Vu Lương vốn tưởng rằng Mục Phi chắc chắn sẽ bị đuổi học, lúc ấy hắn cao hứng muốn chết, còn hưng phấn hơn cả ăn Tết, nào ngờ nửa đường lại thò ra Ninh Tử Tiêm, phá hỏng chuyện vốn đã ván đã đóng thuyền.
Lần này hắn u uất rồi, nhìn vẻ mặt buông lỏng của Vu Quốc, Vu Lương liền biết, hôm nay Mục Phi lại thoát được một kiếp. Hy vọng càng lớn thất vọng càng lớn, sự chênh lệch tâm trạng mãnh liệt từ thiên đường rơi xuống vực sâu đó đã khiến hắn mất đi hứng thú xem náo nhiệt tiếp, quay người rời đi từ sớm.
"Cái tên khốn Mục Phi này, đúng là chó ngáp phải ruồi mà..." Vu Lương vừa đi vừa chửi mắng, định quay về lớp học, thế nhưng lại cảm thấy có một trận buồn tiểu ập tới. Ban nãy hắn nghe Mục Phi bị mắng đến mức sảng khoái quá nên chẳng hề cảm nhận được ý muốn đi vệ sinh, lúc bước đi này mới phát hiện đã sắp không nhịn nổi nữa, hắn vội vàng đổi hướng, đi về phía nhà vệ sinh ở tầng này.
Mà nhà vệ sinh nằm ở góc tòa nhà dạy học, tầng này lại toàn là phòng học của khối 11 và khối 10. Vu Lương đang đi về phía đó, có hai cậu học sinh năm hai trực trường đang tựa vào bệ cửa sổ nghỉ ngơi (ps: Một số trường khi nghỉ học sẽ để học sinh luân phiên đến trường làm mấy việc như quét dọn vệ sinh phòng học, tưới hoa v.v., gọi là trực trường), đều cầm điện thoại nghịch ngợm, lại còn nói cười gì đó. Vu Lương cũng không để ý, cứ thế đi lướt qua bên cạnh bọn chúng.
Nhưng vừa đi được hai bước, cuộc đối thoại của hai cậu học sinh này lại thu hút sự chú ý của hắn.
"Tao đã nói với mày rồi, bạo lực ca tuyệt đối đủ soái, mày nhìn xem, đánh nhau cứ như phim võ thuật ấy, ái chà mẹ ơi, nhìn cái cú đá xoay vòng này xem, có lực không?..." Chỉ nghe một cậu học sinh trong đó nói như khoe khoang.
Cậu học sinh còn lại cũng dán mắt vào màn hình điện thoại không chớp, trên mặt mang theo vẻ kinh ngạc, mắt mở to: "Trước kia tao chỉ nói anh ấy tên là bạo lực ca, còn tưởng là biệt danh gọi bừa cơ, bây giờ mới biết nha, hóa ra rất bạo lực thật, đúng là quá soái, còn soái hơn cả người trong phim xã đen nữa..."
Cái gì cái gì? Bạo lực ca? Không phải là cái tên khốn Mục Phi đó sao?
Nghe thấy lời này, Vu Lương lập tức dừng bước, chậm rãi xích lại gần, nhìn về phía màn hình điện thoại của cậu học sinh kia.
Chỉ thấy trên màn hình là một cảnh tượng ẩu đả, một thiếu niên tay cầm gậy xông vào "đám địch", gậy giơ chân hạ, tiếng kêu thảm thiết nổi lên bốn phía, từng tên "địch" đều bị cậu ta ba cẳng ba chân quật ngã xuống đất. Nếu không phải màn hình cứ rung lắc liên tục và có âm thanh ồn ào, Vu Lương thậm chí còn hoài nghi mình đang xem phim điện ảnh.
Mà khi hắn nhìn rõ nhân vật chính của đoạn video này, lập tức lộ ra vẻ mặt kinh ngạc, nói là mừng cuống lên cũng không ngoa, bởi vì kẻ đánh nhau này, chính là kẻ thù của hắn - Mục Phi. Hơn nữa trên đoạn video này còn có ngày tháng, là vào đầu mùa đông năm nay, thời điểm xảy ra chuyện này, chính là sau khi Mục Phi viết bản kiểm điểm.
Đây chính là chứng cứ đánh nhau rành rành của hắn, hơn nữa lại còn là đánh nhau có tổ chức, tính chất tuyệt đối ác liệt.
Ha ha, Mục Phi, lần này mày chết chắc rồi, có thứ này trong tay, tao xem mày chối cãi thế nào đây.
Vu Lương vui mừng đến mức sắp phát điên, hắn dường như đã nhìn thấy dáng vẻ thê thảm tiêu điều của Mục Phi khi bị đuổi khỏi trường cấp ba số 8, trong lòng sảng khoái làm sao.
Vu Lương cười một lúc, lại phát hiện hai cậu học sinh năm hai đang dùng ánh mắt nhìn người bệnh tâm thần để nhìn mình.
Hắn đè nén cơn cuồng hỉ trong lòng, làm ra vẻ ra chiều nói với hai người: "Hai em học sinh, đừng sợ. Anh chính là fan trung thành của bạo lực ca đấy, hôm nay nhìn thấy đoạn video này của các em, vui quá hóa khùng nên mới cười thành thế này, làm phiền các em truyền cho anh một bản nhé..."
Cậu học sinh khóa dưới kia nào biết rốt cuộc là xảy ra chuyện gì, vừa nghe nói hắn cũng thích bạo lực ca, cũng chẳng nghĩ ngợi nhiều, trực tiếp bật bluetooth, truyền video sang cho hắn. Cậu ta lại chẳng hề biết rằng, hành động nhỏ vô tình này của mình đã mang đến cho Mục Phi một rắc rối tày đình.
"Cảm ơn nhé..." Truyền video xong, Vu Lương cũng mặc kệ cơn buồn tiểu khó nén, cầm điện thoại chạy như điên về phía văn phòng ban giáo vụ.
Đến cửa văn phòng nhìn lại, Lâm Nhược Y và Lý Linh vẫn đang đứng chờ ở cửa, biểu cảm trên mặt vô cùng thả lỏng, rõ ràng là Mục Phi không sao rồi. Ngay sau đó, cửa bị đẩy ra, Mục Phi, Lưu Khắc Kỳ và mấy người đều đi ra ngoài.
Vu Lương nhìn nụ cười nhạt nhẽo của Mục Phi, trong lòng cười thầm hai tiếng: Mục Phi, mày cứ đắc ý đi, ngày tháng tốt đẹp của mày sắp chấm dứt rồi.
"Đợi đã, đừng ai đi vội, tôi có chuyện muốn nói..." Vu Lương hét lớn về phía đó.
Lời nói của hắn thu hút sự chú ý của Mục Phi và những người khác, chốc lát tất cả mọi người đều nhìn về phía hắn. Mà bị những người này dùng ánh mắt hoài nghi nhìn chằm chằm, trong lòng Vu Lương lại có một loại khoái cảm kiểu như đang trở thành tâm điểm chú ý.
Lâm Nhược Y và Lý Linh nhìn thấy Vu Lương chạy tới với vẻ mặt đắc ý, không khỏi nhíu mày, cảm giác có điềm không lành. Mà Lưu Khắc Kỳ cũng tò mò lên tiếng: "Vu Lương, em không ở lớp quản lý kỷ luật, đến đây làm gì?"
"Không có gì, chỉ là đưa cho chủ nhiệm Vu một món đồ thôi..." Vu Lương thản nhiên nói.
Ngày thường cậu ta vốn có không ít oán giận với chủ nhiệm lớp Lưu Khắc Kỳ, luôn cho rằng mình là lớp trưởng nhưng Lưu Khắc Kỳ lại chẳng cho mình chút ưu đãi nào, chỉ là không dám thể hiện ra mà thôi.
Đặc biệt là việc cô ấy thiên vị Mục Phi, hiện tại càng khiến hắn ghen tị không thôi. Dù sao thì cũng sắp tốt nghiệp rồi, hắn cũng hơi không coi Lưu Khắc Kỳ ra gì nữa, cách nói chuyện hoàn toàn không còn khách sáo lịch sự như hồi lớp 10, lớp 11.
Mà Vu Lương biết, nếu Lưu Khắc Kỳ biết chuyện hắn muốn tố cáo Mục Phi đánh nhau, cô ấy tuyệt đối sẽ không cho phép hắn nói, thế nên hắn trực tiếp bỏ qua cô ấy, tìm đến Vu Quốc.
"Hửm? Em tìm tôi à? Có chuyện gì thế?" Vu Quốc khó hiểu hỏi.
Vu Lương cười hì hì, đầy mặt đắc ý: "Chủ nhiệm Vu, em mang tới cho thầy một thứ thú vị..."
Vừa nói, hắn vừa mở đoạn video trong điện thoại ra, đưa đến trước mặt Vu Quốc: "Chủ nhiệm, xin mời xem..."
Vu Quốc thoạt đầu thì khó hiểu, nhưng càng xem lại càng lộ ra vẻ kinh ngạc, dần dần chuyển thành cuồng hỉ, cuối cùng cười ha hả. Vu Lương cũng hùa theo hắn cười lớn đắc ý.
Hành vi kỳ lạ của hai người khiến tất cả mọi người đều sững sờ. Đang xem cái gì thế, mà có thể vui đến mức này? Mục Phi, Lưu Khắc Kỳ và những người khác lại cảm nhận được sự bất thường của hai người này, chuyện này tuyệt đối có liên quan đến Mục Phi, trong lòng bọn họ đều có một dự cảm không lành.
Vương Xuân Lan tò mò xích lại gần, nhìn đoạn video đó xong, mắt cũng trợn to, sau đó cũng đắc ý cười rộ lên.
Vương Xuân Lan cướp lời nói trước: "Mục Phi, ban nãy em từng nói, nếu như có chứng cứ em đánh nhau, em không cần người khác đuổi, tự mình cuốn xéo đúng không?"
Nghe thấy lời này, tim Mục Phi chùng xuống, thầm nghĩ chẳng lẽ bọn họ kiếm được chứng cứ mình đánh nhau rồi sao?
Cậu liếc nhìn Vu Lương một cái, thấy vẻ đắc ý trên mặt tên kia, liền biết tình hình không ổn, nhưng cậu vẫn gạt đầu không phủ nhận: "Lời tôi đã nói ra, tự nhiên nói là làm."
Nghe thấy câu trả lời này, ba kẻ đang cười ngây ngô kia lại càng cười tươi hơn. Sau đó, Vu Quốc giơ chiếc điện thoại đó lên, trưng ra trước mặt Lưu Khắc Kỳ, Mục Phi và cả Ninh Tử Tiêm cùng mấy người.
"Vậy các người xem đây là cái gì?" Vu Quốc đắc ý nói.
Lâm Nhược Y và Lý Linh cũng vô cùng lo lắng, vội vàng chạy qua xem, nhưng vừa nhìn thấy cảnh này, tất cả những người đứng về phía Mục Phi đều triệt để ngây người.
Bởi vì nhân vật chính trong đoạn video đánh nhau này chính là Mục Phi, hơn nữa quy mô trận chiến này không hề nhỏ, nhìn thế nào cũng có tới mấy chục người đang ẩu đả. Đây chính là trận chiến mà trước đó Mục Phi cùng Dương Yến Đông và những người khác cùng nhau dạy dỗ học sinh trường ngoài, Lý Tông Vĩ cũng chính là sau sự việc này mới bị người của Tiến Hải Bang chém bị thương.
Mục Phi nhíu chặt mày, cậu nằm mơ cũng không ngờ tới, lại có người quay lại cảnh cậu đánh nhau. Nhìn góc độ thì hẳn là cậu học sinh năm hai phụ trách tưới cây ở trên lầu quay, nhưng bây giờ là ai quay thì không còn quan trọng nữa rồi.
"Ha ha, Mục Phi, lời ban nãy nói, người có mặt ở đây đều nghe rõ mồn một, chính em cũng nói là sẽ không chốim lần này thì sao hả? Nhìn cái địa điểm đánh nhau này xem, chính là ở cạnh trường học, video cũng có thời gian, rõ ràng là sau khi em viết bản kiểm điểm, em còn có lời gì để nói nữa không?" Vu Quốc đắc ý nhướng mày nháy mắt, cười lớn với Mục Phi.
Vương Xuân Lan cũng đổ thêm dầu vào lửa, khinh miệt nói: "Tôi đã sớm nói rồi, cái loại học sinh cá biệt có căn cơ thối nát đã ngấm sâu vào xương tủy như cậu ta, căn bản không nên tin tưởng, không nên cho cậu ta bất kỳ cơ hội nào. Cậu ta ở lại trường cấp ba số 8, hoàn toàn là đang bôi gio trát trấu lên trường, làm mất mặt trường cấp ba số 8!!"
Vương Xuân Lan ngoài miệng đang mắng Mục Phi, nhưng thỉnh thoảng lại liếc nhìn Lưu Khắc Kỳ một cái, nhân cơ hội gây áp lực cho cô ấy.
Trong lòng Vương Xuân Lan đắc ý cực kỳ, nếu như Mục Phi bị đuổi học, vậy thì chính là do năng lực giảng dạy của Lưu Khắc Kỳ có vấn đề chứ gì? Trong hoạt động bình bầu giáo viên ưu đãi, cô ta lại có thể đè bẹp Lưu Khắc Kỳ một đầu, cơ hội thắng lại tăng thêm một phần, sao cô ta có thể không vui cho được.
Mục Phi trừng mắt lườm cô ta một cái, cậu có thể nhịn việc cô ta mắng mình, nhưng tuyệt đối không thể dung thứ cho người khác đả kích Lưu Khắc Kỳ. Cậu đang định mở miệng đáp trả vài câu, Lưu Khắc Kỳ lại xua xua tay với cậu: "Mục Phi, em không cần nói nữa, cô vẫn câu nói đó, em là học sinh ưu tú nhất của cô, cô tin tưởng em. Dù cho em có đánh nhau, cũng là có nguyên nhân."
"Cô giáo Lưu, em..." Nghe những lời này, trong lòng Mục Phi cảm động vô khôn tả, dù cho mọi chuyện đã đến nước này, cô giáo vẫn không hề trách mắng cậu.
Từng có người nói một câu thế này, người tin tưởng bạn chính là người đáng được cảm kích nhất, mà mức độ mà cô giáo Lưu làm được lúc này, tuyệt đối không chỉ là cảm kích nữa, phải gọi là ân tình mới đúng.
Lưu Khắc Kỳ bước đến trước mặt Mục Phi, nhìn chằm chằm vào người học trò cưng của mình, giúp cậu chỉnh lại cổ áo: "Nói đi cũng phải nói lại, Mục Phi à, dù cho có nguyên nhân đi nữa, chung quy em cũng đã phạm lỗi rồi. Đã thốt ra lời thì phải chịu trách nhiệm với lời nói của mình. Trước đây cô luôn giảng cho các em nghe, con đường của mỗi người đều phải do chính mình bước đi, lỗi lầm do mình gây ra thì chỉ có thể tự mình gánh lấy. Em... hiểu ý của cô chưa?"
Nghe thấy Lưu Khắc Kỳ vậy mà không hề xin giùm, ngược lại còn bắt Mục Phi đã nói là phải làm được, ngay cả Vu Quốc và Vương Xuân Lan cũng lộ vẻ kinh ngạc. Theo suy nghĩ của bọn họ, căn bản là không thể hiểu nổi ý nghĩ của cô giáo Lưu Khắc Kỳ.
Lâm Nhược Y, Lý Linh, Ninh Tử Tiêm ba người cũng ngẩn người. Sự việc vừa mới sắp được lắng xuống, nào ngờ cái tên Vu Lương này lại giở ra cái trò này, hơn nữa nhìn ý của cô Lưu, chẳng lẽ thật sự muốn để Mục Phi thôi học sao? Phải làm sao đây?
Mặc dù người khác đều không hiểu cách làm của cô giáo, nhưng Mục Phi lại hiểu rõ tâm can của cô. Bởi vì cô biết, có nói tiếp thì Vu Quốc và Vương Xuân Lan cũng không chịu buông tha đâu, hơn nữa cô là đang dạy cho Mục Phi đạo lý làm người. Mặc dù giọng điệu của cô rất bình tĩnh, thế nhưng Mục Phi lại nhìn thấy trong mắt cô rõ ràng đang ngấn lệ, cô cũng không nỡ rời xa cậu.
"Em hiểu rồi, cô giáo Lưu, em sẽ nói được làm được..." Mục Phi cũng cảm thấy sống mũi cay cay, gật đầu nói.
Sau đó, cậu quay đầu nhìn về phía Vu Quốc và Vương Xuân Lan: "Đã lúc trước tôi nói ra những lời đó, thì tôi sẽ nói được làm được, không cần các người đuổi, tôi sẽ tự mình rời đi, nhưng mà!!"
Mục Phi vừa nói, vừa trừng mắt nhìn hai kẻ đó một cái, ánh mắt sắc lẹm dọa cho hai người giật mình.
Vương Xuân Lan run rẩy nói: "Sao hả, mày còn muốn uy hiếp bọn tao chắc?"
"Đúng đấy, tôi đường đường là chủ nhiệm, lại còn sợ một đứa học sinh như cậu chắc? Cậu tưởng cảnh sát đều ăn chay lớn lên à?" Vu Quốc cũng cố ra vẻ cứng rắn.
"Yên tâm, tôi sẽ không tự chuốc rắc rối đâu..." Khóe môi Mục Phi nổi lên một nụ cười đầy căm hận, "Chẳng phải các người cho rằng tôi là học sinh hạng bét có thành tích kém cỏi sao? Là học sinh cá biệt không tài nào uốn nắn được sao? Bây giờ các người có thể cười, cứ cười cho thỏa thích đi, nhưng xin hãy nhớ kỹ lời tôi nói..."
Mục Phi lạnh lùng nhìn hai người bọn họ, từng chữ từng chữ cất lên: "Các người nhất định sẽ phải hối hận..."
{Phi Thiên Văn Học www.piaotia.com cảm ơn sự ủng hộ của các đạo hữu, sự ủng hộ của các bạn chính là động lực lớn nhất của chúng tôi}
Giá sách của tôi
Thêm sách này vào giá sách
Lỗi chương / Báo cáo điểm này
Đọc thêm các chương mới nhất của tiểu thuyết xin vui lòng quay lại trang chủ của Phi Thiên Văn Học, địa chỉ vĩnh viễn của trang đọc tiểu thuyết: www.piaotia.net
Copyright © 2012-2013 Phi Thiên Văn Học - Trang đọc tiểu thuyết bay vút qua bầu trời All rights reserved.