, lòng Mục Phi chấn động mạnh, điều này chẳng khác nào buồn ngủ có người gối đầu cho, suýt chút nữa cậu thốt lên đồng ý, nhưng trong lòng chợt động, cậu vẫn kìm lại không đáp ngay, cười một tiếng rồi hỏi ngược lại: “Cậu tin tưởng tôi vậy sao?”

Thực ra câu nói này của Mục Phi chỉ là hỏi bừa để kéo dài thời gian suy nghĩ, chỉ nghe Triệu Hải Long nói: “Bà nội tôi chỉ là một cụ già neo đơn không tiền không thế, anh có thể chăm sóc bà như vậy, còn rút ra mười vạn tệ để phẫu thuật cho bà, từ đó có thể thấy Phi ca anh tuyệt đối là người tốt, em tin tưởng anh, cũng cảm ơn anh.

Còn về người có thể một địch bốn đánh phế Tiểu Thiên lại tống vào tù để trả thù giúp em, Mục Phi, em kính nêm, tôn trọng và cảm ơn, nhưng chưa chắc đã tin tưởng.

Nếu đơn thuần chỉ có một trong hai điều đó, em tuyệt đối sẽ không giao bang hội cho anh, nhưng khi em biết cả hai đều là một người, chính là anh, thì lại khác. Phi ca anh vừa có thân thủ, vừa có năng lực, lại đáng tin cậy, em tin vào trực giác của mình, Hải Vương Bang có anh dẫn dắt, nhất định sẽ mạnh hơn em dẫn dắt rất nhiều……”

Mục Phi suy nghĩ một chút, thở dài một hơi, thầm nghĩ chuyện này cứ gác lại đã, sắp đến Tết rồi, ít nhất cũng phải đợi qua Tết rồi hãy tính: “Hải Long ca……”

“Đừng, đừng gọi em là Hải Long ca, anh gọi em là Hải Long là được……” Triệu Hải Long cắt lời nói.

Thấy dáng vẻ nghiêm túc của cậu ta, Mục Phi đành phải chiều theo: “Hải Long, tôi cảm ơn cậu đã tin tưởng tôi, nhưng dù sao tôi cũng chỉ là một học sinh, không phải người trong giang hồ, chuyện này, hay là thôi đi……”

Vừa thấy Mục Phi muốn từ chối, Triệu Hải Long liên tục khuyên nhủ: “Phi ca, không thể thôi được đâu, mối thù giữa em và Lưu Huy là không đội trời chung, dù có liều cái mạng này em cũng bắt hắn phải trả bằng máu. Hơn nữa anh đã đánh Bạch Lộ, hắn tuyệt đối sẽ không buông tha cho anh đâu, hai chúng ta bây giờ có thể coi là huynh điều trên một con thuyền, quan hệ với hắn chính là nước lửa không dung. Đợi hắn đến báo thù hai chúng ta, không có thực lực thì làm sao được?

Em thừa nhận, em làm vậy có phần muốn nhờ anh trả thù giúp, nhưng đồng thời, em cũng không muốn nhìn thấy anh gặp chuyện không may. Con đường duy nhất của hai chúng ta, chính là bồi dưỡng thế lực cho riêng mình, Phi ca, anh không thể ngồi chờ chết được chứ?”

Mục Phi ngẫm nghĩ, nói: “Ít nhất cũng phải đợi bà cụ khỏe lại rồi tính tiếp……”

Triệu Hải Long vừa thấy Mục Phi buông lơi, như thể đã nhìn thấy ngày báo thù, lập tức lộ vẻ mặt vui mừng, đáp: “Vâng, em biết rồi……”

Bà nội bình an vô sự, Mục Phi đồng ý tiếp quản bang hội, giúp cậu ta báo thù, một ngày có hai chuyện vui, khiến tâm trạng đè nén bấy lâu của Triệu Hải Long khá lên rất nhiều.

Hơn mười giờ sáng, Lý Triều Nam, anh em Lý Thiên Vũ và những người khác lần lượt đến thăm bà cụ, biết bà cụ bình an vô sự, coi như mọi người đều đã yên tâm.

Đến giữa trưa, mọi người lại đón nhận một tin vui nữa, bà cụ cuối cùng cũng tỉnh lại.

“Bệnh nhân tỉnh lại là một hiện tượng tốt, nhưng tuổi tác cụ quá lớn, cơ thể yếu ớt, khả năng hồi phục rất kém, cho nên hồi phục chậm là hiện tượng bình thường. Tóm lại là để cụ nghỉ ngơi nhiều, tĩnh dưỡng là được, chỉ cần nội tạng không còn xuất huyết, hai ngày nữa là có thể chuyển sang phòng bệnh thường……” Bác sĩ vừa nói vừa liếc nhìn đồng hồ, “Các người có thể vào thăm cụ, nhưng mỗi lần chỉ được vào hai người, thời gian cũng không được quá mười lăm phút, các người tự nắm bắt……” Nói xong quay người bỏ đi.

Mọi người nhìn qua nhìn lại lẫn nhau, cuối cùng vẫn quyết định để Triệu Hải Long và Lý dì vào thăm bà cụ. Thực ra những người khác cũng không có gì để xem, thấy bà cụ tỉnh lại là đã an tâm rồi.

Triệu Hải Long và Lý dì vào trong chưa được mấy phút thì Lý dì đã đi ra, nói với Mục Phi: “Tiểu Phi, vẫn là cháu được mọi người yêu quý, giọng bà cụ nhỏ như muỗi kêu, cứ gọi Tiểu Phi Tiểu Phi mãi, cụ muốn cháu vào kì thi kìa……”

Mục Phi bước vào phòng bệnh nhìn, bà cụ vô cùng suy yếu nhưng thần trí vẫn coi như tỉnh táo. Thấy Mục Phi tới, cụ khẽ vươn tay giống như muốn gọi cậu, miệng há hốc nói gì đó.

Mục Phi thấy bà cụ vẫy gọi mình, bước tới nắm lấy bàn tay già nua nhăn nheo của cụ, an ủi: “Triệu nãi nãi, bác sĩ nói bà không sao nữa rồi, qua hai ngày là khỏe lại thôi, bà cứ yên tâm nghỉ ngơi mấy ngày đi……”

Ai ngờ nghe lời Mục Phi xong, vành mắt bà cụ bỗng đỏ hoe, nước mắt trào ra, miệng mấp máy nói gì đó. May là thính lực của Mục Phi hơn người, nếu không thì thật sự nghe không rõ, những từ ngữ mà bà cụ lặp đi lặp lại chỉ có hai ba từ: “Tiểu Phi, cảm ơn cháu, đứa trẻ ngoan……”

Mục Phi thực sự không biết lúc này nên dỗ dành người già thế nào, cứ lặp đi lặp lại mấy câu “Yên tâm”, “Nghỉ ngơi cho tốt” với bà cụ. Đúng lúc này, điện thoại lại reo lên.

“Triệu nãi nãi, bà cứ yên tâm nghỉ ngơi, cháu ra ngoài nghe điện thoại, ngày mai lại đến thăm bà……” Lúc cậu đi ra ngoài nghe điện thoại, bà cụ vẫn cứ nhìn chằm chằm về phía Mục Phi với vẻ lưu luyến không nỡ.

Sở dĩ bà cụ nhìn Mục Phi như vậy là vì cụ cảm động. Mục Phi thân thiết chẳng phải họ hàng gì với cụ, chăm sóc cụ chu đáo đã đành, đến Tết còn không quên mang quà Tết đến cho cụ. Lúc ấy, nhìn thấy hai đứa trẻ xách mấy túi lớn trong đêm lạnh lẽo chỉ để mang đồ đến cho mình, bà cụ như cảm nhận được thứ tình thân lâu ngày không gặp.

Hơn nữa, sau khi bị xe tông ngã, tuy trên người đau thấu xương, lời gần như không thốt nên lời, nhưng ý thức của cụ vẫn cơ bản tỉnh táo. Cụ đã nhìn thấy rõ mồn một hai đứa trẻ gọi điện thoại cho mình với vẻ lo lắng thế nào, gọi người, gọi tên mình, đặc biệt là Mục Phi, nghe nói tiền phẫu thuật, không nói hai lời đã lấy ra mấy vạn tệ của mình đưa cho một người không có khả năng chi trả như cụ, điều này chẳng khác nào vứt đi trắng trợn. Thế nhưng Mục Phi không hề có chút oán trách nào, ân tình này, sao cụ có thể không cảm động cho được?

Trước kia cụ chỉ nói đùa kiểu để Mục Phi làm cháu nuôi của mình, nhưng cụ biết, những việc Mục Phi làm, nhiều đứa cháu ruột thịt chưa chắc đã làm được. Kể từ lúc đó, trong lòng cụ, Mục Phi không còn là cháu nuôi nữa, mà cũng giống như Triệu Hải Long, đều là người thân ruột thịt.

Cho nên, cụ mới nóng lòng muốn gặp Mục Phi như vậy, trong lòng cụ có rất nhiều lời cảm động muốn nói nhưng lại không nói ra được, nghẹn ngào đến mức rơi nước mắt.

Phòng bệnh nặng không được nghe điện thoại, Mục Phi cắm cổ chạy ra ngoài, cuộc gọi là của Long Hạo Văn: “Alo, Long ca……”

“Đàn em, kẻ gây tai nạn…… tìm được rồi……” Giọng của Long Hạo Văn truyền qua điện thoại, trong giọng nói có chút đượm buồn, “Nói chính xác hơn là, hung thủ đã ra đầu thú……”

“Hả? Đầu thú?” Lần này Mục Phi có chút nghi ngờ, luôn cảm thấy có gì đó kỳ lạ. Cái kiểu thiếu gia nhà giàu bỗng nhiên thức tỉnh nhận ra mình sai rồi sao? Có thể thế không?

Nhận ra sự nghi ngờ của Mục Phi, Long Hạo Văn nói: “Ây, thôi đi, bọn anh đang định đến bệnh viện, lát nữa gặp rồi nói tiếp nhé. Nhưng trước tiên anh phải nói rõ với em, mặc kệ bọn chúng nói thế nào, nói cái gì, em cũng không được tức giận, càng không được xúc động, biết chưa? Chuyện sau đó cứ nói với anh, rõ chưa?”

Nghe thấy câu trả lời chắc nịch của Mục Phi, bên phía Long Hạo Văn mới thấy yên tâm hơn một chút rồi cúp điện thoại.

Mục Phi quay lại phòng bệnh, Triệu Hải Long cũng đã đi ra, cậu ta hỏi: “Phi ca, sao thế? Có chuyện gì à?”

Mục Phi luôn cảm thấy sự việc sẽ không đơn giản như vậy, cậu nhíu mày suy nghĩ, nhưng nhất thời vẫn không hiểu rõ ý trong lời nói của Long Hạo Văn: “Kẻ gây tai nạn đã đầu thú, bây giờ đang trên đường đến bệnh viện……”

“Cái gì?” Nghe thấy lời này, Triệu Hải Long trước tiên lộ vẻ kinh ngạc, sau đó nghiến răng nghiến lợi nói: “Tên khốn này, tao nhất định phải đấm chết nó!!”

“ĐM, tính cả tôi nữa, tôi cũng muốn đánh……” Lý Triều Nam cũng hằn học lên tiếng.

“Đánh cái đầu khỉ ấy mà đánh, đứng đắn cho tôi……” Mục Phi nói xong trừng mắt lên, Lý Triều Nam lập tức ngoan ngoãn ngay, Triệu Hải Long ngẩn ra trước rồi cũng không hó hé gì nữa.

“Cắt, đúng là hai tên nhát gan……” Lý Thiên Mỹ đứng bên cạnh đả kích.

Phòng bệnh hộ lý vốn chỉ có một chiếc bàn và hai cái ghế nay nhét sáu bảy người vào nên ít nhiều có chút chật chội. Hơn mười phút sau, cửa phòng bệnh bị gõ vang, Long Hạo Văn dẫn theo hai người đàn ông mặc thường phục bước vào. Người đi phía trước chưa đầy bốn mươi tuổi, vẻ mặt nghiêm nghị, hói đầu nhưng bóng loáng, còn đang mang cái bụng phệ; người phía sau đoán chừng khoảng ngoài hai mươi, ăn mặc coi như gọn gàng nhưng đầu tóc bù xù, cúi gằm mặt với vẻ mặt ủ rũ, ai là kẻ gây tai nạn nhìn qua là biết ngay.

Mà Mục Phi vừa nhìn thấy tên nhóc ở phía sau liền nhíu mày, cậu coi như đã hiểu vì sao Long Hạo Văn lại dặn mình đừng tức giận rồi. Bởi vì tên nhóc này hoàn toàn không phải kẻ lái xe ngày hôm qua, trước đó cậu từng kể với Long Hạo Văn kẻ lái xe trông thế nào, anh ta cũng nhìn ra người này căn bản không phải người đó, vì sợ cậu gây chuyện nên mới lên tiếng nhắc nhở cậu không được xúc động.

“Trọng đội trưởng, chính là chỗ này……” Long Hạo Văn nói với người đàn ông nghiêm nghị đằng sau.

“Ừ.” Trọng đội trưởng gật đầu, “Ai là người nhà nạn nhân?”

“Tôi.” Triệu Hải Long đứng lên.

Trọng đội trưởng bắt tay với Triệu Hải Long, giới thiệu: “Chào cậu, tôi là phó đội trưởng đội trinh sát hình sự đội ba thành phố Tân Nam, tôi họ Trọng……”

“Trọng đội trưởng, chào anh……” Triệu Hải Long khách sáo nói.

Trọng đội trưởng sau đó kéo tên đàn ông ủ rũ phía sau tới: “Cậu ta chính là tài xế gây tai nạn, tên là Vương Tiểu Tam, tối ngày hôm qua đã ra đầu thú rồi, đã khai báo toàn bộ sự việc và quá trình……”

Trọng đội trưởng vừa nói vừa ra hiệu cho Vương Tiểu Tam, ra hiệu hắn ta có thể nói. Vương Tiểu Tam lập tức khóc lóc thảm thiết, thiếu chút nữa thì quỳ sụp xuống trước mặt Triệu Hải Long, vừa khóc vừa lóc nói: “Xin lỗi, thực sự xin lỗi, đều là lỗi của tôi cả, hôm qua tôi uống nhiều quá, mơ màng đến mức mắt cũng không mở nổi, chỉ nghe thấy một tiếng rầm, tôi cũng không biết là mình tông phải người nữa, nếu không thì tôi tuyệt đối không thể không dừng xe mà bỏ đi trực tiếp được. Tôi thực sự xin lỗi anh, tôi sẵn sàng bồi thường toàn bộ tổn thất, các anh có yêu cầu gì tôi nhất định cũng sẽ đồng ý hết, xin các anh nhất định phải tha thứ cho tôi……”

Triệu Hải Long vừa nhìn thấy hung thủ tông trọng thương bà nội, hức giận đến mức răng sắp nghiến nát, xắn tay áo lên định lao vào đánh người: “ĐM, chính mày tông trọng thương bà nội tao, tao đánh chết mày……” Vừa nói vừa định ra tay, dọa cho Vương Tiểu Tam phải lấy tay che đầu cầu xin tha mạng: “Đừng đánh tôi, tôi sẵn sàng đền tiền, đừng đánh tôi mà……”

“Đền? Mày đền nổi không? Tiền mất có thể kiếm lại, bà nội tao mất rồi thì đi đâu tìm lại hả……” Triệu Hải Long gầm lên. Nhìn thấy đấm của cậu ta giáng xuống, Trọng đội trưởng và Long Hạo Văn hoàn toàn không có ý định cản lại, có vẻ như đánh chết hay không cũng chẳng liên quan gì đến bọn họ vậy.

Cuối cùng vẫn là Mục Phi kéo Triệu Hải Long lại, ra hiệu cậu ta dừng tay, Triệu Hải Long lúc này mới phẫn nộ buông tay xuống.

Nói: “Trọng đội, bà cụ đến bây giờ vẫn chưa qua cơn nguy kịch, hay là chúng ta ra ngoài nói đi……”

Nghe thấy lời của Mục Phi, tất cả mọi người đều ngẩn ra. Không phải qua cơn nguy kịch rồi sao? Tại sao lại nói là chưa? Nhưng những người này đều biết Mục Phi làm vậy tự khắc có lý do của cậu, nên không ai lên tiếng vạch trần.

Trọng đội trưởng gật đầu: “Vậy được, ra ngoài nói đi……” Sau đó, cùng với Vương Tiểu Tam, Long Hạo Văn đều bước ra khỏi phòng bệnh, phần lớn mọi người cũng lần lượt đi theo ra ngoài.

Lúc này, Mục Phi kéo Lý Thiên Mỹ lại, hạ giọng nói: “Tiểu Mỹ, giúp anh một việc……”

Lý Thiên Mỹ mím môi cười, thầm nghĩ cuối cùng cậu cũng có lúc phải cầu cạnh mình rồi, lắc đầu nói: “Cắt, tôi mới không giúp đâu……”

“Anh không đùa với em đâu, đang nói chuyện chính sự đấy, chuyện này có liên quan đến Triệu nãi nãi……” Mục Phi nghiêm túc nói.

Thực ra Lý Thiên Mỹ vốn dĩ đã không có địch ý với Mục Phi từ lâu rồi, chẳng qua thỉnh thoảng trêu chọc vài câu mà thôi, thấy vẻ mặt nghiêm túc đó của Mục Phi, cô nàng cũng không đùa cợt nữa: “Vậy nể mặt Triệu nãi nãi, em giúp anh một lần……”

Sau đó, Mục Phi thì thầm nhỏ bên tai cô……

{Phi Thiên Văn Học www.piaotia.com cảm ơn sự ủng hộ của các bạn độc giả, sự ủng hộ của các bạn chính là động lực lớn nhất của chúng tôi}

Giá sách của tôi

Thêm sách này vào giá sách

Lỗi chương / Báo cáo điểm này

Đọc thêm các chương mới nhất của tiểu thuyết xin quay lại trang chủ Phêu Thiên Văn Học Cư, địa chỉ vĩnh viễn của trang web đọc tiểu thuyết: www.piaotia.net

Copyright © 2012-2013 Phêu Thiên Văn Học - Trang web đọc tiểu thuyết phiêu du bầu trời All rights reserved.

[Dịch từ bản hv] ChuongId:274
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 20 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.