Cô Bạn Gái Đến Từ Tương Lai

Lượt đọc: 1090 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 246
Lột sạch sành sanh rồi (Ngày 19 hai chương)

❊ ❊ ❊

Tại một tòa chung cư ở Tân Nam, một thiếu nữ xinh đẹp đang ngồi duyên dáng trước giá vẽ, bàn tay ngọc ngà gầy gò trắng trẻo cầm bút chì chốc chốc lại lướt qua, một bức phác thảo nhân vật sống động như thật liền từ từ hiện lên trên trang giấy.

Thiếu nữ tuy thỉnh thoảng ngẩng đầu quan sát, nhưng nét bút lại nhẹ nhàng linh hoạt, vô cùng dứt khoát. Từng đường nét mượt mà cùng ngòi bút sắc bén ấy đều cho thấy kỹ thuật vẽ tranh phi phàm của thiếu nữ.

Chẳng mất bao lâu, một bức phác thảo cơ bản đã được hoàn thành. Thiếu nữ ngắm nghía tác phẩm của mình, dùng mu bàn tay khẽ vuốt mái tóc bên trán, nhẹ nhàng đẩy gọng kính trên sóng mũi, nở nụ cười đầy hài lòng.

Kể từ khi xuất viện, Hạ Tuyết đã dần quay trở lại nhịp sống trước kia. Hiện tại học sinh đang trong giai đoạn thi cử, phòng tranh không có lớp, cô chỉ cần hoàn thành định mức bản thảo truyện tranh mỗi tuần là được, không quá bận rộn. Điều này vừa hay cho cô một khoảng thời gian thích ứng dần sau khi đã được thả lỏng.

Bây giờ tâm trạng mỗi ngày của cô dẫu không nói là vui vẻ cực độ thì cũng vô cùng thoải mái. Cô nhận ra nụ cười quen thuộc trước kia của mình đã quay trở lại. Mặc dù lời tỏ tình với em trai không nhận được câu trả lời lý tưởng, nhưng dù sao đi nữa, cuối cùng cô cũng trút bỏ được gánh nặng đè nén trong lòng bấy lâu. Cô cảm giác giống như có một quả cân đá vừa được lấy ra khỏi lồng ngực, bây giờ cả người nhẹ đi mấy cân.

Hơn nữa, điều khiến cô thấy được an ủi là chuyện cô lo lắng nhất đã không xảy ra. Cô sợ sau khi tỏ tình với cậu em trai bảo bối ấy, cậu sẽ hoảng sợ, sẽ xa cách và sợ hãi mình. Nhưng sự thật hoàn toàn ngược lại, Mục Phi chẳng những không phớt lờ cô, ngược lại còn chăm sóc cô rất chu đáo, quan tâm và yêu thương cô hơn cả trước kia.

Người ta nói trải qua lằn ranh sinh tử rồi thì sẽ nhìn thoáng ra rất nhiều chuyện, Hạ Tuyết cũng vậy. Lúc này trong lòng cô tràn ngập sự ấm áp, cô đã mãn nguyện. Dù bản thân không thể trở thành bạn gái của Tiểu Phi, nhưng ít nhất cậu quan tâm cô, để ý đến cô, cô cũng có thể luôn dõi theo cậu, ở bên cạnh cậu, vậy thì còn gì mà không mãn nguyện nữa chứ?

Thế nên, bây giờ mỗi khi Hạ Tuyết vẽ tranh trong tâm trạng vui vẻ, hoặc nghĩ đến tên tiểu hỗn đản kia, khóe miệng cô lại cong lên một nụ cười dịu dàng, ấm áp tựa ánh nắng mặt trời.

Lại một bản thảo nữa được hoàn thành, đúng lúc Hạ Tuyết chuẩn bị vẽ bức tiếp theo thì tiếng gõ cửa vang lên.

Hạ Tuyết nhìn về phía cửa, gương mặt tinh xảo hiện lên vẻ khó hiểu. Cô bước tới mở cửa nhìn ra, chỉ thấy một đại thúc chừng hơn bốn mươi tuổi, vóc dáng thô kệch đang cầm một tờ giấy gì đó xem xét, trên người mặc đồng phục, mà ở cầu thang vẫn còn tiếng bước chân đang đi lên.

– Đây có phải nhà Hạ Tuyết không nhỉ? – Đại thúc kia vừa thấy Hạ Tuyết mở cửa liền nở nụ cười thân thiết, cất giọng oang oang hỏi.

Hạ Tuyết đánh giá đại thúc vài cái, thầm nghĩ mình có mua món đồ gì đâu nhỉ, bèn hoài nghi hỏi: – Tôi là Hạ Tuyết, chú là...?

– Đúng nhà Hạ Tuyết là được rồi... – Đại thúc kia cười toe toét, quay đầu quắc tay với thanh niên vừa vác đống đồ lớn nhỏ đi lên ở phía cầu thang, – Chính là nhà này, chuyển vào đi...Mấy tay thanh niên đưa hàng cũng ôm theo những chiếc thùng nhỏ đi vào trong. Hạ Tuyết giật mình:

– Này, mấy anh, mấy anh làm gì thế?

Mấy nhân viên giao hàng chỉ cười, phớt lờ cô, đem đồ đạc chất đống trong nhà rồi lại chạy xuống dưới chuyển tiếp những món khác.

Còn đại thúc kia thì trải một tấm bìa các-tông dài phẳng xuống đất, tháo gỡ bao bì, lộ ra từng tấm ván bên trong, có vẻ như muốn lắp ráp thứ gì đó.

– Thợ chú ơi, cháu có mua thứ gì đâu chứ, các chú có nhầm lẫn gì không vậy? – Hạ Tuyết siết chặt tay, đôi mày liễu hơi nhíu lại hỏi. Dù cô nhìn không rõ đây là những thứ gì, nhưng ngót nghét cũng phải bảy tám bọc lớn bọc nhỏ, chắc chắn giá trị không hề rẻ. Nếu tháo dỡ ra rồi mà bắt vạ cô thì cô đền không nổi đâu.

Đại thúc kia vẫn thành thạo làm việc, quay đầu cười hàm hậu hậu với Hạ Tuyết: – Cháu là Hạ Tuyết thì chuẩn xác rồi, chuyện này chắc chắn không sai được đâu.

Đang lúc Hạ Tuyết còn muốn hỏi thêm gì nữa, chỉ nghe từ hướng cầu thang truyền đến một giọng nói non nớt, ngọt ngào:

– Da, nhanh quá nhỉ, bọn họ quả nhiên đã chuyển đến hết rồi kìa! Ca ca, mau lên đây đi.

Hạ Tuyết quay đầu nhìn lại, Từ Tiểu Manh đang xách theo hai chiếc túi nhảy chân từng bước ở cửa. Nhỏ mặc một chiếc áo khoác lông vũ màu đỏ nhạt ở nửa thân trên, quần jean đen ở nửa thân dưới, dưới chân đi một đôi giày bánh mì mềm mại. Trông toàn thân nhỏ vừa đáng yêu lại vừa thời trang, hơn nữa bộ dạng chỉnh tề sạch sẽ này rõ ràng là đồ mới tinh từ đầu đến chân.

Con bé ngoảnh đầu nhìn thấy Hạ Tuyết, trên mặt nở nụ cười, chạy nhanh hai bước lao tới, vòng tay ôm lấy eo Hạ Tuyết lắc qua lắc lại:

– Tuyết tỷ tỷ!! – Từ Tiểu Manh ngọt ngào gọi.

– Tiểu Manh, đây rốt cuộc là chuyện thế nào vậy? – Hạ Tuyết bị con bé lắc cho nghiêng ngả trái phải, vỗ vỗ lưng nhỏ hỏi.

Nhưng Từ Tiểu Manh có vẻ cực kỳ hưng phấn, không trả lời câu hỏi của Hạ Tuyết. Sau khi vứt đống túi trong tay xuống, nhỏ cười hì hì kéo tay Hạ Tuyết:

– Tuyết tỷ tỷ, mau cởi áo ra nào... – Vừa nói, nhỏ vừa dùng sức kéo, vụng về giật áo Hạ Tuyết.

Hạ Tuyết giật mình hoảng hốt, may mà bên trong cô vẫn mặc một lớp áo lót ôm sát nên mới tránh được việc bị lộ hàng. Cô vội vã che lấy quần áo của mình:

– Tiểu Manh, em đang làm gì thế? Tại sao lại phải cởi áo chứ? – Hạ Tuyết hoảng hốt nói.

– Đương nhiên là giúp Tuyết tỷ tỷ lột sạch sành sanh rồi... – Trên mặt Từ Tiểu Manh nở nụ cười ngây thơ, nhưng đôi tay lại thoăn thoắt như một tên tiểu sắc lang.

– Đừng, Tiểu Manh đừng cởi mà... – Đúng lúc Hạ Tuyết đang khó xử, chỉ nghe "bịch" một tiếng, tiếp theo Từ Tiểu Manh kêu lên một tiếng "ây da", ôm cái đầu nhỏ xoa xoa. Nhìn kỹ lại, Mục Phi đang đứng sau lưng Từ Tiểu Manh, giơ nắm đấm nghiến răng nghiến lợi.

– Cái đồ nhóc chết tiệt này, thay quần áo cũng phải chú ý hoàn cảnh chứ hả? – Mục Phi trừng mắt cáu kỉnh quát Từ Tiểu Manh.

– Tiểu Manh có cố ý đâu cơ chứ... – Từ Tiểu Manh ra vẻ oan ức, chạy vào góc tường vẽ vòng tròn rồi.

– Tiểu Manh còn nhỏ mà, em mắng con bé làm gì... – Hạ Tuyết trách Mục Phi một câu, rồi đi qua dỗ dành Từ Tiểu Manh.

Mục Phi lườm nguýt một cái, được rồi, tôi thành ra đắc tội cả hai bên, biến thành kẻ xấu rồi nhé. Nghĩ vậy, cậu cũng chẳng để tâm nữa, ra dáng chủ gia đình chỉ đạo người thợ làm việc.

Tính cách Từ Tiểu Manh trẻ con, giận nhanh quên cũng nhanh, thêm nữa con bé vốn chẳng hề tức giận thật, chỉ giả vờ mà thôi. Được Hạ Tuyết dỗ dành vài câu, con bé đã cười toe toét trở lại.

Lúc này Hạ Tuyết mới bước tới, hỏi Mục Phi:

– Tiểu Phi, đống đồ này rốt cuộc là thế nào vậy?

Mục Phi cười, còn chưa kịp trả lời thì Từ Tiểu Manh đã cướp lời trước, khoe khoang nói:

– Tuyết tỷ tỷ, ca ca kiếm được tiền rồi, mua cho hai chúng ta rất nhiều quà luôn đó. Chị chờ chút nhé, mấy thứ em vừa xách lúc nãy cũng đều là ca ca mua tặng chị đấy...

Từ Tiểu Manh nhảy chân từng bước chạy ra ngoài, lại xách về một đống túi mua sắm lớn. Hạ Tuyết cúi đầu nhìn, có chút ngây người: áo len, áo khoác lông vũ, quần jean, giày đi tuyết, một bộ trang phục đầy đủ từ trong ra ngoài, ngoài ra còn có một chiếc điện thoại, cũng là iPhone 4.

Hơn nữa những quần áo giày dép này nhìn bao bì thôi cũng đủ thấy tinh xảo nhường nào, rõ ràng giá cả không hề rẻ. Hạ Tuyết mở hộp giày ra, nhìn thấy biên lai thu tiền thì giật mình run rẩy, bên trên rành rành viết một con số có bốn chữ số.

Hơn nữa, tên cửa hàng là Khải Lạc. Khải Lạc này là một trung tâm mua sắm mới mở ở Tân Nam trong hai năm gần đây, bên trong toàn là các thương hiệu nổi tiếng trong và ngoài nước, đều là hàng chính hãng, nhưng giá cả đồ đạc bên trong tự nhiên cũng vô cùng đắt đỏ.

Nơi như thế, Hạ Tuyết chưa từng bước chân vào bao giờ, đồ đạc trong đó cô còn thậm chí không dám nghĩ tới. Số tiền cô vất vả kiếm được suốt một tháng, e rằng còn chẳng mua nổi một món đồ bình dân trong đó.

Hạ Tuyết ngắm nhìn những món đồ này, ngẩng đầu nhìn Mục Phi, ngẩn ngơ hỏi:

– Tiểu Phi, những thứ này, đều là tự em kiếm tiền mua tặng chị sao?

Mục Phi đắc ý cười hắc hắc, vô cùng hài lòng trước vẻ kinh ngạc của Hạ Tuyết. Cậu sờ sờ mũi:

– Tuyết tỷ, trước đây em còn nhỏ, không biết quan tâm chị, sau này phải bù đắp lại chứ. Hơn nữa, lúc nào chị cũng vì em mà chịu thiệt thòi, em nhìn mà không nỡ chút nào.

Chị nhìn đôi giày bông của chị xem, đi ba năm rồi đấy? Mà cũng không nỡ đổi, chiếc áo mới nhất cũng là do Nhược Y tặng. Lần này em kiếm được tiền rồi, đương nhiên phải chớp thời gian đến để "hối lộ" chị ngay chứ, phải không nào? – Mục Phi chớp mắt với Hạ Tuyết nói.

Nghe những lời Mục Phi nói, bàn tay Hạ Tuyết siết chặt, tim cũng đập thắt lại. Trong lòng ngoài cảm động ra thì vẫn là cảm động, thiếu chút nữa thì rơi nước mắt. Mặc dù cô đối xử với Mục Phi chưa từng cầu mong hồi đáp, nhưng bất ngờ nhỏ ập đến thế này khiến cô vừa hạnh phúc vừa xót xa.

Cô đang cảm động, cúi đầu nhìn lướt qua cái nhãn dán giá tiền, trong lòng không khỏi dao động. Cô đậy nắp hộp giày lại, đẩy đồ đạc trả về:

– Tiểu Phi, đem mấy thứ này trả lại đi, quần áo của tỷ tuy có cũ một chút nhưng vẫn mặc được...

Hạ Tuyết không thích ư? Đương nhiên không phải, cô gái nào lại không yêu cái đẹp, không thích quần áo đẹp chứ? Nhất là lại do người trong mộng tặng? Thế nhưng Hạ Tuyết biết rõ, mấy món đồ này tuyệt đối không hề rẻ, cô càng hiểu kiếm tiền thời buổi này khó khăn đến nhường nào. Cô không nỡ để Mục Phi tiêu hết số tiền vất vả kiếm được vào những việc thế này.

Nhưng Mục Phi sớm đã đoán được suy nghĩ của cô, cậu chẳng hề giận dữ, nhe hàm răng cười hì hì gian xảo, rướn người ôm thốc Hạ Tuyết lên. Cô giật mình, vội vàng ôm lấy lưng Mục Phi:

– Tiểu Phi, em muốn làm gì thế?

– Em tặng quà mà chị không nể mặt, đành phải dùng biện pháp mạnh thôi... – Mục Phi bước nhanh chân chạy về phía phòng ngủ của cô, còn không quên sai bảo Từ Tiểu Manh, – Tiểu Manh, cầm quần áo của Tuyết tỷ qua đây, để anh giữ chặt chị ấy, em lột đồ đi...

Từ Tiểu Manh xách theo mấy cái túi chạy theo sau: – Ca ca cứ yên tâm, Tiểu Manh không chỉ làm việc nhà giỏi mà lột quần áo cũng rất lợi hại đấy nhé...

Hạ Tuyết bị Mục Phi ném lên giường, liền cảm thấy hai cổ tay mình bị nắm chặt. Ngay sau đó, đôi bàn tay nhỏ bé của Từ Tiểu Manh liền sờ soạng lên vòng eo cô, vụng về mân mê khắp nơi, định cởi quần áo của cô xuống.

Hạ Tuyết xấu hổ muốn chết đi được, cô thật sự chịu thua hai tiểu tổ tông này rồi, đành vội vàng cầu xin:

– Đừng quậy nữa, tỷ đầu hàng, tỷ nhận quà là được chứ gì?

– Sớm ngoan ngoãn thế này thì có phải xong chuyện rồi không? – Trên mặt Mục Phi nở nụ cười gian xảo như đã thực hiện được âm mưu, quay sang bảo Tiểu Manh, – Em giúp Tuyết tỷ tỷ thử quần áo đi, tiện thể đo luôn số đo cơ thể chị ấy, đến lúc đó gọi điện thoại báo cho người ở cửa hàng quần áo...

Nói đoạn, Mục Phi liền chuồn ra ngoài, tiện tay khép cửa lại, đi thu dọn đống thùng hộp vừa được chuyển đến.

...Hóa ra, ngày hôm qua sau khi nhận được tiền từ phòng làm việc, sáng tinh mơ hôm nay Mục Phi đã dẫn Tiểu Manh ra ngoài mua sắm.

Họ đến cửa hàng điện máy lắp ráp cho Hạ Tuyết một bộ máy tính dùng để vẽ tranh trước. Lúc đi ngang qua quầy điện thoại, sực nhớ điện thoại của Tuyết tỷ đã rất cũ rồi mà Tiểu Manh cũng chưa có điện thoại, thế là cậu mua cho mỗi người một chiếc. Tiếp đó làm thẻ điện thoại cho Tiểu Manh, đăng ký mạng băng thông rộng cho Hạ Tuyết, rồi đến phố thương mại mua quần áo.

Cuối cùng, hai người lại đến cửa hàng quần áo "Âu Phù Lô" từng bị đối xử lạnh nhạt trước đó để đặt may bộ váy công chúa Lolita cho Tiểu Manh. Vừa bước vào quán, mụ nhân viên béo mập đáng ghét kia đã không còn ở đó nữa, rõ ràng đã bị sa thải. Tâm trạng Mục Phi vô cùng thoải mái, ngoài việc đặt cho Tiểu Manh một bộ ra, cậu còn đặt thêm một bộ cho Hạ Tuyết nữa. Mà màn Từ Tiểu Manh đòi lột đồ Hạ Tuyết lúc nãy, chính là để đo vóc dáng và số đo của cô.

Đợi khi hai người mua sắm xong xuôi, lại mua cả đồ dùng để nướng thịt BBQ, lúc về đến nhà Hạ Tuyết thì trời đã gần tối, hai người ròng rã dạo chơi cả một ngày trời.

Đến khi Hạ Tuyết đo số đo, thay quần áo xong thì đã mất một khoảng thời gian không ngắn.

Lúc cô bước ra khỏi phòng ngủ, nhìn thấy cách bài trí trong nhà, đôi mắt không khỏi trừng lớn, gương mặt hiện lên vẻ kinh ngạc.

Mà Mục Phi nhìn thấy Hạ Tuyết, trước mắt cũng bừng sáng...

{Văn học Phi Thiên www.piaotia.com cảm ơn sự ủng hộ của các đạo hữu, sự ủng hộ của các bạn chính là động lực lớn nhất của chúng tôi}

Thêm sách này vào kệ

Lỗi chương/Báo cáo điểm này

Đọc thêm các chương mới nhất của tiểu thuyết xin vui lòng quay lại trang chủ của Văn học Phi Thiên, địa chỉ thường trực của trang đọc tiểu thuyết: www.piaotia.net

Copyright © 2012-2013 Văn học Phi Thiên - Trang đọc tiểu thuyết bay lượn trên bầu trời All rights reserved.

[Dịch từ bản hv] ChuongId:243
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 20 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.